Luận văn tri thức bản địa trong sử dụng bảo tồn và phát triển tài nguyên cây thuốc của cộng đồng dân tộc tày tại xã tân an huyện chiêm hóa tỉnh tuyên quang

Luận văn nghiên cứu tri thức bản địa trong bảo tồn và phát triển tài nguyên cây thuốc của cộng đồng dân tộc Tày tại xã Tân An, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang.

Trường đại học

Đại học Nông Lâm Thái Nguyên

Chuyên ngành

Lâm nghiệp

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

khóa luận tốt nghiệp đại học

2018

95
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

1. PHẦN 1: MỞ ĐẦU

1.1. Mục đích và mục tiêu

1.2. Ý nghĩa của đề tài

1.2.1. Ý nghĩa trong học tập và nghiên cứu khoa học

1.2.2. Ý nghĩa trong thực tiễn

2. PHẦN 2: TỔNG QUAN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU

2.1. Cơ sở khoa học

2.2. Tổng quan các nghiên cứu trong và ngoài nuớc

2.2.1. Những nghiên cứu trên thế giới

2.2.2. Những nghiên cứu trong nước

3. KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Giới thiệu về tri thức bản địa

Tri thức bản địa là những hiểu biết, kinh nghiệm của cộng đồng dân cư về môi trường sống xung quanh. Đặc biệt, trong bối cảnh của người Tày tại xã Tân An, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, tri thức này thể hiện rõ nét qua việc sử dụng và bảo tồn tài nguyên cây thuốc. Người Tày đã tích lũy và truyền lại những kinh nghiệm quý báu về cách khai thác và sử dụng các loài cây thuốc, từ đó góp phần vào việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Theo nghiên cứu, có khoảng 3.948 loài cây thuốc được ghi nhận tại Việt Nam, trong đó nhiều loài được người Tày sử dụng trong các bài thuốc dân gian. Việc bảo tồn và phát triển tài nguyên cây thuốc không chỉ giúp duy trì sức khỏe cho cộng đồng mà còn bảo vệ văn hóa bản địa.

1.1. Đặc điểm tri thức bản địa của người Tày

Người Tày tại Tân An có một kho tàng tri thức phong phú về cây thuốc. Họ sử dụng các loài cây không chỉ để chữa bệnh mà còn để phòng ngừa bệnh tật. Những bài thuốc dân gian được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, thể hiện sự kết nối giữa con người với thiên nhiên. Các loài cây như đinh lăng, ngải cứu, và nhiều loại thảo dược khác được sử dụng phổ biến. Việc sử dụng cây thuốc không chỉ là một phần trong văn hóa mà còn là một phương thức sinh kế bền vững cho người Tày. Điều này cho thấy sự quan trọng của việc bảo tồn tri thức bản địa trong bối cảnh hiện đại.

II. Bảo tồn và phát triển tài nguyên cây thuốc

Bảo tồn tài nguyên cây thuốc là một nhiệm vụ quan trọng nhằm duy trì sự đa dạng sinh học và văn hóa của cộng đồng người Tày. Việc này không chỉ giúp bảo vệ các loài cây quý hiếm mà còn giữ gìn các bài thuốc dân gian. Các biện pháp bảo tồn bao gồm việc giáo dục cộng đồng về giá trị của cây thuốc, khuyến khích việc trồng và chăm sóc các loài cây thuốc trong vườn nhà. Hơn nữa, việc phát triển các sản phẩm từ cây thuốc như trà thảo dược, tinh dầu cũng là một hướng đi tiềm năng để nâng cao giá trị kinh tế cho người dân. Điều này không chỉ giúp cải thiện đời sống mà còn góp phần vào việc bảo tồn văn hóa bản địa.

2.1. Các giải pháp bảo tồn

Để bảo tồn tài nguyên cây thuốc, cần có sự tham gia của cả cộng đồng và các cơ quan chức năng. Một số giải pháp có thể được áp dụng bao gồm: tổ chức các lớp tập huấn về cây thuốc cho người dân, xây dựng các mô hình vườn thuốc tại cộng đồng, và khuyến khích việc nghiên cứu và phát triển các sản phẩm từ cây thuốc. Hơn nữa, việc lập kế hoạch bảo tồn các loài cây thuốc quý hiếm cũng cần được thực hiện một cách nghiêm túc. Sự kết hợp giữa tri thức bản địa và khoa học hiện đại sẽ tạo ra những giải pháp hiệu quả cho việc bảo tồn và phát triển tài nguyên cây thuốc.

