Nghiên cứu xu hướng phát triển của Nhà hát Cải lương Trung ương (1951-2006)

Luận văn phân tích các xu hướng phát triển của Nhà hát Cải lương Trung ương giai đoạn 1951-2006 qua những vở diễn sân khấu đặc sắc và tiêu biểu.

Chuyên ngành

Văn hóa học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ văn hóa học

2007

120
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Hành trình 55 năm của Nhà hát Cải lương Trung ương 1951 2006

Lịch sử Nhà hát Cải lương Trung ương là một bản hùng ca về sự chuyển mình của nghệ thuật sân khấu trong dòng chảy lịch sử dân tộc. Ra đời từ ngọn lửa kháng chiến, đơn vị này đã trở thành cánh chim đầu đàn của sân khấu Cải lương miền Bắc, định hình một phong cách nghệ thuật độc đáo và có những đóng góp to lớn cho văn hóa nghệ thuật Việt Nam. Hành trình hơn nửa thế kỷ, từ năm 1951 đến 2006, là một chuỗi những nỗ lực không ngừng nghỉ để vừa phục vụ nhiệm vụ chính trị, vừa tìm tòi, sáng tạo nghệ thuật. Ban đầu, từ sự hợp nhất của 12 gánh hát tư nhân tại Thanh Hóa, Đoàn Cải lương Trung ương đã được thành lập dưới ánh sáng của đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng. Đây là bước ngoặt đưa các nghệ sĩ từ thân phận làm thuê cho các ông bầu gánh trở thành những người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa. Trải qua nhiều giai đoạn lịch sử với những tên gọi khác nhau như Đoàn Cải lương Bắc, Nhà hát Cải lương Việt Nam, và cuối cùng là Nhà hát Cải lương Trung ương, đơn vị vẫn luôn giữ vững vai trò tiên phong. Quá trình phát triển của nhà hát gắn liền với những biến động của đất nước, từ cuộc kháng chiến gian khổ đến thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa và sau này là giai đoạn Đổi mới. Chính trong những thử thách đó, nhà hát đã khẳng định được sức sống mãnh liệt, đào tạo nên nhiều thế hệ nghệ sĩ tài danh và cho ra đời những vở diễn nổi bật, ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng.

1.1. Sự hình thành từ Liên đoàn Ca kịch Kháng chiến Thanh Hóa

Tiền thân của Nhà hát Cải lương Trung ương là Liên đoàn Ca kịch Kháng chiến Thanh Hóa, được thành lập vào ngày 17 tháng 04 năm 1951. Sự kiện này là kết quả trực tiếp của đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng, nhằm tập hợp lực lượng nghệ sĩ Cải lương để phục vụ cách mạng. Theo tài liệu nghiên cứu, Ty Tuyên truyền văn nghệ tỉnh Thanh Hóa đã triệu tập 12 gánh hát tư nhân đang hoạt động tại đây để thống nhất thành một tổ chức. Sự ra đời của Liên đoàn đánh dấu một trang sử mới cho lịch sử nhà hát cải lương trung ương, đưa nghệ thuật Cải lương từ hoạt động tự phát, thương mại trở thành một công cụ tư tưởng sắc bén, phục vụ cuộc kháng chiến kiến quốc. Các nghệ sĩ lần đầu tiên được học tập chính trị, văn hóa, được giác ngộ về con đường cách mạng, từ đó thay đổi nhận thức và sáng tạo những tác phẩm mang đậm tính dân tộc và cách mạng.

1.2. Các giai đoạn phát triển và những lần đổi tên đáng nhớ

Trong suốt quá trình hoạt động, nhà hát đã trải qua nhiều lần đổi tên để phù hợp với nhiệm vụ trong từng giai đoạn lịch sử. Năm 1956, một bộ phận ưu tú được tuyển chọn để thành lập Đoàn Cải lương Trung ương trực thuộc Bộ Văn hóa. Đến năm 1964, đoàn đổi tên thành Đoàn Cải lương Bắc, nằm trong Nhà hát Cải lương Việt Nam. Sau đó, năm 1978, đơn vị được nâng cấp thành Nhà hát Cải lương Trung ương, khẳng định vị thế đầu đàn. Giai đoạn sau Đổi mới, năm 2002, nhà hát mang tên Nhà hát Cải lương Việt Nam để mở rộng giao lưu quốc tế, và đến năm 2006, quay trở lại tên gọi Nhà hát Cải lương Trung ương. Mỗi lần thay đổi tên gọi đều gắn với một cột mốc quan trọng, phản ánh sự điều chỉnh chiến lược để đáp ứng yêu cầu của thực tiễn, từ phục vụ kháng chiến, xây dựng đất nước đến hội nhập quốc tế.

