Kỷ Yếu Hội Thảo Khoa Học: Vấn Đề Pháp Lý và Thực Tiễn Về Vùng Nhận Diện Phòng Không

Tài liệu nghiên cứu Kỷ yếu hội thảo khoa học cấp khoa những vấn đề pháp lý và thực tiễn về vùng nhận diện phòng không, tổng hợp lý thuyết và thực hành, cung cấp kiến thức chuyên

Chuyên ngành

Pháp luật quốc tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Hội thảo

2017

129
18
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI MỞ ĐẦU

1. CHƯƠNG 1: KHÁI NIỆM VÙNG NHẬN DIỆN PHÒNG KHÔNG

1.1. Định nghĩa Vùng nhận diện phòng không

1.2. Cơ sở pháp lý thiết lập vùng nhận diện phòng không trong Luật quốc tế

2. CHƯƠNG 2: CÁC VẤN ĐỀ PHÁP LÝ VỀ VÙNG NHẬN DIỆN PHÒNG KHÔNG

2.1. Tính hợp pháp của việc thiết lập ADIZ

2.2. Sự khác biệt giữa ADIZ và vùng cấm bay

2.3. Mối quan hệ giữa ADIZ và FIR

3. CHƯƠNG 3: THỰC TIỄN THIẾT LẬP VÙNG NHẬN DIỆN PHÒNG KHÔNG

3.1. Các quốc gia thiết lập ADIZ

3.2. Quy định và thủ tục nhận dạng phòng không trong ADIZ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Khái niệm và cơ sở pháp lý của Vùng Nhận Diện Phòng Không ADIZ

Vùng Nhận Diện Phòng Không (ADIZ) là một khái niệm quan trọng trong Luật quốc tế, đặc biệt liên quan đến an ninh quốc giaquyền tự do hàng không. ADIZ được định nghĩa là vùng trời đặc biệt được thiết lập để yêu cầu các phương tiện bay tuân thủ các thủ tục nhận diện và báo cáo đặc biệt. Theo Công ước Chicago 1944, ADIZ không nhằm mở rộng chủ quyền quốc gia mà hướng đến mục đích bảo đảm an toàn và an ninh. Tuy nhiên, Luật quốc tế không có quy định cụ thể về việc thiết lập ADIZ, dẫn đến nhiều tranh cãi về tính hợp pháp của nó.

1.1. Định nghĩa và mục đích của ADIZ

ADIZ được thiết lập dựa trên yêu cầu bảo đảm an ninh quốc gia, đặc biệt là trong bối cảnh các mối đe dọa từ các phương tiện bay nước ngoài. Theo Công ước Chicago 1944, ADIZ là vùng trời đặc biệt nơi các phương tiện bay phải tuân thủ các thủ tục nhận diện và báo cáo. Mục đích chính của ADIZ là giúp các quốc gia kịp thời đối phó với các mối nguy hiểm tiềm tàng trước khi chúng xâm nhập vào không phận quốc gia.

1.2. Cơ sở pháp lý và tranh cãi

Mặc dù Công ước Chicago 1944 định nghĩa ADIZ, nó không quy định cụ thể về việc cho phép hay cấm các quốc gia thiết lập ADIZ. Điều này dẫn đến nhiều tranh cãi về tính hợp pháp của ADIZ, đặc biệt khi các quốc gia đơn phương thiết lập ADIZ trên vùng trời quốc tế. Một số học giả cho rằng việc thiết lập ADIZ có thể dựa trên Điều 11 của Công ước Chicago, cho phép các quốc gia kiểm soát các phương tiện bay trong lãnh thổ của mình.

II. Tác động của ADIZ đến quyền tự do hàng không và an ninh quốc tế

ADIZ có tác động đáng kể đến quyền tự do hàng khôngan ninh quốc tế. Khi các quốc gia thiết lập ADIZ, họ thường yêu cầu các phương tiện bay nước ngoài tuân thủ các quy định nhận diện và báo cáo. Điều này có thể gây tranh cãi khi ADIZ được thiết lập trên vùng trời quốc tế, nơi các phương tiện bay có quyền tự do hàng không theo Công ước Luật Biển 1982Công ước Chicago 1944. Việc áp dụng các biện pháp hạn chế quyền tự do hàng không có thể dẫn đến xung đột giữa các quốc gia.

