Khai Thác Tài Nguyên Du Lịch Nhân Văn Để Phát Triển Du Lịch Ở Thành Phố Hồ Chí Minh

Tài liệu nghiên cứu Luận văn khai thác tài nguyên du lịch nhân văn để phát triển du lịch ở thành phố hồ chí minh, tổng hợp lý thuyết và thực hành, cung cấp kiến thức chuyên sâu về

Chuyên ngành

Địa Lí

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2018

228
2
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ KHAI THÁC TÀI NGUYÊN DU LỊCH NHÂN VĂN CHO PHÁT TRIỂN DU LỊCH

1.1. Các khái niệm liên quan

1.2. Phân loại tài nguyên du lịch nhân văn

1.3. Đặc điểm tài nguyên du lịch nhân văn

1.4. Nguyên tắc khai thác tài nguyên du lịch nhân văn

1.5. Các nhân tố ảnh hưởng đến khai thác tài nguyên du lịch nhân văn

1.6. Các tiêu chí đánh giá khai thác tài nguyên du lịch nhân văn

1.7. Cơ sở thực tiễn

1.7.1. Trên thế giới

2. CHƯƠNG 2: CÁC NHÂN TỐ ẢNH HƯỞNG VÀ THỰC TRẠNG KHAI THÁC TÀI NGUYÊN DU LỊCH NHÂN VĂN Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

2.1. Khái quát về Thành phố Hồ Chí Minh

2.2. Tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

2.3. Di sản, di tích lịch sử - văn hóa

2.4. Công trình nhân tạo

2.5. Sự kiện đặc biệt

2.6. Làng nghề, phố nghề và sản phẩm nghề truyền thống

2.7. Ẩm thực truyền thống

2.8. Các hoạt động nhận thức khác

2.9. Các điểm tài nguyên du lịch nhân văn quan trọng cho phát triển du lịch ở Thành phố Hồ Chí Minh

2.10. Các nhân tố ảnh hưởng đến khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

2.10.1. Vị trí địa lý

2.10.2. Đặc điểm tự nhiên

2.10.3. Đặc điểm kinh tế - xã hội

2.10.4. Đặc điểm nguồn tài nguyên du lịch

2.11. Thực trạng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

2.11.1. Khái quát chung về hoạt động du lịch ở Thành phố Hồ Chí Minh

2.11.2. Thực trạng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

2.11.3. Đánh giá thực trạng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

3. CHƯƠNG 3: ĐỊNH HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP KHAI THÁC TÀI NGUYÊN DU LỊCH NHÂN VĂN Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

3.1. Định hướng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

3.1.1. Cơ sở định hướng

3.1.2. Định hướng khai thác

3.2. Một số giải pháp khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh

3.2.1. Giải pháp bảo tồn nguồn tài nguyên

3.2.2. Giải pháp nâng cao tính hấp dẫn của nội dung tham quan

3.2.3. Giải pháp nâng cao khả năng tiếp cận của khách du lịch

3.2.4. Giải pháp hoàn thiện cơ sở hạ tầng và cơ sở vật chất - kỹ thuật phục vụ du lịch

3.2.5. Giải pháp ứng dụng khoa học - công nghệ trong khai thác nguồn tài nguyên

3.2.6. Giải pháp liên kết, hợp tác trong khai thác nguồn tài nguyên

3.2.7. Giải pháp khác

3.3. Một số kiến nghị

3.3.1. Đối với cơ quan quản lý Nhà nước

3.3.2. Đối với Hiệp hội Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh và các hội nghề nghiệp

3.3.3. Đối với doanh nghiệp du lịch

3.3.4. Đối với nhà nghiên cứu du lịch

3.3.5. Đối với Ban quản lý, cá nhân sở hữu điểm tài nguyên du lịch nhân văn

PHẦN MỞ ĐẦU

PHẦN NỘI DUNG

PHẦN KẾT LUẬN

DANH MỤC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU

LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng Quan Tài Nguyên Du Lịch Nhân Văn TP

