Vận Dụng Quan Điểm Bạo Lực Cách Mạng Trong Cách Mạng Tháng 8/1945

Khóa luận tốt nghiệp: Vận dụng quan điểm bạo lực cách mạng trong Cách mạng tháng 8 năm 1945. Nghiên cứu sâu sắc về giáo dục chính trị.

Chuyên ngành

Giáo Dục Chính Trị

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Tốt Nghiệp

2000

50
1
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CẢM ƠN

MỤC LỤC. MỤC LỤC

PHẦN MỞ ĐẦU

1. Chủ nghĩa Mác- Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh về vấn đề bạo lực cách mạng

1.1. Phủ nghĩa Mác - Lênin bàn về bạo lực cách mạng

1.2. Tư tưởng Hỗ Chí Minh về bạo lực cách mạng

2. Đảng Cộng Sản Việt Nam nắm vững và vận dụng sáng tạo quan điểm bạo lực cách mạng trong Cách mạng tháng Tám năm 1945

2.1. Đảng Cộng Sản Việt Nam quán triệt quan điểm của chủ nghĩa mác - lênin và tư tưởng hỗ chí minh về bạo lực cách mạng

2.2. Đảng Cộng Sản Việt Nam tổ chức, xây dựng lực lượng chính trị và lực lượng vũ trang

2.2.1. Tổ chức, xây dựng lực lượng chính trị
2.2.2. Tổ chức, xây dựng lực lượng vũ trang

2.3. Chỉ đạo xây dựng căn cứ địa cách mạng

2.4. Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ đạo tiến hành đấu tranh chính trị và đấu tranh vũ trang

2.4.1. Chỉ đạo tiến hành đấu tranh chính trị
2.4.2. Chỉ đạo tiến hành đấu tranh vũ trang

2.5. Việc nắm thời cơ trong Cách mạng tháng Tám

3. Ý nghĩa lịch sử và bài học kinh nghiệm

3.1. Bài học kinh nghiệm

PHẦN KẾT LUẬN

1. CHƯƠNG 01: CHỦ NGHĨA MÁC - LENIN VÀ TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ BẠO LỰC CÁCH MẠNG

1.1. PHỦ NGHĨA MÁC - LENIN BAN VE BAO LỰC CÁCH MẠNG

1.2. TƯ TƯỞNG HO CHÍ MINH VỀ BAO LỰC CÁCH MẠNG

Tóm tắt

I. Bạo Lực Cách Mạng là gì Tổng quan vai trò trong CMT8

Bạo lực cách mạng, theo quan điểm của Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là việc sử dụng sức mạnh có tổ chức của quần chúng để lật đổ ách thống trị của giai cấp cũ, giành và giữ chính quyền. Đây không phải là hành động khủng bố cá nhân hay bạo loạn tự phát, mà là đỉnh cao của cuộc đấu tranh giai cấp, một quy luật tất yếu khi mâu thuẫn xã hội không thể giải quyết bằng con đường hòa bình. Trong bối cảnh Việt Nam những năm 1940, dưới ách đô hộ của thực dân Pháp và phát xít Nhật, con đường đấu tranh nghị trường không tồn tại. Kẻ thù sử dụng bạo lực phản cách mạng để đàn áp dã man mọi phong trào yêu nước. Do đó, Đảng Cộng sản Đông Dương xác định rằng, muốn giành chính quyền, không có con đường nào khác ngoài việc "dùng bạo lực cách mạng chống lại bạo lực phản cách mạng". Quan điểm này trở thành kim chỉ nam, định hướng cho toàn bộ quá trình chuẩn bị lực lượng và chớp thời cơ, mà đỉnh cao là cuộc Tổng khởi nghĩa tháng 8 năm 1945.

1.1. Luận điểm Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh về bạo lực

Chủ nghĩa Mác-Lênin khẳng định bạo lực là "bà đỡ cho mọi xã hội cũ đang thai nghén một xã hội mới". Lịch sử cho thấy không giai cấp thống trị nào tự nguyện từ bỏ quyền lực. Do đó, giai cấp bị trị phải dùng bạo lực để đập tan bộ máy nhà nước cũ. Kế thừa và phát triển sáng tạo học thuyết này, Hồ Chí Minh đã vận dụng vào thực tiễn Việt Nam. Người chỉ rõ: “chế độ thực dân, tự bản thân nó đã là một hành động bạo lực của kẻ mạnh đối với kẻ yếu". Từ đó, Người khẳng định con đường duy nhất để cứu nước là con đường cách mạng bạo lực. Tuy nhiên, tư tưởng của Người không hề hiếu chiến. Bạo lực cách mạng phải dựa trên sức mạnh của toàn dân, được dẫn dắt bởi một chính đảng tiên phong, kết hợp chặt chẽ sức mạnh chính trị và sức mạnh quân sự. Đây là sự vận dụng sáng tạo, đặt nền móng lý luận cho phương pháp giành chính quyền trong Cách mạng tháng Tám.

