Luận văn: Tiếp cận phí môi trường trong quản lý chất thải bịch nilong tại siêu thị

Luận văn phân tích thực trạng phát thải và đề xuất mức phí môi trường cho túi nilon tại siêu thị, góp phần giảm thiểu ô nhiễm rác thải nhựa.

Chuyên ngành

Quản Lý Môi Trường

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2010

102
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Phí môi trường túi nilong Tổng quan sự cấp thiết

Việc áp dụng phí môi trường túi nilong tại các siêu thị đang trở thành một công cụ chính sách quan trọng nhằm giải quyết vấn đề ô nhiễm nhựa ngày càng trầm trọng. Thực trạng cho thấy, lượng túi nilon sử dụng một lần, đặc biệt là loại túi nilon khó phân hủy, đang gia tăng không kiểm soát, tạo ra gánh nặng khổng lồ cho hệ sinh thái. Luận văn của Lê Nguyễn Thùy Trang (2010) chỉ ra rằng chỉ riêng tại TP.HCM, lượng túi nilon thải ra môi trường lên tới 50 tấn/ngày. Con số này cho thấy sự cần thiết phải có những biện pháp can thiệp mạnh mẽ và hiệu quả. Việc áp dụng phí không chỉ là một giải pháp kinh tế mà còn là một công cụ giáo dục, tác động trực tiếp đến hành vi người tiêu dùng. Khi phải trả một khoản phí, dù nhỏ, cho mỗi chiếc túi nilon, người mua sắm sẽ có ý thức hơn về việc sử dụng chúng, từ đó khuyến khích việc chuyển sang các giải pháp thay thế túi nilon như túi tái sử dụng hoặc túi tự hủy sinh học. Đây là bước đi đầu tiên hướng tới một mô hình tiêu dùng xanh, phù hợp với định hướng phát triển bền vững và kinh tế tuần hoàn. Chính sách này đã được nhiều quốc gia trên thế giới áp dụng thành công, cho thấy hiệu quả rõ rệt trong việc giảm thiểu rác thải nhựa. Do đó, việc nghiên cứu và đề xuất một mức phí BVMT túi nilon phù hợp với điều kiện Việt Nam là vô cùng cấp thiết, tạo cơ sở pháp lý và thực tiễn để các nhà quản lý triển khai đồng bộ.

1.1. Hiện trạng báo động về rác thải nhựa tại các siêu thị

Các siêu thị, trung tâm thương mại là một trong những nguồn phát thải túi nilon lớn nhất trong chuỗi bán lẻ hiện đại. Theo nghiên cứu của Lê Nguyễn Thùy Trang, một siêu thị hạng I có thể phát thải từ 52,56 đến 64,76 tấn túi nilon mỗi năm. Việc phát túi miễn phí đã tạo ra một thói quen tiêu dùng lãng phí, khi mỗi khách hàng có thể sử dụng nhiều túi cho một lần mua sắm nhỏ. Những chiếc túi nilon khó phân hủy này sau đó bị vứt bỏ, gây tắc nghẽn cống rãnh, ô nhiễm đất, nước và không khí. Vấn đề này không chỉ ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị mà còn đe dọa trực tiếp đến sức khỏe con người và hệ sinh thái. Tình trạng này đòi hỏi một giải pháp mang tính hệ thống, và việc áp phí tại điểm bán hàng được xem là một trong những cách tiếp cận trực diện và hiệu quả nhất.

1.2. Vai trò của chính sách thuế túi nilon trong quản lý môi trường

Chính sách thuế bảo vệ môi trường túi nilon là một công cụ kinh tế được thiết kế để nội hóa các chi phí ngoại ứng tiêu cực mà túi nilon gây ra cho xã hội. Thay vì để gánh nặng xử lý môi trường cho ngân sách nhà nước, chính sách này áp dụng nguyên tắc “người gây ô nhiễm phải trả tiền”. Khoản phí thu được có thể được tái đầu tư vào các hoạt động bảo vệ môi trường, hỗ trợ các doanh nghiệp sản xuất giải pháp thay thế túi nilon thân thiện hơn, hoặc thực hiện các chiến dịch nâng cao nhận thức cộng đồng. Hơn nữa, việc áp dụng chính sách thuế túi nilon tạo ra một tín hiệu thị trường rõ ràng, thúc đẩy các nhà bán lẻ và người tiêu dùng tìm kiếm các lựa chọn bền vững, góp phần thực hiện mục tiêu của Luật Bảo vệ Môi trường 2020 và thúc đẩy nền kinh tế tuần hoàn tại Việt Nam.