III. Ý nghĩa thực tiễn của tri thức bản địa

Tri thức bản địa không chỉ có giá trị trong việc bảo tồn tài nguyên cây thuốc mà còn mang lại nhiều lợi ích cho cộng đồng. Việc sử dụng cây thuốc trong chăm sóc sức khỏe giúp giảm thiểu chi phí y tế cho người dân, đồng thời nâng cao chất lượng cuộc sống. Hơn nữa, tri thức này còn góp phần vào việc phát triển kinh tế địa phương thông qua việc sản xuất và tiêu thụ các sản phẩm từ cây thuốc. Sự kết hợp giữa tri thức bản địa và các phương pháp hiện đại trong y học có thể tạo ra những sản phẩm dược liệu chất lượng cao, phục vụ nhu cầu của thị trường.

3.1. Tác động đến sức khỏe cộng đồng

Việc duy trì và phát huy tri thức bản địa về cây thuốc có tác động tích cực đến sức khỏe cộng đồng. Người dân có thể tự chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình bằng các bài thuốc dân gian, từ đó giảm bớt sự phụ thuộc vào thuốc tây. Điều này không chỉ giúp bảo vệ sức khỏe mà còn giữ gìn bản sắc văn hóa của người Tày. Hơn nữa, việc sử dụng cây thuốc còn giúp nâng cao nhận thức về bảo vệ môi trường và phát triển bền vững trong cộng đồng.

01/03/2025
Luận văn tri thức bản địa trong sử dụng bảo tồn và phát triển tài nguyên cây thuốc của cộng đồng dân tộc tày tại xã tân an huyện chiêm hóa tỉnh tuyên quang

Trích đoạn nội dung tài liệu

mở đầu cho một giai đoạn tìm tòi, nghiên cứu sâu về lĩnh vực này (Vũ Văn Chuyên, 1976) [22]. Thầy thuốc người Hy Lạp Dioscorides năm 60 – 20 (TCN) giới thiệu 600 loài cây cỏ chủ yếu để chữa bệnh. Đồng thời, ông cũng là người đặt nền mống cho nền y dược học (Vũ Văn Chuyên, 1976) [22]. Năm 1952, tác giả người Pháp A.

Pétélot có công trình “Les phantes de médicinales du Cambodye, du Lao et du Việt Nam” gồm 4 tập nghiên cứu về cây thuốc và sản phẩm làm thuốc từ thực vật ở Đông Dương. Như vậy, những công trình nghiên cứu về dược liệu đã có từ lâu đời, hình thành và phát triển cùng với tiến trình lịch sử của nhân loại. Harsha và cs. Kết quả cho thấy có 45 loài cây thuộc 26 họ được cộng đồng người Kunabis sử dụng làm thuốc.

Các loài được sử dụng để chữa trị một số bệnh như sốt, ho, bệnh ngoài da, thấp khớp, rắn cắn, bệnh vàng da, kiết lỵ,… Parinitha và cs. Kết quả h 8 cho thấy có 47 loài thực vật thuộc 46 chi trong 28 họ được sử dụng để điều trị 9 bệnh nhiễm trùng và 16 bệnh không truyền nhiễm. Mười hai tuyên bố mới về kiến thức ethnomedical đã được báo cáo và có công thức mà là tương tự như mô tả đã có trong văn học. Muthu và cs.

Kết quả cho thấy, những thầy lang sử dụng 85 loài thực vật thuộc 76 chi và 41 họ để điều trị các bệnh khác nhau. Các cây thuốc đã được ghi nhận chủ yếu được sử dụng để chữa trị các bệnh về da, độc cắn, đau bụng và rối loạn thần kinh. Uniyal và cs. Kết quả cho thấy, có 35 loài thực vật thường được sử dụng bởi người dân địa phương trong việc chữa các bệnh khác nhau.

