Chương 1: NHỮNG VAN DE LÝ LUẬN VÀ PHÁP LUAT VE XỬ PHẠT VI PHẠM HÀNH CHÍNH TRONG LĨNH VỰC VĂN HÓA Chương 2: THỰC TRẠNG VI PHẠM HÀNH CHÍNH VÀ XỬ PHẠT VI PHAM HANH CHÍNH TRONG LĨNH VUC VĂN HOA TẠI TINH NAM DINH. Chương 3: PHƯƠNG HƯỚNG VA GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN PHAP LUẬT VE XỬ PHẠT VI PHAM HANH CHÍNH TRONG LĨNH VỰC VAN HÓA TỪ THỰC TIẾN TỈNH NAM ĐỊNH NOI DUNG CHUONG I NHUNG VAN DE LY LUAN VA PHAP LUAT VE XU PHAT VI PHAM HANH CHINH TRONG LINH VUC VAN HOA 1. Vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa 1. Khai niệm vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa Việc nghiên cứu khái niệm VPHC vừa có ý nghĩa lý luận quan trọng vừa mang tính thực tiễn sâu sắc.
Trên cơ sở một định nghĩa khoa học, đúng đắn về VPHC, người ta mới có thể xác định được các vi phạm cụ thể trong từng lĩnh vực quản lý nhà nước và đây chính là cơ sở để truy cứu trách nhiệm hành chính đối với người vi phạm nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, nhà nước, cơ quan nhà nước cũng như các tổ chức có liên quan khác. Trong pháp luật Việt Nam, VPHC lần đầu tiên được định nghĩa một cách chính thức theo quy định tại Điều 1 Pháp lệnh XPVPHC năm 1989 là “hành vi do cá nhân, tô chức thực hiện một cách cố ý hoặc vô ý, xâm phạm quy tắc quản lý nhà nước mà không phải là tội phạm hình sự và theo quy định của pháp luật phải bị xử phạt hành chính”. Định nghĩa này được áp dụng rộng rãi trong thực tiễn thi hành pháp luật về XPVPHC. Qua 4 lần sửa đổi, bổ sung của pháp lệnh XPVPHC vào các năm: 1995, 2002, 2007, 2008 điều dễ dàng nhận thấy là VPHC không được định nghĩa riêng biệt mà “lẫn” vào trong khái niệm “xử lý vi phạm hành chính”.
Chang han, Diéu 1 Pháp lệnh XLVPHC năm 1995 và năm 2002 chi rõ: “VPHC được áp dụng đối với cá nhân, cơ quan, tô chức (sau đây gọi chung là cá nhân, tổ chức) có hành vi cố ý hoặc vô ý vi phạm các quy định của pháp luật về quản lý nhà nước mà không phải là tội phạm và theo quy định của pháp luật phải bị xử phạt hành chính”. Năm 2012, Luật XLVPHC được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ky họp thứ 3 khóa XIII thong qua ngày 20/6/2012 và có hiệu lực từ ngày 01/7/2013. Khoản 1 Điều 2 của Luật nêu trên đã định nghĩa: “VPHC là hành vi có lỗi do cá nhân, tổ chức thực hiện, vi phạm quy định của pháp luật về quản lý nhà nước mà không phải là tội phạm và theo quy định của pháp luật phải bi xử phạt vi phạm hành chính”. Tuy có khác nhau về cách diễn đạt, các định nghĩa về VPHC đã nêu đều phản ánh 04 đặc điểm bản chất sau đây của VPHC : - Là hành vi trái pháp luật, xâm phạm các quy định của pháp luật về quản lý nhà nước; một hành vi được cho là trái quy định pháp luật khi hành vi đó không phù hợp với yêu cầu của quy phạm pháp luật hoặc là đối lập với yêu câu đó có thé được biểu hiện ra bên ngoài băng hành động hoặc không hành động và không đơn thuần là hành vi trái pháp luật hành chính mà còn có thé là những hành vi trai pháp luật dan sự, đất đai, lao động,.
