Chương 1: Khái quát chung về tỉnh Ninh Bình và hoạt động đầu tư trực tiếp nước ngoài ở tỉnh Ninh Bình trước năm 2006. Chương 2: Hoạt động đầu tư trực tiếp nước ngoài ở tỉnh Ninh Bình từ năm 2006 đến năm 2015. Chương 3: Tác động của đầu tư trực tiếp nước ngoài tới kinh tế - xã hội Ninh Bình từ năm 2006 đến năm 2015. 10 NỘI DUNG CHƢƠNG 1.
KHÁI QUÁT CHUNG VỀ TỈNH NINH BÌNH VÀ HOẠT ĐỘNG ĐẦU TƢ TRỰC TIẾP NƢỚC NGOÀI Ở TỈNH NINH BÌNH TRƢỚC NĂM 2006. Khái quát chung về tỉnh Ninh Bình 1. Lịch sử hình thành Ninh Bình là một tỉnh ven biển cực nam của châu thổ sông Hồng, phía Bắc giáp Hà Nam, đông và đông bắc giáp Nam Định, đông nam giáp vịnh Bắc Bộ, tây bắc giáp Hòa Bình và phía nam giáp tỉnh Thanh Hóa. Đất này đời Tần (255 – 207 TCN) thuộc Tượng quận.
Dưới thời nhà Hán thuộc quận Giao Chỉ, đời Ngô (266 – 280) và đời Tấn (280 – 420) thuộc Giao Châu, đến cuối đời Lương ( 502 – 542) là châu Trường Yên. Khi Lý Nam Đế đánh đuổi quân Lương lập nên nhà tiền Lý (542 – 602) thì vẫn là châu Trường Yên của nước Vạn Xuân. Đến thời Tùy, Đường thì đất này vẫn là châu Trường Yên. Khi Đinh Bộ Lĩnh dẹp xong 12 sứ quân thống nhất đất nước lập nên triều Đinh (968 – 980) đóng đô ở Hoa Lư thì đất này gọi là châu Đại Hoàng của nước Đại Cồ Việt.
Đến thời Tiền Lê (980 – 1009) gọi là châu Trường Yên. Đời nhà Lý (1010 – 1225) gọi là phủ Trường Yên. Đầu Trần gọi là lộ, sau đổi là trấn Trường Yên. Năm Quang Thái thứ 10 (1398) đời Trần Thuận Tông đổi thành trấn Thiên Quan.
Thời thuộc Minh (1407 – 1428) lại gọi là châu Trường Yên. Đến triều Lê vẫn theo như đời Trần trước. Đời Thiệu Bình (1434 – 1440) dưới triều Lê Thái Tông chia ra làm hai phủ Trường Yên và Thiên Quan thuộc về trấn Thanh Hoa (Thanh Hóa ngày nay), gồm 6 huyện. Phủ Trường Yên có ba huyện Gia Viễn, Yên Khang và Yên Mô.
Phủ Thiên Quan quản 3 huyện Phụng Hóa, Ninh Hóa, Lạc Thổ. Đời Hồng Đức, Lê Thánh Tông cho nhập hai 11 phủ ấy vào Sơn Nam thừa tuyên. Đời nhà Mạc (1527 – 1592) gọi hai phủ này là Thanh hoa ngoại trấn, ngăn cách với Thanh Hoa nội trấn bởi dãy núi Tam Điệp. Nhà Lê trung hưng đóng đô ở Thanh Hoa.
Từ phủ Trường Yên trở ra bắc do nhà Mạc cai quản, từ Trường Yên trở vào bắt đầu từ năm 1553 do nhà Lê trung hưng cai quản. Dưới triều Nguyễn vẫn theo như cũ: Thanh Hoa ngoại trấn gồm hai phủ Trường Yên và Thiên Quan, có 6 huyện là Yên Mô, Yên Khang, Gia Viễn, Yên Hóa, Phụng Hóa và Lạc Thổ. Năm Minh Mệnh thứ 12 (1831) đổi trấn Ninh Bình thành tỉnh Ninh Bình và bỏ Tổng trấn Bắc thành theo chương trình cải cách hành chính của Minh Mệnh. Tỉnh Ninh Bình dưới triều Nguyễn có hai phủ gồm 7 huyện: Phủ Yên Khánh gồm 4 huyện: Yên Khánh, Yên Mô, Gia Viễn (khi ấy gộp cả hai huyện Gia Viễn Hoa Lư ngày nay và Kim Sơn); Phủ Thiên Quan (đến đời Tự Đức 15, tức năm 1862 đổi là phủ Nho Quan); Yên Hòa (đời Lê gọi là Ninh Hóa, gồm một phần huyện Nho Quan và Gia Viễn ngày nay) và huyện Yên Lạc (trước là Lạc Thổ, sau là Lạc Yên, ngày nay là huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình).
