CHƯƠNG II _ PHƯƠNG PHÁP LUẬN VÀ CÁC PHƯƠNG PHÁP CỦA VĂN HỌC SO SÁNH 1, Vị trí của phương pháp luận văn học sơ sánh trong hệ thống phương pháp luận | nghiên cứu khoa học.Mọi vấn đề của phương pháp luận văn học so sánh chỉ có thể giải quyết được trong cái khung quy chiếu của hệ thống phương pháp luận nghiên cứu khoa học, trong đó có phương pháp luận nghiên cứu văn học. Và ngày nay, phương pháp luận nghiên cứu văn học vẫn là một vấn đề luôn luôn nóng hồi. Cũng như các ngành khoa học khác, sự phát triển của khoa nghiên cứu văn học phụ thuộc phần lớn vào sự phát triển của các phương pháp nghiên cứu văn học cũng như vào việc nghiên cứu các phương pháp đó, vào đường lối chỉ đạo nghiên cứu mà ta thường gọi là phương pháp luận. : Có người quan niệm phương pháp luận là lý.
luận ve phương pháp. Quan niệm như vậy chúng ta sẽ tưởng rằng đây là một sự bàn luận tự biện về phươag pháp nói 87 chung, không dính dáng gì đến mọi vấn đề cụ thể. Nói cho công bằng, thuật ngữ phương pháp luận cũng có một khía cạnh ý nghĩa như vậy. Thế nhưng vấn đề phức tạp hơn nhiều, vì vậy mà trong suốt chặng đường của lịch sử nghiên cứu văn học, các nhà nghiên cứu luôn luôn phải bàn đến nó.
Như vậy phương pháp luận nghiên cứu văn học có phải là một lĩnh vực riêng bay không? Người ta thường nói rằng nghiên cứu văn học bao gồm ba bộ phận: lý luận văn học, lịch sử văn học và phê bình văn học. Phải chăng phương pháp luận được thầu tóm vào trong lý luận văn hợc?: Trong cuộc hội nghị chuyên đề về phương pháp luận do khoa ngữ văn Trường Đại học Tổng hợp Moskva tổ chức năm 1974, có nhiều ý kiến muốn phân biệt lý luận văn học với phương pháp luận nghiên cứu văn học. Giáo su Kravcov cho rang lý luận văn bọc trả lời cho câu hỏi: văn học là gì? còn phương pháp luận trả lời câu hỏi: phải nghiên cứu văn học như thế nào? Năm 1969, Bushmin đã cho xuất bản một công trình nhan đề Những vấn đề phương pháp luận của khoa nghiên cứu văn học, trong công trình này ông cũng phân biệt lý luận văn học với phương pháp luận. Có thể nói, ý nghĩa công cụ của phương pháp luận đối với lý luận văn học hay đối với nghiên cứu văn học nói chung là điều không phải bàn nữa, nhưng còn ý nghĩa lý luận của nó thì hiện nay đang được khẳng định theo chiều hướng như chúng tôi vừa nói đến.
Như vậy, các nhà nghiên cứu văn học trên thế 88 giới, hay ít nhất là các nhà nghiên cứu Xôviết, đang có xu hướng phân biệt phương pháp luận nghiên cứu văn học với lý luận văn học, coi nó là một bộ phận nghiên nghi yae học riêng biệt, có vị trí độc lập tương đối của Van de xdc "định quy. lập của › phương pháp luận nghiên cứu văn học có lẽ có một ý nghĩa thời sự và cấp thiết, cho nên sau mười hai năm, Bushmin đã lại viết một bài cùng tên với cuốn sách trước đây của mình: Những vấn đề phương pháp luận của khoa nghiên cứu văn học. Trong bài viết này, Bushmin đã kiên trì khẳng định vị trí quan trọng của lĩnh vực phương pháp luận. Ông cho rằng nếu không chú ý đến phương pháp luận nghiên cứu văn học thì ta sẽ không nắm được đặc trưng, vị trí và chức năng của nó.