1.2. Tính tất yếu của bạo lực cách mạng trong bối cảnh 1945

Năm 1945, tình hình Việt Nam vô cùng ngặt nghèo. Chính sách vơ vét, bóc lột của Pháp-Nhật đã đẩy dân ta vào nạn đói khủng khiếp, làm chết hơn hai triệu người. Mọi quyền tự do dân chủ đều bị chà đạp. Kẻ thù sẵn sàng dùng súng đạn để dập tắt bất kỳ ý định phản kháng nào. Trong bối cảnh đó, ảo tưởng về một cuộc chuyển giao quyền lực trong hòa bình là hoàn toàn phi thực tế. Đảng Cộng sản Đông Dương nhận định, mâu thuẫn giữa toàn thể dân tộc Việt Nam với đế quốc xâm lược đã lên tới đỉnh điểm. Sự áp bức tột cùng đã buộc nhân dân phải vùng lên. Vì vậy, khởi nghĩa vũ trang không chỉ là một lựa chọn mà là con đường sống duy nhất, là đòi hỏi khách quan của lịch sử để đập tan xiềng xích nô lệ, giành lại độc lập dân tộc.

II. Phương pháp xây dựng lực lượng cho bạo lực cách mạng

Thành công của một cuộc cách mạng bạo lực phụ thuộc hoàn toàn vào việc chuẩn bị lực lượng. Nhận thức sâu sắc điều này, Đảng Cộng sản Đông Dương đã dành 15 năm (1930-1945) để kiên trì xây dựng và phát triển lực lượng trên hai phương diện cốt lõi: lực lượng chính trị của quần chúnglực lượng vũ trang nhân dân. Quá trình này không diễn ra tách biệt mà có sự gắn kết hữu cơ, trong đó lực lượng chính trị là nền tảng, là cơ sở để xây dựng và phát triển lực lượng vũ trang. Phương châm "chính trị trọng hơn quân sự" được quán triệt, đảm bảo mọi hoạt động vũ trang đều phải xuất phát từ mục tiêu chính trị và được sự ủng hộ của đông đảo nhân dân. Đây chính là tiền đề tạo nên sức mạnh tổng hợp vô địch trong những ngày Tổng khởi nghĩa.

2.1. Tổ chức lực lượng chính trị Nền tảng sức mạnh toàn dân

Lực lượng chính trị được xem là "đội quân" đông đảo nhất, là gốc rễ của cách mạng. Đảng Cộng sản Đông Dương đã chủ trương xây dựng lực lượng này thông qua việc thành lập các đoàn thể cứu quốc, tập hợp mọi tầng lớp nhân dân yêu nước. Đỉnh cao của quá trình này là sự ra đời của Mặt trận Việt Minh vào năm 1941. Với chương trình cứu nước rõ ràng, đáp ứng nguyện vọng độc lập của dân tộc, Việt Minh đã phát triển nhanh chóng, tạo thành một mạng lưới rộng khắp từ nông thôn đến thành thị. Các tổ chức như Công nhân cứu quốc, Nông dân cứu quốc, Thanh niên cứu quốc, Phụ nữ cứu quốc... đã đoàn kết hàng triệu người, biến họ từ những cá nhân riêng lẻ thành một lực lượng chính trị có tổ chức. Lực lượng này không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn trực tiếp tham gia vào các cuộc đấu tranh chính trị, mít tinh, biểu tình, tạo ra áp lực và làm tan rã chính quyền địch ở cơ sở.

