Thời Kỳ Park Chung Hee: Biến Đổi Kinh Tế và Chính Trị Hàn Quốc

Thời kỳ Park Chung Hee đã biến đổi Hàn Quốc, từ nền kinh tế nông nghiệp sang công nghiệp hiện đại, tạo ra những thay đổi sâu sắc trong xã hội.

Trường đại học

Harvard University

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

edited volume

2011

753
26
0

Phí lưu trữ

135 Point

Mục lục chi tiết

1. part one: Born in a Crisis

1.1. The May Sixteenth Military Coup

1.2. Taming and Tamed by the United States

1.3. State Building: The Military Junta’s Path to Modernity through Administrative Reforms

2. part two: Politics

2.1. Modernization Strategy: Ideas and Influences

2.2. The Labyrinth of Solitude: Park and the Exercise of Presidential Power

2.3. The Armed Forces

2.4. The Leviathan: Economic Bureaucracy under Park

2.5. The Origins of the Yushin Regime: Machiavelli Unveiled

3. part three: Economy and Society

3.1. The Chaebol

3.2. The Automobile Industry

3.3. Pohang Iron & Steel Company

3.4. The Countryside

3.5. The Chaeya

4. part four: International Relations

4.1. The Vietnam War: South Korea’s Search for National Security

4.2. Normalization of Relations with Japan: Toward a New Partnership

4.3. The Security, Political, and Human Rights Conundrum, 1974–1979

4.4. The Search for Deterrence: Park’s Nuclear Option

5. part five: Comparative Perspective

5.1. Nation Rebuilders: Mustafa Kemal Atatürk, Lee Kuan Yew, Deng Xiaoping, and Park Chung Hee

5.2. Reflections on a Reverse Image: South Korea under Park Chung Hee and the Philippines under Ferdinand Marcos

5.3. The Perfect Dictatorship? South Korea versus Argentina, Brazil, Chile, and Mexico

5.4. Industrial Policy in Key Developmental Sectors: South Korea versus Japan and Taiwan

Introduction: The Case for Political History

Notes

Acknowledgments

List of Contributors

Index of Persons

Tóm tắt

I. Tổng Quan Thời Kỳ Park Chung Hee Động Lực Biến Đổi Hàn Quốc

Thời kỳ Park Chung Hee (1961-1979) đánh dấu giai đoạn biến đổi sâu sắc nhất trong lịch sử Hàn Quốc. Giai đoạn này chứng kiến sự thay đổi toàn diện về lãnh đạo, hệ thống chính trị, bộ máy hành chính, quân đội, mối quan hệ giữa chính phủ với nông dân và công nhân, sự trỗi dậy của các tập đoàn Chaebol, và chính sách đối ngoại. Quan trọng nhất, Hàn Quốc vươn lên từ nghèo đói trở thành cường quốc công nghiệp chỉ trong một thế hệ, mặc dù phải trả giá đắt về chính trị, xã hội và kinh tế. Sự kết thúc đột ngột của thời kỳ này năm 1979 đã gây ra những phản ứng mạnh mẽ, tiếp tục định hình lại đất nước. Di sản của Park Chung Hee vẫn là một chủ đề gây tranh cãi trong công chúng, giới chính trị và học giả trong và ngoài nước. Câu hỏi đặt ra là liệu sự trỗi dậy kinh tế có phải do thay đổi chính trị và xã hội hay không? Mức độ ảnh hưởng cá nhân của Park Chung Hee đến sự chuyển đổi này là bao nhiêu? Vì sao chế độ chính trị lại trở nên độc tài trong khi kinh tế phát triển vượt bậc? Liệu những thay đổi này có liên quan đến nhau? Tại sao thời kỳ này lại có cả thành công và thất bại lớn? Và cuối cùng, liệu thành công và thất bại của Hàn Quốc có thể giải thích bằng các điều kiện lịch sử trước đó?