II. Thách thức cho sân khấu Cải lương trong bối cảnh đương đại

Bên cạnh những thành tựu rực rỡ, Nhà hát Cải lương Trung ương cũng phải đối mặt với không ít khó khăn, đặc biệt là từ những năm 80 của thế kỷ XX. Công cuộc Đổi mới và việc chuyển đổi sang cơ chế thị trường đã tạo ra một cuộc khủng hoảng sâu sắc cho toàn ngành sân khấu, trong đó có Cải lương. Nếu trong thời kỳ bao cấp, nhà hát hoạt động dưới sự bảo trợ hoàn toàn của nhà nước, thì khi bước sang kinh tế thị trường, áp lực tự chủ tài chính trở nên vô cùng nặng nề. Sự bùng nổ của các loại hình giải trí hiện đại như phim ảnh, truyền hình, âm nhạc đại chúng đã thu hút một lượng lớn khán giả, đặc biệt là giới trẻ, khiến sân khấu truyền thống dần mất đi vị thế độc tôn. Nhà hát đứng trước bài toán nan giải: làm thế nào để vừa giữ gìn bản sắc nghệ thuật, vừa thu hút khán giả để tồn tại và phát triển? Đây không chỉ là thách thức về kinh tế mà còn là cuộc đấu tranh để bảo tồn nghệ thuật Cải lương, một di sản quý báu của dân tộc. Thực trạng này đòi hỏi một sự thay đổi toàn diện trong tư duy sáng tạo, từ việc lựa chọn kịch bản cải lương kinh điển hay hiện đại, đến phương thức dàn dựng và tiếp thị tác phẩm đến công chúng.

2.1. Cuộc khủng hoảng khán giả và áp lực từ cơ chế thị trường

Luận văn của Trần Thị Minh Thu chỉ rõ, vào đầu những năm 80, nền sân khấu phải đối mặt với "thực trạng thiếu khán giả". Sự thay đổi trong thị hiếu thẩm mỹ của công chúng và sự cạnh tranh khốc liệt từ các phương tiện giải trí mới đã khiến các rạp hát trở nên vắng vẻ. Áp lực "bán vé" để trang trải chi phí và duy trì đời sống cho nghệ sĩ đã buộc nhà hát phải liên tục tìm hướng đi mới. Một số vở diễn chạy theo thị hiếu tầm thường, giật gân đã ra đời nhưng không mang lại hiệu quả bền vững. Cuộc khủng hoảng này là một phép thử khắc nghiệt đối với bản lĩnh và sức sáng tạo của các nghệ sĩ ưu tú, nghệ sĩ nhân dân tại nhà hát.

2.2. Vấn đề bảo tồn nghệ thuật Cải lương và bản sắc dân tộc

Trong nỗ lực thu hút khán giả, một thách thức lớn khác là nguy cơ làm phai nhạt bản sắc nghệ thuật. Việc cách tân, đổi mới là cần thiết, nhưng nếu không cẩn trọng có thể biến Cải lương thành "kịch nói pha ca", đánh mất đi những đặc trưng ước lệ, biểu cảm tinh tế vốn có. Câu hỏi về sự khác biệt Cải lương Nam Bắc và làm thế nào để phát huy thế mạnh của sân khấu Cải lương miền Bắc trong bối cảnh mới luôn là một trăn trở. Việc bảo tồn nghệ thuật Cải lương không chỉ là lưu giữ những vở diễn cũ, mà còn là tìm cách làm cho nghệ thuật truyền thống sống một cách sinh động và ý nghĩa trong đời sống đương đại.