2.1. Quyền tự do hàng không và ADIZ

Theo Công ước Luật Biển 1982, các phương tiện bay có quyền tự do hàng không trên vùng trời phía trên vùng đặc quyền kinh tế và biển quốc tế. Tuy nhiên, khi ADIZ được thiết lập, các quốc gia có thể yêu cầu các phương tiện bay tuân thủ các quy định nhận diện, điều này có thể được coi là một sự áp đặt và hạn chế quyền tự do hàng không. Điều này đặc biệt gây tranh cãi khi ADIZ chồng lấn lên FIR (Vùng Thông Báo Bay) do quốc gia khác quản lý.

2.2. Tác động đến an ninh quốc tế

ADIZ có thể được coi là một công cụ quan trọng trong việc bảo đảm an ninh quốc gia, nhưng nó cũng có thể gây ra căng thẳng quốc tế, đặc biệt là trong các khu vực tranh chấp. Ví dụ, việc Trung Quốc thiết lập ADIZ tại Biển Hoa Đông đã gây ra nhiều phản đối từ các quốc gia láng giềng. Việc thiết lập ADIZ trong các khu vực nhạy cảm có thể làm gia tăng nguy cơ xung đột và đe dọa hòa bình quốc tế.

III. Thực tiễn thiết lập và quản lý ADIZ trên thế giới

Trên thực tế, hơn 20 quốc gia đã thiết lập ADIZ, mỗi quốc gia có các quy định cụ thể và riêng biệt về khu vực thiết lập và yêu cầu nhận diện. Một số quốc gia như Hoa KỳNhật Bản đã thiết lập ADIZ từ lâu, trong khi các quốc gia khác như Trung Quốc mới thiết lập ADIZ gần đây. Việc thiết lập ADIZ thường dựa trên nhu cầu bảo đảm an ninh quốc gia, nhưng cũng có thể bị ảnh hưởng bởi các yếu tố chính trị và chiến lược.

3.1. Các quốc gia tiên phong trong thiết lập ADIZ

Hoa Kỳ là quốc gia đầu tiên thiết lập ADIZ vào năm 1950, với mục đích bảo đảm an ninh quốc gia trước các mối đe dọa từ phương tiện bay nước ngoài. Sau đó, các quốc gia như Canada, Nhật Bản, và Hàn Quốc cũng đã thiết lập ADIZ. Các quốc gia này thường yêu cầu các phương tiện bay tuân thủ các quy định nhận diện khi bay vào ADIZ, bất kể có ý định bay vào không phận quốc gia hay không.

3.2. Tranh chấp và thách thức trong quản lý ADIZ

Việc thiết lập ADIZ trong các khu vực tranh chấp, như Biển ĐôngBiển Hoa Đông, đã gây ra nhiều tranh cãi và căng thẳng quốc tế. Các quốc gia như Việt Nam, Philippines, và Nhật Bản đã phản đối việc Trung Quốc thiết lập ADIZ tại các khu vực này. Những tranh chấp này làm nổi bật thách thức trong việc quản lý ADIZ và đảm bảo hòa bình quốc tế.

21/02/2025
Kỷ yếu hội thảo khoa học cấp khoa những vấn đề pháp lý và thực tiễn về vùng nhận diện phòng không trong luật quốc tế

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1, Phụ lục 15 Cổng ude Chicago 281: Alt defence ientifetion zone (ADIZ), Spelt ddelgnald aispaee of defined dipensons within which area are required to comply with special ientfcation andor reporting procedures addtional o those le othe provision d ofr afc servies (ATS) a sma vo Taeu/TsiLieulCAO!an|$ 14e# chỉnh 372n6j nae nat lập ADIZ ở vùng trởi quốc té nơi tồn tại quyển tự do hàng khòng, quốc gia thiết lập ADIZ khong có quyển yêu cầu nhận điện và áp đặt các biện pháp ngăn chặn đối với phương diệu bay chỉ bay qua mà không vào ving trời quốc gia. ~ Déi tượng áp dụng: Mặc dù đối tượng hướng đến của các ADIZ đều là các phương tiện bay nhưng mỗi quốc gia có quy định cụ thể khác nhau về vấn để này. Một số quốc gia như Hoe Kỳ chí đặt ra ADIZ đối với những phương tiện bay có ý định bay vào lãnh thổ quốc gia. Tuy nhiên, cũng có một số quốc gia thiết lập ADIZ đối với các phương.

