phần Mở đầu, Kết luận và Tài liệu tham khảo, nội dung chính của luận văn gồm 3 chƣơng: Chƣơng 1: Khái lƣợc về ngƣời kể chuyện và hành trình sáng tác của Ma Văn Kháng Chƣơng 2: Ngƣời kể chuyện với ngôi kể và điểm nhìn trần thuật trong tiểu thuyết Ma Văn Kháng Chƣơng 3: Ngƣời kể chuyện với ngôn ngữ và giọng điệu trần thuật trong tiểu thuyết Ma Văn Kháng 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Chƣơng 1 KHÁI LƢỢC VỀ NGƢỜI KỂ CHUYỆN VÀ HÀNH TRÌNH SÁNG TÁC CỦA MA VĂN KHÁNG 1. Giới thuyết về ngƣời kể chuyện trong tác phẩm tự sự Văn học là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan, mỗi tác phẩm văn học là một lát cắt trong cuộc sống muôn màu. Tất cả đời sống, số phận của con ngƣời đƣợc soi chiếu qua lăng kính chủ quan của nhà văn. Vì thế, tác phẩm văn học bao giờ cũng thể hiện thái độ, tình cảm, tƣ tƣởng mà nhà văn muốn gửi gắm vào đứa con tinh thần của mình.
Nếu nhƣ trong thể loại thơ ca trữ tình, những cung bậc cảm xúc, những sắc thái tình cảm và tƣ tƣởng của nhà thơ đƣợc ghi lại qua lời lẽ, câu từ, những hình ảnh đặc sắc thì đến với thể loại tự sự - một thể loại giàu tính khách quan, những điều đó sẽ đƣợc bộc lộ qua nhân vật “ngƣời kể chuyện”. Trong số các yếu tố của một chỉnh thể văn bản tự sự, ngƣời kể chuyện là yếu tố giữ vai trò trung tâm. Mọi nghiên cứu về nghệ thuật tự sự đều ít nhiều sẽ liên quan đến phƣơng diện này. Hơn nữa, các khái niệm cơ bản nhất của Tự sự học nhƣ: điểm nhìn, tiêu điểm, tiêu điểm hóa, lời văn nghệ thuật, tình tiết tự sự.
đều đƣợc phản ánh thông qua ngƣời kể chuyện trong tác phẩm. Tƣơng đƣơng với thuật ngữ ngƣời kể chuyện – ngƣời đứng ra kể trong tác phẩm tự sự còn đƣợc gọi bằng nhiều thuật ngữ khác nhƣ: ngƣời trần thuật, ngƣời thuật chuyện, chủ thể trần thuật, ngƣời mang thông điệp, chủ thể kể chuyện. Ngƣời kể chuyện vốn là một khái niệm vẫn còn nhiều bàn luận khác nhau. Theo Pospêlov trong Dẫn luận nghiên cứu văn học:“Ngƣời trần thuật là ngƣời môi giới giữa các hiện tƣợng đƣợc miêu tả, và ngƣời nghe (ngƣời đọc) là ngƣời đƣợc chứng kiến, cắt nghĩa các hiện tƣợng xảy ra.
Các phƣơng thức trần thuật cực kì nhiều vẻ. Hình thức phổ biến nhất của miêu tả tự sự là trần thuật từ ngôi thứ ba không nhân vật hóa, mà đằng sau là tác giả. Nhƣng ngƣời 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com trần thuật có thể hoàn toàn xuất hiện trong tác phẩm với hình thức một cái “tôi” nào đó. Những ngƣời trần thuật đƣợc nhân vật hóa nhƣ vậy, kể câu chuyện từ ngôi thứ nhất của chính mình, có thể gọi một cách tự nhiên là ngƣời kể chuyện.46] Để định nghĩa về khái niệm ngƣời kể chuyện, Tz Todorov cho rằng: “Ngƣời kể chuyện là yếu tố tích cực trong việc kiến tạo thế giới tƣởng tƣợng.
Không thể có trần thuật thiếu ngƣời kể chuyện. Ngƣời kể chuyện không nói nhƣ các nhân vật tham thoại khác mà kể chuyện. Nhƣ vậy kết hợp trong mình đồng thời cả nhân vật cả ngƣời kể, nhân vật mà nhân danh nó cuốn sách đƣợc kể có một vị thế hoàn toàn đặc biệt. Kayser viết về ngƣời kể chuyện nhƣ sau: “Trong nghệ thuật kể, ngƣời kể chuyện không bao giờ là tác giả đã hay chƣa từng biết đến, mà là một vai trò đƣợc tác giả nghĩ ra và ƣớc định.