III. Phương pháp phục vụ chính trị của Nhà hát Cải lương Trung ương

Một trong những xu hướng cốt lõi và xuyên suốt trong lịch sử Nhà hát Cải lương Trung ương giai đoạn 1951-2006 là xu hướng phục vụ chính trị. Ngay từ khi thành lập, nhà hát đã xác định rõ sứ mệnh của mình là một công cụ tư tưởng của Đảng, một vũ khí sắc bén trên mặt trận văn hóa. Các nghệ sĩ không chỉ là người biểu diễn mà còn là những chiến sĩ, mang lời ca tiếng hát để cổ vũ tinh thần chiến đấu, lao động và xây dựng đất nước. Chủ đề của các vở diễn luôn bám sát các nhiệm vụ chính trị trọng tâm của từng thời kỳ: ca ngợi Đảng và Bác Hồ, phản ánh cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, cổ vũ các phong trào cải cách ruộng đất, hợp tác hóa nông nghiệp. Cải lương cách mạng đã thực sự đi sâu vào đời sống quần chúng, trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của công nông binh. Những vở diễn nổi bật trong giai đoạn này không chỉ có giá trị nghệ thuật mà còn mang ý nghĩa lịch sử to lớn, góp phần hun đúc lòng yêu nước, tinh thần tự hào dân tộc và ý chí cách mạng cho hàng triệu người. Đây là một đặc điểm quan trọng định hình nên diện mạo và đóng góp của Nhà hát Cải lương Trung ương.

3.1. Cải lương cách mạng Tiếng hát át tiếng bom trong chiến tranh

Trong hai cuộc kháng chiến, nghệ thuật Cải lương đã chứng tỏ sức mạnh to lớn của mình. Các nghệ sĩ đã không quản ngại gian khổ, nguy hiểm, mang sân khấu đến khắp các chiến trường, phục vụ bộ đội và nhân dân. Với tinh thần "tiếng hát át tiếng bom", Cải lương cách mạng đã trở thành vũ khí tinh thần hiệu quả. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng khẳng định: “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em (nghệ sĩ) là chiến sĩ trên mặt trận ấy”. Thấm nhuần tư tưởng đó, các vở diễn tập trung xây dựng hình tượng người anh hùng cách mạng, người lính Cụ Hồ, những bà mẹ Việt Nam anh hùng, tạo nên nguồn cổ vũ tinh thần vô giá, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

3.2. Những vở diễn nổi bật về đề tài kháng chiến và anh hùng

Hàng loạt kịch bản Cải lương kinh điển về đề tài cách mạng đã ra đời trong giai đoạn này, tiêu biểu như Tiếng sấm Tây Nguyên, Nắng tháng Tám, Đêm lửa căm hờn, Người công dân số Một (về Bác Hồ), hay Chiếc nhẫn ngọc. Các tác phẩm này được dàn dựng công phu bởi các đạo diễn sân khấu tài năng, khắc họa thành công không khí hào hùng của thời đại và vẻ đẹp tâm hồn của con người Việt Nam trong chiến đấu. Những vở diễn này không chỉ thành công về mặt tư tưởng mà còn đạt được những thành tựu nghệ thuật cao, khẳng định sức sống của Cải lương khi hòa mình vào dòng chảy của lịch sử.

IV. Bí quyết phát triển Tiếp biến tinh hoa sân khấu truyền thống

Để xây dựng một phong cách biểu diễn đặc trưng cho sân khấu Cải lương miền Bắc, Nhà hát Cải lương Trung ương đã thực hiện một cuộc tiếp biến nghệ thuật một cách có ý thức và khoa học từ các loại hình sân khấu truyền thống khác của dân tộc. Thay vì vay mượn một cách chắp vá, nhà hát đã có những nghiên cứu sâu sắc để chắt lọc tinh hoa từ Tuồng và Chèo, làm giàu cho nghệ thuật Cải lương. Xu hướng này không chỉ giúp giải quyết những "khoảng trống" của một loại hình nghệ thuật còn non trẻ về mặt vũ đạo và cấu trúc kịch, mà còn tạo ra một bản sắc riêng, có phần trang trọng, bi hùng và ước lệ hơn so với phong cách trữ tình, tả thực của Cải lương Nam Bộ. Việc đưa các động tác múa cách điệu của Tuồng vào các vai diễn lịch sử, võ tướng, hay sử dụng kết cấu tự sự của sân khấu truyền thống đã giúp các vở diễn trở nên giàu tính biểu cảm và có chiều sâu hơn. Sự kết hợp nhuần nhuyễn này là minh chứng cho một tư duy nghệ thuật cởi mở, biết trân trọng và phát huy di sản của cha ông, góp phần quan trọng vào việc định hình sự khác biệt Cải lương Nam Bắc.