2.2. Xây dựng lực lượng vũ trang Từ tự vệ đến Giải phóng quân

Trên nền tảng của phong trào chính trị quần chúng, các lực lượng vũ trang nhân dân dần được hình thành và phát triển. Quá trình này đi từ thấp đến cao, từ các đội Tự vệ đỏ trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, đến các đội du kích Bắc Sơn, Nam Kỳ. Một cột mốc quan trọng là sự thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân vào ngày 22/12/1944 theo chỉ thị của Hồ Chí Minh, do đồng chí Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ huy. Ban đầu chỉ với 34 chiến sĩ, đội quân này đã nhanh chóng lớn mạnh, trở thành nòng cốt cho quân đội cách mạng. Cùng với đó, các đội Cứu quốc quân và du kích ở các chiến khu cũng không ngừng phát triển. Đến trước Tổng khởi nghĩa tháng 8, một hệ thống ba thứ quân đã manh nha hình thành: bộ đội chủ lực (Việt Nam Giải phóng quân), bộ đội địa phương, và các đội tự vệ, dân quân du kích ở khắp nơi. Đây là "quả đấm thép" của cách mạng, sẵn sàng hỗ trợ cho quần chúng nổi dậy.

III. Bí quyết kết hợp đấu tranh chính trị và đấu tranh vũ trang

Một trong những sáng tạo đặc sắc nhất của Đảng trong Cách mạng tháng Tám là nghệ thuật kết hợp nhuần nhuyễn giữa đấu tranh chính trịđấu tranh vũ trang. Hai hình thức này không đối lập mà bổ trợ, thúc đẩy lẫn nhau, tạo thành thế tiến công liên hoàn. Đấu tranh chính trị của quần chúng tạo cơ sở và hậu thuẫn cho đấu tranh vũ trang. Ngược lại, những thắng lợi của đấu tranh vũ trang lại cổ vũ tinh thần, bảo vệ và thúc đẩy phong trào chính trị phát triển lên một tầm cao mới. Sự kết hợp này được vận dụng linh hoạt tùy theo điều kiện, thời điểm và so sánh lực lượng ở từng địa phương, làm cho kẻ thù luôn bị động, lúng túng đối phó và cuối cùng sụp đổ một cách nhanh chóng. Đây chính là biểu hiện sinh động của một cuộc khởi nghĩa vũ trang toàn dân.

3.1. Vai trò của đấu tranh chính trị trong cao trào kháng Nhật

Sau sự kiện Nhật đảo chính Pháp (9/3/1945), Đảng đã phát động cao trào kháng Nhật cứu nước. Hình thức đấu tranh chủ yếu trong giai đoạn này là đấu tranh chính trị. Đảng đã nhạy bén chớp lấy vấn đề cấp bách nhất là nạn đói để huy động quần chúng. Khẩu hiệu "Phá kho thóc, giải quyết nạn đói" đã lan rộng như một ngọn lửa. Hàng triệu nông dân đã vùng lên phá kho thóc của Nhật, chia cho dân nghèo. Phong trào này không chỉ giải quyết vấn đề dân sinh mà còn mang ý nghĩa chính trị sâu sắc: nó làm lung lay chính quyền bù nhìn tay sai, tập dượt cho quần chúng giành chính quyền ở cơ sở. Các cuộc mít tinh, biểu tình, diễn thuyết công khai ngày càng lan rộng, làm cho không khí cách mạng sôi sục khắp cả nước, chuẩn bị trực tiếp cho Tổng khởi nghĩa tháng 8.

3.2. Đấu tranh vũ trang hỗ trợ và thúc đẩy khởi nghĩa từng phần

Song song với các hoạt động chính trị, đấu tranh vũ trang được đẩy mạnh, chủ yếu dưới hình thức chiến tranh du kích. Các đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quânCứu quốc quân liên tiếp tổ chức các trận tập kích, phục kích tiêu diệt sinh lực địch, giải phóng nhiều vùng rộng lớn ở Việt Bắc, hình thành Khu giải phóng. Những hoạt động này có tác dụng to lớn: bảo vệ an toàn cho căn cứ địa, rèn luyện bộ đội, và quan trọng hơn là cổ vũ mạnh mẽ tinh thần đấu tranh của nhân dân cả nước. Thắng lợi của đấu tranh vũ trang đã hỗ trợ trực tiếp cho các cuộc nổi dậy của quần chúng ở địa phương, dẫn tới khởi nghĩa từng phần, xóa bỏ chính quyền địch và thành lập chính quyền cách mạng ở nhiều xã, tổng, huyện trước khi lệnh Tổng khởi nghĩa được ban bố.