1.1. Bối Cảnh Khủng Hoảng và Sự Trỗi Dậy Của Park Chung Hee

Thời kỳ Park Chung Hee bắt đầu trong bối cảnh khủng hoảng chính trị và kinh tế. Cuộc đảo chính quân sự ngày 16 tháng 5 năm 1961 đã lật đổ chính phủ dân sự, mở đường cho sự cầm quyền của quân đội. Theo Yong-Sup Han, Park Chung Hee là một nhà lãnh đạo quyết đoán, nhưng cũng là sản phẩm của những đấu đá quyền lực trong quân đội. Tình hình kinh tế khó khăn, cùng với bất ổn chính trị, tạo điều kiện cho ông ta củng cố quyền lực và đề ra những chính sách phát triển kinh tế mạnh mẽ. Sự can thiệp của Hoa Kỳ cũng đóng vai trò quan trọng trong việc định hình con đường phát triển của Hàn Quốc thời kỳ này, như Taehyun Kim và Chang Jae Baik đã phân tích.

1.2. Biến Đổi Kinh Tế Thần Kỳ Từ Nông Nghiệp Đến Công Nghiệp

Một trong những thành tựu nổi bật nhất của thời kỳ Park Chung Hee là sự chuyển đổi kinh tế thần kỳ, đưa Hàn Quốc từ một nước nông nghiệp nghèo nàn trở thành một cường quốc công nghiệp. Chính phủ đã tập trung đầu tư vào các ngành công nghiệp nặng như thép, đóng tàu, và ô tô. Các tập đoàn Chaebol đóng vai trò quan trọng trong quá trình này, được nhà nước hỗ trợ và khuyến khích phát triển. Tuy nhiên, sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng cũng đi kèm với những vấn đề xã hội như bất bình đẳng thu nhập và đàn áp lao động.

II. Chính Sách Kinh Tế Thời Park Chung Hee Phân Tích Chi Tiết

Chính sách kinh tế của Park Chung Hee được đặc trưng bởi sự can thiệp mạnh mẽ của nhà nước, tập trung vào xuất khẩu và công nghiệp hóa. Ông đã sử dụng các công cụ như kế hoạch 5 năm, chính sách tín dụng ưu đãi, và bảo hộ thương mại để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Chính sách này đã giúp Hàn Quốc nhanh chóng bắt kịp các nước phát triển, nhưng cũng tạo ra sự phụ thuộc lớn vào xuất khẩu và các tập đoàn Chaebol. Một điểm đáng chú ý là việc chính phủ ưu tiên phát triển các ngành công nghiệp nặng hơn là nông nghiệp, dẫn đến tình trạng bất bình đẳng giữa thành thị và nông thôn.

2.1. Mô Hình Phát Triển Hướng Ngoại Và Vai Trò Của Xuất Khẩu

Mô hình phát triển hướng ngoại được xem là chìa khóa thành công của Hàn Quốc thời kỳ Park Chung Hee. Chính phủ đã tập trung vào việc sản xuất hàng hóa để xuất khẩu, tận dụng lợi thế lao động giá rẻ và nguồn vốn nước ngoài. Chính sách này đã giúp Hàn Quốc nhanh chóng tiếp cận thị trường quốc tế và thu hút đầu tư nước ngoài. Tuy nhiên, mô hình này cũng khiến Hàn Quốc dễ bị tổn thương trước những biến động của kinh tế thế giới.

2.2. Chaebol Động Lực Tăng Trưởng Hay Nguyên Nhân Bất Bình Đẳng

Các tập đoàn Chaebol đóng vai trò trung tâm trong mô hình phát triển kinh tế của Hàn Quốc thời kỳ Park Chung Hee. Họ được nhà nước ưu ái, nhận được các khoản vay ưu đãi và được bảo vệ khỏi cạnh tranh nước ngoài. Sự hỗ trợ này đã giúp các Chaebol nhanh chóng lớn mạnh và trở thành những tập đoàn đa quốc gia. Tuy nhiên, nó cũng tạo ra sự bất bình đẳng trong nền kinh tế, khi các Chaebol kiểm soát phần lớn tài sản và quyền lực.

