Luận án tiến sĩ về bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc tại tỉnh Sóc Trăng

Luận án tiến sĩ nghiên cứu giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ở tỉnh sóc trăng hiện nay, phát triển phương pháp mới, đánh giá hiệu quả ứng dụng trong lĩnh vực tại Việt

Trường đại học

Học viện Khoa học Xã hội

Chuyên ngành

CNDVBC & CNDVLS

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án tiến sĩ

2020

174
2
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

MỞ ĐẦU

0.1. TỔNG QUAN VỀ TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU

0.1.1. Những công trình nghiên cứu về văn hóa, bản sắc văn hóa dân tộc

0.1.2. Những công trình nghiên cứu về giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ở Nam Bộ và Sóc Trăng

0.1.3. Khái quát kết quả nghiên cứu của các công trình khoa học đã công bố và những vấn đề đặt ra cần tiếp tục nghiên cứu trong luận án

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN VỀ TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU

1.1. Những công trình nghiên cứu về văn hóa, bản sắc văn hóa dân tộc

2. CHƯƠNG 2: MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ GIỮ GÌN VÀ PHÁT HUY BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC Ở TỈNH SÓC TRĂNG TRONG GIAI ĐOẠN HIỆN NAY

2.1. Về văn hóa và bản sắc văn hóa dân tộc

2.2. Về giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc

2.3. Vấn đề giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa các dân tộc ở Nam Bộ

3. CHƯƠNG 3: BẢN SẮC VĂN HÓA CỘNG ĐỒNG CÁC DÂN TỘC Ở TỈNH SÓC TRĂNG: THỰC TRẠNG VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ ĐẶT RA

3.1. Nhận diện bản sắc văn hóa cộng đồng các dân tộc ở tỉnh Sóc Trăng

3.2. Thực trạng của việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ở tỉnh Sóc Trăng

3.3. Những vấn đề đặt ra trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ở tỉnh Sóc Trăng hiện nay

4. CHƯƠNG 4: NHỮNG QUAN ĐIỂM VÀ GIẢI PHÁP CƠ BẢN NHẰM GIỮ GÌN PHÁT HUY BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC Ở TỈNH SÓC TRĂNG HIỆN NAY

4.1. Quan điểm cơ bản nhằm giữ gìn phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ở tỉnh Sóc Trăng hiện nay

4.2. Giải pháp về kinh tế - xã hội nhằm giữ gìn phát huy bản sắc văn hóa dân tộc ở tỉnh Sóc Trăng hiện nay

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Giới thiệu về văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng

Văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng là sự kết hợp đa dạng của các yếu tố văn hóa từ các cộng đồng dân tộc khác nhau như Kinh, Hoa, và Khmer. Bảo tồn văn hóa không chỉ là việc gìn giữ các giá trị truyền thống mà còn là việc phát huy những giá trị đó trong bối cảnh hiện đại. Di sản văn hóa của Sóc Trăng thể hiện qua các phong tục tập quán, lễ hội, và nghệ thuật dân gian, tạo nên một bức tranh văn hóa phong phú và đa dạng. Việc phát huy văn hóa dân tộc ở đây không chỉ giúp bảo tồn bản sắc mà còn góp phần vào sự phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh. Theo nghiên cứu, việc tôn vinh văn hóa dân tộc là một yếu tố quan trọng trong việc xây dựng lòng tự hào và ý thức cộng đồng của người dân nơi đây.

1.1. Đặc điểm văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng

Văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng mang những đặc điểm riêng biệt, phản ánh sự giao thoa giữa các nền văn hóa khác nhau. Nghệ thuật dân gian như múa, hát, và các trò chơi dân gian là những yếu tố quan trọng trong đời sống văn hóa của người dân. Các lễ hội truyền thống như Tết Nguyên Đán, lễ hội Oóc Om Bóc của người Khmer không chỉ là dịp để người dân vui chơi mà còn là cơ hội để bảo tồn di sản văn hóa. Những nét văn hóa này không chỉ thể hiện bản sắc riêng mà còn góp phần tạo nên sự đa dạng văn hóa của Việt Nam. Việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa là nhiệm vụ cần thiết để bảo vệ những giá trị văn hóa quý báu này.

