Quyền lực mềm (Joseph S. Nye): Ý niệm mới về thành công trong chính trị

Khám phá quyền lực mềm và vai trò của nó trong chính trị thế giới, cùng những khái niệm mới về thành công trong bối cảnh toàn cầu.

Người đăng

Ẩn danh
331
2
0

Phí lưu trữ

75 Point

Tóm tắt

I. Khám phá quyền lực mềm Định nghĩa thành công chính trị mới

Trong bối cảnh chính trị thế giới đương đại, khái niệm thành công không còn chỉ được đo lường bằng sức mạnh quân sự hay kinh tế. Học giả Joseph Nye đã giới thiệu một ý niệm đột phá, định hình lại cách các quốc gia tạo dựng ảnh hưởng toàn cầu: quyền lực mềm. Đây là khả năng định hình sở thích của người khác thông qua sự hấp dẫn và thuyết phục, thay vì sử dụng các biện pháp cưỡng chế của quyền lực cứng. Quyền lực này không đến từ họng súng hay lệnh trừng phạt, mà bắt nguồn từ những tài sản vô hình như văn hóa, giá trị chính trị và chính sách đối ngoại hợp pháp. Trong thời đại thông tin, nơi hình ảnh và uy tín quốc gia lan tỏa tức thì, việc chinh phục trái tim và khối óc trở thành yếu tố sống còn để duy trì vị thế và đạt được các mục tiêu chiến lược trong quan hệ quốc tế.

1.1. Giải mã khái niệm quyền lực mềm của Joseph S. Nye Jr.

Joseph Nye định nghĩa quyền lực mềm là “khả năng đạt được những gì bạn muốn thông qua sự hấp dẫn hơn là ép buộc hoặc thanh toán”. Nó phát sinh từ sức hấp dẫn quốc gia thông qua nền văn hóa, các lý tưởng chính trị và chính sách. Khi chính sách của một quốc gia được các quốc gia khác nhìn nhận là hợp pháp, quyền lực mềm của quốc gia đó sẽ được củng cố. Đây là sức mạnh của sự lôi cuốn, khiến các chủ thể khác tự nguyện mong muốn những kết quả mà quốc gia đó theo đuổi. Thay vì ra lệnh, quyền lực mềm tạo ra sự đồng thuận. Ví dụ, Nye chỉ ra tác động của “bốn loại tự do của Franklin Roosevelt ở châu Âu vào cuối Thế chiến II” hay hình ảnh “sinh viên Trung Quốc biểu tượng hóa cho các cuộc biểu tình của họ tại quảng trường Thiên An Môn bằng cách tạo ra một bản sao của Tượng Nữ thần Tự do”. Những ví dụ này cho thấy sức mạnh của các giá trị và lý tưởng có thể vượt qua biên giới mà không cần đến vũ lực.

1.2. Sự khác biệt cốt lõi giữa quyền lực mềm và quyền lực cứng

Quyền lực cứng (hard power) là hình thức quyền lực truyền thống, dựa trên sức mạnh quân sự và kinh tế để cưỡng chế hoặc mua chuộc. Nó vận hành theo nguyên tắc “cây gậy và củ cà rốt”, sử dụng các mối đe dọa (trừng phạt, can thiệp quân sự) hoặc sự xui khiến (viện trợ kinh tế, hứa hẹn thương mại). Ngược lại, quyền lực mềm (soft power) là khả năng thu hút và đồng hành (co-optive power). Nó không ép buộc mà định hình sở thích. Nếu quyền lực cứng là khả năng ra lệnh cho người khác làm điều họ không muốn, thì quyền lực mềm là khả năng khiến người khác mong muốn điều bạn muốn. Trong khi quyền lực cứng thường hữu hình, dễ đo lường (số lượng xe tăng, GDP), các nguồn lực của quyền lực mềm lại vô hình hơn, gắn liền với văn hóa, giá trị chính trị, và uy tín của chính sách đối ngoại.