2.3. Ảnh hưởng của Pohang Iron Steel Company POSCO

Sự thành lập và phát triển của Pohang Iron & Steel Company (POSCO) là một ví dụ điển hình cho chính sách công nghiệp hóa của Park Chung Hee. Đây là dự án đầy tham vọng, nhằm xây dựng một ngành công nghiệp thép hiện đại, tự chủ cho Hàn Quốc. Theo Sang-young Rhyu và Seok-jin Lew, POSCO đã đóng vai trò quan trọng trong việc cung cấp nguyên liệu cho các ngành công nghiệp khác, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và nâng cao vị thế của Hàn Quốc trên trường quốc tế. Tuy nhiên, dự án này cũng gây ra những tranh cãi về chi phí và hiệu quả.

III. Thể Chế Chính Trị Thời Park Chung Hee Chế Độ Độc Tài Phát Triển

Chế độ chính trị thời Park Chung Hee là một chế độ độc tài phát triển, kết hợp giữa yếu tố độc tài và mục tiêu phát triển kinh tế. Ông đã sử dụng sức mạnh của nhà nước để đàn áp phe đối lập và kiểm soát xã hội, đồng thời tập trung mọi nguồn lực vào việc phát triển kinh tế. Quyền lực tập trung cao độ vào tay tổng thống, với sự hỗ trợ của quân đội và bộ máy hành chính. Mặc dù có những hạn chế về tự do chính trị và dân chủ, chế độ Park Chung Hee vẫn được một bộ phận dân chúng ủng hộ do những thành tựu kinh tế mà nó mang lại.

3.1. Yushin Củng Cố Quyền Lực và Hạn Chế Dân Chủ

Hệ thống Yushin (1972) là đỉnh cao của chế độ độc tài Park Chung Hee. Hiến pháp Yushin trao cho tổng thống quyền lực tuyệt đối, cho phép ông ta nắm giữ chức vụ suốt đời và bổ nhiệm một phần ba số nghị sĩ quốc hội. Quyền tự do ngôn luận và hội họp bị hạn chế nghiêm trọng, và các hoạt động chính trị của phe đối lập bị kiểm soát chặt chẽ. Mục đích của Yushin là củng cố quyền lực của Park Chung Hee và đảm bảo sự ổn định chính trị để thúc đẩy phát triển kinh tế. Theo Hyug Baeg Im, Park Chung Hee giống như một Machiavelli của Hàn Quốc, sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình.

3.2. Quân Đội Cột Trụ Của Chế Độ Hay Nguy Cơ Đảo Chính

Quân đội đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì quyền lực của Park Chung Hee. Ông là một cựu tướng lĩnh quân đội, và phần lớn các vị trí quan trọng trong chính phủ đều do các sĩ quan quân đội nắm giữ. Quân đội được trang bị và huấn luyện tốt, và được sử dụng để đàn áp các cuộc biểu tình và các hoạt động chống chính phủ. Tuy nhiên, quân đội cũng tiềm ẩn nguy cơ đảo chính, như đã từng xảy ra vào năm 1961. Theo Joo Hong Kim, Park Chung Hee đã sử dụng chính sách 'chia để trị' để kiểm soát quân đội và ngăn chặn nguy cơ đảo chính.

