Chương 1 HÀNH TRÌNH SÁNG TÁC VÀ VÙNG ĐẤT VĂN CHƯƠNG Nguyễn Đức Linh xuất bản tác phẩm thiếu nhi đầu tay vào năm 1986. Từ đó đến nay, ông luôn nỗ lực viết cho trẻ em bằng tất cả niềm đam mê và nỗ lực của bản thân. Ở chương viết này, chúng tôi sẽ giới thiệu về hành trình sáng tác và những vùng đất đã trở thành nguồn cảm hứng cho các sáng tác thiếu nhi của nhà văn Nguyễn Đức Linh. Hành trình sáng tác 1.
Sự hạnh ngộ với nghề văn Năm 2017, Nguyễn Đức Linh được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam, được thừa nhận là cây bút chuyên viết cho thiếu nhi. Vậy cơ duyên nào đã đưa ông đến gặp gỡ và gắn bó với văn chương? Nguyễn Đức Linh sinh ngày 22 – 02 – 1944, tại Phú Yên. Từ khi còn nhỏ, ông đã ra Bắc tập kết, rồi sang Trung Quốc học tập. Ở môi trường mới, để vơi bớt nỗi nhớ nhà, Nguyễn Đức Linh thường hay tham gia các buổi sinh hoạt văn nghệ trong Đội thiếu niên tiền phong, những buổi cắm trại ngoại khóa cùng với bạn bè nước bạn.
Sau này, những điều đó trở thành hồi ức tươi đẹp giúp cho ông thêm thuận lợi trong sáng tác văn chương. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nguyễn Đức Linh về công tác tại Ty giao thông vận tải tỉnh Đắk Lắk. Công việc chính của ông là khảo sát cầu đường. Ông đi đến nhiều nơi, thu hoạch được nhiều hiểu biết và trải nghiệm thú vị.
Ông từng nói rằng, những chuyến trèo đèo lội suối đã xảy ra không biết bao nhiêu chuyện kì thú, thậm chí là rất ngộ nghĩnh, thực sự là những kỉ niệm đẹp, khắc sâu vào trong tâm trí nhà văn. 9 Thế nhưng, nghề khảo sát cầu đường cũng tiềm ẩn lắm mối hiểm họa. Vì bị hiểu lầm, Nguyễn Đức Linh đã lâm vào vòng lao lý, bị bắt giam gần hai tháng. Trong lao tù, ông cảm thấy bức bối, nhiều suy nghĩ bị đè nén rất cần được giải tỏa.
Trong cuốn hồi ký gia đình, người con trai của ông có nói về cơ duyên cha mình trở thành nhà văn: “Nếu não bộ không được kích hoạt, ông chỉ là một người bình thường. Nhờ đi tù nên ông mới viết được những trang sách hay và trở thành nhà văn”. Bản thân Nguyễn Đức Linh cũng coi quãng thời gian tù đày như một cơ may đặc biệt bởi từ trong cái họa, ông bắt đầu nhận về quả ngọt văn chương. Chọn viết văn để giải tỏa nỗi bí bách, cuộc hạnh ngộ giữa Nguyễn Đức Linh và văn chương không chỉ đến trực tiếp từ biến cố nghề nghiệp mà còn bắt nguồn từ niềm đam mê văn chương đã ấp ủ từ lâu.
Vì thế, sau biến cố, Nguyễn Đức Linh dành nhiều thời gian hơn cho công việc sáng tác văn học. Những ngày một mình ở lại Tây Nguyên, ông bắt đầu viết Cún con đã lớn. Tác phẩm thiếu nhi đầu tay được ông sáng tác dựa trên hồi tưởng về hình ảnh chú chó con xa mẹ mà ông bắt gặp trong một lần về thăm quê Tuy Hòa (Phú Yên). Khi trở lại Nha Trang, ông được nhà thơ Đồng Xuân Lan và nhà văn Cao Duy Thảo khuyến khích nên mạnh dạn cho xuất bản Cún con đã lớn (Nxb Kim Đồng, Hà Nội).
