LỜI MỞ ĐẦU Lịch sử Hàn Quốc trong những thập niên cuối thế kỷ XX đã trải qua những biến động lớn và cũng có những bước chuyển mình mới. Năm 1945, khi Mỹ chiếm một nửa phía Nam trong khi Liên Xô kiểm soát ở phía Bắc thì bán đảo Triều Tiên đã bị chia cắt thành hai miền Nam – Bắc sau khi được giải phóng. Chính phủ Đại Hàn Dân Quốc được thành lập vào năm 1948, lấy Seoul làm thủ đô của Hàn Quốc. Cuộc nội chiến kéo dài 3 năm khi Triều Tiên tấn công Hàn Quốc nổ ra vào năm 1950 – 1953 khiến cho đất nước bị chia cắt thành hai miền Nam – Bắc cho tới ngày nay.
Năm 1963, Park Chung Hee chính thức trở thành tổng thống và là nhà độc tài thứ 2 tại Hàn Quốc. Trong suốt thập niên 1960, chính phủ của Park Chung Hee có xu hướng đàn áp thô bạo ngày càng tăng. Năm 1971, ông bị chỉ trích là một nhà độc tài quân sự tàn nhẫn, thế nhưng nền kinh tế Hàn Quốc đã được cải thiện rất đáng kể dưới nhiệm kỳ của ông. Sau những biến động chính trị và xã hội vào những năm 1960 thì Hàn Quốc bắt đầu phát triển mạnh vào những năm 1970, tạo ra “Kỳ tích sông Hán”.
Năm 1980, Chun Doo Hwan lên làm tổng thống. Ngày 18/5/1980, tại thành phố Gwangju - tỉnh Nam Jeolla đã xảy ra vụ nổi dậy Gwangju. Sau cuộc Thảm sát Gwangju, Chun Doo-Hwan bắt đầu loại bỏ các chính trị gia đối lập khỏi chính trường, và thanh lọc xã hội theo quy mô lớn. Năm 1996, ông bị kết tội tham nhũng, hối lộ, ra lệnh thảm sát và bị kết án tử hình sau đó giảm xuống còn chung thân nhưng nhanh chóng được Tổng thống Kim Young Sam ân xá vào ngày 22/12/1997.
Tới năm 1987 hiến pháp được sửa đổi, theo đó, nhân dân Hàn Quốc được quyền trực tiếp bầu ra tổng thống đánh dấu quá trình chuyển đổi sang nền dân chủ của Hàn Quốc. Vào thập niên 1990, Chính phủ Dân sự ra đời. Hàn Quốc chính thức được mời trở thành thành viên của Liên Hợp Quốc vào năm 1991. Chính quyền dân chủ mới ra đời đã khắc phục dần văn hóa chính trị độc tài.
Đến cuối thế kỷ XX, nền kinh tế Hàn Quốc suy thoái nhanh chóng do cuộc khủng hoảng kinh tế IMF. Trong bối cảnh Hàn Quốc cuối thế kỉ XX như đã nói trên, thì Chính quyền Quân sự độc tài đã cầm đầu trong suốt những thập niên 60,70,80. Mà Chế độ Độc tài là một thể chế nhà nước chuyên quyền ở đó nhà nước được cai trị bởi một cá nhân, một nhóm, có thể là một gia đình, nhóm quân đội, mà quyền lực không bị giới hạn và họ thường 2 0 0 dùng những biện pháp trù dập các người đối lập để duy trì quyền lực. Chúng đề cập đến hình thức cai trị độc đoán do các kẻ hay một đảng cầm quyền không bị pháp luật, hiến pháp hay các nhân tố chính trị và xã hội trong quốc gia đó ràng buộc.
Tiêu biểu ở đây là 2 nhà cầm quyền Park Chung H ee và Chun Doo Hwan. Dưới thời của 2 vị tổng thống này đã hình thành nên Lịch sử Dân chủ hóa đẫm máu của Hàn Quốc. Những gì mà chính quyền của 2 nhà cầm quyền trên mang lại đã gây ra làn sóng phong trào đấu tranh phản chiến mạnh mẽ, cụ thể hơn là Phong trào Đối lập trong những thời kì này diễn ra rất quyết liệt. Có rất nhiều người đã đứng ra lãnh đạo phong trào này, trong đó có Tổng thống Kim Young Sam-một trong những vị Tổng thống có tầm ảnh hưởng trong việc chống Chính quyền Quân sự độc tài này.