Tệ hại hơn, chúng ta sẽ lẫn lộn nó hoặc là với phương, pháp luận khoa học chung, hoặc là với lý luận văn học. Ý kiến đáng quan tâm của Bushmin là ông coi cả hai lĩnh vực lý luận văn học và phương pháp luận là hai bộ phận lý luận của một khoa có thể gọi là nghiên cứu văn học đại cương(?), ) C6 mot điều chắc chắn rằng dù có được coi là một bộ phận độc lập hay phụ thuộc vào lý luận văn học, thì vai trò của nó cũng không bị xem nhẹ. Bất cứ một nhà nghiên cứu l.Barinova: Những vấn đề của khoa nghiên cứu văn học hiện nay. Tài liệu dịch của Viện TT KHXH, 1975,.
Bushmin: Những vấn đề phương pháp luận của khoa nghiên cứu văn học. - Tài liệu dịch của Viện TT KHXH, 1982. - 89 văn học nào, cũng như bất cứ một nhà nghiên cứu khoa học nào khác đều phải được trang bị một phương pháp luận có hiệu quả, dù người đó làm việc ở lĩnh vực lý luận, lịch sử hay phê bình văn học. Bây giờ chúng ta hãy xem xét những vấn đề trong tam: phương pháp luận là gì? Sự khác nhau giữa phương pháp luận và phương pháp là như thế nào? Quan bệ giữa phương pháp luận nghiên cứu văn học với phương phấp luận khoa học chung và với các phương pháp luận chuyên biệt ra sao? Hiện nay trén thé giới, những vấn đề này là vô cùng phức tạp.
Điểm qua ý kiến của các nhà lý luận nồi tiếng viết về phương pháp luận, chúng ta sẽ có cảm giác như đang lạc vào một mê cung các khái niệm. Có người cho rằng phương pháp luận là lý luận về phương pháp(, có người cho đó là một khoa học có hệ thống chứ không phải một sự bàn luận tuỳ tiện về phương pháp ) C6 ý kiến cho rằng phương pháp luận bao gôm nhiệm vụ, mục đích và những nguyên tắc của phương pháp nghiên cứu”), Avecgianôp thì tuyên bố: "phương pháp luận - đó là thế giới quan trong hành động"), Còn về phương 1. Pospetov: Sdd, tr. Vũ Đúc Phúc : Chủ nghia Mdc - Lénin vd phuong phap ludn nghiên cứu văn học - "Tạp chí văn học", 1979, số 5.
Kosikov: "Phê bình mới” Pháp và đối tượng của nghiên cứu vấn học. - Bản lược thuật của Viện TT KHXH, 1978. Xem Phương Lựu, Nguyễn Xuân Nam, Thành Thế Thái Bình: Sđd, tr. 90 pháp thì có người cho rằng đó là phương thức nhận thức( 'có người coi nó là những thủ pháp, phương thức, kỹ thuật phân tích, có người hiểu phương pháp theo từng trường hợp cụ thể: khi thì là thủ pháp, khi là kỹ thuật, khi là một thái độ cảm quan), v.
Đấy là sự đa sắc trên bình diện lý luận, còn khi áp dụng vào thực tế, sự khác nhau về ý kiến cũng không kém phần sâu sắc. Chúng ta hãy lấy trường hợp cụ thể của thuyết cấu trúc làm ví dụ. Ở đây có ý kiến cho rằng thuyết cấu trúc là một phương pháp luận, cho nên nó gắn chặt với thế giới quan, với hệ tư tưởng (Barabash) GB). Nhưng ngược lại có nhiều người quả quyết thuyết cấu trúc chỉ là một phương pháp chứ không phải là một thế giới quan, một hệ tư tưởng).
Lại:có người mặc dù coi nó là phương pháp luận, nhưng cũng khẳng định nó không phải là hệ tư tưởng, không phải là thế giới quan °. Còn đối với chính những đại biểu của thuyết cấu trúc thì tình trạng cũng không khá hơn. Claude Lévi - Strauss coi thuyết cấu trúc là thái đô tri thức luận, A. Greimas cho nó là 1.
