Tài liệu: Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của tô hoài viết cho thiếu nhi qua

Tài liệu đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của tô hoài viết cho thiếu nhi qua nhà ch tổng hợp lý thuyết và thực hành, phục vụ học tập ngành

Trường đại học

Trường Đại học Vinh

Chuyên ngành

Ngữ văn

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn

2009

153
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Khái niệm và định nghĩa tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài

Tiểu thuyết lịch sử là một thể loại văn học kết hợp giữa sự kiện lịch sử thực tế và tưởng tượng sáng tạo. Trong sự nghiệp sáng tác của Tô Hoài, tiểu thuyết lịch sử viết cho thiếu nhi đóng vai trò quan trọng, giúp thế hệ trẻ hiểu biết về quá khứ dân tộc. Tô Hoài đã sáng tác gần 200 tác phẩm trong hơn 60 năm, trong đó có những tiểu thuyết lịch sử nổi bật như Nhà Chồi, Đảo Hoang, Chuyện Nô Thần. Những tác phẩm này không chỉ mang giá trị giáo dục mà còn phát triển tình yêu thương và khát vọng tìm hiểu lịch sử ở độc giả trẻ. Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài nằm ở sự kết hợp tinh tế giữa chân thực lịch sử và tính hấp dẫn của câu chuyện.

1.1. Định nghĩa tiểu thuyết lịch sử

Tiểu thuyết lịch sử là tác phẩm văn học sử dụng nền tảng sự kiện lịch sử thực tế nhưng được tác giả phát triển thêm các yếu tố tưởng tượng. Trong văn học Việt Nam hiện đại, tiểu thuyết lịch sử viết cho thiếu nhi có mục đích giáo dục, truyền thống và nuôi dưỡng tình yêu quê hương. Tô Hoài đã thành công trong việc tạo nên những tác phẩm mang đặc điểm tiểu thuyết lịch sử độc đáo, phù hợp với tâm lý trẻ em.

1.2. Vị trí trong sự nghiệp sáng tác của Tô Hoài

Trong hơn 60 năm sáng tác, Tô Hoài dành một mảng quan trọng cho tiểu thuyết lịch sử viết cho thiếu nhi. Các tác phẩm như Nhà Chồi, Đảo Hoang, Chuyện Nô Thần phản ánh sâu sắc các giai đoạn lịch sử quan trọng của dân tộc. Những đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài thể hiện sự kết hợp giữa kiến thức lịch sử rộng và tài năng sáng tạo vượt trội, tạo nên những tác phẩm bất hủ.

II. Đặc điểm cốt truyện và xây dựng nhân vật

Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài nổi bật ở cách xây dựng cốt truyện phong phú dựa trên chất liệu dân gian và sự kiện lịch sử. Các tác phẩm như Nhà Chồi, Đảo Hoang, Chuyện Nô Thần thể hiện sự phiêu lưu hóa cốt truyện một cách hợp lý. Tô Hoài sáng tạo ra một thế giới nhân vật thống nhất mà đa dạng, từ những nhân vật chính định hình sự kiện cho đến những nhân vật phụ tạo nên bối cảnh sống động. Cách xây dựng nhân vật trong tiểu thuyết lịch sử của ông kết hợp tính thực tế lịch sử với tính cách hấp dẫn, phù hợp cho độc giả trẻ. Điều này giúp tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài trở thành công cụ giáo dục hiệu quả.

2.1. Phong phú vào cốt truyện lịch sử

Tô Hoài xây dựng cốt truyện tiểu thuyết lịch sử dựa trên truyền thuyết dân gian và sự kiện lịch sử thực tế. Trong Nhà Chồi, Đảo Hoang, Chuyện Nô Thần, cốt truyện không chỉ kể những cuộc vật lên chống thiên tai mà còn thể hiện cuộc đấu tranh chống kẻ thù xâm lược. Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử này tạo nên giá trị giáo dục cao, giúp thiếu nhi hiểu rõ lịch sử dân tộc.

2.2. Thế giới nhân vật thống nhất và đa dạng

Nhân vật trong tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài mang tính thống nhất nhưng đa dạng. Các nhân vật chính như Nhà Chồi, các anh hùng dân tộc được xây dựng vừa có tính cách rõ ràng vừa linh hoạt theo hoàn cảnh. Tô Hoài sử dụng nhiều biện pháp xây dựng nhân vật để tạo sự sống động, giúp độc giả thiếu nhi dễ đồng cảm và tiếp thu bài học lịch sử một cách tự nhiên.

