Nghiên Cứu Nhiệm Vụ Quản Lý Trường Hợp Đối Với Người Khuyết Tật Tại Thành Phố Đà Nẵng

Tài liệu nghiên cứu Nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật từ thực tiễn thành phố đà nẵng, tổng hợp lý thuyết và thực hành, cung cấp kiến thức chuyên sâu về .

Trường đại học

Học viện Khoa học xã hội

Chuyên ngành

Công tác xã hội

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2023

237
3
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

1. MỞ ĐẦU

1.1. Tính cấp thiết của đề tài

1.2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu

1.3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

1.4. Phương pháp luận và phương pháp nghiên cứu

1.5. Tiêu chí đánh giá và thang đánh giá

2. TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU VỀ QUẢN LÝ TRƯỜNG HỢP ĐỐI VỚI NGƯỜI KHUYẾT TẬT

2.1. Những công trình nghiên cứu ở nước ngoài

2.2. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp

2.3. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp đối với người khuyết tật

2.4. Hướng nghiên cứu về nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật

2.5. Những công trình nghiên cứu ở Việt Nam

2.6. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp

2.7. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp đối với người khuyết tật

2.8. Đánh giá chung tình hình nghiên cứu

3. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ TRƯỜNG HỢP ĐỐI VỚI NGƯỜI KHUYẾT TẬT

3.1. Khái niệm và phân loại về người khuyết tật

3.1.1. Khái niệm người khuyết tật

3.1.2. Phân loại người khuyết tật

3.1.3. Khó khăn của người khuyết tật

3.2. Khái quát chung về quản lý trường hợp và quản lý trường hợp người khuyết tật

3.2.1. Khái niệm quản lý trường hợp

3.2.2. Quản lý trường hợp người khuyết tật

3.3. Nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật

3.3.1. Nhiệm vụ thu thập thông tin về người khuyết tật

3.3.2. Nhiệm vụ đánh giá nhu cầu người khuyết tật

3.3.3. Nhiệm vụ xây dựng kế hoạch trợ giúp người khuyết tật

3.3.4. Nhiệm vụ thực hiện kế hoạch trợ giúp người khuyết tật

3.3.5. Theo dõi, đánh giá và kết thúc quản lý trường hợp với người khuyết tật

3.4. Tiểu kết chương 2

4. THỰC TRẠNG NHIỆM VỤ QUẢN LÝ TRƯỜNG HỢP NGƯỜI KHUYẾT TẬT TẠI THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG

4.1. Thực trạng nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật của cán bộ quản lý trường hợp

4.2. Đánh giá chung về các nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật

4.3. Thực trạng nhiệm vụ thu thập thông tin của cán bộ quản lý trường hợp

4.4. Thực trạng nhiệm vụ đánh giá nhu cầu người khuyết tật

4.5. Thực trạng nhiệm vụ lập kế hoạch can thiệp

4.6. Thực trạng nhiệm vụ thực hiện kế hoạch

4.7. Thực trạng nhiệm vụ theo dõi, lượng giá và kết thúc quản lý trường hợp

4.8. Thực trạng một số yếu tố tác động đến nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật tại thành phố Đà Nẵng

4.8.1. Thực trạng về kiến thức, kỹ năng, thái độ của cán bộ quản lý trường hợp

4.8.2. Thực trạng chế độ chính sách đối với người khuyết tật và cán bộ quản lý trường hợp

4.8.3. Thực trạng nguồn lực và dịch vụ trợ giúp tại địa phương

4.9. Tiểu kết chương 3

5. THỰC NGHIỆM CÁC BIỆN PHÁP TĂNG CƯỜNG HIỆU QUẢ CÔNG TÁC THỰC HIỆN NHIỆM VỤ QUẢN LÝ TRƯỜNG HỢP ĐỐI VỚI NGƯỜI KHUYẾT TẬT

5.1. Diễn giải quy trình và phương pháp thực hiện. Cơ sở thực nghiệm

5.2. Diễn giải phương pháp thực nghiệm

5.3. Kế hoạch, nội dung và phương pháp tập huấn

5.4. Kết quả thực nghiệm tác động nhằm nâng cao kỹ năng quản lý trường hợp đối với người khuyết tật của cán bộ quản lý trường hợp