IV. Nghệ thuật chớp thời cơ Yếu tố then chốt của CMT8

Lénin từng coi khởi nghĩa vũ trang là một nghệ thuật, và điều kiện quan trọng nhất của nghệ thuật đó là chớp thời cơ. Cách mạng tháng Tám là một minh chứng kinh điển cho nghệ thuật này. Đảng ta đã không hành động manh động khi thời cơ chưa chín muồi, nhưng cũng không do dự, bỏ lỡ khi "thời cơ ngàn năm có một" xuất hiện. Quá trình chuẩn bị lực lượng suốt 15 năm là để chờ đợi. Việc phân tích chính xác tình hình thế giới và trong nước, đặc biệt là sự kiện phát xít Nhật đầu hàng Đồng minh, đã giúp Đảng đưa ra quyết định phát động Tổng khởi nghĩa vào thời điểm vàng. Đây là lúc kẻ thù đang hoang mang, tan rã cực độ, chính quyền tay sai tê liệt, trong khi lực lượng cách mạng đang ở thế chủ động và khí thế quần chúng dâng cao. Quyết định chính xác này đã giúp cuộc cách mạng diễn ra nhanh gọn và giành thắng lợi trọn vẹn.

4.1. Phân tích thời cơ Khi quân Nhật và chính quyền Trần Trọng Kim sụp đổ

Ngày 15/8/1945, Nhật hoàng tuyên bố đầu hàng Đồng minh vô điều kiện. Tin tức này ngay lập tức tạo ra một "khoảng trống quyền lực" tại Việt Nam. Quân đội Nhật mất tinh thần chiến đấu, hoang mang chờ giải giáp. Chính quyền Trần Trọng Kim, vốn được Nhật dựng lên, lập tức tê liệt và sụp đổ theo. Kẻ thù chính của cách mạng đã gục ngã. Trong khi đó, quân Đồng minh chưa kịp tiến vào Đông Dương để tước vũ khí quân Nhật. Đây chính là thời cơ "ngàn năm có một" mà Đảng đã dự báo trong chỉ thị "Nhật-Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta". Lực lượng trung gian đã ngả về phía cách mạng. Điều kiện khách quan cho một cuộc tổng khởi nghĩa toàn quốc đã hoàn toàn chín muồi.

4.2. Quyết định phát động Tổng khởi nghĩa Chạy đua với thời gian

Ngay khi nhận được thông tin Nhật đầu hàng, Thường vụ Trung ương Đảng và Tổng bộ Việt Minh đã thành lập Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc. Ngay trong đêm 13/8/1945, Quân lệnh số 1 được ban bố, phát lệnh Tổng khởi nghĩa trong cả nước. Hội nghị toàn quốc của Đảng và Đại hội Quốc dân Tân Trào sau đó đã tán thành quyết định này, thể hiện sự thống nhất ý chí và hành động. Mệnh lệnh "Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà tự giải phóng cho ta" đã truyền đi khắp nơi. Hành động quyết đoán, mau lẹ này đã giúp lực lượng cách mạng đi trước các thế lực đế quốc và phản động khác một bước, chủ động giành chính quyền từ tay phát xít trước khi quân Đồng minh đổ bộ.

V. Phân tích thắng lợi Vì sao CMT8 là cách mạng ít đổ máu

Một đặc điểm nổi bật của Cách mạng tháng Tám là giành được thắng lợi to lớn, triệt để trên cả nước nhưng lại là một cuộc cách mạng ít đổ máu. Đây không phải là một sự ngẫu nhiên mà là kết quả của một quá trình chuẩn bị công phu và nghệ thuật chỉ đạo khởi nghĩa tài tình. Sức mạnh áp đảo của khối đại đoàn kết toàn dân, sự kết hợp các hình thức đấu tranh linh hoạt, và việc chớp thời cơ chính xác đã vô hiệu hóa phần lớn sự kháng cự của kẻ thù. Kẻ thù chính là phát xít Nhật đã bại trận, mất hết ý chí chiến đấu. Chính quyền tay sai thì hoang mang, tan rã. Do đó, khi hàng triệu quần chúng với sự hỗ trợ của các đội vũ trang vùng lên, kẻ thù không còn khả năng và tinh thần để chống cự một cách quyết liệt, dẫn đến việc bàn giao chính quyền diễn ra tương đối ôn hòa ở nhiều nơi.