IV. Đối Ngoại Thời Park Chung Hee Tìm Kiếm An Ninh và Phát Triển

Chính sách đối ngoại của Park Chung Hee tập trung vào việc đảm bảo an ninh quốc gia và thu hút đầu tư nước ngoài. Ông đã tăng cường quan hệ với Hoa Kỳ, đồng minh quân sự quan trọng nhất của Hàn Quốc, và bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản, nguồn vốn và công nghệ quan trọng. Ông cũng tham gia vào Chiến tranh Việt Nam, gửi quân đội Hàn Quốc tham chiến để đổi lấy viện trợ kinh tế và quân sự từ Hoa Kỳ. Tuy nhiên, chính sách đối ngoại của Park Chung Hee cũng vấp phải những chỉ trích về vấn đề nhân quyền và quan hệ căng thẳng với Triều Tiên.

4.1. Quan Hệ Hàn Mỹ Đồng Minh Chiến Lược Bất Đồng Lợi Ích

Quan hệ với Hoa Kỳ là trụ cột của chính sách đối ngoại của Park Chung Hee. Hoa Kỳ cung cấp viện trợ kinh tế và quân sự cho Hàn Quốc, đồng thời bảo vệ Hàn Quốc khỏi sự xâm lược của Triều Tiên. Tuy nhiên, giữa hai nước cũng có những bất đồng về vấn đề nhân quyền, thương mại và chính sách đối với Triều Tiên. Theo Min Yong Lee, việc tham gia Chiến tranh Việt Nam là một nỗ lực của Park Chung Hee để củng cố quan hệ với Hoa Kỳ và thu hút viện trợ.

4.2. Bình Thường Hóa Quan Hệ Với Nhật Bản Hướng Tới Hợp Tác Kinh Tế

Việc bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản vào năm 1965 là một bước đi quan trọng trong chính sách đối ngoại của Park Chung Hee. Nhật Bản là một nguồn vốn và công nghệ quan trọng cho sự phát triển kinh tế của Hàn Quốc. Tuy nhiên, việc bình thường hóa quan hệ này cũng vấp phải sự phản đối của một bộ phận dân chúng Hàn Quốc, những người vẫn còn nhớ về quá khứ bị Nhật Bản đô hộ. Theo Jung-Hoon Lee, việc bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản là một quyết định chính trị khó khăn, nhưng cần thiết để thúc đẩy phát triển kinh tế.

4.3. Chương trình hạt nhân của Park Chung Hee

Theo Sung Gul Hong, Park Chung Hee đã bí mật theo đuổi chương trình hạt nhân nhằm tăng cường khả năng phòng thủ quốc gia và giảm sự phụ thuộc vào Hoa Kỳ. Tuy nhiên, chương trình này đã gây ra sự lo ngại từ Hoa Kỳ và các nước láng giềng. Áp lực từ Hoa Kỳ cuối cùng đã khiến Park Chung Hee từ bỏ chương trình này, nhưng nó cho thấy tham vọng và quyết tâm của ông trong việc bảo vệ an ninh quốc gia.

V. Di Sản Của Thời Kỳ Park Chung Hee Đánh Giá Khách Quan

Di sản của thời kỳ Park Chung Hee là một chủ đề gây tranh cãi. Một mặt, ông được ca ngợi là người đã đưa Hàn Quốc từ nghèo đói trở thành một cường quốc kinh tế. Mặt khác, ông bị chỉ trích vì đã đàn áp dân chủ và vi phạm nhân quyền. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng thời kỳ Park Chung Hee đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử Hàn Quốc, định hình con đường phát triển của đất nước cho đến ngày nay. Việc đánh giá di sản của ông đòi hỏi một cái nhìn khách quan và toàn diện, xem xét cả những thành công và thất bại, cũng như những tác động tích cực và tiêu cực của chế độ của ông.

5.1. Thành Tựu Kinh Tế Bước Nhảy Vọt Lịch Sử

Thành tựu kinh tế là di sản lớn nhất của thời kỳ Park Chung Hee. Ông đã đưa Hàn Quốc từ một nước nông nghiệp nghèo nàn trở thành một cường quốc công nghiệp chỉ trong một thế hệ. Tăng trưởng kinh tế nhanh chóng đã cải thiện đáng kể mức sống của người dân và nâng cao vị thế của Hàn Quốc trên trường quốc tế. Tuy nhiên, sự tăng trưởng này cũng đi kèm với những vấn đề xã hội như bất bình đẳng thu nhập và ô nhiễm môi trường.