4.1. Vận dụng nghệ thuật múa và kết cấu kịch từ Tuồng và Chèo

Một trong những thành công lớn của nhà hát là việc vận dụng sáng tạo nghệ thuật vũ đạo của Tuồng. Các đạo diễn sân khấu và diễn viên đã nghiên cứu các trình thức múa cho các loại vai khác nhau (kép văn, kép võ, đào văn...) và cải biên chúng cho phù hợp với Cải lương. Nhờ đó, hành động sân khấu trở nên đẹp mắt, giàu tính biểu tượng hơn, đặc biệt trong các vở diễn nổi bật về đề tài lịch sử như Quang Trung, Công chúa Mỵ Châu, Khuôn mặt đời Trần. Các động tác lên ngựa, bắn cung, đi thuyền... được cách điệu hóa, tạo nên hiệu quả thẩm mỹ cao mà vẫn giữ được sự chân thực trong cảm xúc.

4.2. Âm nhạc trong Cải lương Bắc và sự kết hợp làn điệu độc đáo

Quá trình tiếp biến cũng diễn ra trong lĩnh vực âm nhạc. Mặc dù Cải lương Bắc vẫn dựa trên nền tảng là hệ thống bài bản tài tử Nam Bộ, nhưng đã có sự gia giảm và sáng tạo để phù hợp với ngữ điệu và thẩm mỹ của người miền Bắc. Âm nhạc trong Cải lương Bắc có xu hướng sử dụng các làn điệu mạnh mẽ, trang trọng hơn trong các cảnh bi hùng, đồng thời cũng có sự tìm tòi, đưa một số chất liệu dân ca đồng bằng Bắc Bộ vào các sáng tác mới. Sự kết hợp này đã tạo nên một không gian âm nhạc vừa quen thuộc vừa mới lạ, góp phần tạo nên bản sắc riêng cho Cải lương đất Bắc.

V. Cách đổi mới Giao thoa nghệ thuật với sân khấu kịch quốc tế

Song song với việc khai thác vốn cổ dân tộc, Nhà hát Cải lương Trung ương còn chủ động mở rộng giao lưu, học hỏi tinh hoa sân khấu thế giới. Xu hướng này thể hiện một tầm nhìn xa, mong muốn đưa Cải lương bắt kịp với trình độ nghệ thuật chuyên nghiệp của quốc tế. Hai nguồn ảnh hưởng quan trọng nhất trong giai đoạn này là Hý khúc Trung Hoa và hệ thống sân khấu hiện thực tâm lý Stanislavski của Liên Xô. Việc tiếp thu này được thực hiện một cách bài bản, có định hướng chứ không phải là sự sao chép máy móc. Từ Hý khúc Trung Quốc, các nghệ sĩ học hỏi về kỹ thuật biểu diễn vũ đạo, cách sử dụng đạo cụ, và đặc biệt là vai trò của âm nhạc nền trong việc tạo không khí và dẫn dắt cảm xúc. Từ hệ thống Stanislavski, họ tiếp cận phương pháp phân tích tâm lý nhân vật, giúp cho phong cách biểu diễn trở nên có chiều sâu, chân thực và tinh tế hơn. Sự giao thoa này đã nâng tầm nghệ thuật Cải lương, giúp nhà hát dàn dựng thành công nhiều vở kịch kinh điển của thế giới và tạo ra những tác phẩm có giá trị nghệ thuật cao, được khán giả và giới chuyên môn đánh giá cao.

5.1. Ảnh hưởng từ Hý khúc Trung Hoa và hệ thống Stanislavski

Sự xuất hiện của các đoàn nghệ thuật Trung Quốc tại Việt Nam đã tạo ra một luồng gió mới. Các nghệ sĩ Việt Nam đã học hỏi được kỹ thuật biểu diễn điêu luyện, đặc biệt là cách sử dụng "nhạc nền" để làm nổi bật tâm trạng nhân vật và không khí của cảnh diễn. Vở Công chúa Mỵ Châu là một trong những tác phẩm đầu tiên áp dụng thành công kỹ thuật này. Đồng thời, việc các chuyên gia Liên Xô sang giảng dạy về hệ thống Stanislavski đã giúp các diễn viên cải lương thế hệ vàng trang bị phương pháp diễn xuất khoa học, đi sâu vào "đời sống nội tâm" của nhân vật, tạo ra những vai diễn sống động và chân thật.