5.4.1. Thực trạng kỹ năng quản lý trường hợp của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau thực nghiệm

5.4.2. Kết quả đánh giá kỹ năng đánh giá nhu cầu của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau tập huấn

5.4.3. Kết quả đánh giá kỹ năng huy động nguồn lực của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau tập huấn

5.4.4. Kết quả đánh giá kỹ năng chuyển tuyến và kết nối của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau tập huấn

5.5. Kết quả thực nghiệm quản lý trường hợp người khuyết tật của cán bộ quản lý trường hợp

5.5.1. Thông tin chung về CBQLTH và NKT

5.5.2. Kết quả thực nghiệm

5.6. Tiểu kết chương 4

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

A. DANH MỤC CÁC BẢNG

B. DANH MỤC BIỂU ĐỒ

Tóm tắt

I. Tổng Quan Nghiên Cứu Quản Lý Trường Hợp NKT Tại Đà Nẵng

Nghiên cứu quản lý trường hợp đối với người khuyết tật (NKT) tại Đà Nẵng là một lĩnh vực quan trọng, thu hút sự quan tâm của các nhà nghiên cứu và hoạch định chính sách. Người khuyết tật là đối tượng yếu thế cần được quan tâm đặc biệt, và việc áp dụng các phương pháp công tác xã hội hiệu quả là vô cùng cần thiết. Quản lý trường hợp (QLTH) là một phương pháp tiếp cận tiềm năng, tuy nhiên, việc triển khai nó ở Việt Nam còn gặp nhiều thách thức. Nghiên cứu này nhằm làm rõ các vấn đề lý luận và thực tiễn của QLTH đối với NKT tại Đà Nẵng, từ đó đề xuất các giải pháp nâng cao hiệu quả hỗ trợ. Theo Đề án phát triển nghề Công tác xã hội, Thông tư 01/2015/TT-BLĐTBXH hướng dẫn về quản lý trường hợp người khuyết tật đã được ban hành, tạo cơ sở pháp lý quan trọng cho hoạt động này.

1.1. Tính Cấp Thiết Của Nghiên Cứu QLTH Cho NKT Đà Nẵng

Nghiên cứu này cấp thiết vì người khuyết tật cần sự hỗ trợ toàn diện từ giáo dục, y tế đến bảo trợ xã hội. Công tác xã hội đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự phối hợp giữa các ban, ngành. Quản lý trường hợp là phương pháp hiệu quả để trợ giúp các đối tượng yếu thế, nhưng còn mới ở Việt Nam. Cần làm rõ lý luận và thực tiễn của QLTH, đặc biệt là đối với NKT. Nghiên cứu này sẽ cung cấp bức tranh tổng thể về hoạt động QLTH tại Đà Nẵng, từ đó đề xuất quy trình tối ưu.

1.2. Mục Tiêu Và Phạm Vi Nghiên Cứu Về QLTH Tại Đà Nẵng

Mục tiêu của nghiên cứu là làm rõ lý luận về QLTH đối với NKT, đánh giá thực trạng và các yếu tố ảnh hưởng đến quá trình thực hiện nhiệm vụ QLTH của cán bộ QLTH tại Đà Nẵng. Phạm vi nghiên cứu tập trung vào nhiệm vụ QLTH đối với NKT, đánh giá mức độ thực hiện nhiệm vụ và các yếu tố ảnh hưởng đến việc thực hiện nhiệm vụ này ở cán bộ quản lý trường hợp người khuyết tật.

II. Thách Thức Trong Quản Lý Trường Hợp Người Khuyết Tật Đà Nẵng

Mặc dù Đà Nẵng đã có những bước tiến đáng kể trong việc triển khai quản lý trường hợp cho người khuyết tật, vẫn còn tồn tại nhiều thách thức. Việc thiếu hụt nguồn lực, dịch vụ hỗ trợ chưa đáp ứng đủ nhu cầu, và năng lực của cán bộ quản lý trường hợp còn hạn chế là những rào cản lớn. Bên cạnh đó, sự phối hợp giữa các ban ngành chưa thực sự hiệu quả, và nhận thức của cộng đồng về người khuyết tật còn nhiều hạn chế. Nghiên cứu này sẽ đi sâu vào phân tích những thách thức này, từ đó đề xuất các giải pháp khắc phục. Cần đánh giá tổng thể để đưa ra những điều chỉnh hợp lý, đặc biệt là về dịch vụ và nguồn nhân lực.