II. Thực trạng bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc

Hiện nay, việc bảo tồn văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng đang đối mặt với nhiều thách thức. Sự phát triển nhanh chóng của kinh tế và sự hội nhập quốc tế đã tạo ra áp lực lớn lên các giá trị văn hóa truyền thống. Nhiều phong tục tập quán đang dần bị mai một, và di sản văn hóa không được chú trọng đúng mức. Theo khảo sát, nhiều người dân chưa nhận thức đầy đủ về tầm quan trọng của việc giữ gìn bản sắc văn hóa. Điều này đòi hỏi sự vào cuộc mạnh mẽ từ các cấp chính quyền và cộng đồng để có những giải pháp hiệu quả nhằm phát huy văn hóa dân tộc. Việc tổ chức các hoạt động văn hóa, lễ hội truyền thống cần được khôi phục và phát triển để nâng cao nhận thức của người dân về giá trị văn hóa của chính mình.

2.1. Những vấn đề đặt ra trong việc bảo tồn văn hóa

Một trong những vấn đề lớn nhất trong việc bảo tồn di sản văn hóa ở Sóc Trăng là sự thiếu hụt nguồn lực và sự quan tâm từ cộng đồng. Nhiều hoạt động văn hóa chưa được đầu tư đúng mức, dẫn đến tình trạng xuống cấp của các di sản văn hóa. Hơn nữa, sự xâm nhập của các yếu tố văn hóa ngoại lai cũng làm cho nhiều giá trị văn hóa truyền thống bị mai một. Để phát huy văn hóa dân tộc, cần có những chính sách cụ thể nhằm khôi phục và bảo tồn các giá trị văn hóa, đồng thời nâng cao nhận thức của người dân về tầm quan trọng của việc tôn vinh văn hóa dân tộc.

III. Giải pháp bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc

Để bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng, cần có một chiến lược tổng thể và đồng bộ. Trước hết, cần tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục về giá trị văn hóa dân tộc cho cộng đồng. Các chương trình văn hóa, nghệ thuật cần được tổ chức thường xuyên để tạo cơ hội cho người dân tham gia và trải nghiệm. Bên cạnh đó, việc bảo tồn di sản văn hóa cần được thực hiện thông qua các dự án nghiên cứu, phục hồi và phát triển các giá trị văn hóa truyền thống. Các cấp chính quyền cần có chính sách hỗ trợ cho các nghệ nhân, người gìn giữ văn hóa để họ có thể tiếp tục truyền dạy cho thế hệ sau. Việc phát triển văn hóa gắn liền với phát triển kinh tế cũng cần được chú trọng, nhằm tạo ra nguồn lực cho việc bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc.

3.1. Các chính sách hỗ trợ văn hóa

Các chính sách hỗ trợ văn hóa cần được xây dựng dựa trên nhu cầu thực tế của cộng đồng. Cần có các chương trình đào tạo, bồi dưỡng cho các nghệ nhân, người làm văn hóa để họ có thể phát huy tối đa khả năng của mình. Đồng thời, cần có các quỹ hỗ trợ cho các hoạt động văn hóa, nghệ thuật nhằm khuyến khích sự sáng tạo và phát triển các giá trị văn hóa truyền thống. Việc tôn vinh văn hóa dân tộc không chỉ là trách nhiệm của chính quyền mà còn là trách nhiệm của toàn xã hội, từ đó tạo ra một môi trường thuận lợi cho việc bảo tồn văn hóa dân tộc ở Sóc Trăng.

25/01/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

chương 1, tác giả phân tích cụ thể từng khái niệm như: khái niệm văn hóa, khái niệm nền tảng tinh thần của xã hội. Tác giả đã định nghĩa: “Văn hóa là tổng thể các giá trị vật chất và tinh thần do con người tạo ra nhằm mục đích phát triển bản thân con người và xã hội”[93, tr.22]; ở những nội dung sau, tác giả nêu lên sự cần thiết phải phát triển văn hóa với tư cách nền tảng tinh thần của xã hội, thực trạng phát triển văn hóa cũng như những phương hướng và giải pháp phát triển nền văn hóa với tư cách nền tảng tinh thần của xã hội Việt Nam hiện nay. Cuốn sách giúp người đọc tiếp cận một cách đầy đủ về phát triển văn hóa, với tư cách nền tảng tinh thần của xã hội trong điều kiện kinh tế thị trường đã nảy sinh nhiều mâu thuẫn, để giải quyết những mâu thuẫn ấy, từng bước xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc cần phải có thời gian lâu dài và cần sự chung sức của toàn xã hội. Tác giả Trần Quang Phúc trong cuốn Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc (Nhà xuất bản Lao Động Xã Hội, năm 2013).

