mở đầu với bài giới thiệu cuốn sách Lột mặt nạ Bakhtin - câu chuyện về một kẻ lừa dối, một chuyện bịp bợm và một cơn mê sảng tập thể của J-P. Voloshinov và Medvedev vốn là những người bạn cùng sinh hoạt với Bakhtin trong một nhóm học thuật từ buổi đầu, do đó, danh tiếng của họ xuất hiện gần như cùng thời. Cùng với Bakhtin, họ đã công bố nhiều công trình có giá trị bàn về các vấn đề liên quan đến ngôn ngữ học, tâm lý học và nghiên cứu văn học mà hạt nhân trung tâm là ý tưởng về bản chất đối thoại của ngôn ngữ và tư duy, trong đó, nổi bật nhất là Chủ nghĩa Freud (1927), Chủ nghĩa Marx và triết học 15 ngôn ngữ (1929) của Voloshinov và Phương pháp hình thức trong nghiên cứu văn học (1928) của Medvedev. Nhưng vì những nguyên nhân khách quan (biến động lịch sử - chính trị dẫn đến tình trạng lưu đày, tù tội của thành viên trong nhóm; Voloshinov và Medvedev đều mất sớm;…), Bakhtin là người duy nhất bước đi lâu dài và phát triển tương đối trọn vẹn ý tưởng ban đầu ấy trong lĩnh vực mà ông chuyên chú là nghiên cứu văn học.
Vào đầu những năm 1980, V. Ivanov, một người ngưỡng mộ Bakhtin, bỗng tuyên bố Bakhtin là tác giả của cả ba cuốn sách nói trên, chính Voloshinov và Medvedev đã thỉnh cầu Bakhtin cho họ đứng tên các tác phẩm của ông. Cũng từ nhận định của Ivanov, nhiều người mặc nhiên xem ba công trình kể trên thuộc về Bakhtin, thậm chí đòi bổ sung chúng vào các tuyển tập Bakhtin. Voloshinov và Medvedev trở thành những chiếc mặt nạ của một người yêu thích không khí hội giả trang.
Ở thái cực khác, không ít nhà nghiên cứu phủ định quan điểm “tất cả đều thuộc về Bakhtin”. Trên đỉnh điểm của sự bất đồng, một số người còn đòi “lột mặt nạ”, phỉ báng ông là kẻ dối trá, lừa bịp, như trường hợp Bronckart và Bota trong cuốn Lột mặt nạ Bakhtin - câu chuyện về một kẻ lừa dối, một chuyện bịp bợm và một cơn mê sảng tập thể (Ngô Tự Lập, 2014b, tr. Hai tác giả Thụy Sĩ quy kết Bakhtin nhiều tội danh như: gian dối về tiểu sử; nói dối để chiếm đoạt tác phẩm của Voloshinov và Medvedev; ngụy tạo thời điểm ra đời của các văn bản được coi là “tái phát hiện” (để che giấu việc mình ăn cắp ý tưởng của hai người bạn); đạo văn;… Từ đó, không phải Voloshinov và Medvedev chịu ảnh hưởng của Bakhtin, mà ngược lại. Hai tác giả trên còn đi xa đến giả thuyết, Voloshinov và Medvedev là đồng tác giả cuốn Những vấn đề sáng tác của Dostoievski (xuất bản lần đầu năm 1929; tái bản có bổ sung vào năm 1963, đổi tên thành Những vấn đề thi pháp Dostoievski).
Công trình của Bronckart và Bota nhận được sự quan tâm trên những mức độ khác nhau của một số nhà nghiên cứu. Trong bài “Bakhtin tên tuổi ấy thuộc về ai”, J. Laurent tuy thừa nhận ý nghĩa của cuốn sách ở việc trả lại vai trò xứng đáng cho Voloshinov và Medvedev, nhưng đồng thời lưu ý hạn chế của nó ở xu hướng đẩy vấn đề đến một cực đoan khác (Laurent, 2015). Nhà Marxist người Pháp L.
Sève lại muốn mượn vụ Bakhtin làm nguyên cớ, xâu chuỗi với vụ Vygotski, để tranh thủ cổ 16 xúy cho hướng triết học mà mình theo đuổi, trong bài “Từ vụ Bakhtin đến trường hợp Vygotski, Marx và nhà tư tưởng về cá tính con người” (Sève, 2015). Lapacherie với bài “Mikhail Bakhtin bị lột mặt nạ” thì gần như ủng hộ tuyệt đối luận điệu của hai tác giả Thủy Sĩ (Lapacherie, 2016). Cũng không lâu sau khi cuốn sách của Bronckart và Bota ra mắt, từ chính quê hương của Bakhtin, học giả người Nga S. Zenkin công bố bài “Những kẻ lột mặt nạ thiếu hiểu biết” để chỉ trích những cơ sở mà xuất phát từ đó các tác giả triển khai những luận điểm về vấn đề tác quyền (Jenkin, 2014).
