Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ TỔNG QUAN NGHỀ GỐM XÃ MƯỜNG CHANH HUYỆN MAI SƠN, TỈNH SƠN LA 1. Một số khái niệm 1. Khái niệm nghề, nghề truyền thống - Khái niệm nghề: “Nghề là công việc chuyên môn theo sở trường hoặc theo sự phân công của xã hội” [54, tr. Như vậy, nghề chính là công việc được một cá nhân hay một cộng đồng dân cư nào đó chuyên làm trong khoảng thời gian dài để sản xuất ra các sản phẩm hàng hóa phục vụ đời sống xã hội trong những không gian và thời gian nhất định.
Từ các khái niệm trên có thể hiểu, nghề chính là sự chuyên môn hoá về một lĩnh vực nhất định, có thể sản xuất các sản phẩm theo chất liệu khác nhau và kinh doanh các mặt hàng đó trên thị trường nhằm đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng ở mọi thời đại. - Nghề truyền thống: Thông thường là những nghề tiểu thủ công nghiệp được hình thành, tồn tại và phát triển lâu đời trong lịch sử, được sản xuất tập trung tại một làng hay một vùng nào đó; từ đó hình thành các làng nghề, phố nghề, xã nghề. Đặc trưng cơ bản nhất của nghề truyền thống là nghề đó phải tạo ra các sản phẩm đáp ứng các yêu cầu của cuộc sống xã hội, tồn tại trong thời gian dài, được giữ gìn, trao truyền và kế tục trong những khoảng thời gian tiếp sau. Những nghề được coi là truyền thống đều phải có kỹ thuật và công nghệ đi kèm với quy trình sản xuất, đồng thời phải có các nghệ nhân và đội ngũ thợ lành nghề.
Các sản phẩm làm ra của các nghề truyền thống vừa có tính kinh tế khi nó là hàng hóa, vừa có tính nghệ thuật khi nó là các sản phẩm mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc [56]. 9 Các nghề thủ công truyền thống xuất hiện từ rất sớm, ra đời và phát triển cùng với lịch sử của dân tộc cho đến ngày nay. Do chứa đựng giá trị truyền thống cũng như mang trong mình bản sắc văn hóa độc đáo, đặc sắc lại có những giá trị thực tế hiện hữu trong đời sống xã hội nên các nghề thủ công truyền thống đã được Đảng và Nhà nước quan tâm, duy trì và phát triển… Do đặc điểm các nghề truyền thống thường được lưu truyền trong phạm vi làng, xã với tư cách là những đơn vị tụ cư hành chính cơ sở, cơ bản nhất ở nông thôn Việt Nam trong suốt trường kỳ phát triển. Trong các làng xã đó, đại đa số người dân đều biết làm nghề truyền thống hoặc chí ít cũng biết được quy trình sản xuất cũng như giá trị văn hóa của sản phẩm đó.
Ngoài nghề truyền thống, người dân làng xã đó còn có thể phát triển những ngành nghề khác nhau nhưng những ngành nghề này chiếm tỷ lệ nhỏ hơn nghề truyền thống. Khái niệm nghề thủ công truyền thống cũng mang tính lịch sử; cùng với thời gian, khái niệm này cũng được iến đổi và mở rộng hơn. Ngày nay, với những tiến bộ của khoa học công nghệ, việc sản xuất sản phẩm trước đây thuộc nghề thủ công truyền thống phần nào đã được hỗ trợ bởi quy trình công nghệ mới với nhiều loại thiết bị, phương tiện kỹ thuật phục vụ sản xuất thay thế nhiều công đoạn của lao động thủ công. Nguyên vật liệu truyền thống cũng được thay thế bằng nhiều loại nguyên vật liệu mới.