5.2. Hạn Chế Về Dân Chủ Và Nhân Quyền Mặt Tối Của Sự Phát Triển

Hạn chế về dân chủ và nhân quyền là mặt tối của thời kỳ Park Chung Hee. Chế độ độc tài của ông đã đàn áp phe đối lập, kiểm soát xã hội và vi phạm quyền tự do ngôn luận và hội họp. Nhiều người đã bị bắt giam, tra tấn và thậm chí bị giết hại vì lý do chính trị. Việc đánh giá di sản của Park Chung Hee cần phải xem xét cả những thành tựu kinh tế và những hạn chế về dân chủ và nhân quyền.

VI. Bài Học Từ Thời Kỳ Park Chung Hee Cho Sự Phát Triển Bền Vững

Thời kỳ Park Chung Hee mang đến nhiều bài học quý giá cho sự phát triển bền vững. Một trong những bài học quan trọng nhất là tầm quan trọng của việc có một tầm nhìn chiến lược và sự lãnh đạo quyết đoán. Tuy nhiên, cũng cần phải chú ý đến việc đảm bảo sự công bằng xã hội và bảo vệ môi trường trong quá trình phát triển kinh tế. Cuối cùng, sự phát triển bền vững đòi hỏi sự kết hợp hài hòa giữa các yếu tố kinh tế, xã hội và môi trường.

6.1. Tầm Quan Trọng Của Tầm Nhìn Và Sự Lãnh Đạo

Tầm nhìn chiến lược và sự lãnh đạo quyết đoán là những yếu tố then chốt cho sự thành công của Hàn Quốc thời kỳ Park Chung Hee. Ông đã xác định rõ mục tiêu phát triển kinh tế và tập trung mọi nguồn lực vào việc đạt được mục tiêu đó. Sự lãnh đạo quyết đoán của ông đã giúp vượt qua những khó khăn và thách thức, và đưa Hàn Quốc đi đúng hướng.

6.2. Đảm Bảo Công Bằng Xã Hội Và Bảo Vệ Môi Trường

Mặc dù đạt được nhiều thành tựu kinh tế, thời kỳ Park Chung Hee cũng gây ra những vấn đề xã hội như bất bình đẳng thu nhập và ô nhiễm môi trường. Điều này cho thấy tầm quan trọng của việc đảm bảo công bằng xã hội và bảo vệ môi trường trong quá trình phát triển kinh tế. Sự phát triển bền vững đòi hỏi sự cân bằng giữa các yếu tố kinh tế, xã hội và môi trường.

24/05/2025
The park chung hee era the transformation of south korea

Trích đoạn nội dung tài liệu

Tai Lieu Chat Luong The Park Chung Hee Era THE PARK CHUNG HEE ERA The Transformation of South Korea Edited by BYUNG-KOOK KIM EZRA F. VOGEL HARVARD UNIVERSITY PRESS Cambridge, Massachusetts London, England 2011 Copyright © 2011 by the President and Fellows of Harvard College All rights reserved Printed in the United States of America Library of Congress Cataloging-in-Publication Data The Park Chung Hee era : the transformation of South Korea / edited by Byung-Kook Kim and Ezra F. Includes bibliographical references and index. Korea (South)—Politics and government—1960–1988.