Thành phố Hồ Chí Minh (TPHCM) sở hữu nguồn tài nguyên du lịch nhân văn (TNDLNV) phong phú, được bồi đắp qua hơn 300 năm lịch sử. Nguồn tài nguyên này là lợi thế cạnh tranh quan trọng trong phát triển du lịch Thành phố Hồ Chí Minh. Minh chứng là kết quả bình chọn “Thành phố Hồ Chí Minh 100 điều thú vị” cho thấy 70% các yếu tố hấp dẫn liên quan đến địa điểm và sự kiện thuộc TNDLNV. So với các tỉnh lân cận, TPHCM vượt trội về hệ thống di tích lịch sử - văn hóa, với số lượng di tích cấp quốc gia nhiều hơn tổng số của 7 tỉnh lân cận (29 so với 27). Tuy nhiên, tỷ trọng khách du lịch quốc tế đến TPHCM đang giảm so với cả nước, từ 69,2% năm 1995 xuống 58,3% năm 2011. Một trong những nguyên nhân là do việc khai thác TNDLNV chưa hợp lý. Để duy trì vị thế trung tâm du lịch hàng đầu, TPHCM cần các giải pháp khai thác hiệu quả nguồn tài nguyên này, bởi TNDL chiếm 80-90% giá trị sản phẩm du lịch và định hướng chuyên môn hóa du lịch của địa phương.

1.1. Vai trò của tài nguyên du lịch nhân văn trong phát triển du lịch

Tài nguyên du lịch, đặc biệt là tài nguyên du lịch nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh, đóng vai trò then chốt trong việc tạo ra các sản phẩm du lịch độc đáo và hấp dẫn. Theo Nguyễn Minh Tuệ và cộng sự (2011), TNDL chiếm 80-90% giá trị sản phẩm du lịch, quyết định hướng chuyên môn hóa du lịch của mỗi địa phương. Việc khai thác hiệu quả nguồn tài nguyên này không chỉ thu hút du khách mà còn góp phần quảng bá văn hóa, lịch sử của thành phố.

1.2. So sánh tiềm năng du lịch nhân văn TP.HCM với các tỉnh lân cận

TPHCM có lợi thế vượt trội so với các tỉnh lân cận về số lượng và chất lượng các di tích lịch sử - văn hóa. Số lượng di tích được xếp hạng cấp quốc gia ở TPHCM lớn hơn tổng số của 7 tỉnh lân cận. Điều này tạo điều kiện thuận lợi cho việc phát triển các loại hình du lịch văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh, du lịch lịch sử Thành phố Hồ Chí Minh.

II. Thách Thức Khai Thác Du Lịch Nhân Văn TP

Mặc dù sở hữu tiềm năng lớn, việc khai thác tài nguyên du lịch nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh vẫn đối mặt với nhiều thách thức. Tỷ trọng khách du lịch quốc tế đến TPHCM giảm cho thấy sự cần thiết phải đánh giá lại và cải thiện các sản phẩm du lịch hiện có. Theo tác giả Hoàng Trọng Tuân, việc đánh giá các điểm TNDLNV đang khai thác theo hướng tiếp cận từ dưới lên (từ cộng đồng) chưa được quan tâm đúng mức. Nhiều nghiên cứu trước đây đã lỗi thời và cần được cập nhật. Do đó, cần có những nghiên cứu mới, toàn diện hơn để đưa ra các giải pháp khai thác hợp lý, bền vững nguồn TNDLNV của TPHCM.

2.1. Đánh giá từ cộng đồng về khai thác tài nguyên du lịch nhân văn

Việc đánh giá từ cộng đồng về khai thác tài nguyên du lịch nhân văn chưa được quan tâm đúng mức. Cần có những nghiên cứu tiếp cận từ dưới lên, lắng nghe ý kiến của cộng đồng địa phương để đảm bảo việc khai thác tài nguyên mang lại lợi ích cho tất cả các bên liên quan và bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống.

2.2. Cập nhật và bổ sung các nghiên cứu về tài nguyên du lịch nhân văn

Nhiều nghiên cứu trước đây về tài nguyên du lịch nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh đã lỗi thời và cần được cập nhật. Cần có những nghiên cứu mới, toàn diện hơn để đánh giá đúng thực trạng khai thác tài nguyên và đưa ra các giải pháp phù hợp với bối cảnh hiện tại.