Cụ thể, ông phê phán hai tác giả Thụy Sĩ: a/ không thạo tiếng Nga, chỉ làm việc với bản dịch, do đó, không tiếp cận được những tư liệu quan trọng nhất trong bộ Toàn tập Bakhtin, một công trình đồ sộ và rất cơ bản ở Nga về Bakhtin; b/ không phát hiện được thêm tư liệu nào mới, suy luận và diễn giải cực đoan, một chiều; c/ hoàn toàn bỏ qua bối cảnh lịch sử và thể chế của thời đại mà Bakhtin và những người xung quanh ông sống, nói và viết;… Từ đó, Zenkin đi đến một số khẳng định: a/ vấn đề được Bronckart và Bota đặt ra là không mới; b/ không đủ tư liệu để khép lại vấn đề tác quyền đối với ba cuốn sách đứng tên Voloshinov và Medvedev; c/ có bằng chứng về hồ sơ xuất bản với các mốc thời gian thuyết phục phủ nhận giả thuyết: chuyên luận về Dostoievski được Voloshinov chỉnh sửa và hoàn thành trong thời gian Bakhtin bị bắt, chờ xét xử để lưu đày;… Cuối bài viết, ông kết luận: “Vấn đề về “các văn bản tranh cãi” tuyệt đối không được khép lại, và có thể sẽ không bao giờ khép lại cả, cho đến khi phát hiện được tư liệu mới có ý nghĩa quyết định” (Zenkin, 2014). Nguyên lý đối thoại nên được xem là đóng góp tư tưởng chung giữa ba người bạn. Đầu năm 2014, Ngô Tự Lập công bố bài “Đọc sách Lột mặt nạ Bakhtin - câu chuyện về một kẻ lừa dối, một chuyện bịp bợm và một cơn mê sảng tập thể của Jean - Paul Bronckart và Cristian Bota”, đăng trên tạp chí Khoa học Đại học Quốc gia Hà Nội: Khoa học Xã hội và Nhân văn, số 01/2014. Nhưng nó chỉ thực sự gây nên cú hích khi được đăng lại trên website Phê bình văn học (phebinhvanhoc.
Nhằm tăng sức thuyết phục và tranh thủ đề cập đến vấn đề tác quyền, cùng thời gian này, ông công bố bài “Voloshinov và những luận điểm cơ bản trong kiệt tác Chủ nghĩa Marx và triết học ngôn ngữ” đồng thời trên tạp chí Ngôn ngữ số 6/2014 và trang Phê bình văn học ngày 30/6/2014. Thật ra, mầm mống của 17 cuộc tranh luận đã được khơi mào từ một năm trước đó, khi Ngô Tự Lập trích đăng bản dịch tiểu luận “Chủ đề và ý nghĩa trong ngôn ngữ”, là chương 4, phần II trong cuốn Chủ nghĩa Marx và triết học ngôn ngữ của Voloshinov, đăng trên trang Phê bình văn học ngày 13/4/2013. Ngày 20/6/2014, trên trang website cá nhân của nhà nghiên cứu Trần Đình Sử (www.com) xuất hiện bài viết “Mấy suy nghĩ về việc nghiên cứu M. Bakhtin” (đề chung tên tác giả với Lã Nguyên), tiếp tục bổ sung và chú thích vào các ngày 22 và 24/6/2014, phản đối quan điểm của Ngô Tự Lập, cũng là quan điểm của Bronckart và Bota.