II. Thách thức của quyền lực cứng trong trật tự thế giới mới

Việc quá phụ thuộc vào quyền lực cứng trong một thế giới kết nối và phức tạp đang bộc lộ nhiều hạn chế nghiêm trọng. Trong cuốn sách của mình, Joseph Nye đã cảnh báo về “nghịch lý của quyền lực Mỹ”, nơi sức mạnh quân sự vượt trội không đồng nghĩa với khả năng kiểm soát hoàn toàn các kết quả trên trường quốc tế. Các mối đe dọa phi truyền thống như chủ nghĩa khủng bố, biến đổi khí hậu hay đại dịch không thể được giải quyết chỉ bằng vũ lực. Hơn nữa, việc sử dụng vũ lực một cách đơn phương hoặc các chính sách bị coi là kiêu ngạo có thể làm xói mòn nghiêm trọng quyền lực mềm, gây tổn hại đến uy tín và làm giảm khả năng kêu gọi hợp tác quốc tế. Sự sụt giảm tín nhiệm của Hoa Kỳ sau cuộc chiến Iraq năm 2003 là một minh chứng rõ ràng, cho thấy chiến thắng quân sự có thể đi kèm với thất bại về chính trị và ngoại giao, ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh quốc gia dài hạn.

2.1. Nghịch lý quyền lực Khi quân sự vượt trội không đủ

Mỹ là siêu cường duy nhất của thế giới vào năm 2001, nhưng đã thất bại trong việc ngăn chặn sự kiện 11/9. Mỹ có tiềm lực mạnh hơn Việt Nam, nhưng đã thua trong Chiến tranh Việt Nam. Những ví dụ này minh họa cho nghịch lý cốt lõi: sở hữu các nguồn lực quyền lực vượt trội không đảm bảo sẽ đạt được kết quả mong muốn. Joseph Nye phân tích thế giới như một “ván cờ ba chiều”: tầng trên cùng là quân sự (Mỹ đơn cực), tầng giữa là kinh tế (đa cực), và tầng dưới cùng là các vấn đề xuyên quốc gia (quyền lực phân tán). Việc chỉ tập trung vào sức mạnh quân sự ở tầng trên sẽ thất bại trong việc giải quyết các thách thức ở hai tầng còn lại, nơi quyền lực mềm và hợp tác đóng vai trò quyết định. Sự thất bại trong việc kết hợp các yếu tố mềm vào chiến lược quốc gia là một sai lầm nghiêm trọng.

2.2. Chi phí của sự cưỡng chế Đánh mất ảnh hưởng toàn cầu

Việc sử dụng quyền lực cứng một cách không khéo léo sẽ phải trả giá bằng chính quyền lực mềm. Nye trích dẫn các cuộc thăm dò của Trung tâm Nghiên cứu Pew sau cuộc chiến Iraq năm 2003, cho thấy “sự suy giảm sâu sắc trong sự tín nhiệm của người dân Hoa Kỳ so với một năm trước”, ngay cả ở các nước đồng minh. Sự sụt giảm sức hấp dẫn quốc gia này khiến việc kêu gọi hỗ trợ cho tái thiết Iraq trở nên khó khăn hơn. Financial Times bình luận: “Để giành được hòa bình, Mỹ sẽ phải chứng tỏ kỹ năng sử dụng quyền lực mềm như khi sử dụng quyền lực cứng để thắng trận trong chiến tranh”. Khi các chính sách bị coi là thiếu hợp pháp và không có thẩm quyền đạo đức, chúng sẽ tạo ra sự phản kháng thay vì hợp tác, làm xói mòn ảnh hưởng toàn cầu và buộc quốc gia phải tốn kém nhiều hơn cho “cây gậy và củ cà rốt”.

III. Ba trụ cột tạo nên sức mạnh của quyền lực mềm quốc gia

Theo phân tích của Joseph Nye, quyền lực mềm của một quốc gia được xây dựng trên ba nguồn lực chính: văn hóa, các giá trị chính trị, và chính sách đối ngoại. Sức mạnh văn hóa thể hiện ở những nơi nó hấp dẫn người khác, từ văn hóa đại chúng như phim ảnh, âm nhạc đến các giá trị phổ quát. Các giá trị chính trị như dân chủ, tự do, nhân quyền sẽ tạo ra sức hút khi một quốc gia thực hành chúng một cách nhất quán trong nước và quốc tế. Cuối cùng, chính sách đối ngoại được xem là hợp pháp và có thẩm quyền đạo đức sẽ củng cố uy tín và khả năng thuyết phục. Khi một quốc gia có thể kết hợp hài hòa cả ba yếu tố này, nó sẽ tạo ra một sức hấp dẫn quốc gia mạnh mẽ, giúp đạt được các mục tiêu mà không cần đến sự ép buộc.

