MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn lựa đề tài Theo kết quả từ cuộc Tổng điều tra Dân số và Nhà ở của Tổng cục Thống kê, dân số Việt Nam đang già hóa với tốc độ chƣa từng có. Điều tra biến động dân số năm 2013 chỉ ra rằng tỷ lệ ngƣời cao tuổi trong tổng dân số đã lên tới 10,2%, Việt Nam đã ở trong thời kỳ “bắt đầu già”. Theo dự báo của Liên Hợp Quốc, đến năm 2030, tỷ lệ dân số trên 65 tuổi của Việt Nam sẽ vào khoảng 12,9% và năm 2050 là 23% (Nguyễn Thanh Vân, 2014).
Ngƣời cao tuổi cũng nhƣ bất cứ nhóm công dân nào khác trong xã hội đều có các quyền cơ bản đƣợc pháp luật công nhận và bảo vệ. Bên cạnh đó, ngƣời cao tuổi là nhóm yếu thế, dễ bị tổn thƣơng nên càng cần đƣợc pháp luật đặc biệt che chở bảo vệ. Nhận thức đƣợc vấn đề này, tại Hội nghị lần thứ 5 Ban chấp hành Trung ƣơng Đảng đã ban hành Nghị quyết 15 - NQ/TW về một số vấn đề về chính sách xã hội giai đoạn 2012 – 2020, trong đó khẳng định Trợ giúp xã hội là một trong bốn trụ cột của hệ thống an sinh xã hội. Ngoài ra, các vấn đề liên quan đến già hóa dân số cũng đƣợc coi trọng trong Chiến lƣợc Phát triển Kinh tế Xã hội của Việt nam trong những năm qua.
Cụ thể, vấn đề ngƣời cao tuổi đƣợc thể hiện trong các quy định về chính sách xã hội, an sinh xã hội trong Hiến pháp năm 2013. Điều 34 quy định: “Công dân có quyền đƣợc bảo đảm an sinh xã hội”; khoản 3 Điều 37 quy định: “ngƣời cao tuổi đƣợc nhà nƣớc, gia đình và xã hội tôn trọng, chăm sóc và phát huy vai trò trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”; khoản 2 Điều 59 quy định: “Nhà nƣớc tạo bình đẳng về cơ hội để công dân thụ hƣởng phúc lợi xã hội, phát triển hệ thống an sinh xã hội, có chính sách trợ giúp ngƣời cao tuổi, ngƣời khuyết tật, ngƣời nghèo và ngƣời có hoàn cảnh khó khăn khác”. Hiện nay vẫn còn nhiều bất cập trong chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi, bao gồm bất bình đẳng giữa các thế hệ, giới tính và tình trạng kinh tế. Các chính sách trợ giúp xã hội mới chỉ tập trung vào nhóm dân số cao tuổi khi họ đã ở giai đoạn cuối của cuộc đời (từ 80 tuổi trở lên theo quy định tại Nghị định 136/2013/NĐ-CP).
Tính đến thời điểm hiện tại, các chế độ trợ giúp xã hội mới chỉ bao phủ đƣợc 64% dân số cao tuổi ở Việt Nam (VNAS, 2011). 1 z Trong những năm qua, Đảng và Nhà nƣớc đã ban hành nhiều văn bản Luật, văn bản dƣới Luật nhằm thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi, tuy nhiên các chính sách về trợ giúp xã hội mới chỉ tập trung vào trợ giúp xã hội thƣờng xuyên, mức hỗ trợ còn thấp so với nhu cầu thực tế và mức sống tối thiểu khiến cuộc sống của ngƣời cao tuổi còn gặp nhiều khó khăn. Hệ thống trợ giúp xã hội nói chung tại Việt Nam còn rời rạc và thiếu tính liên kết, với 40 chƣơng trình hƣớng tới 23 nhóm đối tƣợng, do một hệ thống phức tạp gồm các Bộ, ngành quản lý. Trên thực tế, Bộ Lao động - Thƣơng binh và Xã hội đƣợc giao chủ trì, nhƣng Bộ Y tế, Bộ Giáo dục và Đào tạo, Ủy ban Dân tộc.
