Chương I, gia, Đạo gia, Mặc gia, Pháp gia) tiết 10, đã viết: “Từ sự hiểu biết thiên văn, hấp thu quan niệm âm như Tả truyện 左傳, Đạo đức kinh dương, Bá Dương Phụ nhân vụ địa 道德經 , Nam Hoa kinh 南經華 , trấn năm 780 trước Công nguyên Mặc kinh 墨經, Hàn Phi Tử 翰非 đã thốt ra câu: dương ẩn không thể 子 , Lã thị xuân thu 呂 氏 春 秋 , hiện ra, âm ép không lối thoát, Xuân thu phồn loä 春 秋 蘩 露 , thời địa trấn sinh”. Thực ra quan Hoàng cực kinh thế 皇 極 經 世 điểm âm dương chính là kết quả (Thiệu Ung), Thái cực đồ thuyết của quá trình phản ánh và khái quát thực tiễn lâu dài của nhân dân 太 極 圖 說 (Chu Đôn Di)… Ghi Trung Hoa. Ý nghĩa ban đầu của chép thành văn đầu tiên về âm âm dương chỉ là biểu thị sự tương dương là trong tác phẩm Chu phản giữa ánh sáng và bóng tối, Dịch, một tác phẩm cổ điển vĩ đại giữa mặt chính và mặt phản. nhất của Trung Hoa, cuốn sách Dương nguyên nghĩa là ánh sáng vốn dùng để bói toán, xem điều mặt trời và những gì thuộc về ánh cát hung, may rủi, nhưng trong đó sáng mặt trời.
Âm nguyên nghĩa là đã bao hàm những tư tưởng triết bóng tối và những gì thuộc về học qua quan điểm về âm dương. Trong sự phát triển về Trong Chu Dịch 周易, phần kinh sau, âm và dương được coi là hai chủ yếu trình bày các quẻ tượng nguyên lý, hai thế lực căn bản và ghi lời giải thích cho từng quẻ nhất của vũ trụ vạn vật; biểu hiện, (thoán từ) 彖辭, từng hào (hào từ) tác động chi phối từ giới tự nhiên 爻辭 đã nói về kết cấu của quẻ đến xã hội, từ đạo trời đến đạo dịch lấy nền tảng là âm dương và người, từ cái đơn giản đến cái sự sắp xếp, liên kết, tác động của phức tạp, từ sinh vật, động vật đến âm dương theo quy luật nhất định con người, như trời và đất, ngày tạo thành tứ tượng, bát quái, trùng và đêm, sáng và tối, nóng và lạnh, quái và vạn vật… Đặc biệt trong hút và đẩy, cứng và mềm, cao và Chu Dịch là phần truyện, phần thấp, đầy và vơi, đồng hóa và dị giải thích ý nghĩa triết lý của dịch, hóa, sống và chết, vua và tôi, cha tương truyền do Khổng Tử và các và con, chồng và vợ, hưng và Nho gia sáng tác về sau, đã trình vong, chính và tà, phải và trái, hàn 8 và nhiệt, khí và huyết, phủ và 父子然後有君臣,有君臣然後有 tạng, tì và vị … 上下,有上下然後禮義有所措 Âm dương là hai nguyên thể (Chu Dịch, Tự quái truyện). Vì đồng đẳng với nhau nhưng lại đối thế, có thể nói quan điểm âm lập nhau và bao hàm nhau. Trong dương trong triết học Trung Quốc âm có dương và trong dương có có ý nghĩa vũ trụ luận và nhân âm.
Trong Chu Dịch, Hệ từ hạ sinh luận sâu sắc, thể hiện khá rõ truyện, viết: “Dương quái đa âm, nét thế giới quan duy vật chất âm quái ña dương - 陽卦多陰,陰 phác sơ khai và tư tưởng biện 卦 多 陽 ”. Chính sự liên hệ, tác chứng tự phát. Trong văn hóa động giữa hai mặt đối lập âm Trung Quốc, quan điểm âm dương dương trong một thể thống nhất là vốn có thế lực rất lớn; nó ảnh thái cực, đã tạo nên một lực vô hưởng không chỉ trong lĩnh vực tự hình, mạnh mẽ là đạo, chi phối nhiên mà còn cả trong lĩnh vực mọi sự tồn tại, vận động biến hóa chính trị - xã hội. Có thể khái quát của tất cả các sự vật, hiện tượng những nội dung cơ bản của âm trong vũ trụ.