5.1. Sức mạnh áp đảo của lực lượng chính trị và quần chúng

Trong những ngày Tổng khởi nghĩa, tại các thành phố lớn như Hà Nội, Huế, Sài Gòn, lực lượng đóng vai trò quyết định là lực lượng chính trị của quần chúng. Hàng chục vạn người dân đã xuống đường biểu tình, thị uy vũ trang, chiếm các công sở quan trọng. Khí thế cách mạng của quần chúng mạnh mẽ đến mức làm tê liệt hoàn toàn các cơ quan đầu não của địch. Trước biển người với ý chí sục sôi, binh lính và quan lại của chính quyền bù nhìn không dám nổ súng chống cự. Họ hoặc bỏ chạy, hoặc đầu hàng, hoặc ngả theo cách mạng. Sức mạnh tổng hợp của toàn dân đã tạo ra một áp lực khổng lồ, khiến cuộc chuyển giao quyền lực diễn ra nhanh chóng, hạn chế tối đa xung đột và đổ máu.

5.2. Sự tan rã của quân đội Nhật và chính quyền tay sai

Yếu tố then chốt dẫn đến cuộc cách mạng ít đổ máu là sự sụp đổ từ bên trong của kẻ thù. Quân đội Nhật sau khi đầu hàng Đồng minh chỉ còn mục tiêu duy nhất là bảo toàn lực lượng để chờ ngày về nước. Họ nhận được lệnh không can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Do đó, dù có trong tay hàng vạn quân lính với vũ khí hiện đại, họ đã giữ thái độ trung lập, không đàn áp các cuộc nổi dậy của nhân dân. Cùng lúc, chính quyền Trần Trọng Kim không còn chỗ dựa, tự động tan rã. Khi đối phương đã mất ý chí và khả năng kháng cự, cách mạng có thể giành thắng lợi một cách trọn vẹn mà không cần đến những trận chiến đẫm máu.

VI. Bài học kinh nghiệm từ việc vận dụng bạo lực cách mạng

Thắng lợi của Cách mạng tháng Tám để lại nhiều bài học quý báu về nghệ thuật khởi nghĩa và vận dụng quan điểm bạo lực cách mạng. Đây là những kinh nghiệm được đúc kết từ thực tiễn, không chỉ có giá trị lịch sử mà còn là nền tảng lý luận cho hai cuộc kháng chiến vĩ đại sau này. Những bài học này xoay quanh việc xây dựng lực lượng toàn dân, kết hợp các hình thức đấu tranh, vai trò lãnh đạo của Đảng và nghệ thuật nắm bắt thời cơ. Chúng khẳng định một chân lý: một cuộc cách mạng muốn thành công phải dựa vào sức mạnh của nhân dân, do một chính đảng có đường lối đúng đắn, sáng tạo lãnh đạo.

6.1. Xây dựng lực lượng từ chính trị đến vũ trang là cốt lõi

Bài học hàng đầu là phải coi trọng việc xây dựng lực lượng cách mạng, đặc biệt là xây dựng lực lượng chính trị của quần chúng. Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng, do đó phải tập hợp, tổ chức và giác ngộ quần chúng. Chỉ trên cơ sở đó mới có thể xây dựng được các lực lượng vũ trang nhân dân vững mạnh. Lực lượng vũ trang phải từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, có mối liên hệ máu thịt với nhân dân. Bài học về việc xây dựng Mặt trận Việt Minh và hệ thống ba thứ quân vẫn còn nguyên giá trị, cho thấy tầm quan trọng của việc xây dựng sức mạnh tổng hợp toàn dân tộc.

6.2. Kết hợp đấu tranh chính trị vũ trang và khởi nghĩa từng phần

Thực tiễn đã chứng minh sự đúng đắn của phương pháp kết hợp đấu tranh chính trị với đấu tranh vũ trang, tiến hành khởi nghĩa vũ trang từng phần để tiến lên tổng khởi nghĩa. Phương pháp này phù hợp với điều kiện một nước thuộc địa, nơi cách mạng đi từ xây dựng cơ sở ở nông thôn, rừng núi rồi tiến về thành thị. Khởi nghĩa từng phần giúp ta củng cố lực lượng, mở rộng căn cứ địa, làm suy yếu địch và tạo tiền đề cho cuộc nổi dậy cuối cùng. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hai hình thức đấu tranh giúp phát huy tối đa sức mạnh của cả quân sự và chính trị, tạo thế áp đảo để giành thắng lợi quyết định.

