Chương 1. TỔNG QUAN CÁC VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 1. Cơ sở lý luận về quá trình huấn luyện VĐV cầu lông 1. Cơ sở về phát triển vận động viên trong dài hạn Trong quá trình phát triển, con người trải qua các giai đoạn tăng trưởng và phát triển từ khi sinh ra đến khi chết.
Ở bất kỳ giai đoạn nào, một loạt các yếu tố thể chất, tâm lý, xã hội và môi trường có thể ảnh hưởng đến khả năng tham gia, rèn luyện và cạnh tranh trong hoạt động thể chất. HLTT là một quá trình sư phạm thống nhất vận dụng các quy luật về sự phát triển nhân cách và năng lực thể thao. Ngoài ảnh hưởng của di truyền hiệu quả HLTT phần lớn phụ thuộc quá trình luyện tập, môi trường và xã hội. Trong quá trình đào tạo VĐV cầu lông dài hạn sẽ giúp VĐV có thể nhận ra tiềm năng của bản thân.
Khuôn khổ gồm bảy giai đoạn nhằm định hướng con đường tham gia, đào tạo, thi đấu và hồi phục trong quá trình tập luyện. Điều này được định hình từ giai đoạn sơ sinh đến giai đoạn trưởng thành. Khuôn khổ tập trung vào nhu cầu của những người tham gia và các giai đoạn phát triển của cá nhân họ. Nó cung cấp tầm nhìn tổng quát cho các huấn luyện viên, nhà quản lý, phụ huynh và các nhà khoa học thể thao.
Khuôn khổ công nhận cả con đường tham gia và định hướng thành tích trong hoạt động TDTT. Thực hiện quá trình huấn luyện theo khuôn khổ này giúp các vận động luan an 8 viên được trải nghiệm các chương trình tập luyện và thi đấu phù hợp về mặt phát triển ở mọi lứa tuổi. Điều này giúp tối ưu hóa hiệu suất quá trình đào tạo VĐV. Ở ba giai đoạn đầu của quá trình đào tạo giúp mọi người phát triển khả năng về thể chất.
Từ đó làm cơ sở chuyển tiếp sang các giai đoạn sau. Quá trình phát triển theo bảy giai đoạn được xây dựng dựa trên 10 yếu tố sau: Nền tảng thể chất; Chuyên môn hóa; Lứa tuổi; Công tác huấn luyện; Tâm sinh lý; Thời gian đào tạo; Chu kỳ huấn luyện; Thi đấu; Hỗ trợ huấn luyện; Cải tiến liên tục. Nội dung chi tiết từng yếu tố như sau: Nền tảng thể chất. Một chủ đề được nói nhiều trong giáo dục thể chất và thể thao, hiểu biết về thể chất là chìa khóa của công tác huấn luyện.
Nó tập trung vào việc làm chủ các chuyển động cơ bản của con người và các kỹ năng thể thao nền tảng. Nó hỗ trợ sự tham gia lâu dài và hoạt động với khả năng tốt nhất của một cá nhân. Hiểu biết về thể chất là nền tảng để đạt được sự xuất sắc trong thể thao và hoạt động thể chất. Chuyên môn hóa thể thao xảy ra khi các vận động viên tham gia tập luyện và thi đấu một môn thể thao duy nhất.
Họ tập luyện và thi đấu môn thể thao này quanh năm. Độ tuổi tiến hành chuyên môn hóa ở các môn thể thao có thể bắt đầu sớm hoặc muộn theo lứa tuổi. Đối với các môn thể thao chuyên môn hóa sớm (chủ yếu là các môn thể thao nhào lộn và nghệ thuật như thể luan an 9 dục dụng cụ, lặn và trượt băng nghệ thuật) thì việc đào tạo sớm (từ 5 đến 7 tuổi) là cần thiết cho việc đạt thành tích cao trong tương lai. Tuy nhiên, hầu hết các môn thể thao đều chuyên môn hóa muộn và một số môn thể thao thậm chí rất muộn.