Có đến 45% loài cây, người dân đã sử dụng phần dưới đất để làm thuốc. Sajem và Gosai (2006) nghiên cứu tri thức sử dụng các loài cây thuốc của tộc người Jaintia ở Ấn độ [34]. Kết quả cho thấy cộng đồng sử dụng 39 loài thuộc 27 họ và 35 chi. Để trị nhiều loại bệnh, việc sử dụng các bộ phận của cây trên mặt đất chiếm tỷ lệ cao hơn (76,59%) so với các bộ phận dưới mặt đất (23,41%).

Lá đã được sử dụng trong đa số các trường hợp (23 loài), tiếp theo là quả (4 loài). Tổng cộng có 30 loại bệnh đã được báo cáo được chữa khỏi bằng cách sử dụng 39 loài cây thuốc. Koushalya Nandan Singh (2013) nghiên cứu tri thức bản địa sử dụng cây thuốc ở phía Tây dãy Himalaya, Ấn độ [25]. Kết quả ghi nhận có 86 loài thực vật thuộc 69 chi và 34 họ được sử dụng để chữa trị khoảng 70 bệnh khác nhau.

Các loài thực vật được sử dụng trong các bài thuốc thảo dược chủ yếu thuộc về các họ Asteraceae, Lammiaceae, Gentianaceae, và Polygonaceae. Hầu hết các loại thuốc được sử dụng dưới dạng bột, một số là nước ép trái cây và dịch triết. Trong số các bộ phận của cây, lá đã được ghi nhận được sử dụng phổ biến, tiếp theo là hoa. Kết quả thống kê cho thấy có 101 loài cây thuộc 92 chi và 44 họ.

Bộ phận sử dụng, có 59% số loài dùng lá, 13% số loài dùng quả, 10% số loài dùng thân, 7% số loài dùng rễ, 5% số loài dùng hoa, 4% số loài dùng cả cây và 2% số loài dùng hạt. Kết quả thống kê có 16 loài cây được sử dụng để trị các bệnh cho người. Phần lớn các loài cây (68,75 %) cây hoang dại và gây trồng được sử dụng lá. Mahwasane và cs.

Kết quả điều tra cho thấy có 16 loài cây thuốc, thuộc 7 họ và 14 chi. Họ Đậu (Fabaceae) có số lượng loài nhiều nhất (43,8%), tiếp theo là họ Cỏ roi ngựa (Verbenaceae) với 18. Rễ được sử dụng nhiều nhất (44,5%), tiếp theo là lá (25,9%), vỏ (14,8%), cả cây (11%), và hoa (3,7%). Theo ước tính của tổ chức Quỹ thiên nhiên thế giới (WWF) có khoảng 35.000 loài trong số 250.000 loài cây được sử dụng vào mục đích chữa bệnh trên toàn thế giới.

Nguồn tài nguyên cây thuốc này là kho tàng vô cùng quý giá của các dân tộc hiện đang khai thác và sử dụng để chăm sóc sức khỏe, phát triển kinh tế, giữ gìn bản sắc của các nền văn hóa. Theo báo cáo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ngày nay có khoảng 80% dân số các nước đang phát triển có nhu cầu chăm sóc sức khỏe ban đầu phụ thuộc vào nguồn dược liệu hoặc qua các chất chiết suất từ dược liệu (Nguyễn Văn Tập, 2006) [10].Dule – nhà dược lý học người Mỹ đã có nhiều đóng góp cho tổ chức Y tế Thế giới (WHO) trong việc xây dựng danh mục các loài cây thuốc, cách thu hái, sử dụng, chế biến và một số thận trọng khi sử dụng các loại cây thuốc (Trần Thị Lan, 2005) [15]. Những nghiên cứu trong nước Ở Việt Nam, tập quán sử dụng cây thuốc đã có từ lâu. Có thể nói, nó xuất hiện từ buổi đầu sơ khai, khi con người còn sống theo lối nguyên thủy.

