CHƯƠNG 1 – CÁC VẤN DỀ LÝ THUYẾT TIẾP NHẬN Văn học là sự phản ánh những tâm tư, tình cảm, ngôn từ, cảm xúc của con người. Văn học cũng nói lên trong mình về một xã hội, về một lịch sử với những biến cố, những thay đổi lớn trong từng thời đại. Văn học chứng kiến tất cả: sự mất mát, sự đón nhận, niềm vui đoàn tụ, nỗi buồi chia ly… Tất cả đã được văn học ôm ấp vào lòng để rồi biến thành những giá trị nghệ thuật và nhân văn vượt thời gian. Không những thế, văn học còn mang tính khái quát, không của bất kì một con người, một dân tộc, một quốc gia nào, nghĩa là, văn học là sự thể hiện của toàn thể vũ trụ với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.
Nhưng con người vẫn còn bị giới hạn trong mình một rào cản về ngôn ngữ, về suy tư, về thế giới quan. Thế nên, trên bình diện thiết chế, văn học ở một nơi này, với những con người này, khi được mang đến những không gian khác, cần đến một thời gian nhất định để có thể thấm sâu vào từng suy tư, và trở thành nền tảng căn bản cho cuộc sống, đồng thời khơi gợi những khát vọng của những con người sinh sống tại không gian mới lạ. Chính vì thế, khái niệm “tiếp nhận” ra đời và đã trở thành một lý thuyết khoa học. Chỉ có tiếp nhận, văn học mới trở nên một phần trong đời sống người dân bản xứ.
Chỉ có tiếp nhận, văn học mới có thể được hiểu với chính ý nghĩa mà nó mang lại. Cho nên, việc tìm hiểu về “lý thuyết tiếp nhận” là điều cần thiết cho những ai yêu mến và đón nhận văn học. Khái quát chung Tiếp nhận văn học là một trong những vấn đề được các nhà nghiên cứu quan tâm, là một lĩnh vực lớn góp phần vào bức tranh hoàn thiện lý luận văn chương. Về vấn đề này có nhiều quan điểm khác nhau, trong đó có ý kiến cho rằng tiếp nhận văn học là một cuộc đối thoại giữa độc giả và nhà văn được xem là dễ hiểu nhất.
Theo Từ điển thuật ngữ văn học của Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi (đồng chủ biên): 4 ŖTiếp nhận văn học là quá trình chiếm lĩnh các giá trị tư tưởng, thẩm mỹ của tác phẩm văn học, bắt đầu từ cảm thụ văn bản ngôn từ, hình tượng nghệ thuật, tình cảm, quan niệm nghệ thuật, tài nghệ của nhà văn…đến sản phẩm sau khi đọc: Cách hiểu, ấn tượng, trí nhớ, ảnh hưởng trong hoạt động sáng tạo bản dịchŗ. Trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp 12 có đề cập đến tiếp nhận văn học, dù định nghĩa không được in nghiêng để thể hiện giá trị lý thuyết, nhưng đây cũng có thể xem là một khái niệm tổng quan về tiếp nhận văn học: ŖTiếp nhận văn học hay cảm thụ văn học là sống với tác phẩm văn chương, rung động với nó, vừa đắm chìm trong thế giới nghệ thuật của nhà văn vừa tỉnh táo lắng nghe tiếng nói của tác giả, thưởng thức cái hay, cái đẹp, tài nghệ của người nghệ sĩ sáng tạo.ŗ1 Một tác phẩm được tác giả tạo ra bằng ngôn từ (parole) chứ không phải bằng ngôn ngữ chung (langue), tác phẩm đó không chỉ mô phỏng ý tưởng của người viết mà phải được hiện thực hóa thông qua người đọc, do đó tiếp nhận là một khâu tất yếu trong hoạt động văn học. Nội dung tác phẩm không phải chỉ bao hàm những cái đã có sẵn mà còn có những “tảng băng trôi” khơi gợi, tạo ra những không gian tư tưởng bạn đọc, quá trình đọc có thể được coi là một quá trình giải thích, tác phẩm không thể tồn tại một cách độc lập mà phải thông qua người đọc tác phẩm ấy mới bộc lộ những giá trị tiềm ẩn. Từ đó, tác phẩm khẳng định vai trò năng động sáng tạo của độc giả.