Đã nghiên cứu và đưa ra những kiến giải sâu sắc về các giá trị truyền thống, đặc thù của dân tộc Việt Nam. Theo Trần Quang Phúc, văn hóa khắc họa bản sắc và phương thức tồn tại của một cộng đồng, khiến cộng đồng ấy có một đặc thù riêng. Từ đó, có thể khẳng định, văn hóa mang bản sắc dân tộc. Và, yếu tố dân tộc là yếu tố quyết định nhất của một nền văn hóa.

Bản sắc văn hóa dân tộc là cái “hồn”, là sức sống nội sinh, là cái thẻ căn cước của mỗi dân tộc, để phân biệt dân tộc này với dân tộc khác, từ đó 13 luan an nó có thể biểu lộ một cách trọn vẹn nhất sự hiện diện của dân tộc mình trong quá trình giao lưu và hội nhập. Cuốn sách được chia làm ba phần: Phần thứ nhất: Một số vấn đề lý luận về bản sắc văn hóa dân tộc. Được tác giả nêu lên những quan điểm về bản sắc văn hóa dân tộc theo tư tưởng Hồ Chí Minh và những suy nghĩ trong việc kế thừa, phát huy các bản sắc văn hóa dân tộc trong thời đại mới. Trong phần thứ hai: Giữ gìn bản sắc băn hóa dân tộc.

Tác giả nêu những quan điểm của Đảng ta về xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; đề ra những biện pháp để giữ gìn văn hóa dân tộc trong giai đoạn hiện nay. Phần thứ ba: Những giá trị văn hóa cần phải giữ gìn. Tác giả đi vào giới thiệu cụ thể các phong tục tập quán, tín ngưỡng, tôn giáo và các giá trị nghệ thuật trong nền văn hóa Việt Nam cần được phát huy, lưu giữ. Từ đó, đưa ra một số biện pháp nhằm giữ gìn, phát huy các giá trị văn hóa của dân tộc ta.

Tác giả Nguyễn Văn Huyên trong bài viết Lối sống người Việt Nam dưới tác động của toàn cầu hoá (Tạp chí Triết học, số 12 năm 2013) khẳng định: các quan hệ mật thiết của truyền thống xã hội nông nghiệp xưa kia không còn đậm nét, tình cảm không những ít được quan tâm mà ngày càng bị nghèo đi, những nghĩa cử cao đẹp sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc sa cơ, lỡ vận ngày càng phai nhạt, đây là thực trạng đáng báo động trong xã hội ta ngày nay. Tác giả Vũ Ngọc Hoàng trong bài viết Tiếp tục xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trong thời kỳ mới. (Tạp chí Cộng sản số 855 tháng 1-2014), cho rằng: nói tới văn hóa là nói tới con người với nhân cách của họ. Nhưng những năm gần đây đạo đức xã hội, nhân cách con người có nhiều mặt xuống cấp nghiêm trọng.

Từ nạn cướp của, giết người đến tham nhũng, chạy chức, chạy quyền…các hiện tượng nguy hại trên không chỉ diễn ra ở cấp cơ sở mà còn ở cán bộ lãnh đạo cấp trung và cao cấp. Nghiêm trọng hơn, nhân cách con người xuống cấp không chỉ ở một vài lĩnh vực mà còn diễn ra ở những nơi đáng lí ra phải luôn được trang nghiêm, trong sạch (như nơi nắm cán cân công lý, bảo vệ pháp luật, nơi dạy người, nơi biên soạn và tham mưu các chủ trương, chính sách cấp chiến lược…). Từ đó, tác giả chỉ ra những nguyên nhân khiến tình trạng đạo đức xã hội sút kém, đó là hệ giá trị đạo đức bị đảo lộn về vị trí, thang bậc, vì tiền con người ta đã vi phạm nhân cách. Tác giả cho rằng để giảm bớt tình trạng trên trước tiên, cần tiếp tục nhận 14 luan an thức sâu hơn tầm quan trọng đặc biệt của vấn đề văn hóa, đạo đức trong đời sống xã hội.