III. Ngôn ngữ và phong cách biểu đạt

Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài còn thể hiện rõ trong việc sử dụng ngôn ngữ sống động, giàu chất thơ. Tác phẩm của ông mang một thế giới ngôn ngữ sống động, với chất liệu ngôn ngữ đặc biệt đậm chất cổ xưa. Tô Hoài khoảng lại từ loại một cách tinh tế, tạo nên bầu không khí cổ kính phù hợp cho tiểu thuyết lịch sử viết cho thiếu nhi. Cách sử dụng câu trúc câu trong tiểu thuyết lịch sử của ông vừa đơn giản dễ hiểu đối với trẻ em vừa mang tính văn học cao. Điều này làm cho tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài trở thành tác phẩm không chỉ giáo dục mà còn có giá trị thẩm mỹ lâu dài.

3.1. Chất liệu ngôn ngữ đậm chất cổ xưa

Tô Hoài sử dụng ngôn ngữ đặc biệt trong tiểu thuyết lịch sử, với những từ vựng và cách diễn đạt mang tính cổ xưa nhưng vẫn dễ hiểu với trẻ em. Đặc điểm ngôn ngữ này tạo nên bầu không khí sống động và chân thực cho câu chuyện lịch sử. Ngôn ngữ của Tô Hoài vừa là công cụ kể chuyện vừa là phương tiện giáo dục.

3.2. Cấu trúc câu và tính hiệu quả thẩm mỹ

Cấu trúc câu trong tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài được thiết kế khéo léo để vừa phù hợp với độc giả trẻ vừa giữ được giá trị văn học. Tô Hoài sử dụng các biện pháp cấu trúc câu đa dạng, từ câu đơn giản đến câu phức tạp, tạo nên nhịp điệu đọc hấp dẫn. Điều này góp phần làm cho tiểu thuyết lịch sử của ông trở thành tác phẩm kỳ công.

IV. Ý nghĩa giáo dục và di sản văn học

Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài Hoài không chỉ nằm ở các yếu tố nghệ thuật mà còn ở ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Các tác phẩm như Nhà Chồi, Đảo Hoang, Chuyện Nô Thần đã truyền dạy cho thiếu nhi về lòng biết ơn đối với các thế hệ cha ông, về tinh thần bất khuất và ý chí sống mạnh mẽ. Tiểu thuyết lịch sử viết cho thiếu nhi của Tô Hoài mang ý nghĩa giáo dục truyền thống trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Tô Hoài đã tạo nên một không gian văn hóa Việt thuần khiết, giúp thế hệ trẻ hiểu biết và yêu quý tổ tiên. Di sản tiểu thuyết lịch sử của ông vẫn còn giá trị to lớn đối với nền văn học Việt Nam hiện đại.

4.1. Bài học lịch sử và đạo đức

Tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài không chỉ kể lại sự kiện mà còn rút ra bài học quý báu cho thế hệ trẻ. Những đặc điểm tiểu thuyết lịch sử này thể hiện qua hình ảnh cuộc sống nhân nhận trong tình yêu thương, khát vọng vươn lên vượt qua khó khăn. Tô Hoài dạy trẻ em về trách nhiệm, lòng kiên trì và tình yêu quê hương thông qua những câu chuyện lịch sử hấp dẫn.

4.2. Di sản văn học và ảnh hưởng lâu dài

Tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài đã để lại di sản văn học quý báu cho nền văn học Việt Nam. Những tác phẩm này vẫn được độc giả yêu thích và nghiên cứu. Đặc điểm tiểu thuyết lịch sử của Tô Hoài giữ nguyên giá trị giáo dục và thẩm mỹ qua thời gian, chứng tỏ tầm vóc của một nhà văn lớn.