III. Cách Bảo Tồn Di Sản Văn Hóa TP

Bảo tồn tài nguyên du lịch nhân văn là yếu tố then chốt để phát triển du lịch bền vững Thành phố Hồ Chí Minh. Việc bảo tồn không chỉ giữ gìn các giá trị văn hóa, lịch sử mà còn tạo ra sức hấp dẫn lâu dài cho các điểm đến du lịch. Cần có các giải pháp đồng bộ để bảo tồn các di sản văn hóa vật thể và phi vật thể, đồng thời nâng cao nhận thức của cộng đồng về tầm quan trọng của việc bảo tồn.

3.1. Giải pháp bảo tồn di sản văn hóa vật thể và phi vật thể

Cần có các giải pháp đồng bộ để bảo tồn các di sản văn hóa vật thể (như các di tích lịch sử) và phi vật thể (như lễ hội truyền thống, nghề thủ công truyền thống). Các giải pháp này cần dựa trên sự tham gia của cộng đồng và đảm bảo tính bền vững.

3.2. Nâng cao nhận thức cộng đồng về bảo tồn tài nguyên du lịch nhân văn

Cần nâng cao nhận thức của cộng đồng về tầm quan trọng của việc bảo tồn tài nguyên du lịch nhân văn. Điều này có thể được thực hiện thông qua các chương trình giáo dục, truyền thông và các hoạt động cộng đồng.

3.3. Ứng dụng công nghệ trong bảo tồn và quảng bá di sản văn hóa

Ứng dụng công nghệ thông tin trong việc số hóa, lưu trữ và quảng bá các di sản văn hóa, giúp du khách dễ dàng tiếp cận và tìm hiểu về lịch sử, văn hóa của thành phố. Phát triển các ứng dụng du lịch thông minh cung cấp thông tin chi tiết về các điểm đến, sự kiện văn hóa và các dịch vụ du lịch liên quan.

IV. Hướng Dẫn Phát Huy Giá Trị Du Lịch Văn Hóa TP

Để phát triển du lịch Thành phố Hồ Chí Minh hiệu quả, cần phát huy tối đa giá trị của tài nguyên du lịch nhân văn. Điều này đòi hỏi sự sáng tạo trong việc xây dựng các sản phẩm du lịch độc đáo, hấp dẫn, phù hợp với nhu cầu của du khách. Đồng thời, cần tăng cường quảng bá, xúc tiến du lịch để thu hút du khách trong và ngoài nước.

4.1. Xây dựng sản phẩm du lịch văn hóa độc đáo và hấp dẫn

Phát triển các sản phẩm du lịch văn hóa độc đáo, hấp dẫn, khai thác các giá trị lịch sử, văn hóa, nghệ thuật của thành phố. Các sản phẩm này cần phù hợp với nhu cầu của du khách và mang tính trải nghiệm cao.

4.2. Tăng cường quảng bá và xúc tiến du lịch văn hóa TP.HCM

Tăng cường quảng bá, xúc tiến du lịch văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh trên các kênh truyền thông trong và ngoài nước. Tham gia các hội chợ, triển lãm du lịch quốc tế để giới thiệu các sản phẩm du lịch văn hóa của thành phố.

4.3. Liên kết các điểm du lịch văn hóa tạo thành tuyến du lịch hấp dẫn

Xây dựng các tuyến du lịch kết nối các điểm đến văn hóa, lịch sử quan trọng của thành phố, tạo ra những hành trình khám phá hấp dẫn và đa dạng cho du khách. Chú trọng phát triển các tour du lịch chuyên đề, tập trung vào các khía cạnh văn hóa đặc sắc của TPHCM.

V. Ứng Dụng Thực Tiễn Tour Du Lịch Văn Hóa TP

Nghiên cứu này có ý nghĩa thực tiễn trong việc góp phần khai thác hợp lý nguồn tài nguyên du lịch nhân văn của TPHCM để phát triển du lịch. Kết quả nghiên cứu có thể được sử dụng để xây dựng các tour du lịch mới, hấp dẫn, khai thác các giá trị văn hóa, lịch sử của thành phố. Đồng thời, nghiên cứu cũng cung cấp các giải pháp để bảo tồn và phát huy giá trị của các di sản văn hóa.

