Chương 1: Quan niệm nghệ thuật về con người trong truyện dài Còn chứ: gì đŠ nhớ của Nguyễn Nhật Ánh. Chương 2: Không gian, thời gian nghệ thuật trong truyện dai Con chuit gi dé nhớ của Nguyễn Nhật Ánh. Chương 3: Ngôn ngữ và giọng điệu trần thuật trong truyện dài Còn chút gì đŠ nhớ của Nguyễn Nhật Ánh. NOIDUNG CHUONG 1: QUAN NIỆM NGHỆ THUAT VE CON NGUOI TRONG TRUYEN DAI CON CHUT GI DE NHO CUA NGUYEN NHAT ANH 1.1 Giới thuyết sơ lược quan niệm nghệ thuật về con người Macxim Gorki từng nói “Văn học là nhân học” tức con người là tỉnh hoa của cuộc sống, văn học lấy con người khám phá và thể hiện.
Thế giới nhân vật trong tác phẩm chính là sự thể hiện quan niệm nghệ thuật vé con ngudi. “Quan niệm nghệ thuật về con người là sự lí giải, cốt nghĩa, sự cảm thấy con người đổ được hóa thân thành các nguyên tắc phương tiện, biện pháp thể hiện con người trong văn học, tạo nên giá trị về nghệ thuật và thẩm mữ cho các hình tượng nhân vật đó” [9; 41]. Tức quan niệm nghệ thuật về con người sẽ đi phân tích lí giải. mé xẻ đối tượng cơn người đã được hóa thân thành các nguyên tắc, phương tiện, biện pháp thể hiện con người trong quan niệm của tác giả, từ đó tạo nên giá trị nghệ thuật và thm mĩ cho các hình tượng nhân vật trong đó.
Nhưng mọi cách nhìn, cách cảm, cách lí giải về con người của nhà văn đều là sản phẩm của lịch sử, xã hội, văn hóa thời đại nhà văn sáng tác. Không chỉ vậy, quan niệm nghệ thuật về con người còn mang dấu ấn sáng tạo của cá tính nghệ sĩ, cái nhìn nghệ sĩ. Thực tế cho thấy, không một tác phẩm, một tác giả văn học nào lại chỉ đơn thuần nói về thiên nhiên, mà không liên quan đến con người. Nói cách khác, mục đích miêu tả của nhà văn đều hướng đến cơn người.
Vì trung tâm văn học chính là con người nên con người cũng chính là đối tượng thâm mĩ thể hiện quan niệm nghệ thuật của tác giả. Người sáng tác là người vận động, suy nghĩ về con người, cho con người, nêu ra những tư tưởng mới để hiểu con người. Hướng người đọc khám phá cách cảm thụ và biểu hiện chủ thể khách quan của đối tượng, ngay cả khi miêu tả con người giống hay không giống so với đối tượng. Và khi nhà văn miêu tả con người đó là kết quả của sự vận động thì sẽ làm văn học thay đổi.
Quan niệm nghệ thuật về con người luôn hướng cơn người trong mọi chiều sâu của nó, cho nên đây là tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá một tác phẩm nói riêng và thành tựu của người nghệ sĩ nói chung. Tir hé théng lý thuyết về quan niệm nghệ thuật về con người trong thi pháp học, tôi tiến hành đi sâu nghiên cứu các vấn đề quan niệm nghệ thuật về con người trong truyện dài Côø ciuit gì để nhớ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh để thầy rõ quan niệm nghệ thuật về cơn người trong truyện này.Các kiểu người trong truyện đài Còn cldúf gì để nhớ của Nguyễn Nhật Anh 12.1 Con người chung thủy Tinh yêu là sự kết nối ảnh cảm giữa những người xa lạ, khiến họ luôn mong nhớ, nghĩ về nhau. Trong tình yêu lòng chung thủy rất quan trọng. Lòng chung thủy trởng chừng mong manh, mơ hồ, nhưng một khi ai đó chung thủy với ai đó thì không thể làm lung lay.
