Nghiên cứu ứng dụng mô hình Z-Score trong dự báo khánh kiệt tài chính tại Việt Nam

Luận văn thạc sĩ nghiên cứu khánh kiệt tài chính và ứng dụng mô hình z score trong dự báo khánh kiệt tài chính, đánh giá hiện trạng, phân tích vấn đề, đề xuất biện pháp hoàn thiện

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ Kinh Tế

2008

136
5
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI NÓI ĐẦU

1. CHƯƠNG I: TỔNG QUAN VỀ PHÂN TÍCH CHỈ SỐ VÀ MÔ HÌNH DỰ BÁO

1.1. PHÂN TÍCH CHỈ SỐ TRUYỀN THỐNG

1.2. PHƯƠNG PHÁP PHÂN TÍCH ĐA BIỆT THỨC

1.3. MÔ HÌNH Z-SCORE

1.4. MÔ HÌNH Z-SCORE ÁP DỤNG CHO CÁC CÔNG TY TƯ NHÂN

1.5. MÔ HÌNH ĐIỀU CHỈNH ÁP DỤNG CHO CÁC DOANH NGHIỆP KHÔNG SẢN XUẤT

1.6. MÔ HÌNH CHỈ SỐ CHO NỀN KINH TẾ MỚI NỔI VÀ QUÁ TRÌNH XỬ LÝ

1.7. KẾT LUẬN CHƯƠNG I

2. CHƯƠNG II: NGHIÊN CỨU ĐẶC ĐIỂM KHÁNH KIỆT TÀI CHÍNH VÀ CÁC BIỆN PHÁP ĐỐI PHÓ Ở MỘT SỐ NƯỚC CHÂU Á

2.1. KHÁI QUÁT VỀ LÝ THUYẾT KIỆT QUỆ TÀI CHÍNH

2.2. ĐẶC ĐIỂM KHÁNH KIỆT TÀI CHÍNH Ở MỘT SỐ NƯỚC CHÂU Á

2.3. HOÀN CẢNH NGHIÊN CỨU

2.4. NHỮNG NHÂN TỐ PHÁ SẢN

2.5. QUYỀN LỢI CỦA CHỦ NỢ VÀ ẢNH HƯỞNG CỦA HỆ THỐNG LUẬT PHÁP Ở ĐÔNG Á

2.6. ĐẶC TRƯNG CỦA DOANH NGHIỆP

2.7. CÁC BÀI HỌC VỀ GIẢI PHÁP ĐỐI PHÓ KHÁNH KIỆT TÀI CHÍNH

2.8. CƠ CHẾ VỠ NỢ, MỐI QUAN TÂM VÀ NGUYÊN LÝ VẬN HÀNH

2.9. KIỆT QUỆ HỆ THỐNG VÀ TÁI CẤU TRÚC DOANH NGHIỆP

2.10. KẾT LUẬN CHƯƠNG II

3. CHƯƠNG III: KHÁNH KIỆT TÀI CHÍNH Ở VIỆT NAM

3.1. NHỮNG YẾU TỐ THỂ CHẾ (VĨ MÔ) ẢNH HƯỞNG ĐẾN HÀNH VI CỦA CÁC CÔNG TY KIỆT QUỆ TÀI CHÍNH

3.2. CẤU TRÚC SỞ HỮU VÀ KIỆT QUỆ TÀI CHÍNH

3.3. LUẬT PHÁP/CHÍNH QUYỀN VÀ KIỆT QUỆ TÀI CHÍNH

3.4. SỰ PHÁT TRIỂN TÀI CHÍNH VÀ KIỆT QUỆ TÀI CHÍNH

3.5. CƠ SỞ PHÁP LÝ VỀ PHÁ SẢN DOANH NGHIỆP Ở VIỆT NAM

3.6. THỰC TRẠNG ĐÁNH GIÁ XẾP HẠNG TÍN NHIỆM DOANH NGHIỆP Ở VIỆT NAM

3.7. TÌNH HÌNH NỢ XẤU VÀ MÔ HÌNH CÔNG TY XỬ LÝ NỢ XẤU Ở VIỆT NAM

3.8. THỰC TRẠNG NỢ XẤU TẠI VIỆT NAM

3.9. MÔ HÌNH CÔNG TY MUA BÁN NỢ VÀ TÀI SẢN TỒN ĐỌNG DATC

3.10. KẾT LUẬN CHƯƠNG III

4. CHƯƠNG IV: CÁC GIẢI PHÁP NÂNG CAO KHẢ NĂNG DỰ BÁO VÀ GIẢI QUYẾT MỘT CÁCH HIỆU QUẢ TÌNH TRẠNG KHÁNH KIỆT TÀI CHÍNH CỦA CÁC DOANH NGHIỆP Ở VIỆT NAM