2.1. Thiếu Hụt Nguồn Lực Và Dịch Vụ Hỗ Trợ Cho NKT

Một trong những thách thức lớn nhất là sự thiếu hụt về nguồn lực và dịch vụ hỗ trợ cho người khuyết tật. Các dịch vụ phục hồi chức năng, hỗ trợ việc làm, và giáo dục hòa nhập còn hạn chế về số lượng và chất lượng. Nguồn lực tài chính và nhân lực cũng chưa đáp ứng đủ nhu cầu thực tế. Điều này gây khó khăn cho việc triển khai QLTH một cách hiệu quả.

2.2. Năng Lực Cán Bộ Quản Lý Trường Hợp Còn Hạn Chế

Năng lực của cán bộ quản lý trường hợp (CBQLTH) cũng là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến hiệu quả của QLTH. Nhiều CBQLTH còn thiếu kinh nghiệm và kỹ năng cần thiết để thực hiện các nhiệm vụ như đánh giá nhu cầu, lập kế hoạch hỗ trợ, và kết nối dịch vụ. Cần có các chương trình đào tạo và bồi dưỡng để nâng cao năng lực cho CBQLTH.

2.3. Phối Hợp Giữa Các Ban Ngành Chưa Hiệu Quả

Sự phối hợp giữa các ban ngành liên quan đến người khuyết tật còn chưa thực sự hiệu quả. Việc thiếu thông tin và sự phối hợp đồng bộ giữa các ngành y tế, giáo dục, lao động và xã hội gây khó khăn cho việc cung cấp các dịch vụ hỗ trợ toàn diện cho người khuyết tật. Cần có cơ chế phối hợp rõ ràng và hiệu quả hơn.

III. Giải Pháp Nâng Cao Hiệu Quả Quản Lý Trường Hợp Tại Đà Nẵng

Để nâng cao hiệu quả quản lý trường hợp đối với người khuyết tật tại Đà Nẵng, cần có một hệ thống giải pháp đồng bộ và toàn diện. Việc tăng cường nguồn lực, nâng cao năng lực cho cán bộ quản lý trường hợp, và cải thiện sự phối hợp giữa các ban ngành là những yếu tố then chốt. Bên cạnh đó, cần chú trọng đến việc nâng cao nhận thức của cộng đồng về người khuyết tật, và tạo điều kiện để họ tham gia vào các hoạt động xã hội. Cần có đánh giá tổng thể để đưa ra những điều chỉnh hợp lý, đặc biệt là về dịch vụ và nguồn nhân lực.

3.1. Tăng Cường Nguồn Lực Và Dịch Vụ Hỗ Trợ Đa Dạng

Cần tăng cường nguồn lực tài chính và nhân lực cho các dịch vụ hỗ trợ người khuyết tật. Phát triển các dịch vụ phục hồi chức năng, hỗ trợ việc làm, và giáo dục hòa nhập với chất lượng cao. Đa dạng hóa các hình thức hỗ trợ, bao gồm cả hỗ trợ tại nhà, hỗ trợ cộng đồng, và hỗ trợ trực tuyến.

3.2. Đào Tạo Và Bồi Dưỡng Nâng Cao Năng Lực CBQLTH

Xây dựng các chương trình đào tạo và bồi dưỡng chuyên sâu cho cán bộ quản lý trường hợp. Trang bị cho CBQLTH những kiến thức và kỹ năng cần thiết để thực hiện các nhiệm vụ như đánh giá nhu cầu, lập kế hoạch hỗ trợ, kết nối dịch vụ, và theo dõi, đánh giá hiệu quả.