Park, Chung Hee, 1917–1979. Comparative government—Case studies. Kim, Pyong-guk, 1959 Mar.9504′3092—dc22 2010038046 Contents Introduction: The Case for Political History 1 Byung-Kook Kim part one Born in a Crisis 1 The May Sixteenth Military Coup 35 Yong-Sup Han 2 Taming and Tamed by the United States 58 Taehyun Kim and Chang Jae Baik 3 State Building: The Military Junta’s Path to Modernity through Administrative Reforms 85 Hyung-A Kim part two Politics 4 Modernization Strategy: Ideas and Influences 115 Chung-in Moon and Byung-joon Jun 5 The Labyrinth of Solitude: Park and the Exercise of Presidential Power 140 Byung-Kook Kim 6 The Armed Forces 168 Joo-Hong Kim 7 The Leviathan: Economic Bureaucracy under Park 200 Byung-Kook Kim 8 The Origins of the Yushin Regime: Machiavelli Unveiled 233 Hyug Baeg Im Contents vi part three Economy and Society 9 The Chaebol 265 Eun Mee Kim and Gil-Sung Park 10 The Automobile Industry 295 Nae-Young Lee 11 Pohang Iron & Steel Company 322 Sang-young Rhyu and Seok-jin Lew 12 The Countryside 345 Young Jo Lee 13 The Chaeya 373 Myung-Lim Park part four International Relations 14 The Vietnam War: South Korea’s Search for National Security 403 Min Yong Lee 15 Normalization of Relations with Japan: Toward a New Partnership 430 Jung-Hoon Lee 16 The Security, Political, and Human Rights Conundrum, 1974–1979 457 Yong-Jick Kim 17 The Search for Deterrence: Park’s Nuclear Option 483 Sung Gul Hong part five Comparative Perspective 18 Nation Rebuilders: Mustafa Kemal Atatürk, Lee Kuan Yew, Deng Xiaoping, and Park Chung Hee 513 Ezra F. Vogel 19 Reflections on a Reverse Image: South Korea under Park Chung Hee and the Philippines under Ferdinand Marcos 542 Paul D.

Hutchcroft Contents vii 20 The Perfect Dictatorship? South Korea versus Argentina, Brazil, Chile, and Mexico 573 Jorge I. Domínguez 21 Industrial Policy in Key Developmental Sectors: South Korea versus Japan and Taiwan 603 Gregory W. Noble Conclusion: The Post-Park Era 629 Byung-Kook Kim Notes 651 Acknowledgments 737 List of Contributors 739 Index of Persons 741 Introduction: The Case for Political History Byung-Kook Kim F ew periods have changed South Korean history more than the Park era that began in May 1961 with a military coup d’état. The na- ture of leadership, the political parties and political opposition, the bu- reaucracy, the armed forces, relations between workers and farmers and their government, the chaebol industrial conglomerates, foreign policy— all were transformed.

Meanwhile, economically South Korea grew out of poverty into an industrial powerhouse in one generation, albeit with mas- sive political, social, and economic costs. And after the Park era suddenly ended in 1979, the reactions to what had taken place transformed the country once more. The eighteen-year Park era has proved to be one of the most, if not the most, controversial topics for the Korean public, politicians, and scholars both at home and abroad. How much was the economic takeoff fueled by changes in the political and social fabric? To what degree was Park Chung Hee personally responsible for the transformation—both political and economic—across multiple sectors? Why did South Korea’s political regime drift toward “hard” authoritarianism while its economy modern- ized at a hyper pace? Were these changes causally related? Why was his era marked by both dazzling policy successes and spectacular failures? How much were South Korea’s successes and failures explained by its histori- cally antecedent conditions? As one of a handful of newly industrializing countries (NICs) that succeeded in economically catching up with early de- Introduction 2 velopers and militarily building up a system of deterrence, but at huge costs, South Korea is a crucial case in understanding the politics of mod- ernization.

This volume revisits South Korea’s developmental era, but it distin- guishes itself from other works on the nation’s rebirth after 1961 by plac- ing its analytic focus on political history. We have chosen political history for three reasons. First, although South Korea’s macroeconomic indica- tors show a country continually undergoing a spectacular industrial trans- formation, its trajectory of modernization was anything but stable. The macroeconomic indicators covered up a deep sense of insecurity and vul- nerability pervading South Korea.