Mặc dù, điều quan trọng cần nhớ là thời gian dành riêng cho mỗi môn thể thao là duy nhất. Các môn thể thao chuyên môn hóa muộn bao gồm bóng đá, khúc côn cầu và bóng rổ. Các cấp độ ưu tú vẫn có thể được thành thạo cùng với việc chuyên môn hóa bắt đầu từ độ tuổi 12 đến 15. Điều cần thiết là những vận động viên này đã có nền tảng về thể chất.
Trẻ em phát triển với tốc độ khác nhau. Khi xem xét các chương trình huấn luyện, thi đấu và phục hồi cho vận động viên ở bất kể giai đoạn nào, huấn luyện viên cần xem xét độ tuổi của vận động viên. Tuy nhiên, điều này không thể chỉ được thực hiện bằng cách kiểm tra ngày sinh. Một số loại tuổi phải được xem xét.
Bao gồm: Tuổi theo khai sinh - số năm và ngày kể từ khi sinh ra. Tuổi sinh học - sự khác biệt về tuổi giữa những đứa trẻ sinh ra trong năm dương lịch. Tuổi phát triển - trưởng thành về thể chất, tinh thần, nhận thức và cảm xúc. Tuổi xương - sự trưởng thành của bộ máy vận động dựa trên sự phát triển của xương.
Tuổi huấn luyện chung - số năm huấn luyện và lấy mẫu các môn thể thao. Tuổi tập luyện dành riêng cho môn thể thao - số năm kể từ khi vận động viên chuyên ngành. Công tác huấn luyện. Để tạo ra các chương trình tập luyện và thi đấu tối ưu, các huấn luyện viên và giáo viên cần lưu ý những giai đoạn nhạy cảm mà việc tập luyện cho các hệ cơ thể khác nhau mang lại hiệu quả tối ưu.
Các hệ thống cơ thể khác nhau này bao gồm sức chịu đựng, sức mạnh, tốc độ, kỹ năng và sự linh hoạt. luan an 10 Trẻ em phát triển trí tuệ, tình cảm và đạo đức với tốc độ khác nhau. Đối với mọi đứa trẻ, một hoặc nhiều yếu tố trong số này có thể tiến bộ hoặc vẫn đang phát triển. Sự thay đổi trong tốc độ phát triển này ảnh hưởng đến khả năng đưa ra quyết định và đối phó với những cảm xúc mạnh mẽ của trẻ trong trải nghiệm thể thao.
Thông thường trẻ em ở các giai đoạn phát triển khác nhau. Do đó thầy trò HLV cần lưu ý điều này có thể ảnh hưởng đến việc tập luyện và thi đấu như thế nào. Thời gian đào tạo. Nghiên cứu đã đề xuất rằng cần tối thiểu mười năm tập luyện để các VĐV trong bất kỳ môn thể thao nào đạt được thành tích tối ưu (Ericsson et al., 1993; Ericsson et al.
Tuy nhiên, một số người cho rằng tài năng dựa trên di truyền và có thể đạt được thành tích nhanh và cao hơn. Bất kể một vận động viên trẻ có tài năng hay không, cần phải đào tạo và tập luyện nhiều năm để giúp họ trở thành người giỏi nhất trong một môn thể thao. Chu kỳ huấn luyện. Định kỳ là quản lý thời gian huấn luyện trong thể thao.
Nó đảm bảo rằng loại đào tạo phù hợp được thực hiện vào đúng thời điểm. Trình tự thành phần đào tạo thành tuần, ngày và phiên. Điều này phụ thuộc vào thời gian có sẵn để mang lại những cải thiện về đào tạo và cạnh tranh cần thiết. Thi đấu luôn tạo ra sự cạnh tranh để thúc đẩy công tác huấn luyện VĐV trong các môn thể thao.