5.1. Xây dựng các tour du lịch trải nghiệm văn hóa địa phương

Phát triển các tour du lịch trải nghiệm văn hóa địa phương, cho phép du khách tham gia vào các hoạt động truyền thống, tìm hiểu về phong tục tập quán và thưởng thức ẩm thực đặc sắc của TPHCM. Khuyến khích du lịch cộng đồng, tạo cơ hội cho du khách giao lưu và tìm hiểu về cuộc sống của người dân địa phương.

5.2. Phát triển du lịch sáng tạo dựa trên tài nguyên nhân văn

Khuyến khích các hoạt động du lịch sáng tạo, kết hợp giữa văn hóa truyền thống và nghệ thuật đương đại, tạo ra những trải nghiệm độc đáo và mới lạ cho du khách. Tổ chức các sự kiện văn hóa, nghệ thuật quy mô lớn, thu hút sự quan tâm của du khách trong và ngoài nước.

VI. Tương Lai Du Lịch Nhân Văn TP

Tương lai của du lịch nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh phụ thuộc vào việc khai thác bền vững và phát huy tối đa giá trị của các nguồn tài nguyên. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp du lịch và cộng đồng địa phương để đảm bảo sự phát triển bền vững của ngành du lịch.

6.1. Chính sách hỗ trợ phát triển du lịch nhân văn bền vững

Nhà nước cần có các chính sách hỗ trợ phát triển du lịch nhân văn bền vững, khuyến khích các doanh nghiệp đầu tư vào các dự án bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa. Tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động du lịch cộng đồng, góp phần nâng cao đời sống của người dân địa phương.

6.2. Hợp tác giữa các bên liên quan để phát triển du lịch nhân văn

Cần có sự hợp tác chặt chẽ giữa các cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp du lịch, các tổ chức xã hội và cộng đồng địa phương để đảm bảo sự phát triển bền vững của du lịch nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh.

05/06/2025
Luận văn khai thác tài nguyên du lịch nhân văn để phát triển du lịch ở thành phố hồ chí minh

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ KHAI THÁC TÀI NGUYÊN DU LỊCH NHÂN VĂN CHO PHÁT TRIỂN DU LỊCH. Các khái niệm liên quan. Phân loại tài nguyên du lịch nhân văn. Đặc điểm tài nguyên du lịch nhân văn.

Nguyên tắc khai thác tài nguyên du lịch nhân văn. Các nhân tố ảnh hưởng đến khai thác tài nguyên du lịch nhân văn. Các tiêu chí đánh giá khai thác tài nguyên du lịch nhân văn. Cơ sở thực tiễn.

Trên thế giới .46 Chương 2: CÁC NHÂN TỐ ẢNH HƯỞNG VÀ THỰC TRẠNG KHAI THÁC TÀI NGUYÊN DU LỊCH NHÂN VĂN Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH. Khái quát về Thành phố Hồ Chí Minh. Tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Di sản, di tích lịch sử - văn hóa.

Công trình nhân tạo. Sự kiện đặc biệt. Làng nghề, phố nghề và sản phẩm nghề truyền thống. Ẩm thực truyền thống.

Các hoạt động nhận thức khác. Các điểm tài nguyên du lịch nhân văn quan trọng cho phát triển du lịch ở Thành phố Hồ Chí Minh. Các nhân tố ảnh hưởng đến khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Vị trí địa lý.

Đặc điểm tự nhiên. Đặc điểm kinh tế - xã hội. Đặc điểm nguồn tài nguyên du lịch. Thực trạng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Khái quát chung về hoạt động du lịch ở Thành phố Hồ Chí Minh. Thực trạng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Đánh giá thực trạng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh.106 iv Chương 3: ĐỊNH HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP KHAI THÁC TÀI NGUYÊN DU LỊCH NHÂN VĂN Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH. Định hướng khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Cơ sở định hướng. Định hướng khai thác. Một số giải pháp khai thác tài nguyên du lịch nhân văn ở Thành phố Hồ Chí Minh. Giải pháp bảo tồn nguồn tài nguyên.

Giải pháp nâng cao tính hấp dẫn của nội dung tham quan. Giải pháp nâng cao khả năng tiếp cận của khách du lịch. Giải pháp hoàn thiện cơ sở hạ tầng và cơ sở vật chất - kỹ thuật phục vụ du lịch. Giải pháp ứng dụng khoa học - công nghệ trong khai thác nguồn tài nguyên.