The high-payoff, high-risk strategy of subsidizing growth through bureaucratically distributed policy loans bur- dened banks with huge nonperforming loans, thus entrapping the econ- omy in a cycle of boom and bust and presenting the South Korean leader- ship with hard policy choices in 1972 and 1979. The volatile swings in this U. ally’s global, regional, and peninsular strategy aggravated or amelio- rated South Korea’s security dilemmas in 1961, 1964, 1969, and 1976, which triggered its policymakers’ need to reassess competing budgetary priorities between military and economic programs. Most critical, Park Chung Hee was at first supposed to step down in 1971 and, after a consti- tutional revision to allow his third presidential term, in 1975.

Whether he would do so was to have profound impacts on South Korea’s regime char- acter and, hence, its strategy of modernization. The choice made at each of these critical junctures, determining South Korea’s subsequent path of eco- nomic growth, was heavily shaped by politics. Second, we focus on political history because at many of the critical junctures, for South Korea to succeed at the state building, military secu- rity improvements, and market formation upon which its prospect for hypergrowth depended, the resolution of problems and issues could only come from its top political authorities’ attempt at juggling the competing claims of geopolitics, geoeconomics, and domestic politics. To explain South Korea’s power realignments between state ministries away from its intrinsically conservative Ministry of Finance (MoF) in 1962, 1965, and 1973, or toward the MoF in 1969, 1972, and 1979, we must examine how political leaders controlled state bureaucrats.

State ministries, if left alone, only produce a deadlock of interests or a gradual adjustment of interests.1 To explain the chaebol conglomerates’ risk-taking behavior, one must look into what kind of incentives they had that made taking risks a rational strategy from their perspective and why those incentives were dangled in front of them in the first place. Such inquiries require an analysis of Park Chung Hee and his top aides’ political goals, calculations, and strategies. The primacy of politics is shown even more directly in the social and Introduction 3 political realms. To explain the farmers’ zigzagging behavior between “pro-Park” and “anti-Park” votes in 1963, 1967, 1971, and 1978, we must analyze Park’s similarly zigzagging strategy of modernization be- tween the Green Revolution and the agricultural squeeze, his transforma- tion of rural state institutions into a political machine, and his awakening of politically contagious regionalist sentiments in all corners of South Ko- rea.

Likewise, explaining why labor failed to challenge his strategy of trickle-down growth requires an analysis of the top-down reorganization of labor unions in 1961, as well as Park’s massive and persistent crack- down on dissident chaeya activists, which prevented leftists from establish- ing an enduring base of support in society. The decision to normalize rela- tions with Japan and dispatch combat troops to South Vietnam in 1965 with an eye to securing the seed money for strategic industrial projects also constituted a political act of risk taking. Third, we go back to political history because both economic theo- ries and developmental state literatures are less effective in explaining the motives behind, as opposed to the outcomes of, Park’s policy decisions. To begin with, many of his policy choices collided head on with prevail- ing economic ideas.

Responding to a slowdown in growth rates in 1969, 1972, 1974, and 1979, South Korea adopted unorthodox measures, re- lieving stagflationary pressures quickly by imposing shock therapy—in- terest hikes, debt rescheduling, “industrial rationalization,” devaluation, wage cuts, and, in 1972, even freezing payments of private sach’ae (curb- market) loans—on society, but then using this relief of market pressures only as grounds for another massive injection of government-subsidized bank loans to finance a new round of hypergrowth. This obsession with economic growth and the leadership’s ability to carry out its shock therapy despite political risks and economic dangers can only be understood by turning to an analysis of Park’s vision of puguk kangbyông (rich nation, strong army) and his strategy to leverage structural pressures to achieve that vision and, with it, satisfy his will to power. Obviously, using political history does not require us to reject efforts at theory building. On the contrary, theories help us identify analytic and his- torical puzzles and issues, as well as map out our line of inquiry.