- Hành vi do cá nhân, tô chức thực hiện do cố ý hoặc vô ý hay còn gọi là tính có lỗi của VPHC. Tuy nhận thức được vé sự xâm phạm trật tự quản lý nhà nước, tính trái pháp luật của hành vi đó nhưng các tổ chức, cá nhân vi phạm vẫn lựa chọn và thúc đây hoạt động của mình trái với yêu cầu của pháp luật trong khi có đủ điều kiện để lựa chọn và quyết định cách xử sự khác, phù hợp với yêu cầu của pháp luật. - Mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi thấp hơn tội pham.Dé đánh giá được mức độ nguy hiểm của VPHC so với tội phạm cần đồng thời cân nhắc các yếu tố như: mức độ gây thiệt hai cho xã hội của hành vi, tính chất, mức độ lỗi, tam quan trọng của khách thể được bảo vệ cũng như nhân thân người vi phạm. Day là dấu hiệu cơ bản nhất dé phân biệt VPHC với tội phạm.
- Pháp luật quy định hành vi đó phải bị XPVPHC, được thể hiện ngay trong định nghĩa VPHC, dấu hiệu này vừa có tính quy kết vừa là thuộc tính của VPHC. VPHC trong lĩnh vực văn hóa là một dạng cụ thể của VPHC nói chung nên mang đầy đủ các đặc điểm đặc trưng của VPHC như đã nêu ở trên. Tuy nhiên, trong khuôn khô của Luận văn này, việc xác định rõ nội hàm của khái niệm VPHC trong lĩnh vực văn hóa là nhiệm vụ cần thiết. Pháp luật hiện hành không đưa ra một định nghĩa riêng biệt về vi phạm hành chính trong lĩnh vực 10 văn hóa.
Trên cơ sở định nghĩa chung về vi phạm hành chính như đã nêu trên, có thé hiểu VPHC trong lĩnh vực văn hóa là hành vi có lỗi do cá nhân, tổ chức thực hiện, vi phạm quy định pháp luật về quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa, nhưng không phải là tội phạm và theo quy định cua pháp luật phải bị xu phạt vi phạm hành chỉnh. Theo quy định tại Mục 1 Chương II Nghị định số 158/2013/NĐ-CP ngày 12/11/2013 của Chính phủ thì VPHC trong lĩnh vực văn hóa bao gồm những hành vi sau đây: - Vi phạm quy định về sản xuất phim; phát hành phim; phổ biến phim; nhân bản, tàng trữ phim; lưu chiêu, lưu trữ phim; sản xuất, lưu hành băng, đĩa trò chơi điện tử. - Vi phạm các quy định về nhân bản; sản xuất, dán nhãn kiểm soát, lưu chiêu; bán, cho thuê hoặc lưu hành; tàng trữ, phố biến bản ghi âm, ghi hình ca múa nhạc, sân khấu. - Vi phạm quy định về biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang: thi người đẹp và người mẫu.
- Vi phạm quy định trong lĩnh vực mỹ thuật, triển lãm văn hóa, nghệ thuật, nhiếp ảnh. - Vi phạm quy định về nếp sống văn hóa, công trình văn hóa, di sản văn hóa. - VỊ phạm quy định trong lĩnh vực thư viện, hoạt động văn hóa và kinh doanh dịch vụ văn hóa công cộng. -Vi phạm quy định về công bó, phô biến tác phẩm ra nước ngoài.