4.1. ỨNG DỤNG MÔ HÌNH Z-SCORE VÀO VIỆT NAM DỰ ĐOÁN KHẢ NĂNG KIỆT QUỆ TÀI CHÍNH

4.2. CÁC KỊCH BẢN NGHIÊN CỨU

4.3. NHỮNG ĐIỀU CẦN LƯU Ý KHI SỬ DỤNG MÔ HÌNH Z-SCORE

4.4. CÁC GIẢI PHÁP NÂNG CAO KHẢ NĂNG DỰ BÁO VÀ GIẢI QUYẾT HIỆU QUẢ TÌNH TRẠNG KHÁNH KIỆT TÀI CHÍNH DOANH NGHIỆP Ở VIỆT NAM

4.4.1. Nâng cao tính minh bạch và trách nhiệm của thông tin

4.4.2. Phát triển hệ thống đánh giá xếp hạng tín nhiệm doanh nghiệp theo tiêu chuẩn quốc tế

4.4.3. Hoàn thiện Luật phá sản và các văn bản có liên quan

4.4.3.1. Tập trung vào các giải pháp tăng cường tính thực thi của Luật Phá Sản
4.4.3.2. Sớm ban hành quy định hướng dẫn thủ tục phá sản cho các TCTD

4.4.4. Ban hành các quy định hỗ trợ nâng cao hiệu quả hoạt động của DATC

4.5. KẾT LUẬN CHƯƠNG IV

KẾT LUẬN CHUNG

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Tổng quan về dự báo khánh kiệt tài chính với mô hình Z Score

Dự báo khánh kiệt tài chính là một trong những vấn đề quan trọng trong quản trị tài chính doanh nghiệp. Mô hình Z-Score, được phát triển bởi Edward Altman vào năm 1968, đã trở thành một công cụ hữu ích trong việc đánh giá khả năng phá sản của doanh nghiệp. Mô hình này sử dụng các chỉ số tài chính để tính toán một điểm số, từ đó giúp xác định khả năng khánh kiệt tài chính của doanh nghiệp. Việc áp dụng mô hình Z-Score không chỉ giúp các nhà quản lý nhận diện sớm các dấu hiệu khủng hoảng tài chính mà còn hỗ trợ trong việc đưa ra các quyết định kịp thời nhằm cải thiện tình hình tài chính.

1.1. Mô hình Z Score là gì và cách hoạt động

Mô hình Z-Score là một phương pháp phân tích tài chính sử dụng các chỉ số như lợi nhuận, tài sản, và nợ để dự đoán khả năng phá sản của doanh nghiệp. Mô hình này tính toán một điểm số Z, trong đó điểm số thấp hơn một ngưỡng nhất định cho thấy doanh nghiệp có nguy cơ cao bị khánh kiệt tài chính.

1.2. Lịch sử phát triển mô hình Z Score

Mô hình Z-Score được phát triển bởi Edward Altman vào năm 1968, dựa trên nghiên cứu của ông về các công ty phá sản và không phá sản. Kể từ đó, mô hình đã được cải tiến và áp dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực khác nhau, đặc biệt là trong phân tích tài chính.