22/12/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

1 Lêi c¶m ¬n Tr-íc hÕt, t«i xin bµy tá lßng biÕt ¬n s©u s¾c tíi tiÕn sÜ Lª Thanh Nga ®· tËn t×nh gióp ®ì t«i trong qu¸ tr×nh nghiªn cøu vµ hoµn thµnh luËn v¨n. T«i xin ch©n thµnh c¶m ¬n c¸c thÇy c« gi¸o trong Khoa Sau ®¹i häc, Khoa Ng÷ v¨n- Tr-êng §¹i häc Vinh ®· quan t©m, t¹o ®iÒu kiÖn thuËn lîi cho t«i trong qu¸ tr×nh häc tËp, nghiªn cøu. T«i xin c¶m ¬n Ban Gi¸m ®èc vµ tËp thÓ c¸n bé, gi¸o viªn cña Trung t©m GDTX QuÕ Phong, c¶m ¬n gia ®×nh, b¹n bÌ ®· quan t©m gióp ®ì, ®éng viªn, t¹o mäi ®iÒu kiÖn ®Ó t«i häc tËp, nghiªn cøu vµ hoµn thµnh luËn v¨n nµy. Vinh, th¸ng 12 n¨m 2009 Tr-¬ng ThÞ Thu 2 Môc lôc Trang Më ®Çu.

§èi t-îng nghiªn cøu. NhiÖm vô vµ môc ®Ých nghiªn cøu. Ph-¬ng ph¸p nghiªn cøu. §ãng gãp míi cña luËn v¨n.

CÊu tróc cña luËn v¨n. TiÓu thuyÕt lÞch sö viÕt cho thiÕu nhi trong sù nghiÖp s¸ng t¸c cña T« Hoµi. Nh÷ng vÊn ®Ò tiÓu thuyÕt lÞch sö vµ tiÓu thuyÕt lÞch sö viÕt cho thiÕu nhi. Kh¸i niÖm tiÓu thuyÕt lÞch sö.

TiÓu thuyÕt lÞch sö trong v¨n häc ViÖt Nam hiÖn ®¹i. TiÓu thuyÕt lÞch sö viÕt cho thiÕu nhi trong v¨n häc ViÖt Nam hiÖn ®¹i. Kh¸i qu¸t vÒ cuéc ®êi, sù nghiÖp s¸ng t¸c cña T« Hoµi. T« Hoµi, quª h-¬ng vµ gia ®×nh.

Ng-êi sèng qua nhiÒu sù kiÖn cña lÞch sö vµ nh÷ng tr¶i nghiÖm v« tËn. Nh÷ng chÆng ®-êng s¸ng t¸c cña T« Hoµi. Bé ba tiÓu thuyÕt Nhµ Chö, §¶o hoang, ChuyÖn ná thÇn trong hÖ thèng truyÖn lÞch sö viÕt cho thiÕu nhi. Nhµ Chö, §¶o hoang vµ ChuyÖn ná thÇn trong sù nghiÖp s¸ng t¸c cña T« Hoµi.

Tæng quan vÒ thÕ giíi nghÖ thuËt cña Nhµ Chö, §¶o hoang vµ ChuyÖn ná thÇn. H×nh t-îng cuéc sèng trong bé ba tiÓu thuyÕt Nhµ Chö, §¶o hoang vµ ChuyÖn ná thÇn. C«ng cuéc më mang bê câi vµ b¶o vÖ chñ quyÒn d©n téc. C«ng cuéc më mang bê câi.

C«ng cuéc b¶o vÖ chñ quyÒn d©n téc. C«ng cuéc kh¼ng ®Þnh sù tån t¹i vµ søc sèng m·nh liÖt, v« ®Þch cña con ng-êi. Nhäc nh»n trong t×nh yªu th-¬ng vµ kh«ng gian v¨n hãa thuÇn ViÖt. Mét cuéc sèng nhäc nh»n víi bao thö th¸ch vµ kh¸t väng.

Mét thÕ giíi cña t×nh yªu th-¬ng vµ niÒm tin. Mét kh«ng gian v¨n hãa ViÖt thuÇn khiÕt. Quan ®iÓm tiÕp cËn lÞch sö cña t¸c gi¶ qua Nhµ Chö, §¶o hoang vµ ChuyÖn ná thÇn. Nh÷ng bµi häc rót ra cho ng-êi ®äc, trong ®ã cã b¹n ®äc thiÕu nhi.

Nh÷ng nguån c¶m høng lín vÒ lÞch sö, vÒ cuéc sèng. 85 Ch-¬ng 3: NghÖ thuËt tiÓu thuyÕt cña T« Hoµi viÕt cho thiÕu nhi qua Nhµ Chö, §¶o hoang vµ ChuyÖn ná thÇn. VÊn ®Ò x©y dùng cèt truyÖn trong bé ba tiÓu thuyÕt lÞch sö cña T« Hoµi viÕt cho thiÕu nhi. Sù phong phó vÒ cèt truyÖn trong Nhµ Chö, §¶o hoang, ChuyÖn ná thÇn.