5.2. Giai đoạn Đổi Mới và sự đa dạng hóa trong kịch bản Cải lương

Bước vào giai đoạn Đổi Mới, với nền tảng kỹ thuật và lý luận vững chắc, nhà hát đã mạnh dạn khai thác những đề tài xã hội phức tạp. Các soạn giả Cải lương và đạo diễn không còn bị bó hẹp trong các chủ đề chiến tranh cách mạng mà đã đi sâu vào số phận con người trong đời thường, những bi kịch gia đình, những vấn đề đạo đức xã hội nhức nhối. Các vở diễn như Đôi dòng sữa mẹ, Nỗi đau tình mẹ, Trót giá cuộc đời... đã phản ánh chân thực những góc khuất của xã hội thời kỳ hậu chiến và giao thời, gây được tiếng vang lớn và cho thấy sự trưởng thành vượt bậc trong tư duy nghệ thuật của nhà hát.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

1 Bé gi¸o dôc vμ ®μo t¹o Bé v¨n hãa - Th«ng tin Tr−êng ®¹i häc v¨n hãa hμ néi TrÇn thÞ minh thu Nh÷ng xu h−íng ph¸t triÓn Cña nhμ h¸t c¶i l−¬ng trung −¬ng (Qua c¸c vë diÔn tõ n¨m 1951 – 2006) Chuyªn ngµnh : V¨n hãa häc M· sè : 60 31 70 LuËn v¨n th¹c sÜ v¨n hãa häc ng−êi h−íng dÉn khoa häc : PGS. TS Ph¹m Duy Khuª Hμ néi - 2007 2 Lêi cam ®oan T«i xin cam ®oan ®©y lµ c«ng tr×nh nghiªn cøu cña riªng t«i. C¸c dÉn chøng nªu trong LuËn ¸n lµ trung thùc. Nh÷ng ý kiÕn khoa häc ch−a ®−îc c«ng bè trong bÊt k× c«ng tr×nh nµo kh¸c.

Hµ Néi, ngµy 07 th¸ng 07 n¨m 2007 T¸c gi¶ luËn ¸n TrÇn thÞ Minh Thu 3 Môc lôc trang Trang phô b×a.1 Lêi cam ®oan.3 Danh môc c¸c ch÷ viÕt t¾t vµ ký hiÖu.5 Ch−¬ng 1 : Qu¸ tr×nh h×nh thµnh, ph¸t triÓn Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng (tõ n¨m 1951 - 2006) 1. Nh÷ng tiÒn ®Ò dÉn ®Õn sù h×nh thµnh Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng. Qu¸ tr×nh h×nh thµnh, ph¸t triÓn Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng (tõ n¨m 1951 - 2006).16 Ch−¬ng 2 : Nh÷ng t×m tßi, s¸ng t¹o cña Nhµ H¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng (qua c¸c vë diÔn tõ n¨m 1951 – 2006) 2. VÒ kh¸i niÖm xu h−íng nghÖ thuËt.

Xu h−íng phôc vô chÝnh trÞ. Xu h−íng tiÕp nhËn tinh hoa s©n khÊu kÞch h¸t truyÒn thèng vµ s©n khÊu n−íc ngoµi. Xu h−íng ®æi míi trong s¸ng t¹o nghÖ thuËt. Xu h−íng x©y dùng ch−¬ng tr×nh biÓu diÔn mang tÝnh th−¬ng m¹i.65 Ch−¬ng 3 : Thùc tr¹ng vµ Nh÷ng ph−¬ng h−íng ®æi míi Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng trong giai ®o¹n hiÖn nay 3.