Chính vì thế thuật ngữ “Nghề thủ công truyền thống” đã được thay bằng cụm từ “Nghề truyền thống”. Điều này vẫn giữa được nghề truyền thống nhưng cũng thể hiện được sự phát triển của nghề trong xã hội hiện đại. Ngày nay, khái niệm Nghề thủ công truyền thống có thể được hiểu như sau: Nghề truyền thống bao gồm những nghề tiểu thủ công nghiệp, xuất hiện từ lâu trong lịch sử, được truyền từ đời này sang đời khác và còn tồn tại đến ngày nay, kể cả những nghề đã được cải tiến hoặc sử dụng những loại công nghệ máy móc hiện đại để hỗ trợ sản xuất nhưng vẫn tuân thủ công nghệ 10 truyền thống và đặc biệt sản phẩm của nó vẫn thể hiện những nét văn hóa đặc sắc của dân tộc. Trong các nghề thủ công truyền thống, nghề gốm là một trong những nghề ra đời sớm nhất cùng với sự phát triển của đời sống tộc người.
Nghề gốm: "bao gồm các sản phẩm làm từ đất sét nung" [54, tr. Khái niệm về bảo tồn, phát huy, giá trị của nghề gốm “Bảo tồn là giữ lại không để cho mất đi như bảo tồn di tích lịch sử, bảo tồn nền văn hóa dân tộc” [53, tr. Từ thực tế quá trình tồn tại và phát triển của các sự vật – hiện tượng theo dòng lịch sử, chúng tôi đưa ra khái niệm: “Bảo tồn là sự bảo vệ, giữ gìn và duy trì sự tồn tại trong thực tế những sự vật – hiện tượng đã xảy ra trong quá khứ và có giá trị về mặt lịch sử, văn hóa, khoa học cùng những giá trị khác. Quá trình này mang tính chất tiến hóa, nhằm duy trì sự tồn tại và phát triển lâu dài trong những không gian, môi cảnh của các giai đoạn sau khi sự vật – hiện tượng đã xảy ra”.
Thuật ngữ “Phát huy”: “phát huy là làm cho cái hay, cái tốt tỏa tác dụng và nảy nở thêm” [53, tr. Theo ghi chép khi trao đổi trực tiếp với TS. Dương Văn Sáu: “Phát huy là những thay đổi trong nhận thức và hành động của con người nhằm hướng tới việc phát triển các giá trị tích cực và tốt đẹp của cuộc sống theo hướng tiến bộ đối với các vấn đề đặt ra của đời sống xã hội”. Phát huy và bảo tồn các giá trị trong kho tàng di sản văn hóa chính là việc giữ gìn tu bổ, góp phần làm giàu các giá trị văn hóa, hướng tới mục tiêu lâu dài, mang tính bền vững.
Thuật ngữ "Giá trị": "giá trị là cái có ích" [54, tr. hoặc còn được hiểu theo ý là những nguyên tắc, chuẩn mực, tiêu chuẩn chỉ dẫn cho hành động của con người Phát huy những giá trị của nghề gốm là những công việc cần tiến hành để giữ gìn, nhân rộng có tính bền vững những giá trị tích cực, tiến bộ của chủ 11 thể văn hóa (tức người thợ, người nghệ nhân làng gốm) đối với các sản phẩm gốm thông qua hệ thống các nhóm giải pháp tác động tích cực tới nghề gốm truyền thống. Phân loại các làng nghề truyền thống Có rất nhiều ý kiến, tiêu chí đưa ra nhằm phân loại làng nghề truyền thống. Dưới đây, dựa trên phần lớn những ý kiến đã được thống nhất, chúng tôi xin tổng hợp đó là chia làng nghề truyền thống thành 4 loại chính sau đây: - Làng nghề chuyên sản xuất các mặt hàng là công cụ lao động phục vụ cho đời sống lao động sản xuất như làng nghề rèn, mộc, hay các công cụ làm nông nghiệp như cày, bừa.
