Chương 1: Tổng quan nghiên cứu và cơ sở lý luận Chương 2: Tiềm năng và thực trạng phát triển du lịch di sản làng Nôm, Văn Lâm, Hưng Yên Chương 3. Những yếu t6 ảnh hưởng tới sự phát triển du lịch di sản làng Nôm, Văn Lâm, Hưng Yên và các đê xuât, kiên nghị 6.Ý nghĩa khoa học và ý nghĩa thực tiễn của đề tài Phát triển du lịch du lich di sản làng cé mang nhiều ý nghĩa quan trọng đối với nước ta. Vốn xuất phát từ một nước nông nghiệp, đến hiện tại nông thôn vẫn chiếm diện tích lớn trong cả nước, ma trong đó đơn vi tổ chức cư trú là các làng, xã, phát triển du lịch di sản làng cô trước hết mang ý nghĩa bảo tồn và phát huy các giá trị di sản văn hóa truyền thống trong thời kỳ mới. Phát triển du lịch di sản làng cổ giúp tăng cường hơn sự tham gia của cộng đồng vào hoạt động du lịch, cũng như nâng cao ý thức bảo vệ và gìn giữ các di sản văn hóa của địa phương, thôi thúc lòng tự hào và sự tôn trọng các giá trị văn hóa và giá trị tự nhiên của bản địa.
Du lịch di sản khi đã phát triển ở địa phương góp phần giải quyết việc làm cho người nông dân, gia tăng thu nhập của người dân, tạo thêm các cơ hội việc làm mới cho cả những lĩnh vực khác như dịch vụ ăn uống, vận chuyên, lưu trú, nghệ thuật, vui chơi giải trí,. Thông qua đó, làm thay đổi bộ mặt nông thôn, xóa đói giảm nghèo, góp phần vào công cuộc xây dựng nông thôn mới, thay đổi cơ cấu kinh tế nông nghiệp nông thôn sang dịch vụ du lịch. Song ở một khía cạnh khác, sự phát triển du lịch di sản làng cô 6 ạt, thiếu kiếm soát cũng mang tới các tác động tiêu cực tới di sản. Vì vậy, càng cần thiết có những nghiên cứu về phát triển du lịch di sản làng cô dé chung tay đóng góp, hệ thống hóa kiến thức khoa học và những giải pháp phát triển hiệu quả, ít tác động tiêu cực nhất vào sự phát triển du lịch di sản làng cô của Bắc Bộ nói chung, làng Nôm, Hưng Yên nói riêng.
TONG QUAN NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN 1.Téng quan nghiên cứu Những nghiên cứu về du lịch nông thông Bắc Bộ: Theo tác giả Bùi Xuân Nhàn (2009) trong “Phát triển du lịch nông thôn ở nước ta hiện nay”: du lịch nông thôn được xem như một loại hình du lịch phô biến vào những năm đầu thập niên 80 của thé ky XX ở hau hết các nước châu Âu như: Pháp, Hà Lan, Đan Mạch, Thụy Dién,. Tác gia Phạm Thái Thủy, Lê Văn Huệ (2020) trong bài viết “Liên kết phát triển du lịch nông thôn ở thành phố Việt Trì, Phú Thọ”, Tạp chí Khoa học và Công nghệ, trường đại học Hùng Vương, Tập 22, Số 1 (2021): 34 - 45 viết: du lịch nông thôn ở Việt Nam tuy mới hình thành từ đầu những năm 2000 trở lại đây, nhưng mang lại lợi ích không nhỏ cho các hộ dân tham gia ở một số vùng nông thôn tại các tỉnh/thành phố như Hà Nội, Lào Cai, Yên Bái, Phú Thọ,. Vũ Long (2021) “Phát triển du lịch nông thôn rút ngắn khoảng cách với đời sông thành thị” cho răng: Tại nhiều tỉnh, thành phó, du lịch nông thôn đang là một kênh quảng bá, tạo đầu ra cho nông sản, đặc biệt là tại các địa phương có đời sống văn hóa có nhiều nét đặc trưng, chưa bị "cơn lốc đô thị hóa" khỏa lấp. Ví dụ như các tỉnh: Lai Châu, Ninh Bình, Đồng Băng sông Cửu Long.