3.3. Xây Dựng Cơ Chế Phối Hợp Liên Ngành Hiệu Quả

Thiết lập cơ chế phối hợp liên ngành rõ ràng và hiệu quả giữa các ngành y tế, giáo dục, lao động và xã hội. Xây dựng hệ thống thông tin chia sẻ và phối hợp đồng bộ giữa các ngành. Tổ chức các cuộc họp định kỳ để trao đổi thông tin và giải quyết các vấn đề phát sinh.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Quản Lý Trường Hợp NKT Tại Đà Nẵng

Việc ứng dụng quản lý trường hợp vào thực tiễn hỗ trợ người khuyết tật tại Đà Nẵng đã mang lại những kết quả tích cực. Người khuyết tật được tiếp cận với các dịch vụ hỗ trợ phù hợp với nhu cầu cá nhân, và chất lượng cuộc sống của họ được cải thiện. Tuy nhiên, cần tiếp tục hoàn thiện quy trình quản lý trường hợp, và đánh giá hiệu quả của các biện pháp can thiệp. Cần có đánh giá tổng thể để đưa ra những điều chỉnh hợp lý, đặc biệt là về dịch vụ và nguồn nhân lực.

4.1. Đánh Giá Nhu Cầu Cá Nhân Hóa Cho NKT

Việc đánh giá nhu cầu cá nhân hóa cho người khuyết tật là bước quan trọng trong quy trình QLTH. Cần sử dụng các công cụ và phương pháp đánh giá phù hợp để xác định chính xác nhu cầu của từng cá nhân, bao gồm nhu cầu về y tế, giáo dục, việc làm, và hỗ trợ xã hội.

4.2. Xây Dựng Kế Hoạch Hỗ Trợ Cá Nhân Phù Hợp

Dựa trên kết quả đánh giá nhu cầu, cần xây dựng kế hoạch hỗ trợ cá nhân phù hợp cho từng người khuyết tật. Kế hoạch này cần xác định rõ mục tiêu, hoạt động, và nguồn lực cần thiết để đạt được mục tiêu. Kế hoạch cần được xây dựng với sự tham gia của người khuyết tật và gia đình họ.

4.3. Theo Dõi Và Đánh Giá Hiệu Quả Can Thiệp

Cần theo dõiđánh giá hiệu quả của các biện pháp can thiệp trong quá trình QLTH. Sử dụng các chỉ số và tiêu chí đánh giá phù hợp để đo lường sự tiến bộ của người khuyết tật và hiệu quả của các dịch vụ hỗ trợ. Điều chỉnh kế hoạch hỗ trợ khi cần thiết.

V. Kết Luận Và Khuyến Nghị Về QLTH Cho NKT Đà Nẵng

Nghiên cứu về quản lý trường hợp đối với người khuyết tật tại Đà Nẵng đã cung cấp những thông tin và kiến thức quan trọng để cải thiện công tác hỗ trợ người khuyết tật. Cần tiếp tục đầu tư vào lĩnh vực này, và áp dụng những kết quả nghiên cứu vào thực tiễn. Việc xây dựng một hệ thống quản lý trường hợp hiệu quả sẽ góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống của người khuyết tật, và thúc đẩy sự hòa nhập của họ vào cộng đồng. Cần có đánh giá tổng thể để đưa ra những điều chỉnh hợp lý, đặc biệt là về dịch vụ và nguồn nhân lực.

5.1. Hoàn Thiện Chính Sách Và Quy Định Về QLTH

Cần hoàn thiện chính sách và quy định về quản lý trường hợp đối với người khuyết tật. Xây dựng các văn bản pháp lý hướng dẫn chi tiết về quy trình QLTH, vai trò và trách nhiệm của các bên liên quan, và cơ chế tài chính cho hoạt động QLTH.

5.2. Nâng Cao Nhận Thức Của Cộng Đồng Về NKT

Tổ chức các hoạt động truyền thông và giáo dục để nâng cao nhận thức của cộng đồng về người khuyết tật. Xóa bỏ định kiến và phân biệt đối xử với người khuyết tật. Tạo điều kiện để người khuyết tật tham gia vào các hoạt động xã hội và đóng góp cho cộng đồng.

5.3. Mở Rộng Mạng Lưới Hợp Tác Và Chia Sẻ Kinh Nghiệm

Mở rộng mạng lưới hợp tác và chia sẻ kinh nghiệm giữa các tổ chức và cá nhân làm việc trong lĩnh vực người khuyết tật. Học hỏi kinh nghiệm từ các quốc gia và địa phương khác về QLTH. Tổ chức các hội thảo và diễn đàn để trao đổi thông tin và chia sẻ kinh nghiệm.