3.1. Sức mạnh văn hóa Từ Hollywood đến các giá trị phổ quát

Văn hóa là tập hợp các giá trị và tập quán tạo ra ý nghĩa cho một xã hội. Khi nền văn hóa của một quốc gia bao gồm các giá trị phổ quát và chính sách của nó thúc đẩy các giá trị đó, nó sẽ tạo ra sức hút. Sức mạnh văn hóa của Mỹ không chỉ đến từ Hollywood, Coca-Cola hay quần jean xanh, mà còn từ các trường đại học hàng đầu, các nền tảng công nghệ và tinh thần đổi mới. Nye nhấn mạnh, mặc dù văn hóa đại chúng có thể bị phản tác dụng ở một số khu vực, nhưng nhìn chung nó khắc họa hình ảnh một nước Mỹ “kỳ lạ, giàu có, mạnh mẽ, đón đầu xu hướng - hiện thân của sự hiện đại và đổi mới”. Tương tự, các quốc gia khác như Ấn Độ với Bollywood hay Nhật Bản với anime, manga cũng đang tạo ra ngoại giao văn hóa hiệu quả, góp phần xây dựng thương hiệu quốc gia.

3.2. Giá trị chính trị Dân chủ và nhân quyền làm nên sức hấp dẫn

Các giá trị chính trị mà một chính phủ theo đuổi trong nước có ảnh hưởng mạnh mẽ đến quyền lực mềm của nó. Khi một quốc gia bảo vệ các giá trị như dân chủ, tự do ngôn luận, và nhân quyền, nó sẽ trở nên hấp dẫn đối với người dân ở các quốc gia khác. Tuy nhiên, sự đạo đức giả sẽ làm suy yếu nghiêm trọng sức mạnh này. Nye chỉ ra rằng trong những năm 1950, “phân biệt chủng tộc trong nước đã làm suy yếu quyền lực mềm của Mỹ ở châu Phi”. Ngược lại, chính sách nhân quyền của Jimmy Carter hay nỗ lực thúc đẩy dân chủ của chính quyền Reagan đã tạo ra ảnh hưởng tích cực lâu dài. Việc một quốc gia sống đúng với những giá trị mà mình cổ vũ là yếu tố then chốt để xây dựng uy tín và sức thuyết phục trên trường quốc tế.

3.3. Chính sách đối ngoại Tính hợp pháp và uy tín đạo đức

Chính sách đối ngoại là nguồn lực thứ ba và trực tiếp nhất của quyền lực mềm. Khi các chính sách của một quốc gia được coi là hợp pháp, vị tha và tôn trọng lợi ích chung, nó sẽ dễ dàng nhận được sự ủng hộ. Chủ nghĩa đa phương, việc hợp tác thông qua các thể chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc, và tuân thủ luật pháp quốc tế là những cách thức quan trọng để xây dựng tính hợp pháp. Ngược lại, các hành động đơn phương, kiêu ngạo hoặc chỉ dựa trên lợi ích quốc gia hẹp hòi sẽ làm xói mòn quyền lực mềm. Nye nhấn mạnh rằng nếu một quốc gia có thể định hình các quy tắc quốc tế phù hợp với lợi ích và giá trị của mình, hành động của nó sẽ “có vẻ hợp pháp hơn trong mắt những người khác”, từ đó giảm bớt sự phản kháng và chi phí để đạt được mục tiêu.

IV. Phương pháp vận dụng quyền lực mềm qua ngoại giao công chúng

Để chuyển hóa các nguồn lực văn hóa, giá trị và chính sách thành quyền lực mềm hiệu quả, các quốc gia cần triển khai các chiến lược ngoại giao công chúng một cách khéo léo. Đây không phải là tuyên truyền một chiều mà là xây dựng các mối quan hệ lâu dài, tạo dựng sự hiểu biết và tin cậy lẫn nhau. Các công cụ chính bao gồm ngoại giao văn hóa qua các chương trình trao đổi giáo dục, nghệ thuật; truyền thông quốc tế để chia sẻ thông tin và quan điểm; và xây dựng mối quan hệ với các xã hội dân sự ở nước ngoài. Mục tiêu là tạo ra một môi trường thuận lợi để các chính sách của quốc gia được tiếp nhận một cách tích cực. Việc lắng nghe và đối thoại hai chiều là chìa khóa để ngoại giao công chúng thành công, giúp xây dựng một thương hiệu quốc gia bền vững.