Huấn luyện viên hướng đào tạo dựa trên các cuộc thi đấu và xác định sự thành công của mọi công việc dựa trên kết quả của các cuộc thi. Do đó, thiết kế cạnh tranh phù hợp với sự phát triển ở từng giai đoạn là chìa khóa của quá trình huấn luyện. Hỗ trợ huấn luyện. Tham gia vào hoạt động thể dục thể thao giúp người tham gia tiếp xúc với nhiều bối cảnh và tình huống khác nhau có thể được định nghĩa chung là một hệ thống.
Sự liên kết hệ thống từ quan điểm của một cá nhân cung cấp luan an 11 hướng dẫn cho HLV và vận động viên để xem xét khi họ tiến bộ qua từng lộ trình huấn luyện. Sự liên kết của các hệ thống từ góc độ tổ chức là cách thức tương tác với bốn lĩnh vực chính là y tế, giáo dục, giải trí và thể thao. Vận động viên luôn đặt ở vị trí trung tâm, huấn luyện viên điều hành và quản lý, hỗ trợ từ khoa học thể thao và nhà tài trợ. Cải tiến liên tục.
Khái niệm cải tiến liên tục, điều cốt yếu để phát triển vận động viên lâu dài, được rút ra từ triết lý của người Nhật được gọi là kaizen. Kaizen có thể được dịch là “cải tiến” hoặc “thay đổi để tốt hơn”. Thế giới thể thao và thể thao luôn thay đổi và để theo kịp, cần phải thay đổi liên tục. Thay đổi có thể khó, tuy nhiên không có hành động nào để cải thiệnthể thao có thể dẫn đến giảm sự tham gia, tăng béo phì và các vấn đề khác.
Nhận xét: Mặc dù quá trình phát triển dài hạn có nhiều điểm tích cực, song 10 yếu tố này không phải là yếu tố duy nhất ảnh hưởng đến sự phát triển lâu dài của các vận động viên. Các yếu tố bổ sung bao gồm khuynh hướng di truyền, hỗ trợ xã hội để tham gia và tiếp cận các nguồn tài chính. Tất cả những điều này có thể có tác động đến cả sự phát triển và hiệu suất. Do đó, có khả năng là với kiến thức ngày càng tăng, chi tiết của các yếu tố này sẽ thay đổi theo thời gian.
Một hạn chế cơ bản hơn của sự phát triển vận động viên dài hạn là người ta biết rất ít về cách các yếu tố khác nhau tương tác. Hoặc, ngay cả khi những thay đổi trong một yếu tố này có thể ảnh hưởng đến yếu tố khác như thế nào. Ngoài ra, vẫn còn rất nhiều điều phải học về các đột biến cá nhân để đáp ứng với quá trình đào tạo. Ví dụ, chúng tôi không biết liệu những người có cấu tạo di truyền khác nhau có phản ứng khác nhau với các hình thức đào tạo khác nhau ở những thời điểm khác nhau khi trưởng thành hay không.
Khi kiến thức này có sẵn, nó có thể thay đổi quan điểm của chúng ta về việc tối ưu hóa công tác đào tạo, huấn luyện VĐV. luan an 12 Một hạn chế khác là nó thiếu bằng chứng để công nhận tốt hơn cách huấn luyện vận động viên truyền thống đã áp dụng trước đó. Theo một cách nào đó, điều này đúng. Thứ nhất, không có một cách thức huấn luyện vận động viên hoàn hảo.
Chỉ có một sự tích lũy các kỹ năng thực hành và trở thành kỹ xảo trong mỗi môn thể thao. Thứ hai, không có thử nghiệm thực tế nào có thể được tiến hành trong đó các vận động viên trẻ được chỉ định vào các con đường phát triển truyền thống hoặc quá trình huấn luyện nêu trên trong một khoảng thời gian cần thiết để phát triển toàn diện. Song quá trình đào tạo dài hạn này được thiết kế nhằm loại bỏ những vấn đề chưa phù hợp và xây dựng dựa trên các cơ sở khoa học. Phân chia giai đoạn huấn luyện Theo quan điểm của Dr.