Chương 1 NHUNG NET CHINH VE CUOC DOI vA CON DUONG THO CUA XUAN QUYNH 1. Những nét chính về cuộc đời của Xuân Quỳnh 1. Sơ lược về tiểu sử Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh ngày 06/10/1942 tại xã La Khê, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (nay thuộc quận Hà Đông, Hà Nội) trong một gia đình công chức. Xuân Quỳnh sống trong ngôi nhà cô ở một làng quê hiền hòa năm bên bờ sông Nhuệ thuộc vùng đồng bằng Bắc Bộ.
Đó là một làng quê nổi tiếng với nghề dệt the, dệt gấm. được bao bọc bởi lũy tre làng xanh mát và yên bình. Xuân Quỳnh đã gắn với ngôi nhà cổ và cái làng quê hiền hòa nhỏ bé ấy trong suốt thời ấu thơ của mình. Cha Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Quang Thường, khi viết văn lấy tên là Nguyễn Văn Lục, nên được mọi người gọi là ông giáo Lục — là người có kiến thức sâu rộng về Hán học lẫn Tây học.
Tuy làm giáo nhưng ông chủ yếu viết báo, tiểu thuyết, sách nghiên cứu, dịch sách, làm thơ. Mẹ Xuân Quỳnh tên là Nguyễn Thị Trinh — con gái nhà giàu, biết một ít về Hán học. Bà là người có đức tính nhân hậu, hiền thục, nết na, giàu lòng thương người nên thường được ông giáo Lục gọi là Thục Trinh. Từ nhỏ Xuân Quỳnh đã phải chịu nhiều bất hạnh, mẹ Xuân Quỳnh mất vì bệnh lao khi mới sinh Xuân Quỳnh chưa được bao lâu.
Cha của Xuân Quỳnh bước thêm bước nữa và sống riêng với gia đình mới, bỏ lại Xuân Quỳnh bơ vơ sống một đời sống cơ cực, bần hèn với chị gái và bà nội. Nỗi đau ấy đã khiến Xuân Quỳnh ám ảnh suốt cuộc đời không bao giờ nguôi. Tháng 2 năm 1955, Xuân Quỳnh được tuyến vào đoàn văn công Trung ương và được đào tạo thành diễn viên múa khi mới 13 tuổi. Xuân Quỳnh được đi điễn nhiều nơi trong nước và cả nước ngoài.
Xuân Quỳnh đã được học hỏi rất nhiều và trưởng thành hơn trong những chuyến đi lưu diễn ấy. Năm 1959, Xuân Quỳnh được tham dự Đại hội thanh niên sinh viên thế gidi tai Vién (Ao). Năm 1962 — 1963, Xuân Quỳnh được Hội nhà văn Việt Nam tuyển chọn vào học ở trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khóa I). Năm 19 tuổi, Xuân 7 Quỳnh đã làm thơ, thơ của Xuân Quỳnh đã được đăng báo và từ đó Xuân Quỳnh trở thành nhà thơ chuyên nghiệp.
Lần lượt các tác phẩm của Xuân Quỳnh ra đời trong thời gian này và được công chúng đón nhận. Năm 1964 trở đi, Xuân Quỳnh làm biên tập viên tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt Nam. Năm 1967, Xuân Quỳnh chính thức trở thành Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, là Ủy viên ban chấp hành Hội nhà Văn Việt Nam khóa III Thơ của Xuân Quỳnh đã được dịch và xuất bản ở một số nước như: Liên Xô (cũ), Cộng hòa Dân chủ Đức, Pháp. Năm 1973, Xuân Quỳnh kết hôn với Lưu Quang Vũ.
Cuộc hôn nhân của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Võ bị nhiều người ngăn cản. Nhưng vì tình yêu, Xuân Quỳnh vượt qua mọi khó khăn, đạp trên dư luận, sống một lòng một dạ với Lưu Quang Vũ. Cuộc sống vợ chỗồng tuy túng thiếu, nhọc nhằn nhưng Xuân Quỳnh van cảm thấy rất hạnh phúc. Vì yêu Quang Vũ, vì lo cho tương lai nên Xuân Quỳnh đã lao vào công việc và làm thêm nhiều việc để kiếm thêm thu nhập.