Thùc tr¹ng chñ yÕu cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng trong giai ®o¹n hiÖn nay. Nh÷ng ph−¬ng h−íng ®æi míi Nhµ h¸t C¶i l−¬ng trong giai ®o¹n hiÖn nay.104 Danh môc c«ng tr×nh cña t¸c gi¶.110 Tµi liÖu tham kh¶o.111 Phô lôc 4 Danh môc c¸c ch÷ viÕt t¾t vμ ký hiÖu BCH T¦ : Ban chÊp hµnh Trung −¬ng PGS. TS : Phã Gi¸o s−, TiÕn sÜ NS¦T : NghÖ sÜ −u tó Nxb : Nhµ xuÊt b¶n Tr. 349] : Xem tµi liÖu tham kh¶o sè 1, trang 349 5 Më ®Çu 1.lÝ do chän ®Ò tµi Ch−a bao giê, trong bèi c¶nh héi nhËp quèc tÕ, giao l−u vµ hîp t¸c gi÷a c¸c quèc gia trªn thÕ giíi, viÖc kh¼ng ®Þnh, gi÷ g×n, ph¸t huy nh÷ng gi¸ trÞ tinh hoa v¨n hãa d©n téc - vÊn ®Ò c¬ b¶n cña v¨n hãa ViÖt Nam hiÖn ®¹i, l¹i ®−îc chó ý nhiÒu nh− b©y giê.

Còng ch−a bao giê, nghÖ thuËt C¶i l−¬ng - mét thÓ lo¹i cña s©n khÊu kÞch h¸t d©n téc ViÖt Nam, ®· vµ ®ang ®ãng vai trß quan träng trong ®êi sèng tinh thÇn cña nh©n d©n c¶ n−íc, l¹i ®øng tr−íc nhiÒu khã kh¨n ®Ó trô v÷ng trong c¬ chÕ thÞ tr−êng nh− b©y giê. Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng ®· tån t¹i h¬n nöa thÕ kØ, lµ bé phËn chñ ®¹o trong ®êi sèng s©n khÊu C¶i l−¬ng B¾c vµ lu«n g¾n bã chÆt chÏ víi hiÖn thùc ®êi sèng cña ®Êt n−íc, còng ®ang ®èi mÆt víi nhiÒu vÊn ®Ò cña c¬ chÕ thÞ tr−êng. Th«ng qua lÞch sö Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng, cã thÓ thÊy ®−îc mét trong nh÷ng ®−êng nÐt ph¸t triÓn quan träng còng nh− nh÷ng thùc tr¹ng cña nghÖ thuËt s©n khÊu C¶i l−¬ng ViÖt Nam h«m nay. ThÕ nh−ng, viÖc nghiªn cøu nãi trªn vÉn ch−a ®−îc chó ý vµ do vËy, theo NghÞ quyÕt Héi nghÞ lÇn thø V cña BCH T¦ §¶ng (khãa VIII), ®Ó thùc hiÖn tèt ®Þnh h−íng “X©y dùng vµ ph¸t triÓn nÒn v¨n hãa ViÖt Nam tiªn tiÕn, ®Ëm ®µ b¶n s¾c d©n téc” trong nghÖ thuËt C¶i l−¬ng, th× viÖc nghiªn cøu nh÷ng xu h−íng ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng qua c¸c vë diÔn lµ v« cïng cÇn thiÕt.

LÞch sö vÊn ®Ò Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng tõ l©u ®−îc nhiÒu nhµ ho¹t ®éng s©n khÊu quan t©m ®Õn: N¨m 1982, trªn T¹p chÝ S©n khÊu sè 1 cã bµi viÕt : “30 n¨m Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng” cña nhµ viÕt kÞch NguyÔn ¸nh. Sau bµi ®ã lµ sù xuÊt hiÖn hµng lo¹t c¸c bµi viÕt kh¸c cña KÝnh D©n, Lª Thä, Sü Hïng, Ngäc Ph−¬ng, Vò L©m. 6 C¸c bµi viÕt trªn ®Òu tËp trung vµo qu¸ tr×nh ra ®êi, ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng vµ ®Òu ë d¹ng håi kÝ, t−êng thuËt hay b¸o c¸o, tæng kÕt nh÷ng chÆng ®−êng mµ Nhµ h¸t ®· ®i qua. N¨m 1996, Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng ®· phèi hîp víi ViÖn nghiªn cøu S©n khÊu tæ chøc “Héi th¶o khoa häc vÒ kÕ thõa vµ ph¸t triÓn nghÖ thuËt C¶i l−¬ng B¾c”.