II. Cách túi nilong khó phân hủy gây khủng hoảng ô nhiễm nhựa

Tác động tiêu cực của túi nilon khó phân hủy là một vấn đề đa chiều, ảnh hưởng sâu sắc đến môi trường, kinh tế và sức khỏe cộng đồng. Với thành phần chính là Poly Ethylene (PE), một chiếc túi nilon có thể mất đến 1.000 năm để phân hủy trong điều kiện tự nhiên. Trong suốt quá trình đó, chúng phân rã thành các mảnh vi nhựa, len lỏi vào chuỗi thức ăn, gây hại cho sinh vật và con người. Vấn nạn ô nhiễm nhựa không chỉ giới hạn ở các bãi rác mà còn lan ra đại dương, kênh rạch, gây ra hiện tượng “ô nhiễm trắng” và làm mất mỹ quan đô thị nghiêm trọng. Tại Việt Nam, tình trạng lạm dụng túi nilon đã đến mức báo động. Theo nghiên cứu, việc đốt túi nilon không đúng cách còn tạo ra các khí độc như Dioxin và Furan, là những chất gây ung thư và rối loạn chức năng miễn dịch. Về kinh tế, chi phí để thu gom và xử lý lượng rác thải nhựa khổng lồ này là một gánh nặng lớn cho ngân sách quốc gia. Các chính sách hiện hành, dù đã có những nỗ lực, vẫn chưa đủ mạnh để thay đổi hành vi người tiêu dùng một cách triệt để. Điều này cho thấy sự cấp bách của việc áp dụng các công cụ mạnh hơn như phí BVMT túi nilon để giải quyết tận gốc vấn đề, thay vì chỉ xử lý phần ngọn.

2.1. Tác động của ô nhiễm nhựa đến cảnh quan và sức khỏe

Rác thải từ túi nilon là một trong những nguyên nhân chính gây mất mỹ quan đô thị và các khu du lịch. Chúng có mặt ở khắp mọi nơi, từ đường phố, công viên cho đến các bãi biển, kênh rạch. Về sức khỏe, các loại túi nilon màu, túi tái chế không đảm bảo chất lượng có thể chứa các kim loại nặng như chì, cadimi, có khả năng nhiễm vào thực phẩm. Khi bị đốt, chúng giải phóng các chất độc hại, gây ra các bệnh về đường hô hấp, thậm chí là ung thư. Việc túi nilon làm tắc nghẽn hệ thống thoát nước còn là nguyên nhân gây ngập lụt đô thị và tạo môi trường cho các mầm bệnh phát triển. Những tác động này cho thấy giảm thiểu rác thải nhựa là một yêu cầu cấp bách để bảo vệ sức khỏe cộng đồng.

2.2. Hạn chế trong quản lý và sự cần thiết của Nghị định mới

Mặc dù Luật Bảo vệ Môi trường 2020 đã đề cập đến trách nhiệm nhà sản xuất (EPR), việc triển khai trên thực tế vẫn còn nhiều thách thức. Các quy định hiện hành về thuế bảo vệ môi trường túi nilon vẫn chưa đủ sức răn đe. Mức thuế hiện tại còn thấp và chưa tác động mạnh mẽ đến giá bán lẻ, khiến các siêu thị vẫn có thể cung cấp miễn phí. Do đó, cần có những quy định cụ thể và mạnh mẽ hơn, tương tự như Nghị định 53/2020/NĐ-CP quy định về phí bảo vệ môi trường đối với nước thải, nhưng áp dụng riêng cho túi nilon. Một chính sách phí được tính toán khoa học, đủ cao để thay đổi thói quen, sẽ là đòn bẩy hiệu quả để thúc đẩy các siêu thị không dùng túi nilon và khuyến khích người dân hướng tới tiêu dùng xanh.