Kim Young Sam (1927-2015) là vị Tổng thống thứ 7 của Hàn Quốc tại nhiệm từ 2/1993 đến 2/1998 và là nhà lãnh đạo Phong trào Đối lập với Chính quyền Độc tài suốt 30 năm. Ông từng bị trục xuất, bị giam vào cuối thời Park Chung Hee, sau đó lại tiếp tục bị quản thúc ở đầu thời Chun Doo Hwan tại chức. Sau khi lên nắm quyền, Kim Young Sam tích cực chỉ huy chiến dịch chống tham nhũng lớn nhất Hàn Quốc. Cả hai vị Tổng thống tiền nhiệm Chun Doo Hwan và Roh Tae Woo đều bị Kim Young Sam cho tiến hành điều tra về tội tham nhũng, hối lộ, đảo chính, phản quốc và đưa ra xét xử.
Thế nhưng, những công sức đóng góp của ông bị phá vỡ và trở nên lu mờ trước những vụ bê bối hàng loạt liên quan đến con trai và bạn của ông. Thêm vào đó, do sự quản lý kinh tế đất nước yếu kém nên đã gây nên Cuộc khủng hoảng Tài chính xảy ra từ năm 1997-1998, khiến cho nhiều tập đoàn Hàn Quốc sụp đổ, buộc Hàn Quốc phải nhận gói cứu trợ 58 tỷ USD của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF). Kim Young Sam kết thúc nhiệm kì Tổng thống của ông trong khi con trai của mình bị bắt và phải ngồi tù vì tội tham nhũng. Nhằm mục đích nêu rõ hơn về cuộc đời của cựu Tổng thống Kim Young Sam và cũng như những tư tưởng và thành tựu mà ông đã dành tâm huyết cả đời.
Đó cũng chính là những gì mà bài tiểu luận Kim Young Sam và nền dân chủ chống chính quyền quân sự độc tài sẽ nêu rõ dưới đây. 3 0 0 PHẦN NỘI DUNG 1. Bối cảnh Hàn Quốc trong những thập niên cuối Thế kỷ XX Sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai chấm dứt năm 1945, Bán đảo Triều Tiên bị chia cắt thành hai miền Nam-Bắc. Liên bang Xô Viết chiếm đóng miền bắc đến vĩ tuyến 38 và Mĩ chiếm đóng từ vĩ tuyến 38 về phía nam.
Vào tháng 11/1947, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đã đề ra một giải pháp tiến hành tổng bầu cử tại Triều Tiên dưới sự hỗ trợ của Ủy ban Liên Hiệp Quốc. Tuy nhiên, các chính phủ lâm thời tại 2 miền Triều Tiên đã khước từ việc này tức là Mĩ và Liên bang Xô Viết đã không đồng thuận việc áp dụng đồng uỷ trị ở bán đảo Triều Tiên. Thế nên Hội đồng Liên Hiệp Quốc đã đưa ra một giải pháp khác sau đó để kêu gọi bầu cử tại các địa phương với sự giúp đỡ của Ủy ban Liên Hiệp Quốc. Những cuộc bầu cử đầu tiên được tiến hành riêng rẽ vào ngày 10/5/1948, tại những tỉnh phía nam vĩ tuyến 38.
Vĩ tuyến này đã trở thành đường chia cắt bán đảo Triều Tiên thành hai miền Nam và Bắc. Điều này dẫn tới việc thành lập các chính phủ riêng biệt ở 2 miền Nam-Bắc. Năm 1948, Chính phủ Đại Hàn Dân Quốc được thành lập, lấy Seoul làm thủ đô của Hàn Quốc và là chính phủ hợp pháp duy nhất được cộng đồng quốc tế công nhận. Cùng thời điểm đó, Liên bang Xô Viết đã hỗ trợ miền Bắc thành lập nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên.