Borev: Sự phán tích chỉnh thể - hệ thống tác phẩm nghệ thuật. Ban dịch của Viện TT KHXH, 1978. Pascadi: Nivele estetice - Buc. Barabash: Nghé thudt voi te cdch la một đổi tượng cua sự nghiên cứu tổng hợp.
Bản dịch của Viện TT KHXH, 1975. Borev: Phé phán chủ nghĩa cấu trúc tự sản và quy chế khoa học của phương pháp cấu trúc. - Bản lược thuật của Viện TT KHXH, 1978. : 91 một phương pháp luận, Michel Foucault quan niệm nó là hệ tư tưởng, T.
Todorov gọi nó là phép phân tích khoa học, và đến lượi Julia Kristeva nó chỉ còn là một sự bày dat của các nhà báo! (Ù, | Trước những lời tuyên bố của các nhà khoa học, chúng tôi cho rằng việc quá ham mê đi tìm giải đáp cho những bất đông quan niệm sẽ dẫn ta lạc vào một mê cung đồ sộ của thế giới khái niệm. Lối thoát duy nhất để tránh sa vào mê cung này có lẽ là xu hướng triển khai lý luận trên một địa hạt cụ thể. Bushmin đã nói rằng "phương pháp luận của bộ môn khoa học riêng biệt trước hết phải được khảo sát trên thực tiễn trực tiếp của những công việc nghiên cứu cụ thể chứ không phải bằng cách rút ra một cách hợp logic những phương pháp từ những nguyên lý chung của triết học. Trọng lĩnh vực phương pháp luận, thứ lý luận suông không gắn liền với tài liệu trực tiếp của một bộ môn khoa học nhất định sẽ chỉ là một việc làm giáo điều và vô bổ.
Việc nghiên cứu chuyên ngành về những vấn đề phương pháp luận không tách rời đối tượng cụ thể của khoa học sẽ có một ý nghĩa lớn lao" 2, Hiệu quả của công việc nghiên cứu cụ thể sẽ là một yếu tố cơ bản để biện hộ cho lý luận của mình (tuy rằng không phải lúc nào cũng như vậy). Đây có thể gọi là lối tiếp cân chuyên sâu. Ngày nay, xu hướng 1. Pascadi: Sdd_, tr.
Bushmin: Tai liéu da dan. 92 chuyên sâu là một xu hướng hợp lý, nó phù hợp với tình trang phát triển mạnh mẽ của tri thức loài người, với tình trạng phân công iao động ngày càng sâu rộng. Tuy nhiên, quy luật biện chứng của sự phát triển tri thức cũng giống như biện chứng của tự nhiên, cái chuyên sâu sẽ kéo theo cái tổng hợp. Có điều xu hướng tổng hợp ngày nay khác với xu hướng tổng hợp thời Phục Hưng.
Nó điễn ra đồng thời trên cả bình diện đối tượng nhận thức lẫn chủ thể nhận thức. Tức là sự tổng hợp không phải chỉ tiến hành hướng tới nhiều đối tượng xuất phát từ một chủ thể duy nhất, mà là hướng tới nhiều đối tượng xuất phát từ một tập hợp các chu thể. Cái chuyên của mỗi người vì thế luôn luôn nằm dưới bóng của cái tổng hợp, theo sự phân công của cái tổng hợp. Do đó, việc tìm hiểu những công thức đại cương của một lý luận nào đó cũng không phải lš vô ích đối với những ai thích bàn đến những công việc cụ thể.
Đứng trên quan điểm này để suy xét lĩnh vực phương pháp luận nghiên cứu văn học, chúng ta sẽ có thể chất lọc được những suy nghĩ bổ ích trong cái "mê cung" choáng ngợp đó. Như vậy, về vấn đề xác định phương pháp luận nghiên cứu văn học, chúng ta có thể nhất trí với đa số ý kiến cho rằng nó là một lĩnh vực khoa học nghiên cứu về các phương pháp nghiên cứu ván học, phục vụ cho lý luận, lịch sử và phê bình văn học.