Chương 1: Cơ sở lý thuyết về chất lượng điểm đến du lịch. Chương 2: Thiết kế nghiên cứu chất lượng điểm đến du lịch Chương 3: Kết quả nghiên cứu và phân tích số liệu Chương 4: Kết luận và các hàm ý chính sách 6. Tổng quan tài liệu nghiên cứu Để thực hiện đề tài này, tác giả đã tiền hành phân tích, tông hợp rất nhiều tai liệu liên quan đến điểm đến du lịch và chất lượng điểm đến du lịch, có thể kế đến một số tài liệu nghiên cứu chính sau đây: ~ Ân phẩm của Tổ chức Du lịch thế giới - UNWTO (2007) “Hướng. dẫn thực hiện quản lý điểm đến du lịch”: Đây là ấn phẩm đầu tiên của UNWTO về chủ đề quản lý điểm đến.
Nội dung của nó tập trung làm rõ các. khái niệm về điểm đến và quản lý điểm đến, các mô hình, hướng dẫn và các nghiên cứu điển hình về quản lý điểm đến. Về cơ bản, nó là một tổng quan về quản lý điểm đến với các nội dung: Tông quan về quản lý điểm đến; Các nền tảng chiến lược; Định vị và xây dựng thương hiệu điểm đến; Tiếp thị điểm đến; Phát triển sản phẩm điểm đến; Đảm bảo chất lượng trải nghiệm của du khách; Quản lý thông tin và kinh doanh điện tử điểm đến; và Tổ chức quản lý điểm đến. ~ Nghiên cứu của Otto và Ritchie (1996) về “rải nghiệm dịch vụ trong du lich”: nghién cứu này đã chỉ ra rằng mặc dù khách du lịch mua dịch vụ du lịch cá nhân, nhưng những gì họ nhận được chính là trải nghiệm tổng thể về điểm đến, đồng thời họ cũng cho rằng các thuộc tính vật lý của điểm đến chỉ như một yếu tố phụ để đo lường chất lượng điểm đến.
Họ tập trung vào khía cạnh của lòng trung thành đối với bắt kỳ điểm đến nào đều phụ thuộc vào chất lượng của trải nghiệm, và nó được đo theo thang đo 4 yếu tố là: Theo đuổi niềm vui, sự an tâm, sự tham gia và sự thừa nhận. Theo quan điểm của các tác giả giai đoạn này, thi du lịch thực chất chỉ là một ngành dịch vụ, hoặc có lẽ chính xác hơn là sự pha trộn của các ngành dịch vụ. Vì vậy, nghiên cứu của họ chỉ tập trung vào do lường chất lượng các trải nghiệm địch vụ trong 3 lĩnh vực dịch vụ: hàng không, khách sạn và các tour du lịch, điểm tham quan. Mục đích nghiên cứu của các tác giả này là để đo lường bản chất của sự hài lòng với trải nghiệm dịch vụ trong du lịch.
Từ đó đưa ra các hàm ý chính sách cho các nhà quản lý trong các ngành dịch vụ du lịch ~ Nghiên cứu của Alberto, Rocío và Salvador (2010) về “Đánh giá chắt lượng của một điểm đến du lịch: Trường hợp của Nerja, Tây Ban Nha”: các tác giả này cho rằng, việc cải thiện chất lượng của một điểm đến có mối quan hệ trực tiếp với chất lượng cảm nhận. Dựa trên cơ sở chuỗi giá trị du lịch và mô hình SERVQUAL, các tác giả đã xây dựng thang đo dé đánh giá chất lượng điểm đến thông qua chất lượng cảm nhận của du khách, trong đó tác giả nhấn mạnh tầm quan trọng của dịch vụ khách sạn, khí hậu, vẻ đẹp cảnh quan và sự thân thiện của nhân viên đối với khách hàng. Mục đích của nghiên cứu này phát triển một thang do để đo lường chất lượng dịch vụ theo quan điểm của khách hàng, tập trung vào chất lượng cảm nhận của du khách. Vì vậy, nó khá mới lạ so với hầu hết các nghiên cứu trước.