Thời thuộc Pháp có một số thay đổi, như cắt huyện Yên Lạc nhập vào tỉnh Hòa Bình, đổi tên huyện Phụng Hóa thành huyện Nho Quan và thành lập huyện Gia Khánh gồm một phần huyện Gia Viễn và một phần huyện Yên Khánh. Trước Cách mạng tháng Tám (năm 1945), Ninh Bình có 6 phủ huyện độc lập với nhau (phủ không quản gồm hai phủ Nho Quan, Yên Khánh, các huyện Gia Viễn, Gia Khánh, Kim Sơn và Yên Mô cùng với thị xã Ninh Bình). Sau Cách mạng tháng Tám (8.1945), một số tỉnh mang tên các danh nhân hay địa danh lịch sử thì Ninh Bình mang tên là tỉnh Hoa Lư trong một thời gian ngắn. Các phủ huyện đều được gọi chung là huyện, gồm 6 huyện và một thị xã.
Nhưng ngày 9.1945, Hội đồng Chính phủ quyết định các tỉnh 12 lấy lại tên cũ nên Hoa Lư lại được gọi là tỉnh Ninh Bình thuộc Bắc kỳ, sau gọi là Bắc Bộ. Trong kháng chiến chống Pháp (1945 – 1954) tỉnh Ninh Bình thuộc khu 3. Năm 1976, sau ngày thống nhất đất nước, Ninh Bình hợp với tỉnh Hà Nam (gồm Nam Định và Hà Nam) thành tỉnh Hà Nam Ninh và năm 1977 hợp nhất hai huyện Nho Quan và Gia Viễn thành huyện Hoàng Long, hợp nhất huyện Yên Mô và 10 xã huyện Yên Khánh thành huyện Kim Sơn, hợp nhất huyện Gia Khánh và thị xã Ninh Bình thành huyện Hoa Lư. Thời gian này đất Ninh Bình cũ chỉ còn 4 huyện nằm trong tỉnh Hà Nam Ninh, thị xã Ninh Bình hạ xuống thành thị trấn thuộc huyện Hoa Lư.
1991, Quốc Hội khóa VIII kỳ họp thứ 10 quyết định tách tỉnh Ninh Bình ra khỏi tỉnh Hà Nam Ninh. Ninh Bình trở lại tỉnh cũ khi này gồm 7 đơn vị hành chính. Theo Niên giám thống kê năm 2015, ngày nay, Ninh Bình là một tỉnh có diện tích 1386,79 km2 với dân số hơn 94 vạn người, bao gồm 8 đơn vị hành chính (2 thành phố và 6 huyện): Thành phố Ninh Bình, thành phố Tam Điệp, huyện Nho Quan, huyện Gia Viễn, huyện Hoa Lư, huyện Yên Khánh, huyện Kim Sơn, huyện Yên Mô. Điều kiện thu hút FDI ở Ninh Bình.
Vị trí địa lý Ninh Bình nằm trong Vùng công nghiệp đồng bằng sông Hồng. Năm 2015, Ninh Bình có diện tích tự nhiên 1386,79 km2 và được chia thành 08 đơn vị hành chính, gồm: thành phố Ninh Bình, thành phố Tam Điệp và 06 huyện là Hoa Lư, Nho Quan, Gia Viễn, Yên Khánh, Kim Sơn và Yên Mô. Ninh Bình cách thủ đô Hà Nội hơn 90 km về phía Nam, nằm trên tuyến giao thông huyết mạch Bắc-Nam (Quốc lộ 1A và đường sắt xuyên Việt), có hệ thống sông ngòi phong phú. Ngoài ra, tỉnh còn nằm trong vùng ảnh hưởng 13 của thủ đô Hà Nội và Vùng kinh tế trọng điểm phía Bắc.
Do vậy, vị trí địa lý của tỉnh Ninh Bình có nhiều thuận lợi cho phát triển kinh tế - xã hội và thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài trên địa bàn tỉnh. Điều kiện tự nhiên + Địa hình. Địa hình Ninh Bình khá đa dạng, thấp dần từ vùng núi đồi phía Tây sang vùng đồng bằng trũng xen kẽ núi đá vôi và xuống đồng bằng phì nhiêu, bãi bồi ven biển phía Đông. Nhìn chung, địa hình của tỉnh được chia thành 03 tiểu vùng cơ bản: Vùng đồi núi: Gồm các dãy núi đá vôi với độ dốc lớn, núi đất và đồi đan xen các thung lũng lòng chảo hẹp, trong tiểu vùng có dạng địa hình bình nguyên.