Mỗi bên đều tuyên bố mình là chính phủ hợp pháp của toàn bộ lãnh thổ Triều Tiên. Căng thẳng ngày càng tăng lên giữa hai chính phủ Bắc-Nam, quân đội Nhân dân Triều Tiên vượt vĩ tuyến 38, lấy cớ cáo buộc quân đội miền Nam đã vượt qua trước, và tấn công dẫn đến cuộc Chiến tranh Triều Tiên xảy ra 25/6/1950. Mĩ và Liên Hiệp Quốc thì đứng sau Đại Hàn Dân Quốc, còn Liên Xô và Trung Quốc thì đứng sau Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Cuộc nội chiến kéo dài hơn 3 năm cho đến ngày 27/7/1953, khi mà lực lượng Liên Hiệp Quốc và Quân đội Nhân dân Triều Tiên cùng Chí nguyện quân Trung Quốc ký kết Thoả thuận đình chiến Chiến tranh Triều Tiên.
Lúc này vùng phi quân sự Triều Tiên phân chia làm hai nước và bán đảo Triều Tiên bị chia cắt hai miền Nam-Bắc cho đến ngày nay. Có khoảng hơn 3 triệu người đã thiệt mạng, 4 0 0 bị thương và hàng chục triệu người khác bị mất nhà cửa, có người thì vĩnh viễn rời xa những người thân trong gia đình trong cuộc chiến tranh khốc liệt này. Sau Chiến tranh Triều Tiên, thì nền kinh tế Hàn Quốc không tránh được sự nghèo nàn với mức thu nhập bình quân đầu người ít hơn $100 USD mỗi năm. Hàn Quốc thời điểm đó được xếp hạng là một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới.
Ở giai đoạn này, kinh tế Hàn Quốc cơ bản phụ thuộc vào viện trợ nước ngoài, chủ yếu là từ Mỹ. Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên tiếp tục theo đuổi sự nghiệp thống nhất đất nước trên cơ sở lập luận "Một Triều Tiên" và không công nhận chính phủ Hàn Quốc, chọn con đường thống nhất đất nước bằng Cách mạng Xã hội Chủ nghĩa. Hàn Quốc cũng coi chính phủ của mình là có chủ quyền hợp pháp trên toàn bán đảo Triều Tiên và không công nhận chính phủ Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Những quan điểm cứng nhắc, không nhân nhượng đã khiến cho quá trình hòa giải giữa hai bên không thực hiện được cho đến thập niên 1960.
Năm 1963, Park Chung Hee chính thức trở thành tổng thống và trở thành nhà độc tài thứ 2 tại Hàn Quốc. Trong suốt thập niên 1960, chính phủ của Park Chung Hee có xu hướng đàn áp thô bạo ngày càng tăng. Thông qua hoạt động của “Hiệp hội kêu gọi tái thiết quốc gia”, Park Chung Hee đã giải tán Quốc hội và các đảng phái chính trị đối lập hoạt động, đồng thời thẳng tay đàn áp các phong trào chống đối. Ông ban hành các sắc lệnh cấm công nhân mít tinh, biểu tình, diễu hành và ông còn cài cắm nhân viên thân chính phủ bên trong các tổ chức công đoàn của công nhân để giám sát và kìm hãm phong trào đấu tranh của họ.
Quân đội Hàn Quốc là lực lượng chính tiến hành các vụ đàn áp, bắt bớ và do thám trong nước theo mệnh lệnh của Park Chung Hee. Năm 1971, Park Chung Hee bị chỉ trích là một nhà độc tài quân sự tàn nhẫn, thế nhưng nền kinh tế Hàn Quốc đã được cải thiện rất đáng kể dưới nhiệm kỳ của ông. Để tái tạo động lực phát triển kinh tế, Park Chung Hee đã mang "kỷ luật quân đội" và chính sách độc tài áp dụng trên toàn quốc. Một trong những mục tiêu chính của tướng Park là chấm dứt tình trạng lạc hậu, nghèo đói ở Hàn Quốc và biến đất nước từ một nền kinh tế thuộc Thế giới thứ ba trở thành một cườ ng quốc kinh tế hàng đầu của thế giới.
Chính phủ của ông đã phát triển một hệ thống đường cao tốc trên toàn quốc, hệ thống tàu điện ngầm Seoul và đặt 5 0 0 nền tảng to lớn, vững chắc cho sự chuyển biến thần kỳ, mạnh mẽ của đất nước Hàn Quốc trong những thập niên sau đó.