Chương 1: Cơ sở lý luận và cơ sở pháp lý quyền tham gia chính trị của phụ nữ ở Việt Nam. Chương 2: Thực trạng quyền tham gia chính trị của phụ nữ từ thực tiễn bầu cử Quốc hội Việt Nam. Chương 3: Quan điểm và giải pháp tăng cường bảo đảm quyền tham gia chính trị của phụ nữ từ thực tiễn bầu cử Quốc hội Việt Nam. CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ CƠ SỞ PHÁP LÝ QUYỀN THAM GIA CHÍNH TRỊ CỦA PHỤ NỮ Ở VIỆT NAM 1.
Khái niệm, đặc điểm, vai trò của quyền tham gia chính trị của phụ nữ 1. Khái niệm quyền tham gia chính trị của Phụ nữ Để hiểu rõ hơn về quyền tham gia chính trị của phụ nữ, trước hết cần xác định và làm rõ những khái niệm chính trị cũng như quyền tham gia chính trị. Việc hiểu rõ khái niệm chính trị là cơ sở quan trọng để tạo ra một cơ sở lý luận cho việc nghiên cứu và thảo luận về quyền tham gia chính trị của phụ nữ. Chính trị là một khái niệm kết hợp cả khía cạnh phản ánh quy luật phát triển của lịch sử và khía cạnh triết học.
Từ g c độ khoa học lịch sử, Chính trị không thể tách rời khỏi quá trình phát triển lịch sử của mọi xã hội và cuộc đấu tranh giai cấp. Chính trị được xem như một nghệ thuật của việc giành và duy trì quyền lực, và luôn là một yếu tố không thể thiếu trong các cuộc đấu tranh giữa các giai cấp, cũng như trong quá trình hình thành và phát triển của xã hội và nhà nước. Xét từ g c độ triết học, “Chính trị là một hiện tượng khách quan của đời sống xã hội, là một bộ phận trọng yếu của kiến trúc thượng tầng trong xã hội đã hình thành nhà nước, được thể hiện thông qua các mối quan hệ giai cấp, dân tộc quốc gia, quốc tế trong việc giành, giữ và thực thi quyền lực nhà nước và sự tham gia của người dân vào công việc của nhà nước. Chính trị được cho là sự tham gia vào các công việc của nhà nước, việc quy định những hình thức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước.
Lĩnh vực chính trị bao hàm các vấn đề chế độ nhà nước, quản lý nhà nước, lãnh đạo các giai cấp, vấn đề đấu tranh đảng phái” [14, tr161]. Khi n i đến chính trị là n i đến quyền lực nhà nước. Chính trị là mối quan hệ giữa giai cấp cầm quyền và các giai cấp khác trong xã hội, liên quan đến việc xác định chủ thể nắm giữ quyền lực trong xã hội. Ở g c độ chung 8 nhất, chính trị đặt ra câu hỏi về việc quyền lực thuộc về ai, của ai, và vì ai.
Tuy nhiên, để chính trị c ý nghĩa, n cần được kết nối với con người, với các giai cấp cụ thể trong xã hội. Ở con người, tồn tại sự khao khát về quyền lực và sự kết hợp giữa chính trị và bản chất của quyền lực con người dẫn đến sự hiện thực h a của quyền chính trị. Trong ngữ cảnh của luận văn này, khái niệm chính trị sẽ được áp dụng với khái niệm tham gia chính trị. Tham gia chính trị đề cập đến việc các công dân thông qua hành động để thực hiện quyền của mình trong lĩnh vực chính trị.
Tham gia chính trị không chỉ đơn thuần là việc thể hiện quyền lực cá nhân, mà còn là cách mà mỗi người dân c thể tham gia vào quá trình ra quyết định và tham gia vào các hoạt động chính trị trong xã hội. Trong ngữ cảnh của luận văn, việc này giúp xác định cách mà hành động của người dân c ảnh hưởng đối với quyền lực và quyết định chính trị. Điều này đặt nền tảng cho việc nghiên cứu về cách thức mà phụ nữ tham gia vào các quá trình quyết định và làm thế nào họ c thể đ ng g p vào việc hình thành chính trị và xã hội. C nhiều quan điểm và định nghĩa khác nhau về quyền chính trị.
Theo Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 (ICCPR), được liệt kê một loạt quyền lợi và tự do cơ bản của con người trong cả hai lĩnh vực dân sự và chính trị. Quyền chính trị thường được hiểu là quyền của cá nhân tham gia trực tiếp và gián tiếp vào hoạt động của Nhà nước và xã hội, bao gồm việc thiết lập và quản lý nhà nước. Trái ngược với đ , những quyền như quyền sống, tự do di chuyển và quyền cư trú liên quan chặt chẽ đến cuộc sống cá nhân của mỗi người và chỉ c thể được sử dụng bởi cá nhân đ mà không thể chuyển giao cho người khác. Điều này làm nổi bật mối quan hệ giữa quyền chính trị và quyền dân sự, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết của sự tham gia của cá nhân cùng với cộng đồng để thực hiện các quyền chính trị này.
