phần mở đầu, kết luận và tài liệu tham khảo, phụ lục, luận văn bao gồm 3 chƣơng: 8 Chƣơng 1: Cơ sở lý luận và thực tiễn về quản lý và phát triển các chƣơng trình văn hóa tại Đài Phát thanh và Truyền hình Thanh Hóa. Chƣơng 2: Thực trạng quản lý và phát triển các chƣơng trình văn hóa tại Đài Phát thanh và Truyền hình Thanh Hóa. Chƣơng 3: Giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý và phát triển các chƣơng trình văn hóa tại Đài Phát thanh và Truyền hình Thanh Hóa. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ VÀ PHÁT TRIỂN CÁC CHƢƠNG TRÌNH VĂN HÓA VÀ TỔNG QUAN VỀ ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH THANH HÓA 1.
Cơ sở lý luận về quản lý và phát triển các chƣơng trình văn hóa 1. Các khái niệm liên quan đến đề tài - Văn hóa: Có nhiều định nghĩa khác nhau về văn hóa. Theo UNESCO: “Văn hóa là tổng thể sống động các hoạt động và sáng tạo trong quá khứ và trong hiện tại. Qua các thế kỷ, hoạt động sáng tạo ấy đã hình thành nên một hệ thống các giá trị, các truyền thống và thị hiếu - những yếu tố xác định đặc tính riêng của mỗi dân tộc”.
Định nghĩa này nhấn mạnh vào hoạt động sáng tạo của các cộng đồng ngƣời gắn liền với tiến trình phát triển có tính lịch sử của mỗi cộng đồng trải qua một thời gian dài tạo nên những giá trị có tính nhân văn phổ quát, đồng thời có tính đặc thù của mỗi cộng đồng, bản sắc riêng của từng dân tộc. Tuy nhiên, nếu chỉ căn cứ vào định nghĩa có tính khái quát này, trong hoạt động quản lý nhà nƣớc về văn hóa, chúng ta dễ bị hiểu một cách sai lạc: Quản lý văn hóa là quản lý các hoạt động sáng tạo và thu hẹp hơn nữa là quản lý sáng tác văn học nghệ thuật. Thực tế quản lý văn hóa không phải nhƣ vậy, quản lý văn hóa ở cấp xã lại càng không phải chỉ có thế. Theo Hồ Chí Minh: “Vì lẽ sinh tồn cũng nhƣ mục đích của cuộc sống, loài ngƣời mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật, khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ sinh hoạt hằng ngày về mặc, ăn, ở và các phƣơng thức sử dụng.
Toàn bộ những sáng tạo và phát minh đó tức là văn hóa”. Định nghĩa của Hồ Chí Minh giúp chúng ta hiểu văn hóa cụ thể và đầy đủ hơn. Suy cho cùng, mọi hoạt động của con ngƣời trƣớc hết đều “vì lẽ sinh tồn cũng nhƣ mục đích của cuộc sống”, những 10 hoạt động sống đó trải qua thực tiễn và thời gian đƣợc lặp đi, lặp lại thành những thói quen, tập quán, chắt lọc thành những chuẩn mực, những giá trị vật chất và tinh thần đƣợc tích lũy, lƣu truyền từ đời này qua đời khác thành kho tàng quý giá mang bản sắc riêng của mỗi cộng đồng, góp lại mà thành di sản văn hóa của toàn nhân loại. Ở một góc độ khác, ngƣời ta xem văn hóa nhƣ là một hệ thống các giá trị vật chất và tinh thần do con ngƣời sáng tạo, tích lũy trong hoạt động thực tiễn qua quá trình tƣơng tác giữa con ngƣời với tự nhiên, xã hội và bản thân.