tiện bay bay qua vùng ADIZ bất ké có vào lãnh thé quốc gia thiết lập ADIZ hay không. Trưởng hợp này có khả năng tạo ra sự phản đối của các quốc gia bởi ADIZ được thiết lập ở khu vực tồn tại quyền tự do bảng không; do đó, việc áp dụng các biện: pháp cin trởquyền tự do trên là vi phạm các quy định của Công ước Luật Biển năm 1982 và Cong tước về hàng không dân đụng năm 1944. - Nội dung: Khi bay vào ADIZ. do một quốc gia thiết lập, các phương tiện bay nước ngoái phải tuân thủ một số yêu cầu về việc nhận diện và các báo cáo đặc biệt như.

"báo cáo trước lịch trình bay, thiết lập và đuy trì trạng thái liên lạc hai chiều với nước quản. lý ADIZ, có dấu biệu nhận biết quốc tịch của phương tiên bay đồng thời phải tuân thủ hành lang bay do nước đó quy định. Nếu máy bay nào không tuân thi các yêu cầu của quốc gia thế lập ADIZ thì có thể chịu sự can thiệp nhất định từ phía các quốc gia này. Luft hàng không quốc tẾ nối riếng và Luật quốc tế nói chung không quy định các biện pháp cụ thể mà biện pháp này được quyết định bởi chính các quốc gia thiết lập ADIZ, “Thực tiễn quốc tế cho thầy mỗi quốc gia áp đụng các biện pháp khác nhau.

`Ngoài việc đưa ra định nghĩa, Công ước Chicago năm 194 không có bất kỳ quy định nào khác liên quan đến ADIZ, Như vậy, Luật quốc tế không quy định quyền nhưng cũng không cắm các quốc gia thiết lập ADIZ. Từ thực tiễn thiết lập ADIZ từ năm 1950 đến nay, có thể thấy, các quốc gia thường đưa ra tuyên b6 đơn phương dé thiết lập ADIZ ở khu vue thuộc vũng trời quốc #8, nhưng nằm tiếp liền và bên ngoài lãnh thé quốc gia. Một số khái niệm liên quan ‘é hiểu rõ hơn về ADIZ, có thể phân biệt với một số khái niệm sau: = Yang cắm bay (non — fly zone) Ving cắt bay (NEZ) là khu vực được thiết lập rên Mt thổ quốc gia hoặc một bộ phân lãnh thổ nhất định mã trong đó không cho phép máy bay bay qua. Từ phương điện pháp lý cũng như thực tiến có thể thấy một số điểm khác biệt giữa ving nhân diện phòng: Không với ving cắm bay (non-iy zone —NEZ) nhữ sau: “Tht nhấ, ADIZ không phải là “ving cắm bay".

VỀ bản chất, ADIZ không cắm cũng như bạn chế quyển tự do bay cla các phương tiện bay như NFZ. ADIZ chỉ yêu elu các máy bay phải nhận diện Và cung cấp Jick trình bay rõ răng đỗ đảm bảo an ninh, an toàn bay đồng thời giáp các quốc gia kịp thời đối phó với các máy bay có mối nguy hiểm. tiềm tang trước khi máy bay đỏ xâm nhập vào vùng trời quốc gia. Thứ hai, nếu vùng nhận diện phòng không do các quốc gia đơn phương tuyên bỗ thiết lập thì vùng cầm bay được xác định là một trong những biện pháp trừng phat do Hội đồng bảo an Liên hợp quốc áp đặt đối với quốc gia khi có hành vi đe dọa đến hòz bình, an inh quốc tế trên cơ sở Điều 39, 42 Hiển chương Liên hợp quốc.