6.3. Sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng và nghệ thuật chớp thời cơ

Thắng lợi của Cách mạng tháng Tám khẳng định vai trò lãnh đạo tuyệt đối, sáng suốt của Đảng Cộng sản Đông Dương và lãnh tụ Hồ Chí Minh. Đảng đã đề ra đường lối cách mạng đúng đắn, kiên trì chuẩn bị lực lượng trong suốt 15 năm và cực kỳ nhạy bén trong việc phân tích tình hình, chớp thời cơ. Bài học về nghệ thuật khởi nghĩa cho thấy tầm quan trọng của việc xác định đúng thời điểm hành động. Nếu nổi dậy quá sớm khi địch còn mạnh, cách mạng sẽ bị dìm trong biển máu. Nếu quá muộn, sẽ bỏ lỡ cơ hội và đối mặt với sự can thiệp của các thế lực bên ngoài. Sự lãnh đạo tài tình của Đảng chính là nhân tố quyết định nhất đảm bảo cho thắng lợi.

11/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

MỞ ĐẦU 1. TÍNH CAP THIET CUA DE TÀI Cách đây hơn nửa thé ky, lich sử dân tộc Việt Nam đã phi đậm một mốc son chói loi : Thing Tám nim 1945, dưới sự lãnh đạo của Dang Cộng Sản Đông Dương (Lức Đảng Cộng Sản Việt Nam), quần và dân Việt Nam đã gianh được thang lợi rực rỡ trong cuộc cách mạng diin tộc dân chủ nhân dan của mình, chấm dứt chế độ thực din kiểu cũ tin tai hein $0 năm trên đất nước Việt Nam, thanh lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa - một Nhà nước cách mang của toàn dẫn tộc, Thành công của Cách mạng tháng Tám năm 1945 cũng là thành công của Dang Cộng Sản Việt Nam sau suốt 15 năm trực tiếp lĩnh đạo phong trào cách mạng. Đó là minh chứng hùng hỗn vẻ tinh thin chủ động sáng tao của Dang trong việc vận dụng chủ nghĩa Mác — Lénin vào tình hình cách mang cụ thể ở Việt Nam, để từ đó để ra những đường lỗi, phương pháp cách mang đúng đắn nhằm đưa cách mạng Việt Nam di đến thắng lợi sau cùng. Một trong những nội dung lớn đặc biệt quan trọng của học thuyết Mác — Lénin về đấu tranh cách mạng là quan điểm bạo lực cách mạng, quan điểm nay đã được Đảng Cộng Sdn Việt Nam nấm vững và vận dụng một cách sáng tạo, góp phan không nhỏ đưa đến thắng lợi của Cách mạng tháng Tám năm 1945, sau đó trở thành nội dung cơ hẳn ca phương pháp cách mạng Việt Nam trong suốt những năm kháng chiến sau này.

Vì vậy, tôi đã quyết định chon Vấn để vận dung quan điểm bạo lực cách mạng trong Cách mạng tháng Tám năm 1945 làm dé tài cho luận văn tốt nghiệp của mình. TINH HÌNH NGHIÊN CỨU DE TÀI Cách mang thắng Tấm năm 1945 không chỉ là một sự kiện vĩ đại đối với dân tộc Việt Nam, mà còn là một cuộc cách mạng có ý nghĩa lớn lao đối với phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới. Do đó, suốt nửa thé ky qua, Cách mang tháng Tám năm 1945 đã trở thành để tài nghiên cứu của rất nhiều nhà khoa học trong và ngoài nước. Riêng vấn dé sử dụng bao lực cách mạng trong Cách mạng thắng Tám đã được không ít học giả tìm hiểu như: % Nguyễn Anh Dũng - Đấu tranh wi trang trong Cúch mang thẳng Tam.

* Nguyễn Anh Dũng - Nghệ thud? chỉ dao đẩu tranh vi trang trong Cúch mang Hing Tim. + Trần Văn Giàu - Sự tình thành ne naïng ở Việt Nam từ thể kỳ XIX đến Cúch mee thủng Tim —— “7= ————ễ>ễễễe------——— Sinh viên thực hiện : HOANG DIEU THỦY Trang 1/46 Hiẻng dẫn nghiên cửu khoa học : Thạc sỹ LUONG VĂN TAM + Phòng Chính trị Bộ tham mim - Bal học Cach mạng thủng Tám. Tuy nhiên, các tác gid trên hầu như chŸ nghiên cứu một khía cạnh của vấn đẻ, chứ chưa nghiên cứu mật cích chuyên biệt, toàn diện và hệ thống về qua trình vận dung quan điểm bạo lực cách mạng trong Cách mang thắng Tám. Vi lẽ đó, bên cạnh việc học hỏi và kế thừa những thành tựu nghiên cứu của các học giả đi trước, tôi mong muốn được gop nhắn nghiên cứu một cách hoàn chỉnh sự vận dung quan điểm bạo lực cách mang trong Cách mạng tháng Tám, đồng thời giới thiệu những đúng góp quý báu của Đăng Cộng Sản Việt Nam trong kho tùng kinh nghiệm của dân tộc thông qua để thi: Vấn để vận dung quan điểm haa lực cách mang trong Cách mạng thang Tam năm 1945.