III. Hướng dẫn định lượng phát thải túi nilong tại siêu thị

Để đề xuất một mức phí môi trường túi nilong hợp lý, việc đầu tiên và quan trọng nhất là phải định lượng chính xác mức độ phát thải. Luận văn của Lê Nguyễn Thùy Trang (2010) đã cung cấp một phương pháp luận khoa học và chi tiết để thực hiện nhiệm vụ này. Phương pháp này không chỉ đo lường số lượng túi mà còn phân loại chúng theo kích thước và liên kết với quy mô của siêu thị. Quá trình nghiên cứu đòi hỏi sự khảo sát thực địa tỉ mỉ, thu thập dữ liệu liên tục trong một khoảng thời gian đủ dài để đảm bảo tính đại diện. Cụ thể, nghiên cứu đã chọn 6 siêu thị tại TP.HCM, đại diện cho 3 quy mô khác nhau (lớn, vừa và nhỏ). Việc khảo sát được tiến hành trong 7 ngày liên tục, mỗi ngày 14 giờ (từ 8:00 đến 22:00) để ghi nhận sự biến động về lượng khách và số túi phát ra vào các ngày trong tuần và các khung giờ khác nhau. Cách tiếp cận này giúp xây dựng một bức tranh toàn diện về hiện trạng phát thải, làm cơ sở vững chắc cho việc tính toán tổng lượng rác thải nhựa từ hệ thống siêu thị và đề xuất các chính sách thuế túi nilon phù hợp. Đây là một phương pháp có thể được nhân rộng để đánh giá tác động môi trường của các chuỗi bán lẻ khác, góp phần vào nỗ lực chung nhằm giảm thiểu rác thải nhựa.

3.1. Quy trình khảo sát phát thải theo quy mô siêu thị

Phương pháp nghiên cứu được thiết kế để đảm bảo tính khách quan và toàn diện. Các nhà nghiên cứu chọn các siêu thị thuộc các hạng I, II, và III theo quy định của Bộ Công Thương. Tại mỗi siêu thị, nhóm khảo sát sử dụng thiết bị đếm tay để ghi nhận đồng thời số lượng khách hàng qua quầy tính tiền và số lượng túi nilon mỗi khách hàng nhận, phân loại theo 7 kích cỡ túi phổ biến (ví dụ: 20x26 cm, 30x50 cm, v.v.). Dữ liệu được thu thập liên tục trong 98 giờ khảo sát tại mỗi siêu thị. Phương pháp này cho phép phân tích mối tương quan giữa quy mô siêu thị, lượng khách hàng và số lượng túi nilon phát thải, từ đó cung cấp dữ liệu đầu vào đáng tin cậy cho việc ước tính tổng thải lượng.

3.2. Công thức ước tính tổng lượng túi nilon thải ra môi trường

Từ dữ liệu thu thập được, tổng lượng túi nilon phát thải (tính theo chiếc hoặc kg) được ước tính bằng các công thức toán học. Tổng thải lượng hàng năm của một siêu thị được tính dựa trên số túi trung bình phát ra mỗi giờ, số quầy hoạt động, số giờ mở cửa mỗi ngày và tổng số ngày hoạt động trong năm. Nghiên cứu của Lê Nguyễn Thùy Trang đã chỉ ra mối tương quan thuận mạnh mẽ giữa diện tích siêu thị và lượng túi phát thải (P<0.05). Dựa trên mối tương quan này, các nhà nghiên cứu có thể ngoại suy và ước tính tổng lượng phát thải cho toàn bộ hệ thống siêu thị trên địa bàn thành phố, tạo ra một cơ sở dữ liệu quan trọng để các nhà hoạch định chính sách xây dựng mức phí BVMT túi nilon.

IV. Phương pháp tính toán phí BVMT túi nilon chi tiết nhất

Việc xác định một mức phí BVMT túi nilon không thể cảm tính mà phải dựa trên cơ sở khoa học, phản ánh đúng chi phí mà xã hội phải gánh chịu để xử lý loại rác thải này. Phương pháp được đề xuất trong luận văn của Lê Nguyễn Thùy Trang (2010) dựa trên việc phân tích chi phí vòng đời của túi nilon, từ sản xuất đến tái chế. Cách tiếp cận này xem xét hai loại túi chính: túi sản xuất từ hạt nhựa nguyên sinh (chính phẩm) và túi sản xuất từ hạt nhựa tái chế. Chi phí để sản xuất một kg túi nilon chính phẩm được tính toán dao động khoảng 35.750 đồng, trong khi chi phí cho túi tái chế là khoảng 14.450 đồng (thời điểm 2010). Sự chênh lệch này đến từ chi phí nguyên liệu đầu vào. Từ chi phí sản xuất mỗi kg, kết hợp với số lượng túi trên mỗi kg theo từng kích cỡ, nghiên cứu đã tính toán và đề xuất mức phí môi trường cụ thể cho từng chiếc túi. Phương pháp này đảm bảo rằng mức phí không chỉ mang tính răn đe để thay đổi hành vi người tiêu dùng mà còn phản ánh chi phí thực tế của việc quản lý rác thải nhựa, hướng tới việc thực thi hiệu quả trách nhiệm nhà sản xuất (EPR) và thúc đẩy kinh tế tuần hoàn.