Từ đó, xác định đặc điểm của nền văn hóa mà chúng ta đang xây dựng là tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Trong truyền thống văn hóa Việt Nam, chữ “nhân” luôn đứng vị trí hàng đầu trong thang bậc của hệ giá trị nhân cách. Ngoài ra, cũng cần bổ sung, điều chỉnh, hoàn thiện hệ giá trị nhân cách con người Việt Nam mới trong thời đại Hồ Chí Minh. Theo tác giả, chúng ta cần kế thừa tối đa các giá trị truyền thống của văn hóa đạo đức Việt Nam, như “nhân, nghĩa, lễ, trí, tín …” điều chỉnh, bổ sung cho phù hợp với thời kỳ mới.

Bài viết nêu lên việc tiếp tục xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trong thời kỳ mới, nghiên cứu sinh có thể kế thừa để phân tích, làm rõ trong luận án của mình. Tác giả Phạm Duy Đức trong bài viết Thực trạng đời sống văn hóa Việt Nam qua gần 30 năm đổi mới. (Tạp chí Cộng sản số 862, tháng 8-2014), đã nêu khá rõ: dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam, qua gần 30 năm đổi mới lĩnh vực văn hóa đã thu được những thành tựu đáng ghi nhận, tuy nhiên nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc của chúng ta không chỉ có những thành tựu mà còn có những hạn chế nhất định. Tác giả nêu lên các lĩnh vực hoạt động văn hóa đã được phát triển một cách tương đối đồng bộ, toàn diện, vấn đề xây dựng con người như đạo đức, lối sống, phẩm chất, trí tuệ được chú trọng; môi trường văn hóa của đất nước được quan tâm xây dựng; vấn đề giữ gìn và phát huy các di sản văn hóa dân tộc đã đạt được nhiều kết quả to lớn.

Bên cạnh những thành tựu nêu trên, vẫn còn nhiều những hạn chế, yếu kém. Văn hóa phát triển chưa tương xứng với kinh tế; đời sống văn hóa tinh thần ở miền núi, vùng sâu, hải đảo hay của công nhân các khu công nghiệp còn gặp nhiều khó khăn. Từ đó, tác giả nêu lên những vấn đề cần phải giải quyết trong giai đoạn 2016-2020 và những năm tiếp theo như: kiên trì chủ nghĩa Mác - Lênin; xây dựng hệ giá trị con người Việt Nam; xây dựng nền văn hóa dân chủ, kỷ cương, văn minh, sáng tạo. Tác giả Nguyễn Thị Thường trong bài viết Toàn cầu hóa từ góc nhìn văn hóa.

(Tạp chí Cộng sản số 872, tháng 6-2015), đã phân tích và đưa ra quan điểm: sự dịch chuyển biên giới về văn hóa đã tạo ra những cảm giác lo ngại, có thể trong tương lai sẽ có một nền văn hóa quốc tế xuyên bản sắc và nó cũng có thể thay thế bản sắc văn hóa dân tộc. Điều này gây nên sự bất an, lo lắng từ chủ thể các nền văn hóa. Từ thực tế trên, tác giả đặt ra câu hỏi, liệu sự du nhập của văn hóa thế giới có tạo ra một bản sắc văn hóa mới và đưa đến một nền văn hóa chung của thế giới hay không? hay lại xuất hiện những khó khăn, bất ổn và bản sắc dân 15 luan an tộc thì lại đánh mất? Từ đó, tác giả nhấn mạnh, toàn cầu hóa được coi như là mối đe dọa, bởi những truyền thống văn hóa cũ sẽ bị phá vỡ, những quy tắc, chuẩn mực cũ bị nghi ngờ mất khả năng định hướng các hệ giá trị, thậm chí bị đảo ngược. Toàn cầu hóa đặt ra những thách thức hết sức nghiêm trọng, trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.