§êi sèng hãa cèt truyÖn trªn c¬ së chÊt liÖu d©n gian. Phiªu l-u hãa cèt truyÖn. Mét thÕ giíi nh©n vËt thèng nhÊt mµ ®a d¹ng. TÝnh thèng nhÊt cña nh©n vËt.

TÝnh ®a d¹ng cña nh©n vËt. C¸c biÖn ph¸p x©y dùng nh©n vËt. Mét thÕ giíi ng«n ng÷ sèng ®éng, giµu chÊt th¬. Mét chÊt liÖu ng«n ng÷ ®Æc biÖt ®Ëm chÊt cæ x-a.

VÊn ®Ò sö dông tõ lo¹i. Mét sè vÊn ®Ò vÒ cÊu tróc c©u. 141 Tµi liÖu tham kh¶o. T« Hoµi lµ mét trong nh÷ng nhµ v¨n lín cña nÒn v¨n häc ViÖt Nam hiÖn ®¹i.

GÇn 200 t¸c phÈm lín nhá trong h¬n 60 n¨m cÇm bót víi nhiÒu thÓ lo¹i, nhiÒu ®Ò tµi ®· chøng tá søc s¸ng t¹o dåi dµo cña t¸c gi¶. Trong sù nghiÖp s¸ng t¸c cña «ng, cã mét m¶ng quan träng dµnh cho thiÕu nhi. ë ®ã, ngoµi nh÷ng truyÖn viÕt vÒ loµi vËt, vÒ nh÷ng tÊm g-¬ng anh hïng trong c¸ch m¹ng vµ kh¸ng chiÕn, vÒ cuéc sèng míi. cßn cã bé ba t¸c phÈm viÕt dùa trªn c¸c truyÒn thuyÕt lÞch sö lµ Nhµ Chö, §¶o hoang, ChuyÖn ná thÇn.

B»ng trÝ t-ëng t-îng phong phó, sù hiÓu biÕt s©u réng vÒ lÞch sö vµ ng«n tõ ®iªu luyÖn, ë ba t¸c phÈm nµy, T« Hoµi ®· lµm sèng l¹i buæi ®Çu dùng n-íc cña d©n téc víi nh÷ng lÔ héi, phong tôc tËp qu¸n, nh÷ng cuéc vËt lén víi thiªn tai vµ ®Êu tranh chèng kÎ thï x©m l-îc. Nhµ Chö, §¶o hoang, ChuyÖn ná thÇn ®· kh¬i dËy ë c¸c em thiÕu nhi kh¸t väng t×m hiÓu thiªn nhiªn, ®Êt n-íc, niÒm tin vµo ý chÝ, nghÞ lùc cña con ng-êi vµ lßng biÕt ¬n s©u s¾c ®èi víi c¸c thÕ hÖ cha «ng ®· ®em må h«i, x-¬ng m¸u vµ trÝ tuÖ ®Ó vun ®¾p, gi÷ g×n bê câi. Trong kh«ng khÝ h-íng vÒ céi nguån h«m nay, viÖc nghiªn cøu c¸c t¸c phÈm v¨n häc viÕt vÒ ®Ò tµi lÞch sö cã ý nghÜa quan träng nh»m gi¸o dôc truyÒn thèng, gi¸o dôc nh÷ng t×nh c¶m thÈm mü vµ kh¼ng ®Þnh b¶n s¾c d©n téc ViÖt Nam trong bèi c¶nh héi nhËp vµ giao l-u quèc tÕ. T×m hiÓu truyÖn lÞch sö cña T« Hoµi còng kh«ng n»m ngoµi ý nghÜa ®ã.