4.1. Phân tích chi phí sản xuất túi chính phẩm và túi tái chế

Để tính toán chi phí, nghiên cứu đã khảo sát các cơ sở sản xuất và tái chế túi nilon. Chi phí sản xuất túi chính phẩm bao gồm các công đoạn: Hạt nhựa nguyên sinh => Thổi bịch. Trong khi đó, vòng đời của túi tái chế phức tạp hơn: Bịch đã qua sử dụng => Thu gom => Làm sạch => Tạo hạt tái chế => Thổi bịch mới (thường pha trộn với hạt nguyên sinh). Nghiên cứu đã bóc tách chi phí cho từng công đoạn, từ giá nguyên liệu, chi phí nhân công, điện, nước đến khấu hao máy móc. Kết quả cho thấy chi phí sản xuất túi tái chế thấp hơn đáng kể, nhưng chất lượng và độ an toàn cũng là một vấn đề cần quan tâm. Việc phân tích chi tiết này giúp xác định mức phí công bằng, khuyến khích việc sử dụng các giải pháp thay thế túi nilon hoặc túi tái chế chất lượng cao.

4.2. Đề xuất công thức xác định phí môi trường cho mỗi bịch

Mức phí môi trường (Prycai) cho một chiếc túi nilon loại 'ai' được tính bằng công thức: Prycai = Crycai / Xai. Trong đó, Crycai là tổng chi phí để sản xuất hoặc tái chế một kg túi nilon loại 'ai', và Xai là số lượng túi nilon loại 'ai' có trong một kg. Công thức này trực tiếp chuyển đổi chi phí trên mỗi đơn vị khối lượng sang chi phí trên mỗi chiếc túi. Bằng cách áp dụng công thức này cho 7 loại kích thước túi phổ biến, nghiên cứu đã đưa ra một khung phí môi trường túi nilong chi tiết và có cơ sở khoa học. Đây là nền tảng quan trọng để các nhà quản lý có thể ban hành một chính sách thuế túi nilon minh bạch, dễ áp dụng và hiệu quả trong thực tế, góp phần giảm thiểu rác thải nhựa.

V. Kết quả Mức phí môi trường túi nilong đề xuất chi tiết

Dựa trên phương pháp định lượng phát thải và tính toán chi phí vòng đời, nghiên cứu của Lê Nguyễn Thùy Trang đã đưa ra một bảng đề xuất mức phí môi trường túi nilong cụ thể cho từng loại. Kết quả này là một đóng góp khoa học quan trọng, cung cấp cơ sở thực tiễn để các nhà hoạch định chính sách tham khảo. Mức phí được đề xuất phân chia rõ ràng cho túi sản xuất từ hạt nhựa chính phẩm và túi từ hạt nhựa tái chế, với 7 loại kích thước khác nhau. Ví dụ, đối với túi loại nhỏ nhất (20x26 cm), mức phí đề xuất là 132 – 239 đồng/bịch (chính phẩm) và 55 – 201 đồng/bịch (tái chế). Đối với loại lớn nhất (50x70 cm), mức phí có thể lên tới 792 – 1.772 đồng/bịch (chính phẩm). Việc áp dụng mức phí này được kỳ vọng sẽ tạo ra một cú hích đủ mạnh để thay đổi hành vi người tiêu dùng, khiến họ cân nhắc trước khi lấy một chiếc túi nilon miễn phí. Đồng thời, nó cũng tạo áp lực lên các nhà bán lẻ, khuyến khích họ chuyển sang các giải pháp thay thế túi nilon như túi tái sử dụng, túi giấy, hoặc các loại túi tự hủy sinh học, qua đó thúc đẩy phong trào siêu thị không dùng túi nilon và góp phần giảm thiểu rác thải nhựa một cách bền vững.

5.1. Bảng phí môi trường đề xuất cho 7 loại túi nilong phổ biến

Nghiên cứu đã đưa ra một bảng phí chi tiết, làm cơ sở tham khảo cho việc xây dựng chính sách. Cụ thể (đơn vị: đồng/bịch):

  • Loại 1 (20x26 cm): 132–239 (chính phẩm), 55–201 (tái chế).
  • Loại 2 (20x30 cm): 137–307 (chính phẩm), 57–209 (tái chế).
  • Loại 3 (20x38 cm): 192–429 (chính phẩm), 80–293 (tái chế).
  • Loại 4 (26x40 cm): 262–586 (chính phẩm), 109–400 (tái chế).
  • Loại 5 (30x50 cm): 379–848 (chính phẩm), 158–579 (tái chế).
  • Loại 6 (34x62 cm): 532–1.190 (chính phẩm), 222–813 (tái chế).
  • Loại 7 (50x70 cm): 792–1.772 (chính phẩm), 330–1.210 (tái chế). Bảng phí này cho thấy mức phí tăng dần theo kích thước túi, phản ánh đúng lượng vật liệu và tác động môi trường tương ứng.