Tiếp đó ông cho rằng: “Ngƣời trần thuật đó là một hình hài đƣợc sáng tạo ra, thuộc về toàn bộ chỉnh thể tác phẩm văn học. Ở nghệ thuật kể không bao giờ ngƣời trần thuật là vị tác giả đã hay chƣa nổi danh, nhƣng là cái vai mà tác giả bịa ra, chấp nhận.245] Trong giới nghiên cứu Việt Nam, Giáo sƣ Trần Đình Sử cho rằng: “Mọi nội dung, tƣ tƣởng, ý đồ sáng tạo đều do tác giả nghĩ ra, nhƣng anh ta không trực tiếp đứng ra trần thuật, mà sáng tạo ra một ngƣời trần thuật để thay mình làm điều đó. Khi sáng tác, nhà văn nhƣ ngƣời chép hộ lời lẽ của ngƣời trần thuật do mình sáng tạo ra.145] Còn theo nhà nghiên cứu Ngô Tự Lập thì ngƣời kể chuyện có vai trò nhƣ một “kẻ mang thông điệp” chuyển tải những thông điệp từ ngƣời phát ngôn đến ngƣời nhận: “Các thông điệp của một văn bản bao giờ cũng đƣợc chuyển đi, trực tiếp hoặc gián tiếp, nhờ một hay một vài phát ngôn viên (speaker, hoặc narrator), mà tôi gọi là kẻ mang thông điệp: một ngƣời sĩ quan ra mệnh lệnh, ngƣời kể chuyện trong tiểu thuyết, hay các đối tác ký vào hợp đồng hợp tác kinh doanh…Những kẻ mang thông điệp có thể có thật hoặc hƣ 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com cấu” [23; tr. Với một quan điểm rộng dựa trên nền của lý thuyết hội thoại, tác giả của Văn chương như là quá trình dụng điển đã xác định đƣợc vai trò quan trọng của ngƣời kể chuyện trong tác phẩm tự sự: cầu nối trung gian giữa tác giả, tác phẩm và ngƣời đọc.
Thêm vào đó ông còn nhấn mạnh “chính đặc điểm và mối quan hệ giữa thông điệp và kẻ mang thông điệp là cái quyết định tính chất của văn bản”[23; tr.178] và “trong truyện, thông điệp mang tính chất khái quát, và kẻ mang thông điệp là những nhân vật hƣ cấu” [23;tr. Tác giả Lại Nguyên Ân lại đƣa ra một định nghĩa khá sâu sắc về ngƣời kể chuyện trong trần thuật tự sự: “Trần thuật tự sự đƣợc dẫn dắt bởi một ngôi đƣợc gọi là ngƣời trần thuật – một loại trung giới giữa cái đƣợc miêu tả và thính giả (độc giả), loại ngƣời chứng kiến và giải thích về những gì đã xảy ra” [2; tr. Trong định nghĩa này, nhà lý luận một lần nữa khẳng định vai trò cầu nối và dẫn dắt câu chuyện của ngƣời kể chuyện trong tác phẩm tự sự, đồng thời nhấn mạnh vai trò chứng kiến và giải thích của hình tƣợng này. Đây là những dấu hiệu cơ bản nhất để nhận diện ngƣời kể chuyện trong các sáng tác tự sự từ xƣa đến nay.
Tác giả Lê Ngọc Trà đƣa ra một quan niệm ngắn gọn hơn về ngƣời kể chuyện, dựa trên mối quan hệ giữa chủ thể kể chuyện và lời kể trong tác phẩm tự sự: “Ngƣời kể chuyện là chủ thể của lời kể chuyện, là ngƣời đứng ra kể trong tác phẩm văn học” [48; tr. Ở đây, định nghĩa đã nêu bật đƣợc vai trò đặc trƣng mang tính chức năng của ngƣời kể chuyện. Khi tiếp cận về vấn đề này, chúng tôi cho rằng ngƣời kể chuyện chính là chủ thể của những lời kể về câu chuyện đƣợc kể trong tác phẩm văn học. Chủ thể đó là một nhân vật đặc biệt do nhà văn sáng tạo ra để dẫn dắt, gợi mở, sắp đặt câu chuyện đƣợc kể.