However, it is also true that many of the complexities, ambiguities, and uncertainties in South Korea’s historical trajectory of modernization have been lost in efforts at theory building. The chapters in this volume restore those lost stories and, in the process, provide us with an opportunity to assess both the strengths and the weaknesses of prevailing views and discover ways to modify those ideas. Placing theories in the context of political history, our chapters agree on three crucial analytic points. First, South Korea’s political actors defy any easy typology and tran- Introduction 4 scend many dichotomous conceptualizations of prevailing theories.

The chapters will argue that, for us to understand the role of these actors in the politics of modernization, we frequently need to combine what theories originally conceptualized as mutually exclusive concepts. The state was predatory and yet technocratic. The chaebol did receive special favors as “cronies” of Park and his ruling coalition but also, with dedication and entrepreneurial skill, pioneered new growth industries at immense risks. The military was politicized, defending its political master during crisis, but was also a professionalized actor successfully deterring Pyông- yang’s invasion.

Both the ruling and the opposition political parties were internally pulled apart by factional struggle and externally constrained by police surveillance, and yet their struggles for presidential succession seri- ously constrained Park’s political options. The dissident chaeya was orga- nizationally weak, but contentious—and sometime even capable of re- shaping national agendas. The Park regime also boasted resilience, only to be shaken up by spontaneously organized political protests from below, to which it responded with increased repression. The “hegemonic” United States usually could not bring its weaker South Korean client-state to its knees when the two nations’ interests diverged.

Even in the realm of secu- rity, U. deterrence assumed dual political meanings, one against Pyông- yang’s threats of war and another against South Korea’s demand for retali- ation after North Korean guerrilla attacks or against Park’s nuclear ambitions. The chapters in this volume urge us to imagine actors that lie in between the opposite concepts of predatory and technocratic states, politi- cized and professionalized armed forces, weak and strong political parties, resilient and fragile regimes, and hegemonic and client powers. Second, many of the variables identified as major drivers of South Ko- rea’s modernization—from its “Weberian developmental state”2 to state- business “networks,”3 to “Asian values” and U.

aid policy, even to Park Chung Hee’s leadership—were continually evolving entities, with many of their elements newly created, nurtured, and/or readjusted as part of a se- ries of policy learning and institutional experiments during Park’s political rule. The institutions as described by theorists of developmental states and networks were more an idealized end product of the eighteen years of Park’s political rule than the actual state of political and economic rela- tions at any one point in his era.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tóm tắt về thời kỳ Park Chung Hee: Biến đổi kinh tế và chính trị Hàn Quốc

Bài viết này đi sâu vào giai đoạn lịch sử quan trọng dưới thời Tổng thống Park Chung Hee, phân tích những cải cách kinh tế mạnh mẽ và những thay đổi chính trị sâu rộng đã định hình nên Hàn Quốc hiện đại. Bạn sẽ khám phá cách chính sách phát triển kinh tế hướng ngoại, tập trung vào xuất khẩu, đã thúc đẩy tăng trưởng thần kỳ, đồng thời tìm hiểu về những tranh cãi xung quanh quyền lực tập trung và hạn chế tự do dân chủ trong giai đoạn này. Đọc bài viết này giúp bạn hiểu rõ hơn về bối cảnh lịch sử phức tạp đã tạo nên "Kỳ tích sông Hàn" và những hệ lụy chính trị còn tồn tại đến ngày nay.

Để hiểu rõ hơn về bối cảnh chính trị thời kỳ này, bạn có thể tham khảo thêm A study of eighth election of koreas national assembly in 1971, một nghiên cứu về cuộc bầu cử Quốc hội Hàn Quốc lần thứ 8 năm 1971, để có cái nhìn sâu sắc hơn về tình hình chính trị và sự ủng hộ của người dân đối với chính quyền Park Chung Hee vào thời điểm đó.