06/06/2025
Nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật từ thực tiễn thành phố đà nẵng

Trích đoạn nội dung tài liệu

MỞ ĐẦU. Tính cấp thiết của đề tài. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu.

Phương pháp luận và phương pháp nghiên cứu. Đóng góp mới về khoa học của luận án. Ý nghĩa lý luận và thực tiễn của luận án. TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU VỀ QUẢN LÝ TRƢỜNG HỢP ĐỐI VỚI NGƢỜI KHUYẾT TẬT.

Những công trình nghiên cứu ở nước ngoài. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp đối với người khuyết tật. Hướng nghiên cứu về nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật.

Những công trình nghiên cứu ở Việt Nam. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp. Hướng nghiên cứu về quản lý trường hợp đối với người khuyết tật. Đánh giá chung tình hình nghiên cứu.

CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ TRƢỜNG HỢP ĐỐI VỚI NGƢỜI KHUYẾT TẬT. Khái niệm và phân loại về người khuyết tật. Khái niệm người khuyết tật. Phân loại người khuyết tật.

Khó khăn của người khuyết tật. Khái quát chung về quản lý trường hợp và quản lý trường hợp người khuyết tật. Khái niệm quản lý trường hợp. Quản lý trường hợp người khuyết tật.

Nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật. Nhiệm vụ thu thập thông tin về người khuyết tật. Nhiệm vụ đánh giá nhu cầu người khuyết tật. Nhiệm vụ xây dựng kế hoạch trợ giúp người khuyết tật.

Nhiệm vụ thực hiện kế hoạch trợ giúp người khuyết tật. Theo dõi, đánh giá và kết thúc quản lý trường hợp với người khuyết tật .77 Tiểu kết chương 2. THỰC TRẠNG NHIỆM VỤ QUẢN LÝ TRƢỜNG HỢP NGƢỜI KHUYẾT TẬT TẠI THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG. Thực trạng nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật của cán bộ quản lý trường hợp.

Đánh giá chung về các nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật. Thực trạng nhiệm vụ thu thập thông tin của cán bộ quản lý trường hợp. Thực trạng nhiệm vụ đánh giá nhu cầu người khuyết tật. Thực trạng nhiệm vụ lập kế hoạch can thiệp.

Thực trạng nhiệm vụ thực hiện kế hoạch. Thực trang nhiệm vụ theo dõi, lượng giá và kết thúc quản lý trường hợp. Thực trạng một số yếu tố tác động đến nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật tại thành phố Đà Nẵng. Thực trạng về kiến thức, kỹ năng, thái độ của cán bộ quản lý trường hợp.

Thực trạng chế độ chính sách đối với người khuyết tật và cán bộ quản lý trường hợp. Thực trạng nguồn lực và dịch vụ trợ giúp tại địa phương .126 Tiểu kết chương 3. THỰC NGHIỆM CÁC BIỆN PHÁP TĂNG CƢỜNG HIỆU QUẢ CÔNG TÁC THỰC HIỆN NHIỆM VỤ QUẢN LÝ TRƢỜNG HỢP ĐỐI VỚI NGƢỜI KHUYẾT TẬT. Diễn giải quy trình và phương pháp thực hiện.

Cơ sở thực nghiệm. Diễn giải phương pháp thực nghiệm. Kế hoạch, nội dung và phương pháp tập huấn. Kết quả thực nghiệm tác động nhằm nâng cao kỹ năng quản lý trường hợp đối với người khuyết tật của cán bộ quản lý trường hợp.

Thực trạng kỹ năng quản lý trường hợp của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau thực nghiệm. Kết quả đánh giá kỹ năng đánh giá nhu cầu của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau tập huấn. Kết quả đánh giá kỹ năng huy động nguồn lực của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau tập huấn. Kết quả đánh giá kỹ năng chuyển tuyến và kết nối của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau tập huấn.

Kết quả thực nghiệm quản lý trường hợp người khuyết tật của cán bộ quản lý trường hợp. Thông tin chung về CBQLTH và NKT. Kết quả thực nghiệm .169 Tiểu kết chương 4.173 KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ .175 TÀI LIỆU THAM KHẢO .177 PHỤ LỤC DANH MỤC CÁC BẢNG Bảng 3. Mức độ thực hiện các nhiệm vụ quản lý trường hợp.