Ngƣời kể chuyện có thể là bất cứ ai, con ngƣời của quá khứ hoặc tƣơng lai, nhƣng là ngƣời kể lại câu chuyện trong tác phẩm bằng một chỗ đứng, một điểm nhìn phù hợp với ý đồ sáng tạo của nhà 12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Ngƣời kể chuyện có thể xuất hiện, hoặc ẩn, có thể trực tiếp tham gia câu chuyện, có thể không. Thậm chí, có một hoặc nhiều ngƣời kể chuyện, lúc đó sẽ xuất hiện các tầng bậc trần thuật khác nhau. Nhƣng dù dƣới hình thức nào đi chăng nữa thì ngƣời kể chuyện cũng là ngƣời phát ngôn cho câu chuyện.
Anh ta đứng từ đâu để quan sát và kể câu chuyện đó thì đó chính lầ điểm nhìn của tác phẩm. Tác giả là ngƣời sáng tạo ra ngƣời kể chuyện, nhƣng cả khi tác giả xƣng “tôi” để kể thì giữa ngƣời kể chuyện và tác giả cũng không thể là một, giữa họ có một khoảng gián cách. Tóm lại, có nhiều quan điểm khác nhau về ngƣời kể chuyện, song tất cả đều thống nhất ở điểm khẳng định vai trò của nhân vật này. Bởi trong tiểu thuyết hiện đại, cái ngƣời ta quan tâm nhất là cách kể chứ không chỉ đơn thuần là cái đƣợc kể.
Ngƣời kể chuyện lúc đó nắm vai trò rất quan trọng tạo nên cái cách kể đó. Phân loại ngƣời kể chuyện Ngƣời kể chuyện nắm một vai trò rất quan trọng trong tác phẩm văn học. Đó là ngƣời sắp đặt, môi giới, dẫn dắt các sự kiện, kể lại câu chuyện trong tác phẩm. Trong các công trình tự sự học, có rất nhiều cách phân loại ngƣời kể chuyện đƣợc các nhà nghiên cứu đƣa ra.
Và ngƣời kể chuyện cũng đƣợc gọi bằng nhiều tên khác nhau: ngƣời kể chuyện ở ngôi thứ nhất và ngƣời kể chuyện ở ngôi thứ ba, ngƣời kể chuyện chứng nhân, ngƣời kể chuyện sử quan, ngƣời kể chuyện toàn tri. Trong một truyện kể có ít nhất một ngƣời kể chuyện. Ngƣời đó có thể công khai hoặc mờ nhạt, có thể đƣợc nhận biết thông qua những chi tiết trong văn bản. Nhân vật này hiện diện khắp nơi trong tác phẩm, có khả năng tự nhận thức về mình, đáng tin hoặc không đáng tin.
Dù ngƣời kể chuyện công khai hay không công khai, hiểu biết hay không, có khả năng tự nhận thức thế nào thì cũng chỉ là một phần hoặc là ngƣời đứng ngoài hoàn toàn thế giới của những tình huống, sự kiện và nhân vật đƣợc kể. Khi đó ngƣời kể chuyện có thể đồng 13 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com thời là một nhân vật trong tác phẩm hoặc không. Trƣờng hợp ngƣời kể chuyện đồng thời là nhân vật, ngƣời đó thƣờng có chức năng hoặc nhƣ một nhân vật trung tâm trong những sự kiện đƣợc kể lại. Nhƣng ngƣời này cũng có thể xuất hiện nhƣ một nhân vật thứ yếu hoặc chỉ đơn thuần là ngƣời quan sát.
Ngƣời kể chuyện mặc dù hiện diện khắp nơi trong tác phẩm, nhƣng cần phải đƣợc phân biệt với tác giả. Ngƣời kể chuyện có thể không đứng ra kể lại những tình huống và sự kiện trong truyện kể, nhƣng nắm vai trò chi phối sự lựa chọn, sắp xếp và phối hợp chúng. Ngoài ra, anh ta có thể đƣợc suy luận từ toàn bộ văn bản chứ không chỉ dừng lại ở một ngƣời kể chuyện nào cụ thể trong tác phẩm. Mặc dù sự phân biệt này có lúc rất mơ hồ (trƣờng hợp ngƣời kể chuyện xuất hiện trong hình thức ngƣời kể chuyện vắng mặt, tức là đứng ra trình bày các tình huống, sự kiện nhƣng hầu nhƣ không để lộ ra những dấu hiệu của sự dàn xếp trần thuật và không có chỉ dẫn cụ thể nào trong truyện kể hƣớng đến việc phơi bày hoạt động trần thuật của ngƣời kể chuyện), nhƣng cũng có lúc trở nên rõ ràng (trƣờng hợp ngƣời kể chuyện đồng thời là nhân vật trong thế giới truyện kể).