- Làng nghề truyền thống chuyên sản xuất các mặt hàng thủ công mỹ nghệ như sơn mài, gốm sứ, dệt lụa, chạm khắc gỗ, chạm khắc đá, đúc đồng… - Làng nghề chuyên sản xuất các mặt hàng phục vụ nhu cầu tiêu dùng như dệt vải, làm nón, dệt chiếu, các mặt hàng về mây tre đan, mộc. - Làng nghề chuyên chế biến lương thực, thực phẩm như nghề nấu rượu, làm bún, làm đậu phụ, tương, bánh kẹo. Trong nền kinh tế thị trường hiện nay thì việc sản xuất mặt hàng thuần túy mang tính truyền thống ở làng nghề truyền thống không còn hoàn toàn đồng nhất như trước nữa. Nguyên nhân là do có tính liên kết, lan tỏa giữa các làng nghề mang tính truyền thống và những làng nghề mới khiến cho các làng nghề này đều ít nhiều mang dáng dấp, hơi hướng của làng nghề kia.
Trong các làng nghề truyền thống có sự góp mặt của một số nghề mới hoặc xuất hiện một số nghề du nhập từ bên ngoài hay từ nước ngoài vào, và ngược lại trong các làng nghề mới có sự hiện diện trở lại của những nghề truyền thống. Qua những phân tích trên có thể thấy rằng, các cách phân loại làng nghề như đã nêu chỉ mang tính tương đối và được áp dụng trong những trường hợp cụ thể. Vai trò của nghề truyền thống và nghề gốm truyền thống Mường Chanh với phát triển kinh tế - xã hội hiện nay 1. Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc Văn hóa truyền thống các DTTS (dân tộc thiểu số) đang đứng trước nhiều thách thức; thực tế phát triển hiện nay cho thấy chúng ta chưa giải quyết thật sự tốt mối quan hệ giữa bảo tồn và phát triển trong quá trình CNH-HĐH đất nước.
Tây Bắc với nhiều giá trị văn hóa truyền thống tiêu biểu cho cộng đồng dân tộc Thái đang có nguy cơ biến mất những giá trị truyền thống cốt lõi của văn hóa tộc người. Bộ mặt thôn bản đang thay đổi nhanh chóng, một vài nơi thay đổi tới mức biến dạng so với quá khứ truyền thống; điều này rất cần được hướng dẫn, hỗ trợ, có những biện pháp tích cực để bảo tồn, phát huy những giá trị tích cực của truyền thống trong cuộc sống đương đại. Cũng như nhiều thôn bản của người Thái ở vùng Tây Bắc, hiện nay xã Mường Chanh (huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La) vẫn đang sở hữu nhiều di sản văn hóa vật thể, phi vật thể có giá trị lịch sử và thẩm mỹ độc đáo của dân tộc Thái Đen như nhà sàn, các lễ hội, ẩm thực, nghệ thuật diễn xướng dân gian được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Trong số đó không thể không nhắc tới nghề làm gốm nổi tiếng của người Thái Đen.
Tuy nhiên, thời gian qua, nghề thủ công này ngày càng mai một bởi nhiều nguyên nhân. Trong đó nguyên nhân đầu tiên phải kể đến là nạn phá rừng bởi rừng vốn được coi là cội nguồn của đời sống tâm linh người dân đang bị tàn phá ảnh hưởng không nhỏ đến nguồn củi đốt trong quá trình nung gốm. Quy mô và không gian sản xuất, tiêu thụ các sản phẩm gốm ngày càng thu hẹp. Nguồn nguyên liệu tập trung trước đây nay phân bố rải rác; nguồn nhân lực kế cận tiếp thu, học tập nghề không nhiều trong khi đó các sản phẩm gốm truyền thống hiện nay đã bị mất dần vị thế nghiêm trọng.
Tại những khu tập trung đông đúc dân cư, xuất hiện nhiều hàng hóa rẻ, tiện dụng và kinh tế. Đồ dùng vật dụng bằng các chất liệu khác nhiều, bày bán tràn 13 lan, giá rẻ hơn. Vì vậy nhu cầu sử dụng sản phẩm gốm cũng ít đi, bản sắc văn hóa bản địa có phần bị phá vỡ, lai tạp.