Cho ®Õn nay, ®· cã rÊt nhiÒu c«ng tr×nh nghiªn cøu vÒ sù nghiÖp s¸ng t¸c cña T« Hoµi, nh-ng viÕt vÒ tiÓu thuyÕt lÞch sö cña T« Hoµi cßn Ýt ái vµ chØ ®Ò cËp ®Õn mét vµi ph-¬ng diÖn trong Nhµ Chö, §¶o hoang, ChuyÖn ná thÇn. ChÝnh v× vËy, chóng t«i chän ®Ò tµi nghiªn cøu: “§Æc ®iÓm tiÓu thuyÕt lÞch sö cña T« Hoµi viÕt cho thiÕu nhi qua Nhµ Chö, §¶o hoang, ChuyÖn ná thÇn‛ víi mong muèn t×m hiÓu vµ ®¸nh gi¸ mét c¸ch ®Çy ®ñ h¬n nh÷ng thµnh 6 c«ng vµ ®ãng gãp cña T« Hoµi ë m¶ng truyÖn lÞch sö viÕt cho thiÕu nhi nãi riªng vµ truyÖn lÞch sö nãi chung trong nÒn v¨n häc n-íc nhµ. Tõ l©u, c¸i tªn T« Hoµi ®· trë nªn quen thuéc víi b¹n ®äc ë nhiÒu løa tuæi kh¸c nhau. T« Hoµi viÕt nhiÒu t¸c phÈm thuéc nhiÒu thÓ lo¹i, ®Ò tµi vµ ®Õn l-ît con ng-êi vµ s¸ng t¸c cña «ng còng trë thµnh ®èi t-îng quan t©m cña nhiÒu nhµ nghiªn cøu, phª b×nh v¨n häc.

C¸c bµi viÕt vÒ t¸c phÈm cña T« Hoµi th-êng tËp trung vµo nh÷ng m¶ng ®Ò tµi quen thuéc hoÆc c¸c t¸c phÈm næi tiÕng cña «ng. Nhµ nghiªn cøu Vò Ngäc Phan trong bµi T« Hoµi - NguyÔn Sen (Nhµ v¨n hiÖn ®¹i, quyÓn IV, Nxb T©n D©n, 1944) ®· xÕp T« Hoµi vµo nhãm t¸c gi¶ ‚t¶ ch©n‛ nh­ng ‚cã khuynh h­íng x· héi‛. Qua ph©n tÝch Quª ng-êi vµ O chuét, t¸c gi¶ bµi viÕt ph¸t hiÖn ra ‚biÖt tµi vÒ nh÷ng c¶nh nghÌo nµn cña d©n quª‛ vµ kh¶ n¨ng miªu t¶ tinh tÕ thÕ giíi loµi vËt cïng nh÷ng ®iÓm yÕu trong v¨n T« Hoµi ë giai ®o¹n nµy. "Lêi giíi thiÖu TuyÓn tËp T« Hoµi" (1987) cña gi¸o s- Hµ Minh §øc lµ mét bµi viÕt c«ng phu, ®¸nh gi¸ kh¸ ®Çy ®ñ nh÷ng ®ãng gãp cña T« Hoµi qua gÇn nöa thÕ kû s¸ng t¸c, trong nh÷ng t¸c phÈm viÕt cho tuæi th¬ vµ ng-êi lín; vÒ lµng quª ngo¹i « vµ miÒn nói; ë c¸c thÓ lo¹i truyÖn ng¾n, tiÓu thuyÕt vµ ký.

Bµi viÕt còng lµm næi bËt phong c¸ch s¸ng t¹o nghÖ thuËt cña T« Hoµi ë ‚n¨ng lùc ph¸t hiÖn vµ n¾m b¾t nhanh chãng thÕ giíi kh¸ch quan‛, ë c¸c ph-¬ng diÖn miªu t¶ phong tôc tËp qu¸n, khung c¶nh thiªn nhiªn, tÝnh c¸ch nh©n vËt, t×m tßi s¸ng t¹o ng«n tõ vµ cÊu tróc c©u v¨n. Víi gi¸o s- Hµ Minh §øc, T« Hoµi lµ ‚c©y bót v¨n xu«i s¾c s¶o vµ ®a d¹ng‛, lµ ‚mét ngßi bót t­¬i míi kh«ng bÞ cò ®i víi thêi gian‛. Trong bµi "S¸ng t¸c cña T« Hoµi" (T¸c gi¶ v¨n xu«i ViÖt Nam hiÖn ®¹i, Nxb Khoa häc X· héi, 1976), nhµ nghiªn cøu V©n Thanh ®iÓm qua nh÷ng t¸c phÈm T« Hoµi viÕt tõ tr-íc C¸ch m¹ng th¸ng T¸m cho ®Õn n¨m 1971, tËp trung ph©n tÝch nh÷ng thµnh c«ng cña ®Ò tµi miÒn nói qua Nói Cøu 7 quèc, TruyÖn T©y B¾c, MiÒn T©y, Tuæi trÎ Hoµng V¨n Thô, ë c¸c ph-¬ng diÖn miªu t¶ khung c¶nh miÒn nói, x©y dùng nh÷ng nh©n vËt tÝch cùc, ph¶n ¸nh sù ®æi thay trong cuéc ®êi ng-êi d©n vïng cao qua hai giai ®o¹n tr-íc vµ sau c¸ch m¹ng. T¸c gi¶ NguyÔn Long trong bµi "Quan niÖm nghÖ thuËt vÒ con ng-êi trong truyÖn ng¾n T« Hoµi vÒ miÒn nói" (DiÔn ®µn v¨n nghÖ ViÖt Nam, 6/1999), qua ph©n tÝch nh÷ng tr-êng hîp cô thÓ trong Nói Cøu quèc, TruyÖn T©y B¾c, liªn hÖ ®Õn Hä Giµng ë Ph×n Sa, MiÒn T©y vµ mét vµi t¸c phÈm cña c¸c t¸c gi¶ kh¸c, ®· rót ra quan niÖm nghÖ thuËt vÒ con ng-êi trong truyÖn ng¾n T« Hoµi vÒ miÒn nói biÓu hiÖn ë chç con ng-êi ®-îc ®Æt trong hoµn c¶nh chÝnh trÞ, x· héi cña nh÷ng n¨m ®Çu sau c¸ch m¹ng.