5.2. Dự báo tác động đến hành vi người tiêu dùng và nhà bán lẻ

Việc áp dụng mức phí BVMT túi nilon được dự báo sẽ tạo ra những thay đổi tích cực. Đối với người tiêu dùng, việc phải trả tiền cho mỗi chiếc túi sẽ khuyến khích họ mang theo túi tái sử dụng hoặc chỉ lấy số lượng túi thực sự cần thiết. Thói quen tiêu dùng xanh sẽ dần được hình thành. Đối với các nhà bán lẻ như siêu thị, chi phí gia tăng từ việc mua túi nilon (do nhà sản xuất chuyển chi phí thuế sang) sẽ thúc đẩy họ tìm kiếm các giải pháp thay thế hiệu quả hơn. Các chương trình khuyến khích khách hàng không dùng túi nilon, bán túi tái sử dụng giá ưu đãi sẽ trở nên phổ biến hơn, góp phần xây dựng hình ảnh doanh nghiệp có trách nhiệm và hướng tới mô hình siêu thị không dùng túi nilon.

VI. Tương lai chính sách thuế và hướng tới kinh tế tuần hoàn

Việc đề xuất và áp dụng phí môi trường túi nilong chỉ là bước khởi đầu trong một chiến lược dài hạn nhằm quản lý rác thải nhựa. Tương lai của chính sách này cần được đặt trong bối cảnh rộng lớn hơn của kinh tế tuần hoàntrách nhiệm nhà sản xuất (EPR), như đã được nêu trong Luật Bảo vệ Môi trường 2020. Chính sách phí cần được xem xét, điều chỉnh định kỳ để phù hợp với tình hình kinh tế - xã hội và đảm bảo hiệu quả. Nguồn thu từ thuế bảo vệ môi trường túi nilon nên được quản lý minh bạch và sử dụng để hỗ trợ các hoạt động tái chế, nghiên cứu và phát triển các vật liệu thay thế thân thiện với môi trường như túi tự hủy sinh học. Hơn nữa, cần có sự kết hợp đồng bộ giữa chính sách phí với các biện pháp khác như truyền thông nâng cao nhận thức, xây dựng hạ tầng phân loại rác tại nguồn và khuyến khích các mô hình kinh doanh bền vững. Mục tiêu cuối cùng không chỉ là giảm sử dụng túi nilon, mà là xây dựng một hệ sinh thái tiêu dùng và sản xuất tuần hoàn, nơi rác thải được xem là tài nguyên, góp phần vào sự phát triển bền vững của quốc gia và giải quyết triệt để vấn nạn ô nhiễm nhựa.

6.1. Tích hợp trách nhiệm nhà sản xuất EPR và chính sách phí

Cơ chế trách nhiệm nhà sản xuất (EPR) yêu cầu các nhà sản xuất, nhà nhập khẩu phải chịu trách nhiệm về sản phẩm của mình trong suốt vòng đời, bao gồm cả giai đoạn thải bỏ. Chính sách phí môi trường túi nilong có thể được tích hợp như một phần của cơ chế EPR. Theo đó, các nhà sản xuất túi nilon sẽ phải đóng góp vào một quỹ bảo vệ môi trường, và khoản đóng góp này sẽ được tính vào giá thành sản phẩm. Điều này tạo ra một cơ chế tài chính bền vững để tài trợ cho các hoạt động thu gom, tái chế và xử lý rác thải nhựa. Việc kết hợp hai công cụ này sẽ tạo ra một hệ thống quản lý toàn diện, tác động từ khâu sản xuất đến khâu tiêu dùng, thúc đẩy một nền kinh tế tuần hoàn thực sự.