Xuân Quỳnh cũng đi xin việc cho chồng ở tạp chí sân khấu. Lưu quang Vũ cũng đã cỗ gắng làm việc và dần dân trở thành nhà thơ, nhà viết kịch nổi tiếng. Hai tâm hồn đồng điệu đã cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, thử thách của cuộc sống và sống rất hạnh phúc trong gia đình nhỏ đây yêu thương. Tháng 2 nắm 1975, tình yêu của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ đã đơm hoa kết trái, hai người đã có một đứa con chung, đó là Quỳnh Thơ.
Cuộc sống đã khó khăn nay lại càng thêm khó khăn vì Xuân Quỳnh phải lo cho chồng giờ lại thêm lo cho con. Xuân Quỳnh đã sống hết mình để lo cho gia đình nhỏ của mình. Bà đã phải lao động cực nhọc, chắt chiu từng đồng, đôi khi phải nhịn ăn để nhường cho chồng cho con, mong cho chồng con được no đủ. Mặc dù cuộc sống rất vất vả, cực nhọc nhưng Xuân Quỳnh không hề than vãn mà ngược lại bà còn luôn nở nụ cười.
Vì đối với Xuân Quỳnh hạnh phúc nhất là được làm vợ, làm mẹ, được lo cho chồng, cho con của mình. Năm 1979, Xuân Quỳnh chuyền sang công tác tại Nhà xuất bản Tác phẩm TỚI. Tháng 8 năm 1988, Xuân Quỳnh qua đời trong một tai nạn giao thông tại cầu Phó Lương, thị xã Hải Dương, tỉnh Hải Hưng (nay là tỉnh Hải Dương) cùng với chồng là Lưu Quang Vũ và con là Lưu Quỳnh Thơ lúc ấy mới 13 tuổi. Trong sự nghiệp sáng tác của mình, Xuân Quỳnh đã để lại cho đời một di sản thơ vô cùng quý giá và được nhiều người yêu thích.
Không chỉ được in trong nước, 8 thơ Xuân Quỳnh còn được dịch ra và 1n song ngữ Pháp — Việt. Ngoài ra, còn có các tác phẩm được phổ nhạc rất thành công nhu Thuyén và biển. Xuân Quỳnh cũng được nhận nhiều giải thưởng về văn học: - Giải thưởng Văn học thiếu nhi của Hội Nhà văn 1982 — 1983 với tập thơ Bầu trời trong quả trứng. - Giải thưởng về thơ của Hội Nhà văn Việt Nam 1990 với tập thơ Hoa cỏ may.
- Năm 2001, nhà thơ Xuân Quỳnh được truy tặng giải thưởng Nhà nước về văn học và nghệ thuật. Những thăng trầm trong cuộc đời của Xuân Quỳnh Ai đã từng tìm hiểu về thơ Xuân Quỳnh hăn sẽ biết được phan nào cuộc đời bất hạnh của nhà thơ trẻ tuổi này. Bởi vì, chính Xuân Quỳnh đã khắc họa hình ảnh của mình qua những lời kể, lời tâm sự, bộc bạch về cuộc đời mình trong những trang thơ của bà. Xuân Quỳnh - nhà thơ của tình yêu, của những niềm vui, nỗi buồn và định mệnh.
Cuộc đời Xuân Quỳnh đã phải trải qua biết bao nhiêu là biến cố với nhiều thăng trầm và nhiều bước ngoặt lớn. Cuộc đời Xuân Quỳnh là một cuộc hành trình khắc khoải thắm đẫm đây đau thương và nước mắt với những kỉ niệm không bao giờ quên về tuổi thơ mồ côi, vất vả ở một làng quê nghèo — nơi có hình ảnh hư vô về người mẹ kính yêu luôn ấn hiện nhạt nhòa trong tâm trí đứa con gái bé bỏng, mồ côi. Thời gian trôi đi, Xuân Quỳnh đã lớn lên trong sự đùm bọc và tình yêu thương vô bờ bến của bà trong cuộc sống khắc khổ, nghèo túng: “Ä⁄ón ăn thường xuyên của ba bà cháu là các thứ rau mọc hoang ở vườn, giậu hoặc rau tự chị em tôi trông lấy với cà, tương, thảng hoặc có ít đậu phụ, hãn hữu lắm mới có ít thịt trong bữa cơm, trừ ngày giỗ và ngày tết. Còn mặc thì toàn những thứ vải cứng như mo, may rộng thùng thình phòng khi lớn.