§ã lµ sù gi¸c ngé vµ vïng lªn ®Êu tranh cña ®ång bµo d©n téc, lµ sù gi¶n dÞ, gÇn gòi, cïng chia sÎ ngät bïi cay ®¾ng víi d©n cña ng-êi c¸n bé kh¸ng chiÕn. Theo t¸c gi¶, nÐt chung ë nh©n vËt cña T« Hoµi lµ ®-îc ph¸t hiÖn tõ ®¸m ®«ng. T¸c gi¶ bµi viÕt còng kh¼ng ®Þnh: ‚Quan niÖm nghÖ thuËt vÒ con ng­êi trong truyÖn ng¾n T« Hoµi vÒ ®Ò tµi miÒn nói cã mét chÊt l-îng míi so víi quan niÖm nghÖ thuËt vÒ con ng­êi ë giai ®o¹n tr­íc‛. NguyÔn §×nh Thi viÕt bµi "TËp truyÖn ng¾n Nói Cøu quèc" n¨m 1949, giíi thiÖu hoµn c¶nh s¸ng t¸c, nªu ®Ò tµi chung cña c¶ s¸u truyÖn ng¾n trong tËp lµ nãi vÒ nh÷ng cuéc ®êi lam lò ®au th-¬ng nh-ng giµu lßng yªu n-íc cña ng-êi d©n ë vïng nói Cøu quèc trong nh÷ng n¨m kh¸ng chiÕn chèng Ph¸p.

Bµi viÕt còng chØ ra h¹n chÕ cña T« Hoµi ë c¸i nh×n ®«i lóc Èn chøa nÐt giÔu cît tr-íc sù l¹c hËu, mª tÝn, ®ãi r¸ch cña ng-êi d©n miÒn nói. Nãi nh- NguyÔn §×nh Thi lµ: ‚T« Hoµi thó ViÖt B¾c chø ch­a thùc sù yªu ViÖt B¾c‛, ‚ch­a thùc ®em t©m hån vµ t­ t­ëng vµo hµng ngò‛, ‚ch­a kÞp hßa t­ t­ëng vµ t©m hån theo ®Ò tµi‛. VÒ TruyÖn T©y B¾c, t¸c phÈm ®-îc gi¶i th-ëng v¨n xu«i n¨m 1955 cña Héi Nhµ v¨n ViÖt Nam, c¸c bµi viÕt "T« Hoµi vµ TruyÖn T©y B¾c” cña Hoµng Trung Th«ng (1954), “TruyÖn T©y B¾c cña T« Hoµi" cña Huúnh Lý (1980), 8 “Vî chång A Phñ cña T« Hoµi" cña NguyÔn V¨n Long (1982), "VÒ Vî chång A Phñ” cña §ç Kim Håi (1997), Vî chång A Phñ cña NguyÔn Quang Trung (1999), “Vî chång A Phñ cña T« Hoµi" (Hµ Minh §øc). ®Òu giíi thiÖu hoµn c¶nh ra ®êi cña t¸c phÈm vµ c¶m høng s¸ng t¸c cña t¸c gi¶.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