CHƯƠNG 1: MỘT SỐ VẤN ĐỀ PHÁP LUẬT VỀ HÒA GIẢI 1. Một số vấn đề chung về hòa giải trong giải quyết tranh chấp dân sự 1. Khái niệm, đặc điểm và vai trò của hòa giải trong giải quyết tranh chấp dân sự a. Khái niệm Hòa giải Hòa giải là một biện pháp truyền thống để giải quyết các tranh chấp trong đời sống xã hội.
Tuy nhiên, vẫn có nhiều định nghĩa và cách hiểu khác nhau. Theo từ điển Luật học, hòa giải là tự chấm dứt việc xích mích, tranh chấp giữa các bên bằng sự thương lượng với nhau hoặc qua sự trung gian của một người khác. Hòa giải thành thì giữ gìn được sự đoàn kết giữa các bên, tránh được việc kiện tụng kéo dài, tốn kém và những trường hợp chỉ vì mâu thuẫn nhỏ mà biến thành việc hình sự 2. Tại khoản 1 Điều 2 Luật hòa giải cơ sở năm 2013 quy định: “Hòa giải ở cơ sở là việc hòa giải viên hướng dẫn, giúp đỡ các bên đạt được thỏa thuận, tự nguyện giải quyết với nhau các mâu thuẫn, tranh chấp, vi phạm pháp luật theo quy định của Luật này”.
Tại khoản 1 Điều 3 Nghị định số 22/2017/NĐ -về CP ngày 24- 02- 2017 của Chính phủ về hòa giải thương mại quy định: “Hòa giải thương mại là phương thức giải quyết tranh chấp thương mại do các bên thỏa thuận và được hòa giải viên thương mại làm trung gian hòa giải hỗ trợ giải quyết tranh chấp theo quy định của Nghị định này”. Như vậy, từ những khái niệm, giải thích từ ngữ nói trên có thể hiểu hòa giải là việc cơ quan, tổ chức, cá nhân với tư cách là người thứ ba (người hòa giải) hướng dẫn, giúp đỡ, thuyết phục các bên có tranh chấp tự nguyện thỏa thuận giải quyết các mâu thuẫn, tranh chấp dân sự3 một cách ổn thỏa. Đặc điểm của Hòa giải. - Hòa giải là một biện pháp đặc thù trong giải quyết tranh chấp dân sự.
Theo quy định của pháp luật hiện nay thì các xung đột, mâu thuẫn, tranh chấp về quyền và nghĩa vụ dân sự được giải quyết bằng nhiều biện pháp: Các chủ thể 2 Từ điển Luật học (1999), Nhà xuất bản từ điển Bách Khoa, Hà Nội, tr 208- 209 3 Dân sự theo nghĩa rộng bao gồm: Dân sự, Hôn nhân và gia đình, kinh doanh thương mại, lao động 8 tranh chấp có thể tự thương lượng hoặc yêu cầu cơ quan, tổ chức, cá nhân khác hòa giải để giúp các bên thỏa thuận hay khởi kiện yêu cầu Tòa án xét xử, Trọng tài phán quyết. Có một số trường hợp theo quy định của pháp luật thì đương sự có thể lựa chọn yêu cầu cơ quan hành chính giải quyết tranh chấp dân sự (như khoản 2 Điều 203 Luật đất đai năm 2013). Như vậy, hòa giải là một trong những biện pháp đặc thù trong giải quyết tranh chấp dân sự. Bởi vì, một trong những nguyên tắc cơ bản của dân sự là việc xác lập, thực hiện, chấm dứt quyền và nghĩa vụ dân sự của các chủ thể trên cơ sở tự do, tự nguyện cam kết, thỏa thuận cho nên các tranh chấp dân sự đều có thể giải quyết bằng biện pháp hòa giải (trừ tranh chấp về yêu cầu đòi bồi thường vì lý do gây thiệt hại đến tài sản của Nhà nước và những tranh chấp phát sinh từ giao dịch dân sự vi phạm điều cấm của luật hoặc trái đạo đức xã hội).