6.2. Lộ trình hướng tới các siêu thị không dùng túi nilong hoàn toàn

Chính sách phí là một công cụ chuyển tiếp quan trọng, nhưng mục tiêu dài hạn là hướng tới các mô hình siêu thị không dùng túi nilon. Lộ trình này cần sự chung tay của cả nhà nước, doanh nghiệp và người tiêu dùng. Nhà nước có thể ban hành các quy định theo lộ trình, ví dụ như cấm hoàn toàn túi nilon mỏng, khó phân hủy sau một thời gian nhất định. Các siêu thị có thể đi tiên phong bằng cách cung cấp các giải pháp thay thế túi nilon đa dạng và tiện lợi. Người tiêu dùng, thông qua việc thay đổi thói quen, sẽ là động lực chính cho sự chuyển đổi này. Các chiến dịch truyền thông về tiêu dùng xanh và tác hại của ô nhiễm nhựa sẽ đóng vai trò then chốt trong việc xây dựng sự đồng thuận xã hội cho lộ trình này.

03/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Đặt vấn đề Hình ảnh những bà nội trợ thời hiện đại lỉnh kỉnh với hàng chục bịch nilon mỗi khi bước ra khỏi chợ, siêu thị. đã trở nên quen thuộc. Bịch nilon được dùng để đựng bất cứ thứ gì, từ thức ăn sống, chín cho tới những vật dụng sinh hoạt hàng ngày. Giá thành loại bịch này quá rẻ, chỉ từ vài chục đến vài trăm đồng một bịch nên chúng được những người bán hàng "phát" tràn lan.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ đựng đồ, chúng thường bị vứt bỏ vương vãi khắp nơi. Hình 1-1: Hình ảnh bịch nilon phát thải ở môi trường Nguồn: http://dantri.vn Bịch nilon dùng hàng ngày để đựng thực phẩm, đóng gói bảo quản thực phẩm, bao bì trở nên phổ biến và hiện hữu trong mỗi gia đình trên khắp thế giới. Tuy nhiên, ít ai để ý đến tác hại của bịch nilon tác động nhiều tới môi trường thế nào. Giả sử trung bình mỗi người dân Việt Nam dùng một bịch nilon/ngày nghĩa là một ngày có 86 triệu bịch được dùng, một năm tổng số bịch nilon được dùng là 31,4 tỉ bịch, có khối lượng tương -2- đương với một triệu tấn nhựa.

Ở nước ta chưa có thống kê điều tra cụ thể nhưng con số nêu trên cho thấy số lượng và các tác động của nilon tới môi trường ngày một gia tăng. Thực tế, tại tất cả các ngõ ngách góc phố chúng ta đều thấy bịch nilon vứt khắp nơi, vừa mất mỹ quan vừa ảnh hưởng đến môi trường sống. Nếu tính số nilon con người thải ra một năm sẽ phủ kín bề mặt trái đất tấm nilon khổng lồ dày tới 0,8mm. Chỉ tính riêng nước ta, với con số ước lượng như trên thì trong một năm số lượng bịch trải ra trên bề mặt cả nước là 9,1 bịch/1m2 (Tổng Cục Môi trường).

Hình 1-2: Hình ảnh việc phát và sử dụng bịch nilon của hệ thống siêu thị Big C (trái) và Coop Mart (phải) Đa số người dân sau khi dùng bịch thường vất bỏ vào thùng rác hoặc ra môi trường. Sau nhiều khâu vận chuyển, bịch nilon sẽ nằm lẫn trong đất. Và quãng thời gian mà chúng tồn tại là 20 – 1.000 năm (Green Sangha), trở thành một trong những loại rác thải khó tiêu hủy nhất, cản trở sự trao đổi chất và các quá trình trong đất và nước. Tại các nước nghèo và đang phát triển, mức sống càng được nâng cao thì bịch nilon càng được sử dụng nhiều hơn (vì tính năng thuận lợi, nhẹ, rẻ, và đặc biệt là người dân vẫn chưa ý thức cao về các tác hại mà bịch nilon gây ra đối với môi trường).

Việc lạm dụng bịch nilon đã đến mức báo động, bất chấp tác hại của nó đối với sức khỏe con người, môi trường sống và thúc đẩy biến đổi khí hậu (do việc chế tạo bịch sử dụng nguyên liệu đầu vào là dầu mỏ và khí đốt). -3- Số lượng người đi mua sắm tại các siêu thị hay trung tâm thương mại luôn tăng, chỉ trong khoảng thời gian từ năm 2005 đến năm 2007 mức tăng trung bình khoảng 5,2% hàng năm. Cụ thể, lượng người đi siêu thị hay trung tâm thương mại ở bốn thành phố chính là Thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội, Đà Nẵng, Cần Thơ tăng liên tục từ 7,7 triệu người năm 2005 lên 7,9 triệu người năm 2006 và 8,5 triệu người năm 2007 (theo khảo sát mới nhất của Công ty nghiên cứu thị trường Taylor Nelson Sofres – TNS – về thói quen mua sắm của người dân tại bốn thành phố lớn (Tập đoàn Goldsun VN công bố). Trong đó, Thành phố Hồ Chí Minh (Tp.HCM) là địa phương có đối tượng thường xuyên đi siêu thị một tuần/lần cao nhất với khoảng 1,25 triệu người/năm và số lượng này có xu hướng tăng lên.