Như vậy, quyền tham gia chính trị của phụ nữ cũng đòi hỏi sự hợp tác và hòa nhập trong cộng đồng để thúc đẩy quyền lực và tham gia xã hội của họ. 9 Thực hiện các quyền chính trị thường phải tuân theo các giới hạn cụ thể, như bảo đảm an ninh quốc gia, duy trì trật tự công cộng, tôn trọng đạo đức chung, và không vi phạm quyền lợi của người khác. Theo quan điểm này, quyền chính trị của công dân thường tập trung vào quyền bầu cử để lựa chọn đại diện nhằm thực hiện và thực thi quyền lực của nhà nước. Điều này bao gồm quyền ứng cử và tham gia trong cuộc cạnh tranh để thu hút sự ủng hộ từ cử tri, và cuối cùng, tham gia vào hệ thống thực thi quyền lực của nhà nước.
Hiện nay, phạm vi của khái niệm quyền chính trị ngày càng mở rộng do tiến bộ của các nguyên tắc dân chủ. Ngày nay, quyền chính trị không chỉ giới hạn ở việc tham gia vào các quá trình bầu cử và quyết định chính trị quan trọng của quốc gia. N còn bao gồm việc tham gia vào quyết định về chính sách, cơ cấu chính trị, và sửa đổi Hiến pháp, cũng như liên quan đến nhiều quyền tự do dân chủ khác của cá nhân và công dân, như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tổ chức, tự do hội họp, tự do biểu tình, và tự do tín ngưỡng và tôn giáo. Mở rộng phạm vi quyền chính trị c thể tạo ra cơ hội lớn hơn cho mọi người tham gia vào quá trình quyết định và định hình chính trị của quốc gia.
Theo Từ điển Luật học của Nhà xuất bản Từ điển Bách khoa Việt Nam, quyền chính trị được định nghĩa là quyền tham gia vào việc quản lý nhà nước của công dân. Bao gồm công dân c quyền tham gia vào quá trình bầu cử và ứng cử vào các cơ quan quyền lực nhà nước. Họ cũng được hưởng quyền đ ng g p ý kiến vào việc xây dựng và phát triển mọi khía cạnh của kinh tế, văn h a, xã hội, an ninh quốc phòng, cả đối nội và đối ngoại của đất nước. Công dân còn c quyền tham gia vào quá trình xây dựng pháp luật, giám sát hoạt động của các cơ quan nhà nước và tổ chức xã hội, cũng như c quyền đề xuất kiến nghị và tham gia biểu quyết khi Nhà nước tổ chức cuộc trưng cầu dân ý.
10 Từ khái niệm trên, thực hiện quyền chính trị gồm hai mục tiêu là công dân tham gia trực tiếp và tham gia gián tiếp vào quản lý nhà nước và quản lý xã hội. Tăng cường sự tham gia của công dân vào quản lý nhà nước và xã hội, bao gồm cả sự tham gia rộng rãi của mọi người mà không phân biệt giới tính, là một mục tiêu quan trọng. Tham gia trực tiếp vào quản lý nhà nước và xã hội đề cập đến việc người dân đảm nhận các vị trí trực tiếp trong cơ cấu quyền lực của nhà nước và các tổ chức xã hội, và đồng thời tuân thủ các chính sách và pháp luật của nhà nước. Ngược lại, tham gia gián tiếp vào quản lý nhà nước và xã hội liên quan đến việc người dân sử dụng các cơ quan đại diện của Nhà nước và các tổ chức xã hội để bày tỏ ý kiến và quan điểm trong quá trình xây dựng và hình thành chính sách và pháp luật.
Việc tăng cường sự tham gia này không chỉ tạo ra một xã hội dân chủ mà còn đảm bảo rằng mọi người, bao gồm cả phụ nữ, đều c cơ hội và quyền lợi trong quá trình tham gia và quản lý nhà nước và xã hội. Điều này thể hiện một cam kết đối với sự công bằng và bình đẳng giới trong quá trình tham gia vào quản lý và quyết định chính trị. Quyền chính trị là quyền của công dân, không phân biệt giới tính và tuổi tác. Quyền tham gia chính trị của phụ nữ được xem như một trong những quyền lợi quan trọng nhất, được bảo vệ theo Hiến pháp và các quy định pháp luật.
Quyền này tạo ra cơ sở pháp lý để đảm bảo sự bình đẳng giới trong việc tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào quản lý nhà nước và xã hội. Nhìn từ g c độ quyền con người và quyền phụ nữ, c thể định nghĩa quyền chính trị của phụ nữ như sau: Quyền tham gia chính trị của phụ nữ là một trong những quyền con người quan trọng nhất của phụ nữ, được Hiến pháp và pháp luật bảo vệ. Nó thiết lập năng lực pháp lý bình đẳng giữa phụ nữ và nam giới trong việc tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào quản lý nhà nước và quản lý xã hội. 11 Quyền bình đẳng của phụ nữ trong việc tham gia chính trị thuộc nh m quyền dân sự, chính trị.
Quyền dân sự, chính trị là quyền cơ bản của cá nhân và nh m xã hội chỉ ra việc khẳng định và thụ hưởng những nhu cầu , giá trị về tự do và tham gia vào đời sống chính trị. Các quyền này được nêu trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị được Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua năm 1966, bao gồm quyền sống, quyền tự do tư tưởng, tự do tôn giáo, tín ngưỡng, tự do ngôn luận, quyền bầu cử, ứng cử, quyền tự do hội họp, lập hội một cách hòa bình. Quyền tham gia chính trị của phụ nữ c nghĩa là sự ngang nhau, sự tương đồng, được coi trọng như nam giới khi tham gia chính trị. Sự thụ hưởng của nam giới và nữ giới như nhau về các thành quả một cách bình đẳng trong tham gia chính trị.