- VỊ phạm quy định về trình tự, thủ tục hành chính trong lĩnh vực văn hóa. Các yếu tố cấu thành của vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa VPHC trong lĩnh vực văn hóa cũng như VPHC trong bất cứ lĩnh vực quản lý nhà nước nào đêu phải thỏa mãn các dâu hiệu pháp lý của 4 yêu tô II cầu thành của VPHC bao gồm: mặt khách quan, chủ thể, mặt chủ quan và khách thể. Mặt khách quan cua vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa Mặt khách quan của VPHC trong lĩnh vực văn hóa chính là dấu hiệu bên ngoài của VPHC mà dấu hiệu bắt buộc phải là hành vi VPHC; nói cách khác đó là hành vi mà tô chức, cá nhân thực hiện xâm phạm các qui tắc quan lý nhà nước về văn hóa và đã bị pháp luật ngăn cấm, sẽ bị xử phạt bằng các hình thức, biện pháp xử phạt vi phạm hành chính. Mặt khách quan của VPHC trong lĩnh vực văn hóa gồm các dấu hiệu: hành vi trái pháp luật, hậu quả thiệt hai mà hành vi gây ra cho xã hội, quan hệ nhân quả giữa hành vi trái pháp luật và thiệt hại thực tế do hành vi đó gây ra; các yêu tô khác: thời gian, địa điểm, phương tiện vi phạm.
- Hành vi trái pháp luật: Nếu một chủ thể thực hiện những hành vi bị pháp luật nghiêm cắm hoặc không làm theo những việc mà pháp luật yêu cầu thì chủ thé đó đã có hành vi trái pháp luật. Trong lĩnh vực văn hóa thì hành vi trai pháp luật là không thực hiện hoặc thực hiện không đúng những quy định của pháp luật về văn hóa, xâm phạm đến những khách thể được pháp luật bảo vệ. - Hậu quả thiệt hại mà hành vi gây ra cho xã hội do vi phạm các quy định trong lĩnh vực quản lý, chưa gây thiệt hại hoặc gây thiệt hại nhưng chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự. - Mối quan hệ nhân quả giữa hành vi trái pháp luật của VPHC trong lĩnh vực văn hóa và thiệt hại thực tế do hành vi đó gây ra cho xã hội thê hiện băng thiệt hai do chính hành vi VPHC gây ra và việc xác định mối quan hệ nhân quả là cần thiết nhằm xác định mức độ hành vi vi phạm và để đảm bảo nguyên tắc cá nhân, tô chức phải chịu trách nhiệm về hành vi vi phạm do thiệt hại mình đã gây ra.
- Ngoài ra cần xem xét thêm các yêu tố khác trong quá trình nghiên cứu mặc khách quan của VPHC trong lĩnh vực văn hóa như: 12 + Thời gian VPHC: là thời điểm xảy ra VPHC. + Địa điểm VPHC: là nơi xảy ra VPHC. + Công cụ, phương tiện thực hiện hành vi VPHC là cái ma cá nhân, tô chức sử dụng dé thực hiện hành vi VPHC. Mặt chu quan của vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa Mặt chủ quan của VPHC trong lĩnh vực văn hóa là những biểu hiện tâm lý bên trong của chủ thé vi phạm bao gồm: - Lỗi: Là thái độ chủ quan của con người đối với hành vi vi phạm pháp luật va hậu quả do hành vi đó gây ra; là dấu hiệu bắt buộc trong mặt chủ quan của hành vi VPHC trong lĩnh vực văn hóa của chủ thể vi phạm.
Người thực hiện hành vi có đầy đủ khả năng nhận thức và điều khiển hành vi của mình nhưng đã vô tình, thiếu thận trọng không nhận thức được điều đó hoặc nhận thức được nhưng vẫn cô tình thực hiện vi phạm. Nếu xác định chủ thé thực hiện hành vi khi không có khả năng nhận thức hoặc kha năng điều khiển hành vi thì kết luận không có VPHC xảy ra. Để xác định đúng hành vi và hình thức xử phạt đối với hành vi VPHC cần xác định chính xác yếu tố lỗi do cá nhân, tổ chức đó gây ra theo quy định của pháp luật về văn hóa. Có hai loại lỗi: lỗi có ý và lỗi vô ý.
+ Lỗi cô ý: Người vi phạm nhận thức rõ được tính chất nguy hiểm, tinh trái pháp luật nhưng mong muốn hay dé mặc cho hậu quả xảy ra.