Theo Viện nghiên cứu phát triển Thành phố Hồ Chí Minh, Phòng thương mại và công nghiệp Việt Nam (VCCI) thống kê rằng: nếu như vào những năm 1990 ở Việt Nam gần như không có siêu thị nào thì đến cuối năm 2001 đã có 70 siêu thị với 32 ở Hà Nội và 38 tại Tp. Đến tháng 6-2004, số lượng siêu thị tại Hà Nội đã lên tới con số 55 (thêm chín trung tâm buôn bán tính cả Metro), và năm 2005, riêng TP.HCM đã có 71 siêu thị. Trong quy hoạch định hướng phát triển chợ, trung tâm thương mại và siêu thị trong giai đoạn 2009 – 2015 của Sở Công thương Tp.HCM thì số lượng chợ toàn Thành phố hiện nay là 238 chợ sẽ giảm xuống còn 235 chợ vào năm 2010. Trong khi chợ truyền thống giảm dần thì hệ thống phân phối hiện đại được quy hoạch tăng mạnh.

Từ 82 siêu thị toàn thành phố (tính các siêu thị đạt chuẩn quy định) sẽ tăng lên đạt 121 siêu thị vào năm 2010 và 177 siêu thị vào năm 2015, tức cao hơn gấp đôi so với hiện nay (Quyết định số 17/2009/QĐ-UBND ngày 12/02/2009 của UBND Tp. Hiện nay, tại Thành phố Hồ Chí Minh có rất nhiều hệ thống siêu thị đang hoạt động như: Big C, Coop Mart, Citimart, Maximark, Metro… Một số siêu thị để làm hài lòng khách hàng, họ thường cho không các bịch nilon để đựng hàng hóa. Điều này đã tạo nên thói quen sử dụng bịch nilon một cách lãng phí, ngoài ra còn tăng sức ép tới môi -4- trường. Theo khảo sát của Trung tâm hỗ trợ ứng phó biến đổi khí hậu (SCC) hồi cuối năm 2008 trung bình một ngày, một gia đình ở Hà Nội dùng tới 11,3 chiếc bịch nilon, tính ra một năm, chi phí cho bịch hết khoảng hơn 6 tỉ đồng (Báo Giáo dục – Sở Giáo dục và đào tạo Tp.

Tại nước ta, người sử dụng không phải trả bất kỳ chi phí nào cho việc sử dụng hay xử lý bịch nilon, mà để xử lý toàn bộ các bịch nilon được thải ra hiện nay được lấy từ nguồn ngân sách GDP (thuế thu nhập cá nhân). Như vậy, một lượng chất thải khổng lồ sẽ vẫn tiếp tục được đưa vào môi trường. Với tình hình như trên, cần phải có biện pháp quản lý loại chất thải này và chúng ta cần áp dụng nguyên tắc “người sử dụng phải trả tiền”, chứ không được phát miễn phí và sử dụng lan tràn bịch nilon như hiện nay. Tuy nhiên, vẫn còn thiếu rất nhiều nghiên cứu về vấn đề này.

Do đó, đề tài “Tiếp cận phương pháp phí môi trường trong quản lý chất thải bịch nilon ở các siêu thị” là sự cần thiết làm cơ sở giúp các nhà lập sách/pháp và nhà quản lý đưa ra phương án quản lý rác thải bịch nilon hiệu quả hơn. Đề tài được thực hiện dưới sự hướng dẫn của TS. Nguyễn Thị Hải Yến. Mục tiêu nghiên cứu Mục tiêu tổng thể: Nghiên cứu hiện trạng xả thải và tính toán phí môi trường để nhà nước quản lý rác thải bịch nilon hiệu quả hơn.