Mức độ thực hiện các nhiệm vụ thu thập thông tin. Nhiệm vụ đánh giá nhu cầu người khuyết tật. Mức độ thực hiện nhiệm vụ lập kế hoạch. Mức độ thực hiện nhiệm vụ thực hiện kế hoạch trợ giúp.

Nhiệm vụ lượng giá và kết thúc trường hợp. Kiến thức chuyên môn được đào tạo của cán bộ quản lý trường hợp. Thực trạng kỹ năng của cán bộ quản lý trường hợp. Thực trạng thái độ của cán bộ quản lý trường hợp.

Chính sách dành cho người khuyết tật. Chế độ chính sách dành cho cán bộ quản lý trường hợp. Nguồn lực và dịch vụ dành cho người khuyết tật tại Đà Nẵng. Nhu cầu tập huấn về kiến thức và kỹ năng trong quản lý trường hợp đối với NKT của cán bộ quản lý trường hợp.

Mức độ thực hiện kỹ năng của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau thực nghiệm. Kiểm định giá trị trung bình về kỹ năng của cán bộ quản lý trường hợp trước và sau thực nghiệm.156 DANH MỤC BIỂU ĐỒ Biểu đồ 3. Thực trạng nhiệm vụ quản lý trường hợp (điểm trung bình). Mức độ thực hiện các nhiệm vụ thu thập thông tin (điểm trung bình) .3 Mức độ thực hiện đánh giá nhu cầu người khuyết tật (điểm trung bình) 101 Biểu đồ 3.

Mức độ thực hiện nhiệm vụ lập kế hoạch (điểm trung bình). Mức độ thực hiện nhiệm vụ thực hiện kế hoạch (điểm trung bình). Mức độ thực hiện lượng giá, kết thúc trường hợp (ĐTB) .Mức độ kỹ năng đánh giá nhu cầu của CBQLTH trước và sau thực nghiệm. Error! Bookmark not defined.2 Mức độ kỹ năng huy động nguồn lực của CBQLTH trước và sau thực nghiệm.

Mức độ kỹ năng chuyển tuyến và kết nối của CBQLTH trước và sau thực nghiệm. Tính cấp thiết của đề tài Người khuyết tật là đối tượng được sự quan tâm đặc biệt của Đảng và Nhà nước ta, chiếm vị trí trọng tâm trong hệ thống phúc lợi xã hội quốc gia. Trong những năm qua, nhà nước đã rất chú trọng tới việc chăm sóc, hỗ trợ người khuyết tật một cách toàn diện, từ các chính sách giáo dục, y tế…cho đến những chính sách về bảo trợ và hòa nhập xã hội.cụ thể là Luật người khuyết tật Việt Nam được ban hành và hiện thực hoá thành những hoạt động trợ giúp người khuyết tật và có đã có những kết quả đáng khích lệ. Tuy nhiên, trợ giúp người khuyết tật là một hoạt động rất cần sự phối hợp và nỗ lực của các Ban, Ngành, đoàn thể, các cơ quan, tổ chức và của của toàn xã hội.

Trong bối cảnh đó, công tác xã hội, với những đặc trưng của mình, có một vai trò rất lớn trong việc thúc đẩy sự phối hợp toàn diện trong quá trình trợ giúp người khuyết tật. Việc tìm ra một phương pháp công tác xã hội phù hợp đối với người khuyết tật sẽ giúp rất nhiều vào hoạt động trợ giúp người khuyết tật ở nước ta. Quản lý trường hợp là một phương pháp trong thực hành công tác xã hội, trong tiếng Anh được gọi là Case Management, phương pháp này được áp dụng phổ biến trong ngành công tác xã hội ở trên thế giới để trợ giúp các đối tượng yếu thế, tuy nhiên đây là vấn đề mới đối với Việt Nam, về cả lý luận và thực tiễn. Về lý luận, chưa có nhiều nghiên cứu ở nước ta về vấn đề này ở quy mô lớn như luận án hay đề tài cấp bộ, cấp nhà nước mà chỉ có những nghiên cứu trong phạm vi hẹp như QLTH tại một trung tâm, một xã…Về thực tiễn, công tác triển khai thực hiện QLTH cũng chưa thực sự diễn ra tại địa phương, tại cơ quan nào một cách có hệ thống và mang đúng tính chất của QLTH, QLTH đối với NKT cũng nằm trong thực trạng chung đó.