4.1. Ngoại giao văn hóa và trao đổi giáo dục làm cầu nối

Ngoại giao văn hóa là công cụ mạnh mẽ để tạo dựng sự thông cảm và kết nối. Các chương trình trao đổi sinh viên, học giả, nghệ sĩ giúp xây dựng mạng lưới quan hệ cá nhân bền chặt. Joseph Nye lưu ý rằng “hơn nửa triệu sinh viên nước ngoài học mỗi năm tại các trường đại học Mỹ và sau đó trở về quê hương của họ” mang theo những hiểu biết thực tế về nước Mỹ, trái ngược với các biếm họa tuyên truyền. Những cá nhân này thường trở thành những nhà lãnh đạo tương lai, tạo ra một nguồn thiện chí và vốn chính trị quý giá. Các hoạt động như triển lãm nghệ thuật, liên hoan phim, biểu diễn âm nhạc cũng góp phần thể hiện các giá trị văn hóa và quảng bá hình ảnh tích cực của một quốc gia.

4.2. Xây dựng thương hiệu quốc gia thông qua các giá trị tích cực

Thương hiệu quốc gia (nation branding) là một khía cạnh quan trọng của quyền lực mềm. Nó là hình ảnh tổng thể và danh tiếng của một quốc gia trong tâm trí của công chúng toàn cầu. Một thương hiệu mạnh không chỉ được xây dựng qua các chiến dịch quảng bá mà phải bắt nguồn từ thực tế. Các quốc gia như Na Uy đã thành công trong việc xây dựng thương hiệu “sứ giả hòa bình” qua việc tham gia hòa giải các cuộc xung đột. Canada được biết đến với vai trò trong các hoạt động gìn giữ hòa bình và ủng hộ chủ nghĩa đa phương. Việc xác định và truyền thông các giá trị cốt lõi, tích cực và thực hành chúng một cách nhất quán sẽ giúp một quốc gia tạo dựng được một thương hiệu quốc gia uy tín, từ đó nâng cao ảnh hưởng toàn cầu.

V. Hướng tới quyền lực thông minh Tương lai của chính trị thế giới

Trong phần kết luận của mình, Joseph Nye không kêu gọi từ bỏ quyền lực cứng mà đề xuất một khái niệm tổng hợp hơn: quyền lực thông minh (smart power). Đây là khả năng kết hợp một cách chiến lược giữa các nguồn lực của quyền lực cứng và quyền lực mềm để đạt được mục tiêu quốc gia. Một chiến lược đối ngoại thành công không phải là lựa chọn giữa “cây gậy” và “củ cà rốt” hay sự hấp dẫn, mà là biết khi nào và làm thế nào để sử dụng cả hai. Trong một trật tự thế giới đang đối mặt với các thách thức phức tạp như phổ biến vũ khí hạt nhân, khủng bố xuyên quốc gia và biến đổi khí hậu, chỉ có quyền lực thông minh mới có thể mang lại giải pháp bền vững. Tương lai của thành công trong chính trị thế giới thuộc về những quốc gia biết cách kết hợp sức mạnh quân sự, kinh tế với sức hấp dẫn quốc gia.

5.1. Quyền lực thông minh Kết hợp chiến lược cứng và mềm

Quyền lực thông minh không cứng cũng không mềm, mà là cả hai. Nó đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc về bối cảnh để lựa chọn công cụ phù hợp. Nye lập luận rằng chính phủ Hoa Kỳ đã “chi tiêu hơn bốn trăm lần cho quyền lực cứng so với quyền lực mềm”. Sự mất cân bằng này là một điểm yếu chiến lược. Kế hoạch Marshall sau Thế chiến II là một ví dụ kinh điển về quyền lực thông minh: sức mạnh quân sự cứng đã chiến thắng cuộc chiến, nhưng chính quyền lực mềm thông qua viện trợ kinh tế và thúc đẩy các giá trị dân chủ đã giành được hòa bình và tạo ra một liên minh bền vững. Một quốc gia thông minh sẽ không chỉ hỏi quân đội có thể làm gì, mà còn phải hỏi ngoại giao, viện trợ, trao đổi văn hóa có thể đóng góp như thế nào để đạt được mục tiêu an ninh quốc gia.