Tác giả Bùi Thi Nga (2021) “Tổng quan về du lịch nông nghiệp” nhận định: Là đất nước với hơn 70% số dân sống ở nông thôn, sở hữu nền sản xuất sinh thái nông nghiệp có truyền thống văn hóa, lịch sử lâu đời, Việt Nam có lợi thế lớn để Phát triển tuyến điểm và loại hình du lịch gắn với phát triển nông nghiệp và âm thực truyền thống. Bùi Thị Nga cũng thống kê các chương trình du lịch nông thôn đã và đang phát triển ở nước ta như: chương trình du lịch mùa lúa chín ở làng cô Đường Lâm (Hà Nội); tham quan làng tranh dân gian Đông Hồ (Bắc Ninh); nông trường Mộc Châu (Sơn La); lang rau Tra Quế (Hội An, Quảng Nam); thưởng ngoạn ruộng bậc thang mùa lúa chín ở Mù Cang Chải (Yên Bái), Sa Pa (Lào Can); du lịch trải nghiệm vườn rau thủy canh, đồi chè, hoa công nghệ cao ở Đà Lạt (Lâm Đồng); du lịch sinh thái dọc sông Sài Gòn; trải nghiệm vườn điêu ở Bình Phước, Dong Nai; trái cây nhà vườn tại Bình Dương, du lịch làng nghề ở An Giang: tour tham quan, nghỉ dưỡng tại các vườn nho, vườn táo, trang trại đê, cừu tại tỉnh Ninh Thuận và nhiều điểm du lịch gắn với nông nghiệp của tỉnh Quảng Ninh, như: Điểm du lịch làng quê Yên Đức (Thị xã Đông Triều); làng nghề gốm sứ Đông Triều; khu trồng cây ăn quả chất lượng cao xã Dân Chủ, cánh đồng rau, hoa chất lượng cao xã Lê Lợi (huyện Hoành Bồ); nuôi cấy ngọc trai tại vụng Tùng Sâu (Vinh Ha Long); khu đồi trà hoa vàng, ba kích tím ở huyện Ba Chẽ. Chỉ tính riêng các nghiên cứu về du lịch nông thôn Bắc Bộ có thé ké đến các nghiên cứu như: Đề tài thạc sĩ du lịch “Phát triển du lịch nông thôn tại Ninh Bình” của tác giả Nguyễn Thị Bích Huyền, Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc Gia Hà Nội, năm 2011. Luận văn thạc sĩ khoa học bền vững “Đánh giá tính bền vững của du lịch nông thôn huyện Mai Châu, tỉnh Hòa Bình” của tác giả Giang Thị Huyền Thu, Khoa sau đại học, Đại học Quốc Gia Hà Nội, năm 2016.
Riêng nghiên cứu về du lịch nông thôn tại tỉnh Hưng Yên có Luận văn thạc sĩ du lịch “Phát triển du lịch nông thôn tại tỉnh Hưng Yên” của tác giả Vũ Thị Lựu, Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc Gia Hà Nội, năm 2015. Những nghiên cứu về di sản văn hóa làng cỗ Bắc Bộ, đã có nhiều công trình nghiên cứu về làng cô việt và làng cô Bắc Bộ, trước chiến tranh thế giới thứ nhất đa phần các công trình nghiên cứu với mục đích phục vụ cho việc đô hộ của thực dân Pháp ở Việt Nam như Làng xã An Nam ở Bắc Kỳ của P.Ory (1894), Thành bang An Nam của C. Hầu như các nghiên cứu này đều có khuynh hướng cho rằng làng xã việt có mô hình giống như của Trung Quốc. Sau chiến tranh thứ nhất, nhiều công trình nghiên cứu về làng việt được công bố hơn, trong đó bắt đầu có những nghiên cứu khoa học của người việt về làng việt như: Việt Nam phong tục của Phan Kế Bính, Nghiên cứu về làng xã An Nam của Nguyễn Van Huyén (1939), Việc làng của Ngô Tat Tố, Sở hữu làng xã ở Bắc Kỳ của Vũ Văn Hién,.Dac biệt, sau Cách mạng Tháng tám cho đến nay có nhiều hơn nữa các nghiên cứu khoa học về làng xã với đây đủ các dạng thức như luận án tiên sĩ, sách, bài báo khoa học điên hình như: làng xóm Việt Nam của Toan Ánh (1968), Vẫn đề dân cày của Qua Ninh và Vân Dinh, Xã thôn Việt Nam của Nguyễn Hồng Phong (1959), Làng xã và van đề xây dựng nông thôn mới của Đại học Tổng hợp (1986),.nhiéu công trình khoa học lớn về làng xã được công bố như luận án tiến sĩ luật học của Vũ Quốc Thúc, Nghiên cứu tổng kết phong trào hợp tác hóa nông nghiệp của Ban nông nghiệp Trung ương và Bộ Nông nghiệp,.hàng chục cuốn sách chuyên khảo về làng xã của các nhà xuất bản uy tín được xuất bản của các nhà nghiên cứu hàng đầu như giáo sư Trần Quốc Vuong, giáo sư Phan Huy Lê, giáo sư Trương Hữu Quynh,., rất nhiều luận văn tiến sĩ, thạc sĩ về làng xã việt và làng cô Bắc Bộ được công bố.