Chính vì vậy, việc làm rõ các vấn đề lý luận về Quản lý trường hợp như mục đích, triết lý, quy trình…là một yêu cầu cấp thiết của ngành công tác xã hội. Mặt khác, những vấn đề mang tính chất thực hành của Quản lý trường hợp như phương pháp tổ chức, kỹ thuật thực hiện, vai trò của nhân viên công tác xã hội trong công tác này khi trợ giúp các đối tượng yếu thế, đặc biệt là NKT ở Việt Nam như thế nào cũng là vấn đề rất cần được nghiên cứu, tìm hiểu. 1 Nằm trong khuôn khổ của của Đề án phát triển nghề Công tác xã hội ở Việt Nam giai đoạn 2010-2020, ngày 6 tháng 1 năm 2015, Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã ra Thông tư Số 01/2015/TT-BLĐTBXH Hướng dẫn về quản lý trường hợp người khuyết tật và có hiệu lực thi hành từ ngày 25 tháng 2 năm 2015. Thông tư đã đưa ra những hướng dẫn khá cụ thể về những vấn đề liên quan đến Quản lý trường hợp người khuyết tật như định nghĩa, quy trình, nhiệm vụ cũng như cách thức tổ chức, trách nhiệm của các cơ quan, các dịch vụ trong quản lý trường hợp người khuyết tật.

Đây là một thông tư có ý nghĩa to lớn trong việc trợ giúp Người khuyết tật tại nước ta, nếu được thực hiện tốt, một mặt, nó sẽ giúp cho người khuyết tật được trợ giúp một cách toàn diện và có hệ thống, được cung cấp các dịch vụ hỗ trợ tốt nhất có thể; mặt khác, việc thực hiện thông tư này cũng sẽ đảm bảo một cơ chế phối hợp thống nhất giữa những đơn vị chịu trách nhiệm hỗ trợ người khuyết tật của các ngành như y tế, giáo dục, lao động và các ban ngành đoàn thể khác trong xã hội. Tuy nhiên, việc thực tế triển khai Quản lý trường hợp người khuyết tật tại từng địa phương ra sao, có những thuận lợi, khó khăn hay vướng mắc gì, các dịch vụ, nguồn nhân lực thực hiện và hỗ trợ công tác Quản lý trường hợp người khuyết tật đáp ứng như thế nào cũng cần có một đánh giá tổng thể để đưa ra những điều chỉnh hợp lý. Đà Nẵng là một địa phương đi đầu trong cả nước về một số lĩnh vực, đặc biệt là các lĩnh vực về xã hội, vấn đề phát triển công tác xã hội và trợ giúp người khuyết tật cũng được chú trọng và quan tâm, bước đầu đã đạt được những thành tựu đáng kể. Từ đầu năm 2014, thành phố Đà Nẵng đã thành lập mạng lưới quản lý trường hợp/giám sát trợ giúp người khuyết tật tại 56 xã, phường với sự tham gia của gần 200 cán bộ của 3 ngành Lao động- TBXH, Y tế, Giáo dục và Đào tạo.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Nghiên Cứu Quản Lý Trường Hợp Đối Với Người Khuyết Tật Tại Đà Nẵng" cung cấp cái nhìn sâu sắc về các phương pháp và chiến lược quản lý trường hợp dành cho người khuyết tật tại thành phố Đà Nẵng. Nghiên cứu này không chỉ phân tích thực trạng mà còn đề xuất các giải pháp hiệu quả nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống cho nhóm đối tượng này. Một trong những điểm nổi bật của tài liệu là việc nhấn mạnh tầm quan trọng của sự phối hợp giữa các cơ quan chức năng và cộng đồng trong việc hỗ trợ người khuyết tật.

Để mở rộng thêm kiến thức về chủ đề này, bạn có thể tham khảo tài liệu Luận án tiến sĩ nhiệm vụ quản lý trường hợp đối với người khuyết tật từ thực tiễn thành phố Đà Nẵng. Tài liệu này sẽ cung cấp cho bạn những thông tin chi tiết hơn về các nghiên cứu và thực tiễn liên quan đến quản lý trường hợp cho người khuyết tật, từ đó giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn về vấn đề này.