II. Vấn đề khánh kiệt tài chính và thách thức hiện nay

Khánh kiệt tài chính là tình trạng mà doanh nghiệp không thể đáp ứng các nghĩa vụ tài chính của mình. Tình trạng này có thể dẫn đến phá sản, gây thiệt hại cho cả doanh nghiệp và các bên liên quan. Các yếu tố như quản lý kém, thị trường biến động, và nợ cao đều có thể góp phần vào khánh kiệt tài chính. Đặc biệt, trong bối cảnh kinh tế hiện nay, nhiều doanh nghiệp phải đối mặt với áp lực tài chính ngày càng tăng, khiến cho việc dự báo và quản lý rủi ro tài chính trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

2.1. Nguyên nhân dẫn đến khánh kiệt tài chính

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến khánh kiệt tài chính, bao gồm quản lý tài chính kém, sự thay đổi trong nhu cầu thị trường, và áp lực từ các khoản nợ. Những yếu tố này có thể làm giảm khả năng sinh lời và thanh khoản của doanh nghiệp.

2.2. Hệ quả của khánh kiệt tài chính

Khánh kiệt tài chính không chỉ ảnh hưởng đến doanh nghiệp mà còn tác động đến các bên liên quan như nhân viên, nhà đầu tư và khách hàng. Hệ quả có thể bao gồm mất việc làm, giảm giá trị cổ phiếu, và thiệt hại cho nền kinh tế.

III. Phương pháp dự báo khánh kiệt tài chính hiệu quả

Để dự báo khánh kiệt tài chính, mô hình Z-Score là một trong những công cụ hiệu quả nhất. Mô hình này sử dụng các chỉ số tài chính để tính toán điểm số Z, từ đó giúp xác định khả năng phá sản của doanh nghiệp. Việc áp dụng mô hình Z-Score giúp các nhà quản lý có cái nhìn tổng quan về tình hình tài chính của doanh nghiệp và đưa ra các quyết định kịp thời.

3.1. Cách tính toán mô hình Z Score

Mô hình Z-Score được tính toán dựa trên năm chỉ số tài chính chính, bao gồm lợi nhuận, tài sản, và nợ. Công thức tính Z-Score là: Z = 1.2 * X1 + 1.4 * X2 + 3.3 * X3 + 0.6 * X4 + X5, trong đó các biến X đại diện cho các chỉ số tài chính cụ thể.

3.2. Lợi ích của việc sử dụng mô hình Z Score

Mô hình Z-Score giúp doanh nghiệp nhận diện sớm các dấu hiệu khủng hoảng tài chính, từ đó có thể đưa ra các biện pháp khắc phục kịp thời. Ngoài ra, mô hình còn giúp cải thiện khả năng quản lý rủi ro tài chính.

IV. Ứng dụng thực tiễn của mô hình Z Score trong doanh nghiệp

Mô hình Z-Score đã được áp dụng rộng rãi trong nhiều doanh nghiệp để dự báo khả năng khánh kiệt tài chính. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng mô hình này có độ chính xác cao trong việc phân loại các doanh nghiệp có nguy cơ phá sản. Việc áp dụng mô hình Z-Score không chỉ giúp doanh nghiệp cải thiện tình hình tài chính mà còn tăng cường niềm tin của nhà đầu tư.

4.1. Các nghiên cứu điển hình về mô hình Z Score

Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng mô hình Z-Score có thể dự đoán chính xác khả năng phá sản của doanh nghiệp. Ví dụ, một nghiên cứu tại Việt Nam cho thấy mô hình này có thể phân loại đúng 90% các doanh nghiệp có nguy cơ cao.

4.2. Thực trạng áp dụng mô hình Z Score tại Việt Nam

Tại Việt Nam, mô hình Z-Score đang được ngày càng nhiều doanh nghiệp áp dụng để dự báo khả năng khánh kiệt tài chính. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều thách thức trong việc thu thập dữ liệu và áp dụng mô hình một cách hiệu quả.

V. Kết luận và tương lai của mô hình Z Score

Mô hình Z-Score đã chứng minh được giá trị của mình trong việc dự báo khánh kiệt tài chính. Tuy nhiên, để nâng cao hiệu quả của mô hình, cần có sự cải tiến trong việc thu thập dữ liệu và áp dụng các phương pháp phân tích hiện đại. Tương lai của mô hình Z-Score hứa hẹn sẽ tiếp tục phát triển và đóng góp tích cực vào việc quản lý rủi ro tài chính trong doanh nghiệp.