MỤC ĐÍCH VA NHIỆM VỤ NGHIÊN CUU ‘+ Mục đích “ Tìm hiểu sự sáng tao của Đăng Công Sản Việt Nam trong việc vận dụng quan điểm bạo lực cách mạng để dé ra phương phip cách mang đúng đắn trong Cách mạng thing Tám năm 1935. * Góp phin xây dựng và củng cố niém tin vững chắc vào sự lãnh đạo của Bảng “ Bổ sung và hoàn chỉnh kiến thức lý luận chính trị nhằm phục vụ cho công tác nghiên cứu và siïng dạy “* Nhiệm vụ “ Tìm hiểu cách mạng Việt Nam trong Cách mang thang Tám. “ Tim hiểu sự vận dung sing tạo học thuyết bao lực cách mạng của Đẳng ta trong Cách mạng tháng Tám. “ Hệ thống lại quá trình Dang vận dụng quan điểm bạo lực cách mang để để ra phương pháp cách mạng cho tổng khởi nghĩa thing Tầm năm 1945.

CO SỬ LÝ LUẬN VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU ** Dữ sử lý luận *^ Chủ nghĩa Mác- Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. ¥ Văn kiện Đẳng từ năm 1930 đến năm 1945. + Phương phap nghiên cứu *“ Nguyên tắc phương pháp luận của chủ nghĩa Mác - Lénin và tư tưởng Hỗ Chi Minh. ¥ Sử dụng nhương nhấp lịch sử, Logie, nhân tich — tổng hep, đối chiếu — so sánh.

-— —ẦỄễễỄễỄễEEEEEEỶEỶEEtaằẽŠẰẽẼẽẰẽẰŸẽẼẽẼẽ ">> Sinh viên thực hiện : HOANG DIEU THUY Trang 2/46 Lồng dẫn nghê radu khoa học : Thạc sỹ LƯỢNG VĂN TẮM 5. ĐỔI TƯỢNG VA PHAM VI NGHIÊN CỨU + Bối lượng “LY luận chủ nghĩa Mác — Lênin về hao lực cách mạng, “ Đảng vận dung quan điểm bạo lực cách mạng vào Cách mang tháng Tam như thể nàu ? + Pham vi * “ Quan điểm bao lực cách mang. “ Bao lực cách mạng trong Cách mang thing Tám năm 1945, 6. DONG GOP CUA LUẬN VAN “ Nghiên cứu một cách toàn diện quá trình vận dung quan điểm bao lực cách mạng trong Cách mang thing Tam năm 1945 của Dang Cộng Sản Việt Nam.

¥ Củng cố niềm tin vào sự lãnh duo sáng suốt của Đảng Cộng Sản Việt Nam. —ŸÝnmmmm=======-———— e7 he “=ễ—-ễễễ Sinh viên thực hiện : HOANG nIỆU THỦY Trang 3/46 Hiding dẫn ngiên cứu khaa học : Thạc sỹ LUONG VĂN TẮM Chương 01 CHỦ NGHĨA MÁC - LENIN VÀ TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ BAO LỰC CÁCH MẠNG 1. PHỦ NGHĨA MÁC - LENIN BAN VE BAO LỰC CÁCH MẠNG Thành tựu vĩ đại cũng là điểm trung tâm của Chủ nghĩa Xã Hội Khoa Học nói riêng và Chủ nghĩa Mác - Lénin nói chung, đó là học thuyết về sứ mệnh lịch sử thế giới của giai cấp công nhân mà nến móng của nó là tư tưởng về bạo lực cách mạng. Khi bin về bạo lực cách mạng.