5.2. Vai trò của quyền lực mềm trong giải quyết thách thức toàn cầu

Các thách thức lớn nhất của thế kỷ 21, như biến đổi khí hậu, đại dịch toàn cầu, tội phạm mạng, và khủng bố, không thể được giải quyết bởi bất kỳ quốc gia nào hành động một mình. Chúng đòi hỏi sự hợp tác trên quy mô lớn, và sự hợp tác này được xây dựng hiệu quả nhất trên nền tảng của quyền lực mềm. Việc thuyết phục các quốc gia khác cùng tham gia vào một hiệp định khí hậu, chia sẻ thông tin tình báo để chống khủng bố, hay phối hợp ứng phó với dịch bệnh đều phụ thuộc vào sự tin cậy, các giá trị chung và uy tín. Trong bối cảnh này, việc đầu tư vào ngoại giao công chúng, xây dựng các thể chế đa phương và thể hiện vai trò lãnh đạo có trách nhiệm sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết đối với việc duy trì một trật tự thế giới ổn định và thịnh vượng.

25/07/2025
Quyền lực mềm ý niệm mới về thành công trong chính trị thế giới

Trích đoạn nội dung tài liệu

mở đầu nền khoa học chính trị hiện đại. 19 QUYỀN LỰC MỀM chiến lược của họ để thực thi quyền lực. Quyền lực là gì? Quyền lực khó đoán tựa như thời tiết. Mọi người đều phụ thuộc vào nó và nói về nó nhưng ít người thực sự hiểu nó.

Giống như nông dân và các nhà khí tượng học cố gắng dự báo thời tiết, các nhà lãnh đạo chính trị và các nhà phân tích nỗ lực miêu tả và dự đoán sự thay. đổi trong các mối quan hệ quyền lực. Quyền lực cũng giống như tình yêu, trải nghiệm nó thì dễ hơn là xác định hoặc đo đếm, nhưng không có nghĩa là nó không thật. Từ điển cho chúng ta biết rằng quyền lực là năng lực làm việc gì đó.

Ở mức độ tổng quát nhất, quyền lực có nghĩa là khả năng đạt được những kết quả mà ai đó mong muốn. Từ điển cũng cho chúng ta biết rằng quyền lực có nghĩa là năng lực ánh hướng đến hành vi của người khác để tạo ra điều gì đó. Vì vậy, cụ thể hơn, quyền lực là khả năng ảnh hưởng đến cách cư xử của người khác để có được kết quả mong muốn. Nhưng có nhiều cách để ảnh hưởng đến hành vi của người khác.

Bạn có thể ép buộc họ với lời đe dọa; bạn có thể xui khiến họ với các khoản thanh toán; hoặc bạn có thể thu hút và lôi kéo để họ muốn những gì bạn muốn. Một số người nghĩ về quyền lực với nghĩa hẹp, dưới hình thức chỉ huy và ép buộc. Điều này xây ra khi bạn buộc người ta thực hiện những hành vi mà trong hoàn cảnh 20 BẢN CHẤT CỬA QUYỀN LỰC ĐÃ THAY ĐỐI bình thường ho sẽ không làm như vậy!!, Bạn nói "Nháy!" và họ nhảy. Đây dường như là một phép thử đơn giản về quyền lực, nhưng mọi thứ lại không đơn giản như vậy.

Giả sử những người mà bạn ra lệnh, như những đứa cháu gái của tôi chẳng hạn, đã rất thích nhảy rồi thì sao? Khi chúng ta đo lường quyển lực trong giới hạn hành vi đã bị thay đổi của người khác, trước hết chúng ta phải biết sở thích của họ. Nếu không, chúng ta sẽ hiểu lầm về quyền lực của mình như một con gà trống nghĩ rằng tiếng gáy của nó khiến mặt trời mọc. Và quyền lực có thể tan biến khi bối cảnh thay đổi. Những tên “đầu gấu sân chơi”! dọa nat những đứa trẻ khác và làm cho chúng nhảy theo lệnh sẽ mất đi quyền lực ngay khi bọn trẻ trở về lớp học nghiêm ngặt sau giờ nghỉ.

Một kẻ độc tài tàn bạo có thể giam cầm hoặc hành hình người bất đồng chính kiến, nhưng điều đó lại không chứng minh được quyền lực của hắn nếu người bất đồng chính kiến lại là kẻ tử vì đạo. Quyền lực luôn luôn phụ thuộc vào bối cảnh trong đó các mối quan hệ tồn tại với nhau Việc biết trước những người khác sẽ hành xử như thế nào khi không có lệnh của chúng ta thường khó khăn. Ì Robert Dahl, Who Governs: Democracy and Power in an American City (New Haven: Yale University Press, 1961). Ï Tiếng Anh gốc là "playground bully".