5.1. Những cải tiến cần thiết cho mô hình Z Score

Để nâng cao độ chính xác của mô hình Z-Score, cần cải tiến trong việc thu thập dữ liệu và áp dụng các phương pháp phân tích hiện đại. Việc kết hợp mô hình Z-Score với các công cụ phân tích khác có thể giúp cải thiện khả năng dự báo.

5.2. Tương lai của mô hình Z Score trong quản lý tài chính

Mô hình Z-Score sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc dự báo khánh kiệt tài chính. Sự phát triển của công nghệ và dữ liệu lớn sẽ mở ra nhiều cơ hội mới cho việc áp dụng mô hình này trong tương lai.

16/08/2025
Luận văn thạc sĩ khánh kiệt tài chính và ứng dụng mô hình z score trong dự báo khánh kiệt tài chính

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG I: TỔNG QUAN VỀ PHÂN TÍCH CHỈ SỐ VÀ MÔ HÌNH DỰ BÁO 1. PHÂN TÍCH CHỈ SỐ TRUYỀN THỐNG Sự nhận biết hoạt động của doanh nghiệp và những khó khăn tài chính là một chủ đề có thể đuợc giải quyết cụ thể khi phân tích các chỉ số tài chính. Trước khi phát triển các thước đo định lượng hoạt động của doanh nghiệp, một số tổ chức đã được thiết lập để cung cấp một mô hình định tính các thông tin đánh giá tình trạng tín dụng của các thương gia cụ thể. Chẳng hạn, tiền thân của Hãng Dịch vụ thông tin quốc tế Dun & Bradstreet nổi tiếng ngày nay, được thành lập năm 1849 ở Incinnati, Ohio, chuyên cung cấp các điều tra tín dụng độc lập.

Tập hợp các nghiên cứu chính thức liên quan đến dự báo thất bại doanh nghiệp được thực hiện trong những năm thập niên 1930. Một tác phẩm kinh điển trong lĩnh vực phân tích chỉ số và xếp hạng phá sản được thực hiện bởi Beaver 1967. Các phân tích kỹ thuật đơn biến của mô hình dự báo phá sản này đã thiết lập nền móng cho các nỗ lực sử dụng kỹ thuật đa biến cho các tác giả khác đi theo. Beaver đã tìm ra một số các chỉ báo có thể phân biệt các mẫu bao gồm các công ty phá sản và không phá sản cho thời gian đến năm năm trước khi phá sản.

Mô hình Z-Score đã sử dụng kỹ thuật phân tích đa biến này. Một nghiên cứu tiếp theo của Deakin (1972) đã sử dụng 14 biến như Beaver đã phân tích, nhưng Deakin đã áp dụng những biến này trong một loạt các phân tích đa biệt thức. Những nghiên cứu đề cập trên đã ngầm chỉ ra một khả năng nhất định của các chỉ số như là các công cụ dự báo phá sản. Nhìn chung, những chỉ số đo lường khả năng sinh lợi (profitability), khả năng thanh khoản (liquidity), và khả năng thanh toán (solvency) được thừa nhận như là những chỉ báo quan trọng nhất.

Thứ tự tầm quan trọng của các loại là không rõ ràng do hầu hết mỗi nghiên cứu đều trích dẫn chỉ số khác nhau như là chỉ báo quan trọng nhất để dự báo bất ổn DN. Mặc dù những công trình trên đã thiết lập được khái quát mức độ quan trọng, cách thức thực hiện và xu hướng của những đo lường cụ thể, tuy nhiên, sự áp dụng các 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. PHƯƠNG PHÁP PHÂN TÍCH ĐA BIỆT THỨC Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng bản chất của vấn đề và mục đích phân tích, Altman đã chọn phương pháp phân tích đa biệt thức (MDA=Multiple Discriminant Analysis). Mặc dù không được phổ biến như phương pháp phân tích hồi quy (regression analysis), MDA được sử dụng trong nhiều nghiên cứu từ khi được áp dụng đầu tiên ở thập kỷ 30 của thế kỷ 20.