Giải pháp liên kết, hợp tác trong khai thác nguồn tài nguyên. Giải pháp khác. Một số kiến nghị. Đối với cơ quan quản lý Nhà nước.

Đối với Hiệp hội Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh và các hội nghề nghiệp. Đối với doanh nghiệp du lịch. Đối với nhà nghiên cứu du lịch. Đối với Ban quản lý, cá nhân sở hữu điểm tài nguyên du lịch nhân văn .142 PHẦN KẾT LUẬN .147 DANH MỤC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU .150 LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN .150 TÀI LIỆU THAM KHẢO.

I v DANH MỤC CHỮ VIẾT TẮT BQL: Ban quản lý CSHT: Cơ sở hạ tầng CSVC-KT: Cơ sở vật chất - kỹ thuật CVVH: Công viên văn hóa DTLS: Di tích lịch sử DTLSVH: Di tích lịch sử - văn hóa GRDP: Tổng sản phẩm trên địa bàn (Gross Regional Domestic Product) GTVT: Giao thông vận tải HDV: Hướng dẫn viên KDL: Khu du lịch KT-XH: Kinh tế - xã hội MICE: Hội nghị (Meetings), Khen thưởng (Incentives), Hội thảo (Conventions) và Triển lãm (Exhibitions) PTDL: Phát triển du lịch QL: Quốc lộ SPDL: Sản phẩm du lịch TNDL: Tài nguyên du lịch TNDLNV: Tài nguyên du lịch nhân văn TNDLTN: Tài nguyên du lịch tự nhiên TP: Thành phố TPHCM: Thành phố Hồ Chí Minh TTTM: Trung tâm thương mại UBND: Ủy ban nhân dân UNESCO: Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên Hiệp Quốc (United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization) UNWTO: Tổ chức Du lịch Thế giới (United Nations World Tourism Organization) VH&TT: Văn hóa và Thể thao VHTT&DL: Văn hóa, Thể thao và Du lịch vi DANH MỤC BẢNG Stt Ký hiệu Tên bảng Trang 1 Bảng 1.1 Mối quan hệ giữa một số loại TNDLNV với các loại hình 22 và SPDL 2 Bảng 1.2 Các tiêu chí đánh giá khai thác TNDL và TNDLNV 35 3 Bảng 2.1 Số lượng di tích đã được xếp hạng ở TPHCM 55 4 Bảng 2.2 Số khách sạn và cơ sở lưu trú ở TPHCM qua các năm 81 2011 - 2015 5 Bảng 2.3 Tổng hợp tiêu chí và chỉ tiêu đánh giá các điểm 122 TNDLNV đang khai thác 6 Bảng 2.4 Mối liên hệ giữa các biến số với sự hài lòng của khách 123 du lịch tại các điểm TNDLNV đang khai thác DANH MỤC BIỂU ĐỒ Stt Ký hiệu Tên biểu đồ Trang 1 Hình 2.2 Số lượng DTLSVH đã xếp hạng tại các tỉnh/thành phố 54 Vùng Đông Nam Bộ 2 Hình 2.4 Biểu đồ đình và miếu phân theo quận/huyện ở TPHCM 58 3 Hình 2.5 Biểu đồ lượt khách du lịch đến TPHCM 78 giai đoạn 1995 - 2015 4 Hình 2.6 Biểu đồ doanh thu du lịch TPHCM giai đoạn 2011 - 2015 80 5 Hình 2.7 Biểu đồ số lượt khách tham quan tại các bảo tàng 89 ở TPHCM qua các năm 2010 - 2015 6 Hình 2.8 Biểu đồ đánh giá của khách du lịch về tính an toàn tại 116 các điểm du lịch 7 Hình 2.9 Biểu đồ ý kiến cộng đồng địa phương về các chỉ tiêu 119 đánh giá tại điểm du lịch 8 Hình 2.10 Biểu đồ ý kiến doanh nghiệp du lịch về các chỉ tiêu đánh 120 giá tại điểm du lịch 9 Hình 2.11 Biểu đồ ý kiến khách du lịch về các chỉ tiêu đánh giá tại 121 điểm du lịch vii DANH MỤC SƠ ĐỒ Stt Ký hiệu Tên sơ đồ Trang 1 Hình 0.1 Khung nghiên cứu 17 2 Hình 1.1 Sơ đồ mối quan hệ giữa các loại tài nguyên 21 3 Hình 1.2 Sơ đồ phân loại TNDLNV 24 4 Hình 1.3 Tiêu chí và chỉ tiêu đánh giá các điểm TNDLNV 39 đang được khai thác ở TPHCM DANH MỤC BẢN ĐỒ Stt Ký hiệu Tên ảnh, bản đồ Trang 1 Hình 2.1 Bản đồ hành chính TPHCM 53 2 Hình 2.3 Bản đồ TNDLNV ở TPHCM 56 3 Hình 3.1 Bản đồ khai thác TNDLNV ở TPHCM 135 1 PHẦN MỞ ĐẦU 1. Lí do chọn đề tài Lịch sử hơn 300 năm hình thành và phát triển đã để lại trong lòng Thành phố Hồ Chí Minh (TPHCM) nguồn tài nguyên du lịch nhân văn (TNDLNV) đa dạng và đặc sắc. Nguồn tài nguyên này đã và đang là thế mạnh của Thành phố trong phát triển du lịch (PTDL). Trong kết quả bình chọn “Thành phố Hồ Chí Minh 100 điều thú vị” lần 1, có 70/100 điều thú vị về TPHCM liên quan đến các địa điểm và sự kiện thuộc về TNDLNV [63].