các học gid tự sản và những người theo chủ nghĩa cơ hội coi bạo lực là môi "tôi ác tuyệt đối” và “moi việc dùng bạo lực đều lim cho ké sử dụng nó suy đổi về dao đức” [32 ; 262], Còn Chủ nghĩa Mae ~ Lénin đánh giá bạo lực (chiến tranh) không phải là một điều tuyệt đối xấu xa, chỉ có những cuộc chiến tranh nào do lực lượng phản động của xã hôi tiến hành với mục đích chiếm doat đất dai và của cải của người khác, với mục dich khuất phục các dan tộc thi mứ' là một tội lỗi. Điều quan trong hơn cả là Chủ nghĩa Mác - Lênin đã chỉ ra rằng lực lượng quân sự cũng như bao lực nói chung trong lịch sử không chỉ hoàn tein đúng vai trò phan động mã trái lai nó còn đóng vai trò cách mạng, tiến bd, nó “là bà dd cho mọi xã hội cũ dang thai nghén một xã hội mới”, “lä công cụ mã sự vận động xã hội dùng để tự mở đường cho mình và đập tan những hình thức chính trị cứng đờ và chết” [32 ; 261 = 262]. Lịch sử đã chứng minh rằng vấn để cơ bản của mọi cuộc cách mạng là vấn để chính quyển, các cuộc cách mạng xã hội là kết quả tất yếu từ sự không tương dung giữa kinh tế và chính trị (chính xác hơn là giữa lực lượng sin xuất và quan hệ sản xuất), cách mạng là để xóa bỏ chế độ chính trị đã lỗi thời, thay thế bằng một chế độ chính trị khác tiến hộ hen, mở đường cho lực lượng sản xuất phát triển. Cuộc cách mạng ấy cẩn phải được thực hiện bằng bạo lực.

Không bao giờ một giai cấn thống trị lai tự nguyện rút lui khỏi vũ đãi chính trị, tf nguyện từ bỏ quyển lực thống trị của mình, muốn dip tan “edi hình thức chính trị cứng dé và chết” ấy không củ cách não khác hơn là dùng bao lực cách mang của quan chúng. Trong lich sử xã hội có giải cấp, cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩu là cuộc cách mạng xã hội tiến bộ nhất, sâu sắc và triệt để nhất, Bải lẽ trước nó, các cuộc cách mạng xã hội chỉ là sự thay thể chế độ dp bức bóc lột này bằng một chế độ úp bức bóc lôi khác nặng né hơn và tinh vi hơn, chỉ có cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩa là cuộc cách mạng tiêu diệt hoàn toàn chế độ nuười hóc lột người, thiết lập chính quyền củi quan chúng nhận din, Chính do tỉnh chất triệt để của minh mà wich meng Xã Hồi Chủ Nghĩa càng không thể load trừ việc sử đụng bạo lực cách mạng của quân chúng để đập tain, phá hủy hoàn toàn Nhà nước tư sản vì các thiết chế chính trị của nó, từ đó mới có thể ¬ -----Ầ--—.Ầ Sinh viên thực hiện : HOANG DIEU THUY Trang 4/46 Hướng dẫn nghén aly khoa học : Thạc sỹ LUONG VĂN TẮM xây dựng một xã hồi mới. Vì lẽ đó, Chủ nghĩa Mác = Lénin khẳng định : "Nhà nước tư sản bị thay thế bởi Nhà nước võ sản (chuyên chính võ sản) không thể bằng con đường tiêu vong được, mà chỉ có thể theo quy luật chung, bằng một cuộc cách mang bạo lực” [29 ; 27]. Giai cấp công nhân đại diện cho lực lượng sản xuất đang phát triển, da bị kìm hãm bởi quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa ngày càng trở thành lỗi thời, không thể không phá bỏ sự kìm hãm đó để mở đường cho sự phát triển của mình.

Lich sử giao cho họ nhiệm vụ “thông qua con đường cách mang mà trở thành piái cấp thống trị và với tư cách là giai cấp thững trị, nó dùng bạo lực tiêu diệt chế độ sản xuất cũ” [31 ; 569], Như vậy, chi cú dùng bao lực cách mạng của quần chúng đập tan bạo lực phan cách mang của giai cấp tư sản thì mới giành được chính quyền về tay giai cấp công nhân, nhãn dân lao động, và từ đó xây dựng một xã hội mới. Bao lực cách mạng là con đường tất yếu của cách mạng vỗ sản, Ở đây cẩn nói thêm rằng, trong lịch sử cũng đã từng xảy ra trường hợp cách mạng phat triển theo con đường hòa hình, chẳng hạn như cuộc cích mang Hà Lan, Mỹ. ở thé kỷ thứ XIX, tuy nhiên đây chỉ là những trường hợp hy hữu, rất hiểm khi xảy ra. Vì vậy, có thể nói như Mac rằng : trong đại da số các nước trên lục địa, bạo lực vẫn phải là đòn bẩy của cuộc cách mang.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