Vì thế, trong Chu dương như sau: Dịch, Thuyết quái truyện viết: Âm dương với các hiện “Dựng đạo trời là âm dương, dựng tượng tự nhiên. Trong Tả truyện, đạo đất là nhu cương”. Và Chu Hy Công năm thứ mười sáu, viết: Dịch, Hệ từ thượng truyện cũng “Thiên thạch rơi xuống nước Tống viết: “ 剛 柔 相 推 而 生 變 化 - năm lần, sao băng. Sáu con chim Cương nhu tương thôi nhi sinh nghịch (tên một loài chim nước biến hóa”.
Và “Có trời đất sau mới nói trong sách cổ) bay xuống qua đậu ở nước Tống, gió thổi. Chu có muôn vật, có muôn vật, rồi sau mới có trai gái, có trai gái rồi sau Nội sử đi thăm nước Tống, Hoàn mới có chồng vợ, có chồng vợ rồi Công hỏi rằng: Việc như thế lành dữ như thế nào? Cát hung ở đâu? sau mới có cha con, có cha con rồi sau mới có vua tôi, có vua tôi rồi Trả lời rằng: Năm nay nước Lỗ sẽ sau mới có trên dưới, có trên dười có nhiều tang tóc… Khi Chu Nội rồi sau lễ nghĩa mới có chỗ đặt - lùi ra ngoài, có người nói cho vua biết, rằng: Vua không cần phải hỏi Hữu thiên địa nhiên hậu hữu vạn vật, hữu vạn vật nhiên hậu hữu điều đó, những việc xảy ra trong nam nữ, hữu nam nữ nhiên hậu tự nhiên đó là việc của âm dương, không phải từ đó sinh ra cát hữu phu phụ, hữu phu phụ nhiên hậu hữu phụ tử, hữu phụ tử nhiên hung”. hậu hữu quân thần, hữu quân thần Sách Quốc ngữ, Việt ngữ, nhiên hậu hữu thượng hạ, hữu nói: “Noi theo sự vĩnh hằng của thượng hạ nhiên hậu lễ nghĩa hữu âm dương, thuận theo sự thường sở thố - 有天地然 後有萬物, hằng của trời đất”. Vẫn trong Quốc ngữ, Việt ngữ viết: “Dương 有萬物然後有男女,有男女然後 hết mức thì chuyển thành âm, âm 有 伕婦,有伕婦然後有父子,有 hết mức thì chuyển thành dương.
9 Nhật khốn thì trở về, nguyệt đầy cái lợi của muôn vật để sinh tồn, đủ thì cứu giúp. Tốt lành ở việc cho nên tinh thần yên ổn trong dùng binh, theo sự bình thường hình thể, bởi thế tuổi thọ được lâu của trời đất, nhờ ở việc làm thận dài”. Vẫn trong Lã thị xuân thu, Sách Mặc Tử, thiên Thiên thiên Đại nhạc, viết: “Thái nhất chí trung viết: “Do việc làm nóng sinh ra lưỡng nghi, lưỡng nghi đã lạnh của trời, thời tiết bốn mùa có âm dương. Âm dương biến hóa, khiến âm dương mưa móc”.
âm lên dương xuống hợp lại mà Lão Tử, trong Đạo đức kinh, thành vật. Hỗn hỗn, độn độn, ly Chương 42, viết: “Trong vạn vật rồi lại hợp, hợp rồi lại ly, đó là đạo không vật nào không cõng âm và thường của trời”. bồng dương, nhân chỗ xung nhau Trong Đại Đới lễ ký, thiên mà hòa với nhau”. Bản mệnh, viết: “Âm phát triển Trang Tử, trong Nam Hoa đến cùng cực thì trở lại dương, kinh, thiên Tri Bắc du, viết: “Âm dương phát triển đến cùng cực thì dương bốn mùa vận hành, tất cả quay lại âm”.
đều theo trật tự của nó, buồn rầu Âm dương với dịch và đạo. giống như mất mà lại còn, tự Trong Chu Dịch, Hệ từ hạ truyện, nhiên không có hình mà lại có viết: “Kiền khôn là cái cửa của thần”. dịch ư? Kiền là dương vật, khôn là âm vật, âm dương hợp đức mà Sách Quản Tử, thiên Tứ thời, cứng mềm có thể, để lĩnh hội công viết: “Cho nên âm dương là lý lớn việc của trời đất, để thông suốt cái của trời đất, bốn mùa là mạch lớn đức của thần minh”. của âm dương”.