- Trong hòa giải, chủ thể giữ vị trí trung tâm là người hòa giải. Chủ thể trung tâm của hòa giải là bên trung gian giúp cho các bên tranh chấp thỏa thuận với nhau về giải quyết tranh chấp. Điều này làm cho hòa giải có sự khác biệt với thương lượng. Người hòa giải với vị trí là người thứ ba không có liên quan đến tranh chấp, không có quan hệ thân thích với các bên tranh chấp.
Người hòa giải có thể là cơ quan, tổ chức, cá nhân theo quy định của pháp luật hoặc do các bên thỏa thuận lựa chọn. Nhiệm vụ của người hòa giải là tổ chức và điều hành phiên hòa giải, với vai trò là người trung gian giúp các bên tranh chấp thỏa thuận với nhau về các giải pháp để giải quyết tranh chấp dân sự, việc hòa giải có thành công hay không phần lớn là phụ thuộc vào vai trò của người thứ ba (người hòa giải), cho nên người hòa giải luôn giữ vị trí trung tâm trong suốt quá trình hòa giải. - Phương pháp hòa giải là hướng dẫn, giúp đỡ, thuyết phục các bên có tranh chấp tự nguyện thỏa thuận giải quyết các mâu thuẫn, tranh chấp một cách ổn thỏa. Hướng dẫn là giới thiệu, giải thích cho các bên biết, nắm bắt, hiểu được những quy định của pháp luật liên quan đến các nội dung tranh chấp, xử sự như thế nào 9 cho đúng để giúp các bên tranh chấp suy nghĩ điều chỉnh hành vi cho đúng pháp luật, giải quyết các tranh chấp bằng cách nào là hợp lý, hợp tình.
Giúp đỡ là tạo những điều kiện thuận lợi nhất (trong khả năng và không vi phạm điều cấm của pháp luật, không trái đạo đức xã hội) để các bên tranh chấp hiểu được yêu cầu, nguyện vọng thiện chí của nhau, giúp cho bên tranh chấp kết nối với nhau để tìm được tiếng nói chung trong giải quyết tranh chấp. Có thể gọi người hòa giải là người đưa tin, người kết nối để giúp cho các bên cùng thỏa thuận, hay theo thẩm phán Gondon J.Low - Thẩm phán Tòa án cấp cao Hoa Kỳ “Hòa giải viên là những nhà kiến tạo hòa bình”. Thuyết phục là phân tích, giải thích nhằm giúp cho các bên thấy được cái đúng, cái hay, cái hợp lý mà đồng ý làm theo để cuối cùng đi đến thỏa thuận những giải pháp giải quyết những vấn đề mâu thuẫn. Thuyết phục hoàn toàn khác với cưỡng ép, thành công của một cuộc hòa giải là các bên tự nguyện thỏa thuận biện pháp, nội dung giải quyết tranh chấp.
- Tính chất của hòa giải là linh hoạt. Tùy theo từng nội dung, yêu cầu thực tế của tranh chấp, người hòa giải sẽ chọn thời điểm thực hiện hòa giải sao cho thích hợp. Tại phiên hòa giải, ngoài sự tham gia của các bên tranh chấp thì người chủ trì hòa giải có thể mời những người khác tham gia (khi thấy sự tham gia của người khác là cần thiết). Việc hòa giải có thể tiến hành một lần hoặc có thể tiến hành nhiều lần, thời gian một lần hòa giải là bao nhiêu lâu.
là do người tiến hành hòa giải và các bên tranh chấp quyết định. Trong trường hợp có nhiều nội dung tranh chấp cần được hòa giải thì việc hòa giải nội dung nào trước, nội dung nào sau là do người chủ trì hòa giải quyết định. Các nội dung mà các bên thỏa thuận không bắt buộc phải hoàn toàn đúng như bản án của Tòa án, chỉ cần các bên thấy hợp tình, hợp lý và không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội, không nhằm trốn tránh nghĩa vụ là được. Vai trò của Hòa giải trong giải quyết tranh chấp dân sự Hòa giải đóng vai trò đặc biệt quan trọng, là nhu cầu và đòi hỏi của xã hội để giải quyết các tranh chấp phát sinh trong đời sống.