Chiếc áo chúc bâu trắng, chiếc quân chéo go đen là sự chắt chỉu dành dụm của bà, là niềm mơ ước của tuổi thơ Quỳnh. Còn nỗi đau nào hơn là nỗi đau mất mẹ, có nỗi buồn nào buôn hơn khi trở thành đứa trẻ mô côi. Có lẽ nỗi đau mat mẹ đã ám ảnh Xuân Quỳnh suốt đời, nên Xuân Quỳnh sống lặng lẽ, và thui thủi một mình không có bạn bè. Niềm vui với Xuân Quỳnh không phải là những con búp bê xinh xinh mà thay vào đó là rau đền, rau déu, là những trò chơi dân gian của trẻ con ở vùng quê, thôn dã.
“Tới tho cua 9 Quỳnh chẳng có đô chơi, những quả bóng xanh đỏ, những con búp bê đắt tiền, hoàn toàn xa lạ đổi với Quỳnh. Đô chơi của Quỳnh là que che chuyên, mảnh sành, mảnh sứ. Ngày ngày, Quỳnh thơ thần ngoài vườn chơi với cây Ôi, cây na, Quỳnh đặt tên cho nó như tên người: Đào Quê Hương, Bạch Ngọc. Quỳnh thủ thi với con gà, con chó như bấu bạn, đêm đêm nam ngủ không có chị, Quỳnh ôm con mèo bên cạnh tìm hơi ấm” [6; tr.
Xuân Quỳnh cứ mãi lặng lẽ, âm thầm, quanh quan bên bà, thui thủi một mình hái rau dền, rau dệu, trồng cải nấu canh, thổi cơm, đấm lưng cho bà. Nhà chỉ có hai bà cháu, bà thì ngày càng già yếu, mù lòa, lại gãy chân chỉ ngồi được một ché, thế là mọi việc trong nhà từ nấu cơm, giặt piũ, quét nhà, rửa chén đến việc xay lúa, giã gạo, khâu vá đều dồn hết lên đôi tay bé nhỏ. Sống trong cảnh thiếu thốn nên Quỳnh càng ngày càng gầy yếu và hay đau ốm. Cuộc sống nhọc nhắn thiếu thốn với cảnh rau cháo bà chău nuôi nhau đã dạy cho Xuân Quỳnh những lẽ đời, sự khéo léo từ thuở nhỏ.
Chỉ mới mười tuổi nhưng Xuân Quỳnh đã gói bánh chưng rất đẹp, làm tương rất ngon và thành thạo trên những đường vá áo. Người bà già yếu, nghèo khó đã không cho Quỳnh được sống một cuộc sống no đủ. Như một sự bù đắp cho đứa cháu tội nghiệp, người bà kính yêu đã dành cho Xuân Quỳnh một tình cảm thật quý báu. Chính đó đã làm cho Xuân Quỳnh phần nào vơi bớt được nỗi đau mất mát, và tuổi thơ bất hạnh của mình.
Xuân Quỳnh đã ngụp lặn trong thế giới ngọt ngào ấy trong suốt những năm tháng tuôi thơ của mình - một tuôi thơ không trọn vẹn đã ươm vào cuộc đời Xuân Quynh những âu lo về đỗ vỡ, dở dang và mất mát. Đó là những tháng ngày thơ thân buôn của đứa con gái mồ CÔI. Những tưởng cuộc đời Xuân Quỳnh sẽ mãi mãi quấn quýt với làng quê yêu dấu ấy. Song cuộc đời luôn có những đổi thay kì diệu, sự thay đổi đó đã mang đến cho chúng ta một tài năng trẻ.
Xuân Quỳnh bước sang một bước ngoặt mới của cuộc đời. Trở thành cô diễn viên múa xinh đẹp của đoàn văn công Trung ương. Xuân Quynh đã hòa nhập cuộc đời mình vào thế giới nghệ thuật, vào những điệu múa bay bồng, trầm lắng của người nghệ sĩ và đã sống thật hồn nhiên với tình yêu dành cho nghệ thuật. Đó là những ngày tháng náo nức, sôi nổi nhất trong cuộc đời Xuân Quỳnh.
Bà đã trưởng thành từ một cô gái mồ côi lặng lẽ với đầy mặc cảm xót xa về tuôi thơ không trọn vẹn, bà gửi tâm hồn mình vào những điệu múa thật duyên dáng: “Muôn tiếng đàn dìu dặt Theo những cánh tay mêm.