Suốt những năm trước, MDA được sử dụng chủ yếu trong sinh vật học và khoa học nghiên cứu hành vi. Trong những năm gần đây, kỹ thuật này được sử dụng ngày càng phổ biến trong giới học thuật cũng như trong thực tiễn. Altman và đồng sự (1981) đã thảo luận về phân tích biệt thức một cách khá sâu sắc và xem xét một vài ứng dụng của nó vào lĩnh vực tài chính. MDA là một kỹ thuật thống kê dùng để phân loại một quan sát vào một trong vài nhóm dựa theo những đặc điểm cá biệt của quan sát.

Nó được sử dụng chủ yếu 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Page - 12 Sau khi các nhóm được thiết lập, dữ liệu được thu thập theo mục đích của nhóm; MDA trong hình thức đơn giản nhất của nó là cố gắng xây dựng quan hệ tuyến tính của những đặc điểm mà chúng có thể phân biệt tốt nhất các nhóm (công ty) với nhau. Nếu một đối tượng cụ thể, như một công ty, có các đặc điểm (các chỉ số tài chính) có thể định lượng cho các công ty trong phân tích, thì phương pháp MDA có thể xác định một bộ hệ số tương quan của biệt thức. Khi những hệ số này được áp dụng vào các chỉ số hiện hữu, sẽ tạo cơ sở cho việc phân loại vào một trong những nhóm định danh. Kỹ thuật phân tích đa biệt thức có ưu điểm là xem xét cân nhắc toàn bộ tập hợp các đặc điểm chung của các công ty tương ứng, cũng như sự tương tác lẫn nhau của các đặc điểm này.

Trong khi đó, một nghiên cứu đơn biến chỉ có thể cân nhắc các công cụ đo lường được sử dụng cho nhóm chỉ định trước tại một thời điểm. Một ưu điểm khác của phân tích đa biệt thức là sự giảm phạm vi của các nhà phân tích, đó là, từ một số các biến độc lập khác nhau đến chỉ còn G-1 đại lượng, ở đó G bằng với số nhóm gốc. Nghiên cứu ở đây được đề cập với hai nhóm, bao gồm nhóm các công ty phá sản và nhóm các công ty không phá sản. Vì vậy, việc phân tích được chuyển đổi hoàn toàn thành hình thức đơn giản nhất: một đại lượng.

Chức năng biệt thức, của mẫu Z=V1X1+V2X2+…+VnXn chuyển đổi những giá trị của biến cá biệt thành một điểm số biệt thức đơn, hay giá trị Z, mà về sau được dùng để xếp hạng mục tiêu, Trong đó: - V1, V2, …Vn = các hệ số biệt thức, và - X1, X2, … Xn = các biến độc lập 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Page - 13 Phân tích đa biệt thức tính toán hệ số biệt thức Vi, trong khi đó các biến độc lập Xi là các giá trị thực. Khi sử dụng các chỉ số tài chính để đánh giá khả năng phá sản công ty, có lý do để tin rằng vài chỉ số đo lường nhất định sẽ có quan hệ tương quan hay cộng tuyến cao với các chỉ số khác. Để cho khía cạnh này không trầm trọng ở phân tích biệt thức, ta phải chọn lựa cẩn thận các biến dự báo. Đó cũng là một ưu điểm về tính mềm dẻo của mô hình với một lượng tương đối nhỏ các chỉ số đo lường đuợc chọn mà có thể truyền đạt lượng lớn thông tin.

Những thông tin này có thể biểu hiện sự khác nhau rất lớn giữa các nhóm khác nhau, nhưng vấn đề là có hay không những khác biệt quan trọng là điều đáng quan tâm hơn của quá trình phân tích. Có lẽ ưu điểm cơ bản của phân tích đa biệt thức trong việc giải quyết vấn đề phân loại công ty là khả năng phân tích toàn bộ biến của một đối tượng một cách đồng thời hơn là kiểm tra tuần tự các đặc điểm các biệt của đối tượng đó. Giống như các chương trình đường thẳng và tổng thể đã cải thiện kỹ thuật truyền thống trong dự toán ngân sách vốn, xu hướng phân tích đa biệt thức so với phân tích chỉ số truyền thống có tiềm năng sửa đổi một cách đúng đắn các bất ổn. Một cách rõ ràng, sự kết hợp các chỉ số được phân tích với nhau có thể loại bỏ những điểm mập mờ và phân loại sai có thể có như đã thấy ở những nghiên cứu phân tích chỉ số truyền thống trước đó.