? David Baldwin, “Power Analysis and World Politics: New Trends versus Old ‘Tendencies”, World Politics, 31, 2 (01/1979), tr. 21 QUYEN LUC MEM Hơn thế nữa, như chúng ta sẽ thấy, đôi khi chúng ta sé có được những kết quả mình mong muốn bằng cách ảnh hưởng đến hành vi mà không cần phải ra lệnh. Nếu bạn tin rằng mục tiêu của tôi hợp pháp, tôi có thể thuyết phục bạn làm điều gì đó cho tôi mà không sử dụng biện pháp đe dọa hoặc xui khiến. Để đạt được nhiều kết quả mong muốn mà không có nhiều quyền lực hữu hình hơn người khác là hoàn toàn có thể.

Ví dụ, một số giáo dân Công giáo trung thành có thể tuân theo giáo huấn của Đức giáo hoàng về án tử hình không phải vì một mối đe dọa bị khai trừ mà bởi sự tôn trọng uy quyển đạo đức của ông ta. Hoặc một số người cực đoan Hồi giáo cấp tiến có thể bị lôi kéo để ủng hộ các hành động của Osama Bin Laden không phải vì những khoản thanh toán hoặc những lời đe dọa, mà bởi vì họ tin rằng các mục tiêu của hắn có tính chính đáng hợp pháp. Các chính trị gia mới vào nghề và những người bình thường thường thấy rằng những câu hỏi về hành vi và động cơ quá phức tạp. Vậy nên họ chuyển sang định nghĩa thứ hai của quyền lực và đơn giản định nghĩa nó là sự chiếm hữu các năng lực hoặc tiểm lực có thể ảnh hưởng đến kết quả.

Do đó họ coi một quốc gia là hùng mạnh nếu có dân số và lãnh thổ tương đối lớn, nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, nền kinh tế mạnh, lực lượng quân đội và xã hội ổn định. Ưu điểm của định nghĩa thứ hai này là nó làm cho quyển lực có vẻ cụ thể hơn, có thể 22 BẢN CHẤT CỦA QUYỀN LỰC ĐÃ THAY ĐỔI đo đếm và có thể đoán trước được. Tuy nhiên định nghĩa này cũng có nhược điểm: Khi người ta xác định quyền lực đồng nghĩa với nguồn lực tạo ra nó, đôi khí họ gặp phải nghịch lý rằng những người có ưu thế nhất không phải lúc nào cũng có được kết quả họ muốn. Các nguồn quyền lực không phải là giá trị dễ thay thế như tiền.

Yếu tố gì thắng ở trò này có thể lại hoàn toàn vô dụng ở trò khác. Cẩm trong tay những lá bài tốt theo kiểu chơi poker! trong khi ban lai dang choi tro bridge”) thì chăng giúp được gì. Ngay cả khi trò chơi là poker, nếu bạn chơi lớn mà kém cỏi, bạn vẫn có thế bị thua sạch. Có các nguồn quyền lực không đám bảo rằng ban sẽ luôn nhận được kết quả mong muốn.

về các nguồn lực, Mỹ có tiềm lực mạnh mẽ hơn Việt Nam, nhưng sự thực là Mỹ đã thua trong Chiến tranh Việt Nam. Và Mỹ là cường quốc duy nhất của thế giới vào năm 2001, nhưng đã thất bại trong việc ngăn chặn sự kiện khủng bố thảm khốc ngày L1 tháng 9. Chuyển đổi các nguồn lực thành năng lực thực hiện theo ý muốn để đạt được kết quả mong muốn đòi hỏi các chiến lược hoàn hảo và khả năng lãnh đạo khéo léo. Tuy nhiên, các chiến lược thường không đầy đủ và các nhà lãnh đạo thường đánh giá sai - bằng chứng là * Một trò chơi bài của Mỹ.

ack Một trò chơi bài của Anh. 23 QUYEN LUC MEM Nhật Bản và Đức vào năm 1941 hoặc Saddam Hussein vào năm 1990. Như một phép ước lượng đầu tiên trong bất kỳ trò chơi nào, bạn nên bắt đầu bằng cách tìm ra ai đang nắm giữ những lá bài cao cấp. Nhưng việc hiểu được trò bạn đang chơi là gì cũng vô cùng quan trọng.