Qua trao ®æi 5 vÊn ®Ò chñ yÕu : 1- T¹i sao C¶i l−¬ng vèn s¶n sinh tõ c¬ tÇng v¨n hãa Nam Bé, nh−ng l¹i ph¸t triÓn m¹nh ®−îc ë c¶ miÒn B¾c ; 2- C¸c giai ®o¹n ph¸t triÓn cña nghÖ thuËt C¶i l−¬ng B¾c ; 3- Bµn vÒ c¸c thµnh tè cña nghÖ thuËt C¶i l−¬ng ; 4- T×m hiÓu ®Æc tr−ng cña nghÖ thuËt C¶i l−¬ng ; 5- Sù “khñng ho¶ng” cña C¶i l−¬ng h«m nay, Héi th¶o cã nh¾c ®Õn Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng, nh−ng míi chØ ®iÓm qua vµi nÐt cña ®¬n vÞ víi t− c¸ch lµ “anh c¶ ®á” trong nÒn nghÖ thuËt s©n khÊu C¶i l−¬ng c¸ch m¹ng. N¨m 1997, cuèn s¸ch “NghÖ thuËt C¶i l−¬ng – nh÷ng trang sö” cña nhµ nghiªn cøu kiªm so¹n gi¶ Tr−¬ng BØnh Tßng ra ®êi. Cuèn s¸ch míi dõng l¹i ë viÖc kh«ng thÓ thiÕu ®−îc cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng trong lÞch sö nghÖ thuËt C¶i l−¬ng ViÖt Nam. N¨m 2000, c«ng tr×nh nghiªn cøu khoa häc “Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng vµ sù tiÕp nhËn, giao l−u, ph¸t triÓn cña s©n khÊu C¶i l−¬ng trªn ®Êt B¾c” cña ®¹o diÔn, NS¦T Lª Chøc - nguyªn Gi¸m ®èc Nhµ h¸t, ®· th©u tãm ý kiÕn cña nh÷ng ng−êi ®i tr−íc vÒ lÞch sö C¶i l−¬ng B¾c còng nh− cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng, ®ång thêi cã tr×nh bµy ®ãng gãp cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng th«ng qua 3 vë thö nghiÖm mµ «ng trùc tiÕp thùc hiÖn : B¾c cÇu « th−íc (1995), Hoµng hËu cña hai Vua (1996), C©y ®µn huyÒn tho¹i (1997).

N¨m 2001, Héi nghÞ khoa häc “50 n¨m s©n khÊu tiªn phong c¸ch m¹ng cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng” víi c¸c bµi viÕt ®· ®¸nh gi¸ nh÷ng thµnh tùu cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng trong 50 n¨m qua, ®ång thêi v¹ch ra nh÷ng khã kh¨n, còng nh− h−íng ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t ë t−¬ng lai. Nh×n chung, viÖc t×m hiÓu, nghiªn cøu vÒ Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng ®· trë thµnh mèi quan t©m, tr¨n trë cña c¸c nhµ ho¹t ®éng s©n khÊu vµ nh÷ng bµi viÕt cña hä ®· cã nh÷ng gi¸ trÞ nhÊt ®Þnh ®èi víi Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng. Song, cho 7 ®Õn thêi ®iÓm nµy, vÉn ch−a cã mét chuyªn kh¶o khoa häc nµo vÒ nh÷ng xu h−íng ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng qua c¸c vë diÔn. Môc ®Ých vµ nhiÖm vô nghiªn cøu 3.

Môc ®Ých nghiªn cøu T¸c gi¶ luËn v¨n muèn t×m hiÓu vÒ nh÷ng xu h−íng ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng th«ng qua c¸c vë diÔn tõ 1951 - 2006, ®Ó tõ ®ã nh− lµ mét trong nh÷ng c¸ch thøc t×m ra ph−¬ng h−íng vµ biÖn ph¸p cñng cè, ph¸t triÓn Nhµ h¸t trong t−¬ng lai. NhiÖm vô nghiªn cøu - T×m hiÓu qu¸ tr×nh h×nh thµnh vµ ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng ®Ó cã ®−îc c¸i nh×n toµn diÖn, hÖ thèng vÒ lÞch sö cña ®¬n vÞ. - T×m hiÓu nh÷ng t×m tßi vµ s¸ng t¹o cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng qua c¸c vë diÔn tõ n¨m 1951 ®Õn n¨m 2006 víi nh÷ng ph©n tÝch, nhËn ®Þnh kh¸ch quan vµ khoa häc. - Nªu ra thùc tr¹ng vµ ®Æt ra nh÷ng ph−¬ng h−íng ®æi míi Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng trong giai ®o¹n hiÖn nay sao cho xøng ®¸ng víi vai trß, vÞ trÝ cña ®¬n vÞ “®Çu ®µn” trong nÒn nghÖ thuËt s©n khÊu C¶i l−¬ng B¾c nãi riªng vµ nghÖ thuËt s©n khÊu C¶i l−¬ng ViÖt Nam nãi chung.