là đều tập trung đánh giá chất lượng thông qua sự hài lòng của khách hàng. ~ Nghiên cứu của Srabanti Mukherjee, Atanu Adhikari và Biplab Datta (2017) về “Chất lượng điểm đến du lịch - Phát triển thang đo”: Nghiên cứu này đã phát triển ba thang đo riêng biệt về chất lượng trải nghiệm, chất lượng. đặc trưng điểm đến và chất lượng dịch vụ. Thông qua nghiên cứu thực nghiệm, các tác giả đã tích hợp ba phương diện này làm mô hình để đo lường chất lượng tổng thể của các điểm đến du lịch.
Theo đó, chất lượng một điểm đến du lịch được đánh giá thông qua: + Chất lượng dịch vụ: được đo lường bởi cảm nhận của du khách về tông thể các yếu tố chất lượng an toàn, chất lượng thông tin, chất lượng của các yếu tố pháp lý và chất lượng nhân viên. + Chất lượng đặc trưng của điểm đến: được đo lường thông qua các yếu tố tính hấp dẫn của điềm đến, chất lượng âm thực, chất lượng lưu trú, chất lượng giao thông, giá cả và cảnh quan. + Chất lượng trải nghiệm: được đo lường thông qua các yếu tố phản ứng cảm xúc của du khách tại điểm đến, tính độc đáo của thương hiệu, dân cư. và khí hậu.
Mục đích của nghiên cứu này là đo lường chất lượng điểm đến du lịch ở các thị trường du lịch mới phát triển. Từ đó cung cấp hàm ý chính sách cho bên liên quan (khách du lịch, các nhà cung cấp dịch vụ du lịch, ngành khách sạn, ngành du lịch, các cơ quan quản lý và chính quyền) trong phát triển điểm đến du lịch Ngoài ra, tác giả đã nghiên cứu, tham khảo rất nhiều các tài liệu khác được phát hành bởi UNWTO; các đề tài nghiên cứu, các bài báo khoa học được đăng tải trên các Tạp chí khoa học trong nước và quốc tế để có cơ sở làm rõ các khái niệm về điểm đến du lịch, chất lượng điểm đến du lịch và nội dung các yếu tố cơ bản của điểm đến du lịch, vai trò của việc nghiên cứu điểm đến và chất lượng điểm đến trong phát triển du lịch, tổng quan về điểm đến du lịch Đà Nẵng. CHUONG 1 CO SO LÝ THUYET VE CHAT LUQNG DIEM DEN DU LICH 1.1, DIEM DEN DU LICH 1. Khái niệm C6 rat nhiều cách hiểu khác nhau về khái niệm điểm đến du lịch, như: Burkart và Medlik (1974) đã định nghĩa: điểm đến du lịch là một không gian địa lý được viếng thăm bởi khách du lịch, có thể là một trung tâm, ngôi làng, thị trấn, một quận hoặc một vùng lãnh thổ, một hòn đảo, một đất nước.
hoặc một châu lục. Điểm đến du lịch, được định nghĩa về mặt địa lý, chú trọng vào việc nghiên cứu sự di chuyển của du khách và các tác động đa dạng cùng với ý nghĩa của nó. Sự quan trọng của bắt kỳ một không gian địa lý nào như là một điểm đến du lịch được xác định bởi ba yếu tố: các điểm tham quan, khả năng tiếp cận và các tiện nghỉ công cộng. Một cách đơn giản hơn, Leiper (1995) đã định nghĩa: Điểm đến là nơi mà khách du lịch đến và lựa chọn ở lại trong một khoảng thời gian trong lúc trải nghiệm những đặc tính nhất định hoặc những đặc điểm của một điểm tham quan.