Nguồn lực nào cung cấp cơ sở tốt nhất cho hành vi quyền lực trong một bối cảnh cụ thể? Dầu mỏ không phải là nguồn lực trước thời đại công nghiệp và uranium cũng không phải là nguồn lực trước thời đại hạt nhân. Trong những giai đoạn trước đây, chúng ta đễ dàng đánh giá nguồn lực tạo nên quyền lực trên trường quốc tế. Phép kiểm chứng kinh điển đối với một siêu cường trên chính trường quốc tế là “sức mạnh tham chiến”U, Nhưng qua nhiều thế kỷ, khi công nghệ phát triển, các nguồn lực của chiến tranh thường hay thay đổi. Ví dụ, ở châu Âu thế kỷ 18, dân số là nguồn lực quan trọng bởi nó cung cấp cơ sở cho các loại thuế và tuyển dụng bộ binh.

Vào cuối những cuộc Chiến tranh Napoleon năm 1815, Prussia đại diện cho những người chiến thắng tại Đại hội Vienna với một kế hoạch chính xác cho việc chuyển giao lại các lãnh thổ và di dân để duy trì sự cân bằng quyền lực chống lại nước Pháp. Trong thời kỳ tiền chú nghĩa dân tộc, việc những người dân ở các tỉnh chuyển giao không nói tiếng Đức không phải là vấn đề. Taylor, The Struggle for Mastery in Europe, 1848-1918 (Oxford: Oxford University Press, 1954), trang xxix. 24 BẢN CHẤT CỦA QUYỀN LỰC ĐÃ THAY ĐỐI Tuy nhiên, chỉ trong nửa thế kỷ, các quan điểm phổ.

biến về chủ nghĩa dân tộc đã tăng lên đáng kể, và việc Đức chiếm Alsace và Lorraine từ Pháp vào năm 1870 đã trở thành một trong những nguyên nhân cơ bản của Thế chiến I. Thay vì là tài sản, các tỉnh chuyển giao trở thành món nợ trong bối cảnh thay đổi chủ nghĩa của quốc gia. Tóm lại, không thể đánh giá các nguồn lực khi không biết bối cảnh. Trước khi bạn đánh giá ai đang nắm giữ những quân bài cao cấp, bạn cần hiểu bạn đang chơi trò gì và giá trị của quân bài có thể bị thay đổi ra sao.

Ví dụ, việc phân phối các nguồn quyền lực trong thời. đại thông tin hiện nay rất đa dạng trong các vấn đề khác nhau. Chúng ta được biết rằng Mỹ là siêu cường duy nhất trong một thế giới đơn cực. Nhưng bối cảnh phức - tạp hơn nhiểu so với cái nhìn thoáng qua lần đầu.

Chương trình nghị sự của chính trị thế giới đã trở thành một ván cờ vua ba chiều, trong đó người ta chỉ có thể giành chiến thắng bằng cách chơi theo chiều dọc cũng như theo chiều ngang. Ở cấp lãnh đạo thượng tầng về các vấn để quân sự liên tiểu bang, Mỹ thực sự là siêu cường duy nhất với tầm nhìn quân sự toàn cầu, và sử dụng thuật ngữ truyền thống của tính đơn cực hay quyền bá chủ là hợp lý. Tuy nhiên, ở ban lãnh đạo _ trung gian về các vấn để kinh tế liên bang, việc phân phối quyền lực là đa cực. Mỹ không thể đạt được những kết quả mong muốn đối với các vấn để về thương mại, 25 QUYỀN LỰC MỀM chống độc quyền, hoặc chính sách tài chính nếu không _có sự đồng ý của Liên minh châu.Âu, Nhật Bản, Trung Quốc và các quốc gia khác.

Việc gọi Mỹ là bá chủ mất dan tinh cé ly. Va 6 vi tri lãnh dao nén tang vé cdc vấn dé xuyên quốc gia như khủng bố, tội phạm quốc tế, biến đối khí hậu và sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm, quyền lực được phân phối rộng rãi và hỗn tạp giữa những người làm việc thuộc và không thuộc nhà nước. Gọi đây là một thế giới đơn cực hay một đế chế Mỹ là hoàn toàn vô lý - bất chấp những tuyên bố của các nhà tuyên giáo cánh tả và cánh hữu. Và đây là tập hợp các vấn đề đang xâm nhập vào chiến lược lớn của thế giới hiện nay.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