Trong quá trình tìm kiếm thức ăn, tổ tiên chúng ta đã ngẫu nhiên phát hiện ra công dụng và tác hại của nhiều loại cây. Suốt một thời gian dài như vậy, tổ tiên chúng ta đã dần dần tích lũy được nhiều kinh nghiệm, biết lợi dụng tính chất của cây rừng để làm thức ăn và làm thuốc chũa bệnh. Từ những buổi đầu dựng nước, dưới thời các vua Hùng, ông cha ta đã biết cử dụng hành, tỏi, gừng, riềng.làm gia vị trong những bữa ăn hàng ngày. Thế kỷ XI (TCN), nhân dân ta có tục ăn trầu cho ấm người, thơm miệng, uống nước chè xanh cho mát, nụ vối cho dễ tiêu.

Điều đó nói lên những hiểu biết về dinh dưỡng và sử dụng thuốc của dân tộc. Thế kỷ II (TCN), hàng trăm loại thuốc đã được phát hiện như: sắn dây, khoai lang, mơ, quýt. và trong thời kỳ Bắc thuộc, nhiều vị thuốc của ta đã được xuất sang Trung Quốc (Vũ Văn Chuyên, 1976) [22]. Dưới triều vua nhà Lý (1010 - 1244) có nhiều lương y nổi tiếng, trong đó có nhà sư Minh Không (Nguyễn Chí Thành) ở chùa Giao Thủy đã có công chữa bệnh cho Lý Thần Tông.

Nhà Lý đặt quan hệ với Tống Huy Tông (Trung Quốc) trao đổi thuốc Nam lấy thuốc Bắc (Vũ Văn Chuyên, 1976) [22]. Dưới triều Trần (1244 - 1399), đã có kế hoạch tự túc thuốc Nam để kháng chiến. Tướng Phạm Ngũ Lão đã trồng cây thuốc ở Vạn An và Dược Sơn (Hải Dương) để cung cấp cho quân y (Lê Trần Đức, 1970) [6]. Thế kỷ XVIII, Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác (1729 - 1791) đã thừa kế dược học của Tuệ Tĩnh chép vào tâp “Lĩnh Nam bản thảo”, nội dung gồm 496 vị thuốc Nam của “Nam dược thần hiệu” và phát hiện thêm hơn 300 vị thuốc nữa.

Tư liệu vĩ đại nhất của ông là bộ sách “Hải thượng y tông tâm lĩnh” gồm 66 quyển viết về lý luận cơ bản, phương pháp chuẩn đoán, trị bệnh (Lê Trần Đức, 1970) [6]. Ngoài bộ sách trên, còn kể đến tập “Vạn phương thập nghiệm” của Nguyễn Nho và Ngô Văn Tình gồm 8 tập, xuất bản năm 1763. Tập “Nam bang thảo h 11 mộc” của Trần Nguyệt Phương mô tả 100 loài cây thuốc Nam, xuất bản năm 1858 [1]. Sau cách mạng tháng 8 – 1945, y dược học cổ truyền đạt được những thành tựu to lớn.

Dưới sự lãnh đạo của Bộ Y tế cùng y học hiện đại, sức khỏe của người dân được quan tâm và chăm lo chu đáo hơn [6]. Sau khi nước nhà thống nhất (năm 1975), việc nghiên cứu cây thuốc ở nước ta được quan tâm nhiều. Có nhiều tác giả đi sâu vào nghiên cứu, tìm tòi và phát hiện thêm nhiều loài cây thuốc mới [6]. Lương y lão thành, thầy thuốc ưu tú Lê Trần Đức với tác phẩm “Cây thuốc Việt Nam” (1995) đã mô tả hơn 830 loài cây thuốc và giới thiệu cách trồng, hái, chế biến, trị bệnh ban đầu (Lê Trần Đức, 1995) [7].

Võ Văn Chi (1996) với bộ sách “Từ điển cây thuốc Việt Nam” đã giới thiệu 3.200 loài cây mọc hoang và trồng ở Việt Nam. Tác giả đã mô tả khá chi tiết từng loài, bộ phận dùng, nơi sống và thu hái, tính vị, công dụng của chúng. Ngoài ra, sách còn có hình vẽ và ảnh chụp một số loài cây nên thuận lợi cho việc tra cứu [21]. Lê Ngọc Công, Nguyễn Văn Hoàn (2006), nghiên cứu đa dạng các loài cây thuốc ở khu bảo tồn thiên nhiên Tây Yên Tử (Bắc Giang) đã thống kê được 152 loài, 133 chi thuộc 72 họ, có tác dụng chữa trị 19 nhóm bệnh khác nhau.