Văn hóa là của con ngƣời, do con ngƣời sáng tạo và vì lợi ích của con ngƣời. Văn hóa đƣợc con ngƣời giữ gìn, sử dụng để phục vụ đời sống con ngƣời và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Về mặt thuật ngữ khoa học: Văn hóa đƣợc bắt nguồn từ chữ La tinh “Cultus” mà nghĩa gốc là gieo trồng, đƣợc dùng theo nghĩa Cultus Agri là “gieo trồng ruộng đất” và Cultus Animi là “gieo trồng tinh thần” tức là “sự giáo dục bồi dƣỡng tâm hồn con ngƣời”. Theo nhà triết học Anh Thomas Hobbes (1588-1679): “Lao động dành cho đất gọi là sự gieo trồng và sự dạy dỗ trẻ em gọi là gieo trồng tinh thần”.
Nhƣ vậy, có thể thấy, văn hóa là khái niệm rất rộng, tuy nhiên có thể tựu chung lại: “Văn hóa là toàn bộ những giá trị vật chất và tinh thần được con người tạo dựng cùng với bề dày lịch sử dân tộc, văn hóa là một khái niệm rộng, liên quan đến mọi lĩnh vực trong đời sống xã hội của mỗi con người”. - Chƣơng trình văn hóa: Chƣơng trình văn hóa là một dạng hoạt động văn hóa, bao gồm các tiết mục văn hóa, nghệ thuật khác nhau., đƣợc lắp ghép theo một cấu trúc hợp lý, thẩm mỹ và cân bằng tâm sinh lý, tình cảm, diễn ra liên tục và trực tiếp với ngƣời xem, theo một trình tự thời gian nhất định. 11 Kịch bản chƣơng trình văn hóa cũng đƣợc xem nhƣ một câu chuyện về ngôn từ, là thể hiện của một trong các loại hình văn học (văn, thơ, kịch…). Tuy nhiên, các chƣơng trình văn hóa mà chúng ta đang nói tới ở đây là các chƣơng trình đƣợc phát sóng trên truyền hình.
Đó là các chƣơng trình ghi hình, biên tập và dựng thành tin, chuyên mục, hoặc chƣơng trình nghệ thuật… do đơn vị truyền thông thực hiện. Trong đó, nội dung tuyên truyền, quảng bá các hình thức, thể loại hình văn hóa truyền thống hoặc hiện đại khác nhau trong xã hội. Có thời lƣợng nhất định và có sự kiểm duyệt của ban biên tập, của lãnh đạo chuyên môn và thậm chí là sự kiểm duyệt của lãnh đạo cấp tỉnh, cấp trung ƣơng. Các chƣơng trình văn hóa là hình thức thể hiện hiệu quả trong việc lƣu giữ, bảo vệ và phát huy giá trị văn hóa.
Các chƣơng trình văn hóa góp phần nhận diện giá trị, ngăn ngừa nguy cơ làm mai một giá trị văn hóa cũng nhƣ làm phong phú thêm đời sống tinh thần và vật chất của xã hội; là nguồn di sản tƣ liệu, tạo ra các sản phẩm lƣu giữ thông tin về văn hóa dƣới nhiều dạng thức độc đáo. Bên cạnh đó, lợi ích mà các chƣơng trình văn hóa đem lại chính là cung cấp những thông tin về pháp luật, chính trị, đời sống văn hóa, tiếp nhận thêm tri thức cho toàn dân. Giúp toàn dân nắm bắt đƣợc những thông tin xung quanh, thay đổi nhận thức và hành động. Ngoài phục vụ cho nhu cầu đời sống, các chƣơng trình văn hóa còn hỗ trợ quá trình kinh doanh, quảng bá sản phẩm thu hút ngƣời tiêu dùng quan tâm, thúc đẩy hành vi mua sắm và lựa chọn sản phẩm, dịch vụ của doanh nghiệp, đặc biệt là các sản phẩm văn hóa.