Từ những vấn đề nêu trên, tác giả khẳng định dù thái độ của con người ra sao, toàn cầu hóa vẫn diễn ra và chúng ta vẫn phải đón nhận để tồn tại như một quy luật tất yếu. Thông qua bài viết của tác giả về toàn cầu hóa từ góc nhìn văn hóa, giúp nghiên cứu sinh hiểu thêm về xu hướng phát triển chung của văn hóa nhân loại như một tất yếu, chúng ta một mặt đón nhận những luồng văn hóa mới, một mặt phải giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc mình. Ở một khía cạnh khác, tác giả Trần Ngọc Thêm trong tác phẩm Một số vấn đề về hệ giá trị Việt Nam, (Nhà xuất bản Thành phố Hồ Chí Minh năm 2015), khẳng định tinh thần lạc quan và hài hước trong đời sống người Việt cho dù cuộc sống gặp nhiều khó khăn. Tác phẩm giúp nghiên cứu sinh hiểu rõ về hệ giá trị Việt Nam, là nguồn tài liệu vô cùng quý giá cho nghiên cứu sinh trong quá trình thực hiện luận án của mình.

Trong số các sách, tạp chí phải kể đến: tác giả Phan Xuân Sơn trong bài viết Vấn đề văn hóa trong bối cảnh hội nhập quốc tế. (Tạp chí Lý luận chính trị số 3-2016), đã chỉ ra: quá trình hội nhập là một quá trình hai chiều: tuân thủ và sáng tạo, bị động và chủ động, và cuối cùng là mỗi quốc gia đều góp phần sáng tạo ra, làm giàu thêm cho văn hóa hội nhập nói chung và làm giàu thêm văn hóa dân tộc nói riêng. Giao lưu và hội nhập văn hóa giữ vai trò hết sức quan trọng đối với văn hóa của mỗi quốc gia, mỗi dân tộc: không có một nền văn hóa nào, dù lớn và có ảnh hưởng sâu rộng đến đâu, lại có thể phát triển trong khép kín, biệt lập, tách rời với các nền văn hóa khác. Nhưng hội nhập quốc tế trong tất cả các lĩnh vực kể cả văn hóa nói chung, văn hóa chính trị nói riêng luôn tồn tại hai mặt, tích cực và tiêu cực.

Mặt tích cực, sẽ giúp cho văn hóa mỗi dân tộc (theo nghĩa quốc gia - dân tộc) luôn phát triển, tiếp nhận được những giá trị mới, tiến bộ của văn hóa các dân tộc khác, làm giàu thêm cho văn hóa của dân tộc mình, quảng bá được văn hóa của mình cho các dân tộc khác.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Luận án tiến sĩ "Bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc tại tỉnh Sóc Trăng" của tác giả Lê Thị Tâm, dưới sự hướng dẫn của GS. Hồ Sĩ Quý, được thực hiện tại Học viện Khoa học Xã hội vào năm 2020. Bài luận án này tập trung vào việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa đặc trưng của các dân tộc tại Sóc Trăng, một tỉnh có sự đa dạng văn hóa phong phú. Tác giả đã phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến bản sắc văn hóa và đề xuất các giải pháp nhằm bảo tồn và phát huy những giá trị này trong bối cảnh hiện đại.

Bài viết không chỉ cung cấp cái nhìn sâu sắc về văn hóa dân tộc mà còn mở ra hướng nghiên cứu cho những ai quan tâm đến việc bảo tồn văn hóa trong các cộng đồng dân tộc thiểu số. Để mở rộng thêm kiến thức về các vấn đề liên quan đến văn hóa và bảo tồn, bạn có thể tham khảo các tài liệu như Bảo Tồn Và Phát Huy Di Sản Văn Hóa Dân Gian Tại Phú Thọ (1986-2009), nơi nghiên cứu về công tác bảo tồn văn hóa dân gian, hay Bảo Tồn Và Phát Huy Giá Trị Di Tích Lịch Sử Lào Cai (2000-2015), nghiên cứu về bảo tồn di tích lịch sử. Cả hai tài liệu này đều mang lại cái nhìn sâu sắc về các phương pháp và chính sách bảo tồn văn hóa tại Việt Nam.