Trong các phương thức giải 10 quyết tranh chấp dân sự, hòa giải là phương thức được đánh giá hiệu quả, tốt. Bởi vì: - Hòa giải thành sẽ chấm dứt mâu thuẫn, xung đột hoặc xích mích, tranh chấp một cách ổn thỏa Nếu giải quyết tranh chấp bằng biện pháp xét xử, khi kết thúc phiên tòa Hội đồng xét xử phải ra bản án tuyên chấp nhận hoặc không chấp nhận yêu cầu của đương sự; phán quyết của Hội đồng trọng tài cũng vậy. Như vậy, việc xét xử của Tòa án, sự phán quyết của Trọng tài sẽ có bên thắng, bên thua, thậm chí có trường hợp cả hai bên cùng thua, các bên đều không hài lòng (ví dụ trường hợp Tòa án chỉ chấp nhận một phần yêu cầu của người khởi kiện thì cả nguyên đơn và bị đơn đều không mong muốn). Ngược lại, nếu các tranh chấp được giải quyết bằng biện pháp hòa giải, có nghĩa là các bên hoàn toàn tự nguyện thỏa thuận về những giải pháp giải quyết tranh chấp.
Như vậy khi hòa giải thành thì các nội dung giải quyết tranh chấp là ý chí của các bên, các chủ thể tranh chấp đều mong muốn, hài lòng. Hòa giải thành sẽ không có người thắng, người thua, hay giúp cả hai bên tranh chấp “cùng thắng”4. Đối với bản án của Tòa án khi thi hành thường gặp nhiều trở ngại khó khăn vì nhiều đương sự không tự nguyện thi hành. Ngược lại, đối với hòa giải thành là ý chí của các bên tranh chấp nên thường là tự giác thi hành.
Trong thực tế nhiều vụ tranh chấp sau khi hòa giải thành các bên không cần yêu cầu Tòa án, họ tự nguyện thực hiện theo các nội dung đã thỏa thuận và thực hiện một cách dễ dàng, nhanh chóng. Trường hợp phải thi hành án thì thực tiễn công tác thi hành án cho thấy thi hành các “Quyết định công nhận sự thỏa thuận của các đương sự” lúc nào cũng thuận lợi, nhanh chóng hơn bản án. Từ những phân tích nói trên đã thể hiện hòa giải thành là một phương thức giải quyết các tranh chấp dân sự tốt nhất, chấm dứt được xung đột, tranh chấp một cách ổn thỏa. 4 Thẩm phán Gordon Low - Thẩm phán Tòa án cấp cao Hoa Kỳ 11 - Hòa giải là phương thức giải quyết tranh chấp tiết kiệm, hiệu quả.
Đối với những vụ án giải quyết theo thủ tục tố tụng dân sự, trước khi xét xử đương sự phải cung cấp, giao nộp đầy đủ tài liệu chứng cứ. Trường hợp cần thiết Thẩm phán phải áp dụng các biện pháp thu thập chứng cứ làm rõ những tình tiết của vụ án; thời gian chuẩn bị xét xử thường kéo dài. Khi xét xử Hội đồng xét xử ít nhất là 03 người (trừ những vụ án giải quyết theo thủ tục rút gọn), nhiều vụ án phải mở phiên tòa nhiều lần mới xét xử xong. Có những vụ án phải trải qua thủ tục sơ thẩm, phúc thẩm, giám đốc thẩm, tái thẩm theo quy định của pháp luật tố tụng.
Ngược lại, khi các bên hòa giải không bắt buộc phải xác minh, thu thập đầy đủ các tài liệu, chứng cứ. Nhiều trường hợp, sau khi Tòa án thụ lý chỉ cần một thời gian ngắn, các bên đã hòa giải giải quyết xong tranh chấp. Việc hòa giải chủ yếu do một hòa giải viên, một Thẩm phán hay một người khác có nhiệm vụ hòa giải tiến hành.