Trang Tử, thiên Thiên hạ, Tuân Tử, trong thiên Thiên viết: “Sự biến đổi là do đạo âm luận, viết: “Thứ tự của các ngôi dương”. sao tùy theo sự xoay chuyển, mặt Chu Dịch, Hệ từ thượng trời mặt trăng lần lượt thay nhau truyện, viết: “Một âm, một dương chiếu sáng, bốn mùa thay nhau cai gọi là đạo. Nối tiếp đạo là điều quản, là do âm dương đại biến lành, làm nên đạo, là tính 一陰一 hóa”. 陽 之謂道,繼之者善也,成之者 Tôn Tử, thiên Tính, viết: “Trời, là âm dương, nóng lạnh 性也 - Nhất âm nhất dương chi vị thường xuyên định ra vậy”.
Kế chi giả thiện dã, thành chi Lã thị xuân thu, thiên Tận số, giả, tính dã”. Chu Đôn Di trong viết: “Âm dương, nóng lạnh, khô Thông thư, thiên Thành thượng, ẩm là do trời sinh; bốn mùa thay viết: “Thành thực, là cái gốc của đổi, muôn vật biến hóa, chẳng có bậc thánh nhân. Lớn thay nguyên gì không nhờ nó mà được lợi, tố kiền, vạn vật bẩm sinh đầu cũng chẳng có gì không vì nó mà tiên”, nguồn gốc của thành. “Đạo bị hại.
Thánh nhân xét kỹ sự thích kiền biến hóa mà tất cả có được nghi của âm dương, phân biệt rõ đúng đắn cái tính mệnh”, thành 10 thực thì đứng vững, thuần khiết khí, là: âm, dương, gió, mưa, tối, đạt đến cái thiện vậy. Cho nên nói sáng vậy”. rằng: “Một âm một dương gọi là Trong sách Quốc ngữ, Chu đạo; nối tiếp đạo là điều lành, làm ngữ viết: “Vào thời U vương năm nên đạo là tính”. Nguyên 元, hanh thứ hai, ba sông ở Tây Chu đều 亨, là sự thông suốt của thành; lợi động đất.
Bá Dương Phụ nói: Nhà Chu sẽ diệt vong! Phàm khí của 利 , trinh 貞 là sự lặp lại, khôi trời đất, không thể mất đi trật tự phục lại của thành. To lớn thay của chúng; nếu như làm rối loạn vậy dịch, là nguồn gốc của tính trật tự của chúng, thì dân sẽ loạn mệnh!” vậy. Dương ẩn mà không thể hiện Chu Hy, trong Ngữ loại, ra, âm ép không lối thoát, thời địa quyển 75, viết: “Phàm thái cực sở trấn sinh. Nay ba sông động đất dĩ là thái cực, vì không tách rời thực là dương đã mất chỗ của nó lưỡng nghi, tứ tượng, bát quái, nếu mà ép âm vậy.
Dương mất vị trí như một âm một dương gọi là đạo của nó thì âm thịnh, nguồn của thì không có một âm, một dương sông tất phải lạnh, nguồn lạnh thì không thể trở thành đạo, nên đạo nước tất sẽ mất”. không thể tách rời âm và dương Chu Hy, trong Ngữ loại, vậy”. quyển 65, viết: “Âm dương chỉ là Vẫn theo Chu Hy, trong Văn một khí, sự thoái của khí thì là sự tập, Đáp Liêu Tử Hối thư, viết: sinh của âm, không thể có sự “Nối tiếp thiện thành tính, chính là dương thoái xong rồi mới có sự ở âm và dương, là ý nghĩa chương sinh riêng biệt của âm”. đầu tiên của Thông thư, nên tự Vương Phu Chi, trong Chính mình đọc kỹ có thể thấy được điều mông, Thái hòa thiên chú, viết: đó.
Nói chung sự biến hóa của trời “Âm dương hai khí, sung mãn thái đất, không thể thành nếu không có hư, ngoài hai khí này không có vật âm, như thế chưa có cái hình của nào khác, cũng không có khoảng vật thì thuộc ở dương. Vật chính trống nào, tượng của trời, hình của cái tính của nó, không thể chính đất đều ở trong phạm vi đó vậy.