chịu trách nhiệm lớn trong việc cung cấp hoạt động trợ giúp xã hội. Trƣớc thực trạng trên, từ những kiến thức đã đƣợc học và kinh nghiệm thực tiễn trong quá tình công tác, tác giả chọn đề tài “Chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam” để làm luận văn thạc sĩ của mình. Câu hỏi nghiên cứu của đề tài: Chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam đang đƣợc thực hiện nhƣ thế nào? Việt Nam cần làm gì để hoàn thiện việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi? 2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu 2.
Mục đích nghiên cứu của luận văn Trên cơ sở phân tích, đánh giá chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam, luận văn đề xuất một số giải pháp để hoàn thiện việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi trong bối cảnh già hóa dân số tại Việt Nam hiện nay. Nhiệm vụ nghiên cứu của luận văn - Hệ thống hóa những vấn đề lý luận về chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi. - Phân tích và đánh giá thực trạng thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam. - Đề xuất những giải pháp nhằm hoàn thiện thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam trong thời gian tới.
Đối tƣợng và phạm vi nghiên cứu 3. Đối tượng nghiên cứu Đối tƣợng nghiên cứu của luận văn là chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi, trong đó trọng tâm là việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam. Phạm vi nghiên cứu - Về không gian: nghiên cứu về chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam. - Về thời gian: Từ năm 2010 - 2015 - Về nội dung: trong luận văn này, tác giả tập trung nghiên cứu việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi, trong đó chủ yếu là việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội thƣờng xuyên tại cộng đồng và chính sách chăm sóc xã hội.
Đóng góp của luận văn Luận văn có một số đóng góp nhƣ sau: - Hệ thống hóa cơ sở lý luận về trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi và việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi. - Phân tích, đánh giá thực trạng việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam hiện nay. - Đề xuất một số giải pháp nhằm nâng cao việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam 5. Kết cấu của luận văn Ngoài lời mở đầ u , kết luận và danh mục tài liệu tham khảo, luận văn gồm 04 chƣơng, cụ thể nhƣ sau: Chƣơng 1: Tổng quan tình hình nghiên cứu và những vấn đề chung về chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi Chƣơng 2: Phƣơng pháp nghiên cứu Chƣơng 3: Thực trạng thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi tại Việt Nam Chƣơng 4: Giải pháp hoàn thiện việc thực hiện chính sách trợ giúp xã hội cho NCT tại Việt Nam 3 z Chƣơng 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN, THỰC TIỄN CỦA CHÍNH SÁCH TRỢ GIÚP XÃ HỘI CHO NGƢỜI CAO TUỔI 1.
Tổng quan tình hình nghiên cứu 1. Những công trình, bài viết đã công bố liên quan đến đề tài Chính sách trợ giúp xã hội, đặc biệt là trợ giúp xã hội cho ngƣời cao tuổi là một chủ trƣơng lớn của Đảng và Nhà nƣớc, đồng thời cũng đặt ra nhiều cấp bách đối với các ngành, các cấp nhất là trong bối cảnh già hóa dân số tại Việt Nam hiện nay. Vì vậy, xung quanh vấn đề này đã có nhiều công trình nghiên cứu nhằm đánh giá và nâng cao hiệu của chính sách. Liên quan đến đề tài luận văn của tác giả, có thể kể đến một số công trình nghiên cứu chủ yếu sau: Nghiên cứu “Già hóa dân số và NCT ở Việt Nam: thực trạng, dự báo và một số khuyến nghị chính sách” của Quỹ Dân số Liên hợp quốc năm 2011 đã đƣa ra một cái nhìn khái quát về vấn đề già hóa dân số ở Việt Nam.