Các tác giả chưa mô tả được đặc điểm hình thái từng loài cũng như nơi sống của chúng [5]. Lê Ngọc Công, Bùi thị Dậu, Đinh Thị Phượng (2007), nghiên cứu sự đa dạng các loài cây có ích ở Phú Lương (Yên Bái ), trong đó nhóm cây làm thuốc có 269 loài, 90 họ thuộc 4 ngành thực vật bậc cao có mạch [4]. h 12 Tuy nhiên, các công trình nghiên cứu về y học cổ truyền bản địa của các dân tộc thiểu số ở Việt Nam còn ít đề cập đến, có thể nói công trình đầu tiên của Võ Thị Thường (1986) đã nghiên cứu các loài cây ăn được của đồng bào Mường. trong đó tác giả đã giới thiệu 89 loài thuộc 38 họ, đồng thời đưa ra một số nhận xét về mối quan hệ giữa việc sử dụng cây thuốc của đồng bào Mường với điều kiện sống và nơi ở của họ.

Công trình nghiên cứu của Nguyễn Nghĩa Thìn và cs. (2001) về vấn đề Thực vật học dân tộc: Cây thuốc của đồng bào Thái ở Con Cuông – Nghệ An. Trong đó các tác giả đã đánh giá tính đa dạng nguồn tài nguyên cây thuốc, vấn đề sử dụng cây thuốc và đặc biệt là đánh giá tính hiệu quả của cây thuốc mà đồng bào dân tộc Thái sử dụng [9] Năm 2003, Trần Văn Ơn trong luận án Tiến sĩ dược học “Góp phần nghiên cứu bảo tồn cây thuốc ở Vườn Quốc gia Ba Vì”, ông đã điều tra được 503 loài cây thuốc được người Dao sử dụng thuộc 321 chi, 118 họ của 5 ngành thực vật [16]. Theo nguồn thông tin Viện Dược liệu (2004) [20] thì Việt Nam có đến 3.948 loài cây làm thuốc, thuộc 1.572 chi và 307 họ thực vật (kể cả rêu và nấm) có công dụng làm thuốc.

Trong số đó có trên 90% tổng số loài cây thuốc mọc tự nhiên.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tri Thức Bản Địa Trong Bảo Tồn Và Phát Triển Tài Nguyên Cây Thuốc Của Người Tày Tại Tân An, Chiêm Hóa, Tuyên Quang là một tài liệu quan trọng khám phá vai trò của tri thức bản địa trong việc bảo tồn và phát triển nguồn tài nguyên cây thuốc của cộng đồng người Tày tại Tân An, Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Tài liệu này không chỉ làm nổi bật giá trị văn hóa và y học truyền thống mà còn đề xuất các giải pháp hiệu quả để duy trì và phát huy nguồn tài nguyên này trong bối cảnh hiện đại. Độc giả sẽ hiểu rõ hơn về cách thức cộng đồng địa phương kết hợp tri thức cổ truyền với các phương pháp khoa học để bảo vệ môi trường và phát triển bền vững.

Nếu bạn quan tâm đến các nghiên cứu liên quan đến quản lý tài nguyên và sự tham gia của cộng đồng, hãy khám phá Luận văn thạc sĩ khoa học lâm nghiệp nghiên cứu thực trạng và đề xuất giải pháp quản lý rừng cộng đồng tại xã nậm lạnh huyện sốp cộp tỉnh sơn la. Để tìm hiểu thêm về vai trò của cộng đồng trong quản lý tài nguyên, bạn có thể tham khảo Luận văn thạc sỹ kinh tế tăng cường sự tham gia của cộng đồng trong quản lý và sử dụng công trình thủy lợi trên địa bàn huyện giao thủy tỉnh nam định. Ngoài ra, Luận văn đánh giá vai trò của một số tổ chức đoàn thế trong nông thôn đến sự phát triển kinh tế xã hội tại xã nam anh huyện nam đàn tỉnh nghệ an cũng cung cấp những góc nhìn thú vị về sự đóng góp của các tổ chức địa phương trong phát triển bền vững.