Nhìn chung, làng xã việt là đề tài nghiên cứu của nhiều học giả trong và ngoài nước nhưng dường như sự liên kết, trao đổi giữa nghiên cứu trong và ngoài nước còn rất ít. Dù vậy, các nghiên cứu thực sự đã cung cấp một nguồn tư liệu lớn về làng xã việt và làng cô Bắc Bộ, chủ đề nghiên cứu về văn hóa làng cô luôn là chủ đề quan tâm của nhiều tác giả, van đề di sản làng cô được hầu hết các nghiên cứu quan tâm, nhận xét, lý giải. Những nghiên cứu về du lịch làng cô Bắc Bộ khá nhiều, với một số tác giả điển hình như : luận văn thạc sĩ du lịch “Phát triển du lịch làng quê vùng đồng bằng sông Hồng giáp Hà Nội góp phần thu hút khách du lịch và bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống” của tác giả Nguyễn Quang Dũng Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội, năm 2013; Về những công trình nghiên cứu về Du lịch di sản làng cổ Bắc Bộ như: Luận văn thạc sĩ du lịch “Phát triển du lịch văn hóa tại các làng cô Bắc Bộ (Nghiên cứu làng cô Đường Lâm, làng cổ Bát Trang)” của tác giả Hoàng Thị Thu Lan, Dai học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội, năm 2013. Đã có một số tác giả nghiên cứu về Du lịch làng Nôm, Văn Lâm, Hưng Yên như: nghiên cứu đầu tiên từ những năm 90 với Khóa luận tốt nghiệp “Cầu Nôm — làng buôn xứ Bắc” của tác giả Nguyễn Hồng Phương, Đại học Tổng hợp, Hà Nội, năm 1991; Khóa luận tốt nghiệp “Làng Đại Đồng (Nôm) - với sự phát triển du lịch văn hóa tỉnh Hưng Yên” của tác giả Ngô Thị Duyên, Đại học văn hóa Hà Nội, năm 2012; Khóa luận tốt nghiệp “Chuyển dich cơ cấu kinh tế theo hướng phát triển du lịch bền vững tại làng Nom — Đại Đồng — Văn Lâm — Hưng Yên của tác giả Nguyễn Thị Tuyến, Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc Gia Hà Nội, năm 2016.
Xét từ khía cạnh nghiên cứu về phát triển du lịch di sản tại làng Nôm, theo tìm hiểu của tác giả thì chưa có bất kỳ tài liệu nào đề cập đến, các nghiên cứu đã có ở đây chủ yếu theo khía cạnh kinh tế hoặc du lịch bền vững, và gần với đề tài của tác giả hơn là nghiên cứu từ khía cạnh du lịch văn hóa nhưng nghiên cứu này ở cấp độ khóa luận và cũng chưa thực sự đi từ góc nhìn di sản, đặt tầm quan trọng của di sản ở làng Nôm lên hàng đầu. Nhìn chung, trên thế giới và cả ở Việt Nam đã có nhiều công trình nghiên cứu về du lịch di sản và du lịch di sản ở các làng cổ.