Như ta sẽ thấy, mô hình Z-Score là một phân tích tuyến tính trong đó năm chỉ số được gắn trọng số một cách khách quan và cộng với nhau thành một chỉ số duy nhất mà nó sẽ trở thành nền tảng cho việc phân loại công ty vào các nhóm cần phân tích, kiệt quệ hay không kiệt quệ. MÔ HÌNH Z-SCORE Khi nghiên cứu thiết lập mô hình Z-Score, Altman đă thực hiện các bước như sau: BƯỚC 1: SỰ CHỌN MẪU Mẫu ban đầu bao gồm 66 công ty với 33 công ty ở mỗi nhóm. Nhóm phá sản (kiệt quệ) (nhóm 1) là những nhà sản xuất đã nộp đơn phá sản theo chương 10 của Luật 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Page - 14 Phá Sản Hoa Kỳ trong giai đoạn 1946 đến 1965. Thời kỳ 20 năm không phải là sự chọn lựa tốt nhất bởi vì các chỉ số trung bình cũng chịu những thăng trầm theo thời gian.

Một cách lý tưởng, chúng ta sẽ chọn danh sách các chỉ số ở giai đoạn t để dự báo các công ty khác trong giai đoạn tiếp theo t+1. Không may, điều này là không thể thực hiện bởi vì sự hạn chế về dữ liệu. Nhận thấy rằng nhóm này là không hoàn toàn thuần nhất, (bởi vì sự khác nhau về ngành và kích cỡ công ty), Altman đã cố gắng thực hiện sự lựa chọn cẩn thận các công ty không phá sản (không kiệt quệ). Nhóm hai bao gồm một mẫu ghép đôi của các doanh nghiệp sản xuất được chọn từ cơ sở phân loại ngẫu nhiên.

Các công ty được phân lớp bởi ngành và kích cỡ doanh nghiệp, với phạm vi tài sản được giới hạn nghiêm ngặt từ 1 triệu USD đến 25 triệu USD. Giá trị tài sản trung bình của các công ty trong nhóm 2 (9.6 triệu USD) lớn hơn một ít so với nhóm 1, nhưng để hai nhóm có kích cỡ tài sản như nhau là điều dường như không cần thiết. Các công ty trong nhóm 2 vẫn còn hoạt động trong thời gian phân tích. Cũng vậy, dữ liệu thu thập từ cùng các năm cho các công ty phá sản.

Đối với thử mẫu đầu tiên, dữ liệu được xây dựng từ các dữ liệu báo cáo tài chính kỳ hạn một năm báo cáo trước khi phá sản. Dữ liệu đuợc xây dựng từ Sổ Tay Ngành của tổ chức Moody và từ các báo cáo được chọn lọc hằng năm. Thời gian chết trung bình của các báo cáo tài chính là 7 tháng rưỡi (thời gian giữa kết thúc năm và hoàn thành báo cáo) (lead-time). Một chi tiết quan trọng là xác định cỡ tài sản của nhóm được lấy mẫu.

Quyết định loại bỏ các công ty nhỏ (tài sản dưới 1 triệu USD) và các công ty rất lớn ra khỏi mẫu là cần thiết cho phạm vi tài sản các công ty trong nhóm 1. Thêm vào đó, vụ việc phá sản của các công ty cỡ lớn là rất hiếm trước năm 1966. Điều này đã thay đổi từ năm 1970 với sự xuất hiện vài vụ phá sản rất lớn ví dụ như Penn Central R. Những vụ phá sán ở các ngành công nghiệp cũng xuất hiện ngày càng nhiều kể từ năm 1978.

Tính chung, có ít nhất 100 vụ phá sản theo chương 11 với tài sản hơn 1 tỷ USD kể từ năm 1978 (là năm ban hành luật phá sản mới) 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Page - 15 Những chỉ trích thường thấy là đối với các chỉ số tài chính, về bản chất, số liệu thống kê cho thấy chúng chịu sự ảnh hưởng của yếu tố kích cỡ doanh nghiệp, và do đó nên loại bỏ tác động của yếu tố này trong phân tích.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