Nghiên cứu cũng phân tích các đặc điểm của NCT ở Việt Nam nhƣ đặc điểm về nhân khẩu học; đặc điểm về đời sống văn hóa, tinh thần của NCT; hoạt động kinh tế, thu nhập của NCT …Đồng thời chỉ ra các vấn đề chính sách cho NCT bao gồm nhóm chính sách an sinh xã hội, nhóm chính sách dịch vụ chăm sóc NCT. Nghiên cứu “Tổng quan và đề xuất đổi mới hệ thống trợ giúp xã hội Việt Nam” của nhóm tác giả Stephen Kidd, Tareq Abu-el-Haj, Bazlul Khondker, Carol Watson, Sharlene Ramkissoon thực hiện tháng 8/2015 đã nêu rõ về thực trạng và các thách thức của hệ thống trợ giúp xã hội của Việt Nam nói chung trong giai đoạn hiện nay, đồng thời đề xuất các giải pháp đổi mới hệ thống trợ giúp xã hội nhằm nâng cao hiệu quả và độ bao phủ của chính sách. Nghiên cứu cũng đƣa ra các nhóm đối tƣợng cần đƣợc ƣu tiên của hệ thống trợ giúp xã hội, lộ trình thực hiện và kinh phí cho việc đổi mới hệ thống trợ giúp xã hội trong các giai đoạn khác nhau. Nghiên cứu về “Thực trạng chính sách trợ giúp xã hội và định hướng 2015” của TS.
Nguyễn Hải Hữu thực hiện năm 2008 đã tập trung phân tích thực trạng chính 4 z sách trợ giúp xã hội cho các đối tƣợng yếu thế nhƣ: Trẻ em mồ côi cả cha và mẹ, trẻ em bị bỏ rơi, mất nguồn nuôi dƣỡng, ngƣời khuyết tật, NCT thuộc hộ nghèo, hoặc NCT không có ngƣời từ 80 tuổi trở lên không có lƣơng hƣu hoặc trợ cấp bảo hiểm xã hội. Trong nghiên cứu này, tác giả cũng đã đƣa ra một số khuyến nghị, định hƣớng cho chính sách trợ giúp xã hội tầm nhìn 2015. Nghiên cứu về “Phát triển hệ thống an sinh xã hội Việt Nam đến năm 2020” do TS Nguyễn Thị Lan Hƣơng làm chủ nhiệm (thực hiện năm 2013) đã khái quát lý luận về an sinh xã hội, an sinh xã hội ở Việt Nam, xu hƣớng phát triển của chính sách an sinh ở Việt Nam qua các hợp phần, trong đó có hợp phần về nhóm chính sách trợ giúp xã hội. Đặc biệt, nghiên cứu này đã đƣa ra khuyến nghị áp dụng sàn an sinh xã hội của ILO để phù hợp với điều kiện kinh tế - xã hội của nƣớc ta.
Nghiên cứu “Đánh giá thực trạng và đề xuất đổi mới hệ thống trợ giúp xã hội giai đoạn 2015 – 2020” của Viện Khoa học Lao động và Xã hội năm 2015 tập trung phân tích và đánh giá chính sách trợ giúp xã hội để thấy đƣợc mặt đƣợc, hạn chế và bất cập của chính sách, từ đó đề xuất quan điểm, định hƣớng, nội dung và phạm vi đổi mới chính sách trợ giúp xã hội trong giai đoạn 2015-2025, tầm nhìn đến năm 2030. Trong nghiên cứu này, nhóm tác giả cũng đã đánh giá hiệu quả của chính sách/ chƣơng trình trợ giúp xã hội đến một số nhóm đối tƣợng, trong đó có đối tƣợng ngƣời cao tuổi, từ đó đƣa ra đƣợc bằng chứng về sự bất cập và lỗi bỏ sót đối tƣợng.