- Quản lý và phát triển các chương trình văn hóa: Quản lý là việc quản trị của một tổ chức, cho dù đó là một doanh nghiệp, một tổ chức phi lợi nhuận hoặc cơ quan chính phủ. Quản lý bao gồm 12 các hoạt động thiết lập chiến lƣợc của một tổ chức và điều phối các nỗ lực của nhân viên (hoặc tình nguyện viên) để hoàn thành các mục tiêu của mình thông qua việc áp dụng các nguồn lực sẵn có, nhƣ tài chính, tự nhiên, công nghệ và nhân lực. Trong đời sống xã hội, quản lý xuất hiện khi có hoạt động chung của con ngƣời. Quản lý điều khiển, chỉ đạo hoạt động chung của con ngƣời, phối hợp các hoạt động riêng lẻ của từng cá nhân tạo thành hoạt động chung thống nhất của tập thể hƣớng tới mục tiêu đã định trƣớc.
Để thực hiện hoạt động quản lý cần phải có tổ chức và quyền uy. Tổ chức phân định rõ ràng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và mối quan hệ của những ngƣời tham gia hoạt động chung, quyền uy đem lại khả năng áp đặt ý chí của chủ thể quản lý đối với các đối tƣợng quản lý, bảo đảm sự phục tùng của cá nhân đối với tổ chức. Quyền uy là phƣơng tiện quan trọng để chủ thể quản lý điều khiển, chỉ đạo cũng nhƣ bắt buộc các đối tƣợng quản lý thực hiện các yêu cầu, mệnh lệnh của mình. Chủ thể quản lý là cá nhân hay tổ chức - những đại diện có quyền hạn và trách nhiệm liên kết, phối hợp những hoạt động riêng lẻ của từng cá nhân hƣớng tới mục tiêu chung nhằm đạt đƣợc kết quả nhất định trong quản lý.
Khách thể của quản lý là trật tự quản lý. Trật tự quản lý đƣợc quy định bởi nhiều loại quy phạm xã hội khác nhau nhƣ quy phạm đạo đức, quy phạm tôn giáo, quy phạm pháp luật. tùy theo từng loại hình quản lý. Vai trò, đặc điểm của công tác quản lý và phát triển các chương trình văn hóa tại đài phát thanh và truyền hình Đối với văn hóa, công tác quản lý các chƣơng trình văn hóa đóng vai trò đặc biệt quan trọng, đó là quá trình tác động của nhà nƣớc, các cơ quan quản lý đối với văn hóa, phƣơng tiện truyền thông.
13 Quản lý các chƣơng trình về văn hóa là sự tác động liên tục, có tổ chức, có chủ đích của cơ quan chủ thể bằng hệ thống pháp luật và bộ máy của mình, nhằm nâng cao hiệu quả truyền thông, quảng bá, phát huy giá trị của văn hóa; về các hoạt động của di tích, làng văn hóa để thu hút khách tham quan, hỗ trợ chủ thể văn hóa, cộng đồng, nâng cao uy tín, thƣơng hiệu và vai trò của ngành văn hóa trong xã hội. Từ đó tiếp tục giữ gìn, phát huy những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc, tiếp nhận những tinh hoa văn hóa nhân loại, đóng góp vào công cuộc xây dựng nền văn hóa Việt Nam đậm đà bản sắc dân tộc, từ đó nâng cao giá trị đời sống tinh thần và vật chất của ngƣời dân. - Vai trò của hoạt động quản lý và phát triển các chương trình văn hóa: Quản lý và phát triển các chƣơng trình về văn hóa nhằm mục đích tăng cƣờng tuyên truyền quảng bá hình ảnh, giá trị văn hóa, từ đó nâng cao nhận thức của cộng đồng về công tác bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa, kêu gọi cùng chung tay bảo vệ. Bên cạnh đó, việc quảng bá, tuyên truyền về vẻ đẹp của đất và ngƣời, những giá trị văn hóa lịch sử truyền thống của các dân tộc, nhất là những giá trị lịch sử có từ hàng nghìn năm trƣớc, lâu đời, độc đáo có vai trò quan trọng trong việc xây dựng những kế hoạch về quảng bá và tiếp thị du lịch trên địa bàn.
Một trong những vấn đề đƣợc quan tâm hàng đầu hiện nay là gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống lâu đời, điều này không chỉ có các cấp, các ngành mà cần sự chung tay của toàn xã hội, của nhân dân.