Cụ thể hơn, Cooper và cộng sự (1995) cho rằng: điểm đến du lịch được. hiểu như là sự kết hợp giữa sản phẩm du lịch, trải nghiệm và những thành phần vô hình khác được đưa ra bởi khách du lịch. Điểm đến là sự tập trung vào việc xây dựng cơ sở vật chất và dịch vụ để đáp ứng nhu cầu của du khách. Với cách tiếp cận trực tiếp hơn, Mill và Morrison (1992) chỉ ra rằng: Một điểm đến là tập hợp của các yếu tố phụ thuộc lẫn nhau: điểm tham quan - cơ sở vật chất - cơ sở hạ tầng - phương tiện vận chuyển - cơ sở lưu trú.
Các yếu tố đó phụ thuộc lẫn nhau để tạo ra sự thỏa mãn cho trải nghiệm kỳ nghỉ của du khách, tắt cả các yếu tổ đó cần phải được thể hiện 10 hức Du lịch Thế giới (UN-WTO, 2007) đã đưa ra quan niệm về điểm đến du lịch (Tourism Destination): Điểm đến du lịch là vùng không gian địa lý mà khách du lịch ở lại ít nhất một đêm, bao gồm các sản phẩm du lịch, các dịch vụ cung cấp, các tài nguyên du lịch thu hút khách, có ranh giới hành chính để quản lý và có sự nhận diện về hình ảnh để xác định khả năng cạnh tranh trên thị trường. Trong đề tài này, tác giả đã tiếp cận điểm đến du lịch theo quan niệm của UN-WTO (2007) với tổng thể đầy đủ các yếu tố cấu thành nên một điểm đến du lịch mà các tác giả khác đã đề cập. Các yếu tố cơ bản của điểm đến du lịch Các yếu tố cơ bản của điểm đến được hiểu là tập hợp các yếu tố đề thu hút khách du lịch và thỏa mãn nhu cầu của họ khi đến đó. Điểm đến du lịch chứa đựng rất nhiều yếu tố tác động đến nhu cầu du lịch của con người và là một động lực thu hút khách đến du lịch.
Những yếu tố này rất phong phú và đa dạng, nhưng điều quan trọng là nó phải tạo ra sự chú ý và sức thu hút khách du lịch không chỉ ở trong nước mà cả khách nước ngoài. UN-WTO (2007) da chi ra các yếu tố cơ bản đó là: a. Sức hắp dẫn của điểm dén du lich (Attractions) Là những yếu tố lôi kéo được sự tập trung của khách du lịch và có thé là động lực quan trọng đối với việc lựa chọn điểm đến của khách du lịch. Sức hấp dẫn là một trong những yếu tố quan trọng để đánh giá tài nguyên du lịch và xây dựng hình ảnh của điềm đến du lich.
Cac yếu tố hấp dẫn này có thể là tài nguyên tự nhiên (như bãi biễn, núi, công viên, thời tiết.), các di tích lịch sử, văn hóa và công trình kiến trúc, xây dựng (như tượng đài lịch sử, công trình kiến trúc tôn giáo, trung tâm hội nghị triển lãm, sơ sở vật chất thể thao. Chúng cũng có thể là nơi công cộng như công viên tự nhiên, các điểm du lịch cộng đồng như văn hóa, di "1 sản hoặc lối sống. Ngoài ra, các yếu tố vô hình như những trải nghiệm độc. đáo về tỉnh thần hay nhân tố tâm lý xã hội tại điểm đến du lịch (như sự hiếu.
khách và tính thân thiện của cộng đồng dân cư sở tại, các sự kiện văn hóa, cuộc sống ban đêm và vui chơi giải trí, tính mới lạ của điểm đến, khả năng tiếp cận, các món ăn, sự yên tĩnh, môi trường chính trị, xã hội, giá cả.) cũng thu hút khách du lịch đến với điểm đến du lịch.