So với các tỉnh lân cận, nguồn TNDLNV cũng có lợi thế nổi trội, đặc biệt là hệ thống di tích lịch sử - văn hóa (DTLSVH). Riêng số lượng các điểm DTLSVH được xếp hạng cấp quốc gia ở TPHCM đã lớn hơn 07 tỉnh lân cận cộng lại (29/27 di tích) [72]. Hàng năm, khách du lịch quốc tế đến TPHCM luôn chiếm tỉ trọng cao so với cả nước. Tuy nhiên, tỷ trọng này ngày càng giảm.

Nếu như năm 1995, khách du lịch quốc tế đến TPHCM chiếm 69,2% tổng lượt khách quốc tế của cả nước thì đến năm 2011 (thời điểm thực hiện luận án), con số này giảm xuống còn 58,3% (tương ứng 3,5 triệu lượt khách) [62], [76]. Một trong những nguyên nhân xuất phát từ cung du lịch là do nhiều lợi thế về TNDLNV chưa được khai thác hợp lý. Để tiếp tục giữ vị trí là trung tâm du lịch hàng đầu cả nước, TPHCM cần có những biện pháp nhằm khai thác nguồn tài nguyên du lịch (TNDL) một cách hợp lý. Vì trong hoạt động du lịch, nguồn TNDL chiếm từ 80 đến 90% giá trị sản phẩm du lịch (SPDL) và quyết định hướng chuyên môn hóa du lịch của mỗi địa phương [78, tr.

Tính đến thời điểm bắt đầu thực hiện nghiên cứu này, theo hiểu biết của tác giả, việc đánh giá về các điểm TNDLNV đang được khai thác ở TPHCM theo hướng tiếp cận từ dưới lên (từ cộng đồng lên) chưa được quan tâm đúng mức. Một số nghiên cứu trước đây nhiều nội dung không còn phù hợp, cần được cập nhật và bổ sung. Xuất phát từ nhận thức trên, tác giả đã lựa chọn đề tài “Khai thác tài nguyên du lịch nhân văn để phát triển du lịch ở Thành phố Hồ Chí Minh” làm chủ đề 2 nghiên cứu. Ngoài ý nghĩa khoa học, kết quả nghiên cứu này còn có ý nghĩa thực tiễn trong việc góp phần khai thác hợp lý nguồn TNDLNV của TPHCM để PTDL.