§èi t−îng vµ ph¹m vi nghiªn cøu 4. §èi t−îng nghiªn cøu - Nh÷ng xu h−íng ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng qua c¸c vë diÔn tõ n¨m 1951 - 2006. - Tªn “Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng” trong luËn v¨n chØ lµ kh¸i niÖm ®Ó gäi chung cho mét ®¬n vÞ nghÖ thuËt C¶i l−¬ng Trung −¬ng (v× ®¬n vÞ nghÖ thuËt C¶i l−¬ng Trung −¬ng tõ khi thµnh lËp (1951) ®Õn nay ®· tr¶i qua nhiÒu lÇn ®æi tªn). Ph¹m vi nghiªn cøu - LuËn v¨n chØ tËp trung nghiªn cøu nh÷ng xu h−íng - c¸ch lµm vÒ mÆt nghÖ thuËt cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng qua c¸c vë diÔn ®· ®−îc dµn dùng trªn s©n khÊu tõ n¨m 1951 - 2006 (chø kh«ng ®i vµo c¸c xu h−íng kh¸c cña toµn bé nghÖ thuËt C¶i l−¬ng ViÖt Nam nãi chung vµ nghÖ thuËt C¶i l−¬ng B¾c nãi riªng).

ph−¬ng ph¸p nghiªn cøu - Ph−¬ng ph¸p luËn : duy vËt biÖn chøng vµ duy vËt lÞch sö. - Ph−¬ng ph¸p ®iÒn d· : pháng vÊn, trao ®æi ý kiÕn ®Ó thu thËp th«ng tin vÒ ®èi t−îng nghiªn cøu trªn c¬ së cña v¨n hãa häc vµ ®−êng lèi v¨n hãa, v¨n nghÖ cña §¶ng. - Ph−¬ng ph¸p kh¶o t¶, ph−¬ng ph¸p ph©n tÝch - tæng hîp, ph−¬ng ph¸p lÞch sö nghÖ thuËt ®−îc dïng ®Ó nhËn thøc vµ ph©n tÝch ®èi t−îng nghiªn cøu. §ãng gãp cña luËn v¨n 6.

VÒ mÆt lÝ luËn - LuËn v¨n sÏ gióp cho c¸c nghÖ sÜ cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng vµ nh÷ng ai quan t©m tíi nghÖ thuËt s©n khÊu C¶i l−¬ng nh÷ng nhËn thøc ban ®Çu vÒ c¸c xu h−íng - c¸ch lµm ph¸t triÓn cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng qua hÖ thèng vë diÔn ®· ®−îc dµn dùng trong h¬n nöa thÕ kØ qua. - LuËn v¨n sÏ lµ tµi liÖu tham kh¶o h÷u Ých cho c¸c nhµ ho¹t ®éng s©n khÊu khi muèn nghiªn cøu, t×m hiÓu vÒ nghÖ thuËt s©n khÊu C¶i l−¬ng B¾c. VÒ mÆt thùc tiÔn - Th«ng qua nh÷ng bµi häc mang tÝnh lÝ luËn cña luËn v¨n, c¸c nghÖ sÜ C¶i l−¬ng nãi chung vµ cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng nãi riªng cã ®−îc nh÷ng suy nghÜ cho c«ng viÖc s¸ng t¹o, ®æi míi cña m×nh trong tõng tiÕt môc, tõng vë diÔn. - LuËn v¨n sÏ lµ t− liÖu tham kh¶o cho c¸c nhµ qu¶n lý trong viÖc gi÷ g×n, ph¸t huy nh÷ng gi¸ trÞ nghÖ thuËt cña Nhµ h¸t C¶i l−¬ng Trung −¬ng trong giai ®o¹n hiÖn nay.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