Cũng như nhân vật Chương trong truyện Còn chủ gì để nhớ của Nguyễn Nhật Ánh. Một chang trai nhà quê chân chất, thật thà lên Sài Gòn thi Đại Học với bao mong ước. Sự chân chất, thật thà đấy đôi khi bị cho là khù khờ thông qua lời nói của anh xích lô và bé Lan Anh “Ma trong thdy thi kha khờ” [L; 14] “Tại vì anh khh khờ hon anh nha qué kia nhiéu” (1; 29] Đằng sau sự khù khờ đó là con người đầy nghị lực, cần cù, chăm học và trái tim chung thủy sắc son mà anh đã dành cho Quỳnh. Mối tình bắt nguồn từ nụ cười của Quỳnh, cô bé chạm mặt với Chương ngay lần đầu tiên trong nhà dì Ba, một nụ cười xinh xắn chưa từng thấy “ Tình lình con nhỏ quay lại và bat gdp tôi đụng nhìn trộm nó.
Trong khi tôi đỏ mặt tía tai, chua biết én đi đâu thì nó gật dau chào tôi và nhoŠn miệng cười. Chua bao giờ tôi thấy nụ Cười xinh như vậy. Tìm tôi đập thon thót trong lông ngực, hai tay bấu chặt cầu thang, bởi trong những trường hợp đột xuất nhu thé nay người ta tế gãy cỗ như chơi” [1; 32]. Tinh cảm đó được khắc họa qua những ngày tháng trong trẻo, hẻn nhiên và đầy thú vị.
Lần chở cô bé đi chơi “ Quỳnh ngôi sau lưng tôi, chiếc xe bỗng nhẹ hãng, lúc nào cũng muốn bay tuổi lên máy” [\; 64].Và chương cũng đã không ngần ngại vào nhà người lạ hái trộm hoa sứ đề làm cho cô bé vui. Những tình cảm chưa nói thành lời đó thật đẹp, nó được thể hiện qua từng cử chỉ quan tâm dù là thầm kín, khiến con tim bế bỏng của Quỳnh phải rung động. Cả những khi hờn giân vì Chương đi với Kim Dung - cô bạn thân của Chương ở trường. Lần giận này đem đến nối hân hoan choáng ngợp khi ngày qua ngày được chở cô bé đi học, sau đó đón về.
Những ngày, những tháng này là những tháng ngày hạnh phúc nhất của Chương. Hai con người tưởng chừng xa lạ dường như kết dính với nhau. Bỗng chốc Chương trở thành người nhà của Quỳnh lúc nào không hay, mẹ Quỳnh còn bảo để Chương ra trường rồi lo cho hai đứa. Tình yêu ấy tưởng chừng sé dom béng kết trái nhưng vì lý do hết sức vô lý đã khiến tình yêu đẹp, lung linh sắc màu là thế nhưng tan biến vào hư vô chỉ trong tích tắc.
Chương đau khổ vô cùng. Chương đưa ra hàng trăm lý do, hàng ngàn giả thiết nhưng tất cả chỉ làm Chương dẫn vặt hơn “ Những điều đó là gì thì tôi chua khám phá ra. Tôi đã đặt rất nhiều giả thiết nhưng xem ra không có giả thiết nào hợp lý. Chẳng lẽ Quỳnh lại nghì ngờ một điều gì đó trong quan hệ siữa tôi và Kim Dung? Hay là một anh chàng nào đÓ xuất hiện trong những ngày vắng mặt ngắn ngủi của tôi? Tôi lạc lối giữa một rừng câu hỏi và không biết làm sao mò mẫm được lối ra”[I; 165].
Cuộc sống của Chương ngày càng khó khăn hơn khi gia đình không thể chu cấp. Anh phải đạp xích lô kiếm thêm tiền trang trải cùng với những ngày học bài ngập đầu đã khiến Quỳnh dần đi vào dĩ vãng. Ra trường Chương được phân công đến tỉnh cực Nam đang khó khăn. Nhưng chính những lúc này Chương cảm thấy vẫn chưa thể quên được Quỳnh, tình yêu đành cho Quỳnh vẫn còn sống mãnh liệt trong Chương.
Tình yêu, nỗi nhớ da diết được tái hiện lên “Nấf là vào những mùa nước lũ nỗi nhớ Quỳnh dâng lên từng ngày theo con Hước. Ngó ra tứ bÈ trời nước bao la, lòng tôi không khỏi dợn buôn. Những hình ảnh đẹp ngày nào lại hiện về nhức nhối” [I; 193]. Chương ngụp lặn với mối tình có Quỳnh “Budi chiều ngắm một trời lặn bên kia rằng trầm, tôi nhớ Quỳnh.