Ngay lần xuất bản đầu tiên (1986), truyện đã được in tới 15. Trong hai lần tái bản sau đó, số bản in lần lượt đạt 24. Với số lượng bản in như vậy, có thể nói, Cún con đã lớn là một tác phẩm được bạn đọc yêu thích, một khởi đầu rất thành công của Nguyễn Đức Linh. Thành công nói trên đã mở ra hành trình mới trong cuộc đời Nguyễn Đức Linh – hành trình sáng tác văn chương vì tuổi thơ.
Đúng vậy, thời gian chuyển về sống ở Nha Trang là lúc ngòi bút Nguyễn Đức Linh đạt đến sự 10 thăng hoa và gặt hái được nhiều thành tựu. Ông có viết cho người lớn, song căn bản là viết nhiều cho thiếu nhi. Ở đây, chúng tôi muốn nói tới Thủ lĩnh Min trán đỏ (1998) và Kim thần kê (2006), những nối tiếp của Cún con đã lớn để làm nên mạch văn đồng thoại trong sáng tác của Nguyễn Đức Linh. Ở mỗi tác phẩm, Nguyễn Đức Linh có những thành công riêng rất cần được ghi nhận.
Với Thủ lĩnh Min trán đỏ (1998), cốt truyện không khác mấy so với Cún con đã lớn nhưng mạnh về phương diện giáo dục. Hành trình lưu lạc và trở về đoàn tụ với buôn làng của chú trâu con trong tác phẩm đã đánh thức và nuôi dưỡng ở các em những tình cảm quý giá như tình bạn và tình mẫu tử thiêng liêng. Ngoài ra, với tác phẩm Kim thần kê (2006), Nguyễn Đức Linh thêm một lần nữa chứng tỏ cái duyên và sở trường viết truyện đồng thoại. Dù không tạo ra được tiếng vang như Dế Mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài nhưng các sáng tác viết về thế giới loài vật của Nguyễn Đức Linh đã góp phần làm phong phú thêm kho tàng truyện đồng thoại cũng như ít nhiều lưu lại ấn tượng đẹp trong lòng bạn đọc nhỏ tuổi.
Nguyễn Đức Linh có hứng thú đặc biệt với văn chương. Dù rất bận rộn với công việc kinh doanh song ông vẫn tìm cách sắp xếp thời gian để sáng tác cho thiếu nhi. Trên cơ sở ghi nhớ các sự việc đã xảy ra, Nguyễn Đức Linh vận dụng trí tưởng tượng để nối dài và mở rộng các sự kiện. Nhờ vào năng lực sáng tạo và trí tưởng tượng phong phú nên các tác phẩm thuộc đề tài phiêu lưu, trinh thám của Nguyễn Đức Linh thường là những tập truyện dài bao gồm nhiều chương, tập được nhà văn viết tiếp nối nhau.
Cụ thể, đó là các tác phẩm: Người khổng lồ của em tôi, Bí mật một kho báu và Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn. Tác phẩm Người khổng lồ của em tôi của Nguyễn Đức Linh hiện gồm ba tập. Trong đó, tập 1 mang tên là Năm điều ước được ông viết và cho in vào năm 1987 với số lượng 25. Đến năm 1999, ông quay trở lại văn 11 đàn với tập 2 là Cây bút thần.
Hai năm sau, Nguyễn Đức Linh hoàn thành tiếp tập 3 với tên gọi Mũi lao của người khổng lồ. Hiện nay, nhà văn đã hoàn thành thêm hai tập. Dự kiến, tập 4 (Chiếc nhẫn thần) và tập 5 (Người khổng lồ phục thiện) sẽ được Nguyễn Đức Linh giới thiệu đến bạn đọc trong thời gian sắp tới. Cùng với tập 3 truyện Người khổng lồ của em tôi, cũng trong năm 2001, Nguyễn Đức Linh còn cho xuất bản tác phẩm Bí mật một kho báu với số lượng 1.
Gợi cảm hứng từ cái chết của nhân vật tướng cướp Cẩu Nẹc trong Người khổng lồ của em tôi, Nguyễn Đức Linh đã viết nên câu chuyện trinh thám khá kịch tính và hấp dẫn. Tính cách thông minh, hiếu động và khát khao đi tìm sự thật của các cậu bé trong tác phẩm đã chinh phục được số đông độc giả trong đó có cả độc giả lớn tuổi. Theo thời gian, Nguyễn Đức Linh càng cho thấy sự trưởng thành của bút pháp, sự rõ nét của phong cách sáng tác. Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn (2016) là tập truyện dài ghi lại những sự việc đã xảy ra với nhà văn trong thời gian tham gia khảo sát những tuyến đường ở Tây Nguyên.