Vùng này chủ yếu thuộc huyện Nho Quan, phía Bắc và Đông Bắc huyện Gia Viễn và phần lớn thị xã Tam Điệp với diện tích chiếm gần 30% diện tích của tỉnh. Vùng đồng bằng trũng trung tâm: Đặc thù là vùng đất lúa trũng, nhiều hồ, ao xen kẽ núi đá vôi với các hang động đẹp. Vùng bao gồm phần còn lại của huyện Nho Quan, huyện Gia Viễn, thị xã Tam Điệp và huyện Hoa Lư, thành phố Ninh Bình và một phần của huyện Yên Mô. Vùng có diện tích xấp xỉ 40% tổng diện tích tự nhiên toàn tỉnh.
Vùng đồng bằng và bãi bồi ven biển: Vùng có diện tích chiếm trên 30% diện tích toàn tỉnh, bao gồm: toàn bộ huyện Kim Sơn, huyện Yên Khánh và một phần huyện Yên Mô. Vùng có đất đai phì nhiêu và có bờ biển dài ~18km, thuận lợi cho phát triển nông nghiệp và nuôi trồng, đánh bắt thủy hải sản. Tuy nhiên, do địa hình bị sông, núi chia cắt mạnh, vùng núi có độ dốc lớn, đồng bằng nằm ven biển nên hàng năm tỉnh chịu nhiều thiên tai như bão, lụt. gây những trở ngại nhất định cho phát triển kinh tế - xã hội.[75;10] + Khí hậu, thời tiết 14 Ninh Bình nằm trong vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa.
Mùa đông khô lạnh có gió mùa Đông Bắc; mùa xuân ấm, ẩm có mưa xuân; mùa hạ nóng có mưa rào và gió mùa Đông Nam, thường xuyên có bão (4-5 cơn bão/năm) và mùa thu mát dịu, thời tiết thuận lợi. Nhiệt độ trung bình hàng năm là 24,2 oC, lượng mưa trung bình từ 1. Khí hậu của tỉnh có 8 tháng nhiệt độ trung bình đạt trên 200C nên khá phù hợp cho phát triển và đa dạng các loại cây nông nghiệp, lâm nghiệp và chăn nuôi gia súc. Tuy nhiên, chế độ thủy văn lại đang có dấu hiệu diễn biến phức tạp: mùa mưa bắt đầu sớm hơn và kết thúc muộn hơn với tổng lượng mưa lớn, gây lụt lội nhiều hơn; mùa khô ngắn hơn với tổng lượng mưa giảm đáng kể nên ảnh hưởng đến sinh trưởng của cây trồng, vật nuôi và đời sống dân cư.
[75;11] + Tài nguyên rừng và nguồn lợi thủy sản. Toàn tỉnh có đủ 03 loại rừng (rừng sản xuất, rừng phòng hộ và rừng đặc dụng). Trong đó, đáng chú ý là Vườn quốc gia Cúc Phương (huyện Nho Quan) và Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Vân Long, rừng ngập mặn ven biển (huyện Kim Sơn) là 02 khu vực có đặc trưng điển hình về rừng nhiệt đới nguyên sinh và cảnh quan thiên nhiên. Nguồn lợi thủy sản của tỉnh cũng khá phong phú và đa dạng với ba vùng nước mặn, nước lợ và nước ngọt.
Khả năng khai thác thủy sản trên 50.000 tấn/năm, trong đó có nhiều loài có giá trị kinh tế cao như cá vược, cá thu, cá mực, cá chép, cá trắm đen, cá quả. Ngoài ra, có thể khai thác tôm, cua, ghẹ và ốc, sò… với sản lượng hàng nghìn tấn. Hiện tại, tổng diện tích mặt sông, hồ và đầm ven biển có thể phát triển nuôi trồng thủy sản của tỉnh có khoảng 10.000 ha với tiềm năng khá lớn.[75;11] + Tài nguyên đất 15 Theo Niên giám thống kê tỉnh Ninh Bình năm 2015, diện tích đất tự nhiên của tỉnh là 138.679 ha, trong đó đất nông nghiệp có diện tích lớn nhất, 97.182 ha chiếm 70,1% tổng diện tích. Diện tích đất sản xuất nông nghiệp hiện có 61.634 ha chiếm 44,4%; đất lâm nghiệp có rừng có 28.
Hiện trạng sử dụng đất năm 2015 TT Loại đất Diện tích (ha) Cơ cấu (%) Tổng diện tích đất tự nhiên 138.679 100 1 Đất nông nghiệp 61.634 44,4 - Đất sản xuất nông nghiệp 51.938 37,4 - Đất lâm nghiệp có rừng 28.406 20,5 - Đất nuôi trồng thủy sản 6.803 4,9 - Đất làm muối - - - Đất nông nghiệp khác 399 0,2 2 Đất phi nông nghiệp 35.