Theo đó, đễ thiết lập một vũng cấm bay, Hội đồng Bảo an sẽ thông qua Nghị quyết với sự chấp thuận của 9/15 thành viên trong đó không có sự phủ quyết từ các ủy viên thường trực (Hoa Kỷ, Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc)”. Đối với vùng cắm bay được thiết lập tại Libya vào năm. 2011, Hội đồng Bảo an đã thông qua Nghị quyết 1973 (2011)" với 10 phiếu thuận và 5 phiéu trắng (bao gồm của Brazil, Trung Quốc, Đức, An Độ và L iên bang Nga) Thứ ba, ving cắm bay thường được thiết lập ở những khu vực đang có xung đột hoặc ở quốc gia đang xảy ra nội chiến nhằm ngăn chặn các lực lượng bên ngoài tham dự, cũng như bảo vệ dân thường tránh khỏi các cuộc tấn công trên không. (Cée máy bay xửm phạm vùng cắm bay mà không quay trở lại hoặc hạ cánh sau cảnh báo sẽ lập tức bị bắn hạ hoặc bị áp dụng các biện pháp ngăn chặn khác tùy theo timg vũng cụ th, Vùng cắm bay đầu tiên được thiết lập trong chiến tranh vùng Vinh năm 1991 trên cơ sở Nghị quyết 688 (1991), theo đó Hội đồng Bảo anthiét lập 2 vùng cắm bay ở miền Bắc và miễn Nam Iraq để bảo vệ lực lượng nỗi dậy người Kurd ở miền Bắc và người Hồi giáo Shiite ở miễn Nam nước này và ngăn chặn quân đội chính phủ của cựu i 24 Hiến chương Liên hep que, LÊ apr ong/pressen/201Use10200 doef Resolution *hxpstwww.80 tm “Tổng thống Iraq Saddam Hunssein sử đụng máy bay quân sự.

Vùng cấm bay được áp đặt gin đây nhất là đối với Libya trên cơ sở Nghị quyết 1973 (2001) của Hội đồng Bảo an nhằm bảo vệ đân thưởng, ngăn chặn các cuộc tin công vào mục tiêu dân sự và hỗ trợ nhân đạo. Thiet, tea các quốc gia thiết lập có trách nhiệm tự bảo đảm thực thi ADIZ thi đối với NEZ, trên cơ sở Nghĩ quyết của Hội đồng bio an về việc áp đặt vùng cấm bay, các thành viên Liên hợp quốc sẽ triển khai việc tổ chức, giám sát và thực thi lệnh cấm bay đó ‘va sẽ quân thủ theo quy tắc RoEs. Cụ thể, quy tắc này quy định việc sử đụng vũ lực trong những trường hợp nào, sử dụng ở phạm vi nào cũng như có thể điều động bao nhiêu lực lượng quân sự. Trên thực tế, cho đếp nay chỉ có Mỹ và NATO đứng ra thực thì lệnh cắm bay ở các khu vực có xung đột như ở rag và Libya ‘Nine vậy, có thể thấy, sự khác biệt oo bản giữa ADIZ.

và vùng cấm bay nằm ở tính chất của hai vùng này. “Ving cấm bay” thực chất là một biện phấp trừng phạt của Hội đồng bảo an Liên hợp quốc được áp dụng tại vùng rời quốc gia khi Hội đồng bảo an xét thấy có sự de doa hòa bình và an ninh quốc tế tại khu vực đó. Trong khi đó, ADIZ được. xác định là một biện pháp bảo đảm an ninh quốc gia và an toàn bay do chỉnh quốc gia (cha yếu là các quốc gia ven biển) đưa ra.

Chính vì vậy, trên thực tế, thông thường nếu khu vực thiết lập không nằm trên vùng tranh chấp thi các quốc gia đầu tuần thủ theo các. yêu cầu của quốc gia thiết lập va thực thi ADIZ, * Vang thông báo bay (Flight Information Region ~ FIR) FIR là thuật ngữ dùng trong quản lý bay để chỉ những khu vực trên không được thiết lập với giới hạn xác định trong đó cung cấp dich vụ thông báo bay và địch vụ báo động theo quy định của ICAO nhằm tạo điều kiện cho việc quản lý vùng trời và không. ưu trên vùng trời. Mục đích chính của việc thiết lập FIR 1ä đảm bảo an toàn hàng không.