Mục tiêu cụ thể:  Tìm hiểu tổng thải lượng bịch nilon tại một số siêu thị;  Ước lượng chi phí giá thành và tái chế của các loại bịch;  Đề xuất qui định phí môi trường trong quản lý chất thải bịch nilon. Nội dung nghiên cứu Để đạt được các mục tiêu trên, kế hoạch nghiên cứu của tôi bao gồm các nội dung sau: -5-  Tìm hiểu loại bịch nilon được sử dụng tại siêu thị;  Xác định tổng lượng tiêu thụ bịch nilon trung bình trong một ngày tại các siêu thị được chọn làm điểm nghiên cứu;  Điều tra nghiên cứu giá thành sản xuất và chi phí tái chế theo vòng đời của bịch nilon;  Tính toán và đề xuất phí môi trường mà người tiêu dùng hay siêu thị phải trả cho xã hội;  Xử lý và phân tích số liệu, và viết báo cáo, bảo vệ luận văn. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu Phạm vi nghiên cứu: Đề tài tập trung nghiên cứu ở một số siêu thị có các qui mô và ở các khu vực khác nhau tại Thành phố Hồ Chí Minh. Đối tượng nghiên cứu: Đề tài chỉ nghiên cứu nguồn rác thải bịch nilon (thành phần chứa HDPE) được phát thải trực tiếp từ siêu thị.

Bịch nilon được sử dụng để đóng gói các sản phẩm bày bán trong siêu thị (xuất xứ từ các cơ sở sản xuất) sẽ không bao gồm trong nghiên cứu này. Đề tài này chỉ tập trung nghiên cứu vòng đời của bịch nilon thay vì nghiên cứu vòng đời của hạt nhựa (vật liệu). Và các sản phẩm khác thì sẽ liên quan tới sản phẩm nhựa (không còn là bịch nilon). Hình 1-3 thể hiện rõ vòng đời của bịch nilon nghiên cứu (chi tiết về vòng đời của bịch nilon nằm ở mục 4.

-6- Sản phẩm khác Hạt nhựa Thổi tạo bịch chính phẩm Bịch nilon Hạt nhựa tái chế sản phẩm dư, sản phẩm lỗi Rác Tạo hạt Thu gom, làm sạch Hình 1-3: Vòng đời của bịch nilon -7- CHƯƠNG 2: TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU 2. Tổng quan về đối tượng nghiên cứu Bịch nilon là sản phẩm trong công nghiệp khai thác và chế biến dầu mỏ. Loại nguyên liệu nhựa được sử dụng để sản xuất bịch nilon là hạt nhựa PP (Poly Propylene), PE (Poly Ethylene). Trong đó, hạt PE lại được chia làm hai loại: HDPE (High Density Poly Ethylene) và LDPE (Low Density Poly Ethylene) hay LLDPE (Liner Low Density Poly Ethylene) (Lê Văn Khoa, 2008).

Tùy theo loại hạt nhựa mà bịch nilon được chia ra làm nhiều loại khác nhau (Lê Văn Khoa, 2008):  Bịch sản xuất từ hạt PP thường dùng để phân liều thuốc trong các tiệm thuốc.  Bịch sản xuất từ hạt nhựa HDPE gọi là túi xốp, dùng trong siêu thị, chợ, trung tâm thương mại,. đây là loại bịch nilon tác giả quan tâm trong đề tài này.  Bịch sản xuất từ hạt LDPE thường gọi là bịch nilon trong, dùng đựng đường, muối.

Các polyme tạo thành nhựa PE để sản xuất ra các bịch nilon hay bao bì nilon được lấy từ các sản phẩm hóa dầu. Nên nhựa PE là hợp chất có độ thấm nước nhỏ, tính đàn hồi và độ bền hoá học cao. Đặc điểm này dẫn tới đặc trưng rất khó phân hủy của bịch nilon. Theo các nhà chuyên môn, tùy vào từng loại chất dẻo mà thời gian phân hủy một chiếc bịch nilon có thể dao động trong khoảng từ 20 năm đến 1000 năm.

Và khi đốt sẽ tạo thành khí CO2, CH4 và khí dioxin rất độc (Lê Văn Khoa, 2008). Hiện trạng về bịch nilon 2. Hiện trạng sử dụng bịch nilon Theo cơ quan Bảo vệ môi trường của Mỹ (Environmental Protection Agency/EPA), hơn 380 tỷ bịch nilon được sử dụng ở Mỹ mỗi năm. Tình hình sử dụng bịch nilon tại một số nước khác như ở Nhật tiêu thụ 300 tỷ bịch nilon mỗi năm (300 bịch/người/năm), Úc tiêu thụ 6,9 tỷ bịch nilon mỗi năm (326 bịch/người/năm), và Ireland tiêu thụ 1,2 tỷ bịch nilon mỗi năm (316 bịch/người/năm) (EPA được trích trong Lê Văn Khoa, 2008) nghĩa là họ sử dụng chưa tới một bịch nilon/ngày/người.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