Buổi tối nằm nghe gió lí trên mái lá, tôi nhớ Quỳnh. Buổi sáng vừa mở mắt ra, tôi lại nhớ Quỳnh” Nỗi nhớ ấy cứ đâng lên, tầng tầng, lớp lớp trong kí ức triền miên mỗi đêm.Thao thức cả trong cõi mộng dường như đề nâng niu, chắt chỉu từng khoảnh khắc hạnh phúc, nhưng đối với trái tìm đang ốm của Chương là nỗi đau vô bờ “Chỉ có trong giác mơ, tôi hoàn toàn bắt lực trong việc ngởn cản sự đùa cot tàn nhẫn của Quỳnh. Cô bé hiện đến và cũng y như ngày xua, Ìêu tôi chờ đi học trên những con đường quen thuộc, rồi lại nhồng nhẽo bắt tôi trèo lên hái hoa trên cây sứ năm nào.Ngủ lại, tôi sợ Quỳnh lại hiện về đùa cợt với trái tìm đang ốm của tôi {1; 193,194]. Tình yêu của Chương luôn đồng hành với nỗi nhớ và sự mong chờ, ngóng đợi.
Yêu chân thành và nhớ da diết như câu thơ “Lòng em nhớ đến anh, Cả trong mơ còn thúc ” - Xuân Quỳnh. Khi yêu người ta cũng thường pháp phỏng, lo âu vì sợ mắt nhau, cái hạnh phúc mình đang cầm nắm sẽ tuột khỏi lòng bàn tay “Eà đôi buôn rdu tye hỏi không biết bây giờ Quỳnh đã có người mới nào chua. Ý nghĩ đội ngột đó càng làm tôi thêm day đt. Mà tình yêu cũng thật lạ, nhiều khi tôi cũng lấy làm ngạc nhiên không hiểu tại sao Quỳnh đã cư xử với tôi tệ bạc như thê.
không đáng đŠ nhớ thương chút nào nhưng vẫn không sao tuuết phục được trái tìm ngốc nghéch, u lì của tôi. Chính vì vậy mà mặc dù Quỳnh đãi thực sự quay lưng với lôi, tôi vẫn thấp thom lo so Quynh sẽ đến với mội người con trai khác. Tình yêu đầu đời thật đẹp nhưng thật sự đau đớn và khắc khoải, dày vò Chương trong những năm tháng sau này, Chương không đủ dũng khí đẻ từ bỏ, để bước tiếp, bởi lòng Chương còn yêu Quỳnh rất nhiều. Trãi qua hàng chục năm những kỷ niệm ấy vẫn luôn mãi mãi theo anh như thuở ban đầu “Đôi #Ö# chạy ngang tiệm may, tôi vẫn nhìn thấy Quỳnh.
Có một lần vâng, chỉ có một lần thôi, tôi đừng xe lại đứng nói chuyện đăm ba câu với Quỳnh trước của. Thú thật đó là những câu chuyện nhạt phèo, chán ngốt nhưng chẳng hiểu sao khi nhàn vào mắt Quỳnh, tôi bỗng cảm thấy bôi hồi, xao xuyến lạ lùng chẳng khác nào tôi đang đứng trước Quỳnh mười lăm năm về trước. Đúng là lạ lùng, bởi vì tôi biết chắc rằng tình yêu của tôi đối với Quỳnh thục sự đã chết từ lâu. Khi dap xe di, bong dhng lôi bằng khuâng tự hỏi, rằng không biết trong vô văn những kỷ niệm tươi đẹp ngày xua, đối với Quỳnh bây giờ có còn một chút gi dé nhé hay khong.
Đối với người ấy có còn chút gì để nhớ hay không là câu hỏi mà Chương tự hỏi khi tất cả mọi chuyện đã lui vào đĩ vãng. Nguyễn Nhật Ánh đã để cho Chương, giếng như nhiều người trong chúng ta, cảm thấy thật khó đẻ ghét một. người mình yêu thật lòng, kể cả khi họ làm mình bị tổn thương và biết rõ họ không xứng đáng với tình cảm của mình. Qua ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh, tất cả đều được bộc lộ kín đáo, nhẹ nhàng.