Tương tự như ADIZ, FIR có thể bao gồm vùng trời quốc gia và vùng trời quốc t ‘Tuy nhiên, nếu ADIZ do các quốc gia tuyên bố thiét lập thi FIR do ICAO xác lội và giao ‘cho các thành viên của ICAO quản lý để cung cắp các địch vụ không lưu và hoạt động "hàng không đân dung (có thé bao gồm địch vụ thông tin, dẫn đường, giám sót, không lưu, không báo, khí tượng.) nhằm bảo đảm sự an toàn cho tầu bay khi hoạt động trang khu ‘Yue 46, Ranh giới của FIR được quyết định căn cứ váo thục tế bio dim trang thế bị quân ? lý bay và năng lực quán lý không lưu của mỗi quốc gia. Một nước có thể quản lý một hay nhiều FIR tùy thuộc vào trình độ, điều kiện cụ thé của quốc gia đó và ngược lai vùng trời của nhiều quốc gia có thể được sắp xếp cũng thuộc một FIRS. Tuy nhiên, trên thực tế, rét it trường hợp vùng trời của quốc gia này lại thuộc FIR đo quốc gia khác quản lý, điễu hành. Từ các quy định của ICAO, có thé thấy, FIR là vũng trời mang tính kỹ thuật và liên quan rực tiếp đến quốc gia chịu trách nhiệm cung cấp địch vụ kiểm soát không lưu.

Tom lại, Luật quốc tế chưa có những quy định cụ thể về việc thiết lập ADIZ. Cong ước Chicago năm 1944 chỉ có duy nhất một điều khoản liên quan đến ADIZ, nhưng cũng khống để cập cơ sở pháp lý cho phép hay cắm các quốc gia thiết lập ADIZ, Vì vậy, để đánh giá tính hợp pháp, sự phù hợp của các ADIZ, cu xem Xét cụ thể trên cơ sở đánh giá ban chất pháp lý củs từng ADIZ tai khu vực không gian lãnh thổ xác định “Vũng trời Việt Nam được tổ chúc 2 FIR Ia FIR Hà Nội và FIR Hồ Chí Minh, CƠ SỜ PHÁP LÝ THIẾT LAP VUNG NHẬN ĐIỆN PHÒNG KHONG TRONG LUẬT QUỐC TE NCS.Nguyén Thị Hằng Yến & TRS. La Minh Trang. Hồ Nột Trường Dai lục Luật “Không có bắt kỳ bằng chứng cu thé nào, từ các học giả cũng như các quan điểm lập pháp cung edp căn cứ pháp lý cho việc thiết lập hợppháp của ADIZ” (Christopher M.

Khéi niệm Vùng nhận dong phòng không trong Luật quốc tế Ving nhận dạng phòng không (Air Defense Identification Zone~ viết tất là ADIZ) thường được các quốc gia đơn phương thiết lập bên ngoài không phận quốc gia của minh vi mục đích dim báo an ninh. ADIZ din tiên được thiết lập vào năm 1950, xuất phát từ tuyên bố đơn phương của Hoa Kỹ cho vi xe lập một khu vực nhằm dim bảo an nich cia quốc gia trước hoạt động của các tiu bay nước ngoài. Cho đến nay đãcó khoảng hơn 20 quốc gia” tuyên bố thiết lập các ADIZ như: Mỹ, Nga, Canada, Nhật Bản, Hin Quốc, ‘Anh, An Độ.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Kỷ Yếu Hội Thảo Khoa Học: Vấn Đề Pháp Lý và Thực Tiễn Về Vùng Nhận Diện Phòng Không" cung cấp một phân tích chuyên sâu, đa chiều về một chủ đề phức tạp trong luật pháp quốc tế và an ninh hàng không. Nó tập trung giải thích khung pháp lý, tranh cãi chủ quyền và những thách thức thực tế mà các quốc gia phải đối mặt khi thiết lập và vận hành Vùng Nhận Diện Phòng Không (ADIZ). Giá trị cốt lõi cho người đọc nằm ở việc tổng hợp các quan điểm học thuật và kinh nghiệm thực tiễn, giúp làm sáng tỏ ranh giới giữa quyền tự vệ hợp pháp và nguy cơ gây bất ổn khu vực. Chủ đề này cũng liên quan mật thiết đến việc nghiên cứu các chế định persona non grata trong luật ngoại giao, nơi ranh giới pháp lý cũng thường được thử thách trong thực tiễn quan hệ quốc tế.