Mục tiêu và nhiệm vụ nghiên cứu 2. Mục tiêu nghiên cứu Trên cơ sở lý luận và thực tiễn về du lịch và khai thác TNDL, mục tiêu nghiên cứu của luận án là phân tích tiềm năng và thực trạng khai thác TNDLNV ở TPHCM, từ đó đề xuất các giải pháp nhằm khai thác hợp lý nguồn TNDLNV này để PTDL trong tương lai. Nhiệm vụ nghiên cứu - Tổng quan có chọn lọc cơ sở lý luận và thực tiễn về khai thác TNDL và PTDL để vận dụng vào địa bàn nghiên cứu là TPHCM. - Kiểm kê và đánh giá TNDLNV, phân tích thực trạng khai thác chúng trong PTDL ở TPHCM.

- Đề xuất các giải pháp nhằm khai thác hợp lý nguồn TNDLNV để PTDL ở TPHCM trong tương lai. Tổng quan các công trình nghiên cứu liên quan đến đề tài 3. Ngoài nước Nguồn TNDLNV nói riêng và TNDL nói chung đã được đề cập đến trong nhiều công trình nghiên cứu, ở các khía cạnh khác nhau. Trước chiến tranh thế giới II (1945), những nghiên cứu về TNDL còn sơ khai và thiên về tài nguyên du lịch tự nhiên (TNDLTN) nhằm phục vụ nghỉ dưỡng, tham quan, thể thao của giới thượng lưu.

Sau chiến tranh thế giới II, hầu hết các quốc gia có lợi thế về nguồn lực PTDL đã tiến hành điều tra thực trạng TNDL để quy hoạch, khai thác nhằm đáp ứng sự gia tăng nhanh chóng về số lượt khách du lịch trên thế giới [dẫn theo 86]. Về thuật ngữ, Swarbrooke (1999), Jansen-Verbeke và cộng sự (2008) sử dụng “Cultural tourism resources”, Rade Knezevic (2008) dùng “Anthropogenic tourism resources” để chỉ về TNDLNV [97], [103], [106]. Trong đó, thuật ngữ “Cultural tourism resources” được sử dụng phổ biến hơn. Về vai trò của nguồn TNDL, Pirojnik I.

Boniface và Cooper (2009) cho rằng TNDL là điều kiện thuận lợi để PTDL của các địa điểm, vùng, quốc gia [93]. Tuy nhiên, Jansen-Verbeke và cộng sự (2008) nhấn mạnh rằng chỉ một số tài nguyên có sức hút về tiềm năng du lịch mới được xem là TNDL [97].

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Khai Thác Tài Nguyên Du Lịch Nhân Văn Để Phát Triển Du Lịch Thành Phố Hồ Chí Minh" tập trung vào việc sử dụng các tài nguyên văn hóa và nhân văn để thúc đẩy sự phát triển du lịch tại thành phố Hồ Chí Minh. Tài liệu nêu rõ tầm quan trọng của việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa địa phương, đồng thời đề xuất các chiến lược cụ thể nhằm thu hút du khách và nâng cao trải nghiệm du lịch. Độc giả sẽ tìm thấy những lợi ích thiết thực từ việc hiểu rõ hơn về cách khai thác tài nguyên du lịch nhân văn, từ đó có thể áp dụng vào thực tiễn để phát triển ngành du lịch bền vững.

Để mở rộng kiến thức về lĩnh vực này, bạn có thể tham khảo thêm tài liệu Luận văn thạc sĩ nghiên cứu xây dựng sản phẩm du lịch liên kết vùng thái nguyên bắc cạn cao bằng, nơi trình bày các mô hình liên kết du lịch hiệu quả. Ngoài ra, tài liệu Luận văn thạc sĩ quản trị kinh doanh biện pháp phát triển hoạt động du lịch tại công ty tnhh phát triển du lịch non nước việt sẽ cung cấp cái nhìn sâu sắc về quản lý và phát triển du lịch trong bối cảnh doanh nghiệp. Cuối cùng, bạn cũng có thể tìm hiểu thêm về Luận văn thạc sĩ quản lý kinh tế một số giải pháp hoàn thiện quản lý nhà nước đối với hoạt động du lịch trên địa bàn huyện hữu lũng tỉnh lạng sơn, giúp bạn nắm bắt các giải pháp quản lý nhà nước trong lĩnh vực du lịch. Những tài liệu này sẽ giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn về phát triển du lịch tại Việt Nam.