Truyện lúc đầu có tên là Bí mật của rừng xuất bản vào năm 2000. Với tác phẩm này, nhà văn nhận được giải khuyến khích trong cuộc thi “Hưởng ứng cuộc vận động sáng tác truyện và truyện tranh cho thiếu nhi” (1999 – 2000) do Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức. Về sau, khi hoàn thành tập 2, tác giả đổi tên truyện thành Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn. Với thành tựu sáng tác kể trên, Nguyễn Đức Linh đã khẳng định được năng lực và phẩm chất của một nhà văn thiếu nhi.
Nói về điều kiện để viết truyện cho thiếu nhi, Ngô Xuân Hội cho rằng, nhà văn cần phải có ba điều cơ bản. Đó là “trí tưởng tượng phong phú, sự hồn nhiên và tính hóm hỉnh” [24, tr. Vận vào trường hợp Nguyễn Đức Linh, chúng tôi thấy ông hội đủ ba phẩm chất cơ bản này. 12 Trong quan niệm hiện hành, tưởng tượng là tạo ra trong tâm trí hình ảnh những cái không có ở trước mắt hoặc chưa hề có.
Ở Nguyễn Đức Linh, ông có xu hướng viết truyện đồng thoại và trinh thám. Vì thế, nhà văn buộc phải có một trí tưởng tượng phong phú để phát triển sự việc, con người, gắn nối các không gian tưởng như rời rạc lại với nhau. Nguyễn Đức Linh còn vận dụng trí tưởng tượng để miêu tả chi tiết các sự kiện trong tác phẩm dựa trên những hình ảnh và sự việc từng xảy đến trong đời sống tác giả. Những buổi sáng đi làm đạp xe ngang qua cầu Xóm Bóng, nhìn thấy tháp Bà Ponagar uy nghiêm tỏa bóng xuống dòng sông Cái, Nguyễn Đức Linh tưởng tượng khi xưa để bảo vệ và mở mang bờ cõi, nữ thần Ponagar chắc phải nhiều lần đánh nhau chống lại các thế lực gian ác.
Cứ thế, các chi tiết dần hiện lên trong trí tưởng tượng để Nguyễn Đức Linh viết nên tác phẩm Người khổng lồ của em tôi. Cũng nhờ vào sự tưởng tượng phong phú mà những con vật của đời sống tự nhiên như chó, gà, chuột, bò, trâu… trở thành những sinh thể mang tâm hồn và tiếng nói trẻ thơ đi vào các sáng tác đồng thoại của Nguyễn Đức Linh. Dĩ nhiên, trí tưởng tượng là phẩm chất chung cần có của bất cứ nhà văn nào. Riêng đối với Nguyễn Đức Linh, việc sáng tạo ra không gian cùng các chi tiết kì ảo tồn tại giữa đời sống hiện đại là biểu hiện sinh động cho trí tưởng tượng phong phú và bay bổng của nhà văn.
Cũng như nhiều nhà văn thiếu nhi khác, Nguyễn Đức Linh là người có tâm hồn lạc quan, thuần hậu. Những chuyến đi khảo sát thực tế vốn nhiều khó khăn, nguy hiểm nhưng trong cảm nhận của ông, nó rộn ràng và ngộ nghĩnh như trẻ thơ. Sau này, công việc kinh doanh bộn bề với những tính toán thiệt hơn vẫn không làm lu mờ được nét đẹp hồn hậu ở Nguyễn Đức Linh. Ngược lại, bằng tấm lòng trong sáng và đôn hậu, nhà văn đã viết lên những trang văn chân thực và giản dị về thế giới tuổi thơ.
Có thể nói, viết truyện thiếu nhi, Nguyễn Đức Linh không chỉ giữ gìn vẻ đẹp hồn nhiên cho bạn đọc nhỏ tuổi 13 mà còn nuôi dưỡng sự trong trẻo và thiện lành cho chính tâm hồn mình. Để rồi, nhờ vào những xúc cảm hồn nhiên như trẻ thơ mà Nguyễn Đức Linh lựa chọn gắn bó với văn học thiếu nhi.