Tiếp đó, trên trang Phê bình văn học, Trần Nho Thìn đăng bài “Về một quả bom sai lệch” ngày 26/6/2014, để tóm lược bài “Những kẻ lột mặt nạ thiếu hiểu biết” của S. Zenkin phê phán cuốn sách trên, và ngay ngày hôm sau (27/6/2014) là bản dịch toàn văn của Trần Đình Sử và Lã Nguyên. Đáp lại, Ngô Tự Lập công bố một loạt bài để bảo vệ và mở rộng quan điểm: “Những lập luận buồn cười của ông Zenkin, người mê sảng” (trên trang Phê bình văn học ngày 19/7/2014), “Bakhtin, Voloshinov và Medvedev: vấn đề tác quyền và những lý do lịch sử của một huyền thoại” (trên tạp chí Lý luận phê bình văn học, nghệ thuật, số 33, tháng 5/2015, đăng lại trên trang Phê bình văn học ngày 16/5/2015), “Ai là ai trong huyền thoại về “Nhóm Bakhtin” qua khảo sát của các học giả người Nga” (trên tạp chí Lý luận phê bình văn học, nghệ thuật, số 37, 9/2015, đăng lại trên trang Phê bình văn học ngày 24/9/2015), “Những con bọ của giới truyền thông: Từ thảm họa Y2K đến vụ Bakhtin” (trên website của báo An ninh thế giới (www.vn) ngày 29/9/2015), và “Từ chủ nghĩa Marx đến chủ nghĩa hậu hiện đại: Một số vấn đề học thuật hậu huyền thoại Bakhtin” (trên tạp chí Khoa học Đại học Quốc gia Hà Nội: Nghiên cứu nước ngoài, số 01/2016). Đặc biệt, để chứng minh địa vị khoa học của Voloshinov, “nạn nhân” trong vụ “lừa đảo” do Bakhtin gây ra, Ngô Tự Lập đã công bố bản dịch trọn vẹn cuốn Chủ nghĩa Marx và triết học ngôn ngữ (Nxb.
Đại học Quốc gia Hà Nội, 2015). Cùng lập trường với Ngô Tự Lập, có ba bài viết của các nhà nghiên cứu nước ngoài cũng được dịch và đăng tải: “Bakhtin tên tuổi ấy thuộc về ai?” của L. Jenny (Nguyễn Duy Bình dịch, đăng trên Phê bình văn học ngày 12/11/2015), “Từ vụ Bakhtin đến trường hợp Vygotski, Marx và nhà tư tưởng về cá tính con người” của L. Sève (Ngô 18 Tự Lập dịch, đăng trên Phê bình văn học ngày 15/12/2015) và “Mikhail Bakhtin bị lột mặt nạ” của J-G.
Từ giữa năm 2014 đến hết năm 2015 là khoảng thời gian chỉ có một mình Ngô Tự Lập lên tiếng. Phải đến đầu năm 2016 mới xuất hiện ý kiến phản biện của Thụy Khuê trong bài “Phê bình văn học thế kỷ XX: Ý thức phê bình” đăng trên website Văn Việt (http://vanviet. Nhân đề cập đến những “nạn dịch” trong đời sống phê bình Việt Nam, bà đã nhắc đến sự kiện đả phá Bakhtin mà “Ngô Tự Lập làm rùm beng trên các mạng” như một biểu hiện cho mặt trái của kinh tế thị trường. Cuốn sách của Bronckart và Bota, theo Thụy Khuê, ngay từ nhan đề đã thể hiện tính chất quá tải và thái độ học thuật thiếu đứng đắn (Thụy Khuê, 2016).
Ngày 05/9/2016, nhấn mạnh vào tư cách “nhà báo” của Thụy Khuê, Ngô Tự Lập đăng bài “Trả lời nhà báo Thụy Khuê” trên trang Phê bình văn học, sau chỉnh sửa và đổi tên thành “Về tinh thần khoa học và thái độ phê bình” đăng trên trang điện tử của báo An ninh thế giới ngày 15/11/2016. Ngoài sự bảo lưu mọi quan điểm đã được trình bày trong các bài trước, ông còn khẳng định Thụy Khuê hầu như chưa đọc Bakhtin cũng như Voloshinov và Medvedev, do đó không có quyền phát ngôn về những vấn đề có liên quan (Ngô Tự Lập, 2016c). Không tiếp tục tranh luận với Ngô Tự Lập, song Thụy Khuê đã bổ sung một số nội dung liên quan đến vấn đề tác quyền và cuốn sách Lột mặt nạ Bakhtin - câu chuyện về một kẻ lừa dối, một chuyện bịp bợm và một cơn mê sảng tập thể vào chương bàn về “Bakhtin và xã hội học văn chương” vốn được hoàn thành từ trước đó trên website cá nhân (http://thuykhue. Chương này về sau được gộp in vào cuốn Phê bình văn học thế kỷ XX (Nxb.
Hội Nhà văn và Nhã Nam ấn hành năm 2018). Trong đó, Thụy Khuê dẫn ý kiến của S. Jakobson để lý giải nguyên nhân Bakhtin phải đội tên hai người bạn trên bìa những công trình gây tranh cãi tác quyền.