Theo lý thuyết gia người Đức Hans Robert Jauss, sự thật tác phẩm gồm hai mặt: với nhà văn nó là sự thực hiện ý đồ sáng tạo, nhưng với bạn đọc nó phải được đo bằng sự tiếp nhận thực tế. Ngoài ra, ông còn đưa ra khái niệm tiếp nhận ngang và tiếp nhận đọc. Tiếp nhận dọcọc là sự tiếp nhận qua các thời đại đối với cùng một tác phẩm. Ông viết rằng hàm nghĩa tiềm tàng của một tác phẩm không được và không thể hiểu hết bởi người đọc của một thời đại, chỉ trong một dây chuyền tiếp nhận không ngừng kéo dài, thì dần dần người đọc mới khai thác đúng hết.
Tiếp nhận ngang là tình hình tiếp nhận đối với một tác phẩm của những người đọc và giai tầng xã hội khác nhau. Qua đó, ông 1 Xem sách Văn học lớp 12, tập 2- Phần lí luận văn học, NXB Giáo dục, 2002, tr. 5 cũng đưa ra 5 mô thức quan hệ giữa người tiếp nhận với nhân vật chính trong tác phẩm: - Liên tưởng: người đọc có cảm giác mình là nhân vật chính trong tác phẩm và cảm thấy khoan khoái khi đọc tác phẩm. - Ngưỡng mộ: đối với những nhân vật hoàn thiện.
- Thanh lọc: với những nhân vật không hoàn thiện, người đọc tự thức tỉnh và soi xét bản thân. - Đồng tình: với nhân vật thọ nạn người đọc cùng chia sẻ nỗi đau. Một nhà nghiên cứu khác Wolfgang Iser khẳng định điều này qua công trình « Kết cấu vẫy gọi »2. Ông cho rằng văn bản chỉ qua quá trình đọc của độc giả mà có thể chuyển hướng một cách thực tế thành tác phẩm văn học.
Trong công trình này ông đưa ra khái niệm điểm trắng là những điểm nhà văn chưa viết hoặc viết chưa rõ nhưng lại được những cái biết rồi ngầm chỉ cho bạn đọc. Cần phải có một sự giao thoa tổng hợp giữa văn bản và người đọc, trong tiếp nhận phải có sự sáng tạo, phải có kinh ngiệm thẩm mỹ nhất định đem lại cho tác phẩm một đời sống mới, sự tiếp nhận này phụ thuộc và giới tính, lứa tuổi, nghề ngiệp… Theo GS.TS Trương Đăng Dung3, tác phẩm văn học như là quá trình. Chúng ta biết rằng đối tượng nghiên cứu văn học không phải là tác phẩm mà là tính văn học, vì vậy người đọc cần khai thác được những điều độc đáo của tác phẩm, phải biết quan sát từ những thứ cơ bản nhất, đơn giản nhất là từ ngữ, câu, biện pháp tu từ… người đọc là yếu tố nội tại của quá trình sáng tác văn học. Khâu tiêu thụ chính là định hướng cho sự tiếp nhận tác phẩm, tác phẩm cũng giống như một thứ hàng hóa mà độc giả là người tiêu thụ và muốn một tác phẩm đến tay người đọc cần phải qua quá trình truyền bá mà chủ yếu là qua báo chí, qua quá trình xuất bản để đưa tác phẩm đến rộng rãi công chúng.
2 Hoàng Phong Tuấn, Một số điểm chính trong lý thuyết tiếp nhận của Wolfgang Iser, http://phebinhvanhoc.vn/?p=7508, ngày tham khảo 17/10/2013 3 GS. TS Trương Đăng Dung, Phương thức tồn tại của một tác phẩm văn học, http://phebinhvanhoc.vn/?tag=tac-pham-van-hoc-nhu-la-qua-trinh, ngày tham khảo 17/10/2013 6 Tuy nhiên cũng cần nhận thức rằng không chỉ lấy người đọc làm trung tâm của hoạt động văn học, cần chú ý đến mối quan hệ nhà văn – tác phẩm – người đọc. Trước khi trở thành bản thảo hoàn hảo, tác giả đã tự thành độc giả của tác phẩm của mình, trong quá trình sáng tác từ phần cấu tứ, viết, sữa chữa nhà văn đã trò chuyện với bạn đọc trong tưởng tượng, do vậy, tất cả các nhà văn đều tồn tại một « mô hình tiếp nhận » vì vậy dù tác phẩm dài hay ngắn đều không có chỗ tùy tiện, tác giả đã tự mình trải ngiệm trên văn phong của chính mình trước khi đưa đến nhà xuất bản. Một tác phẩm văn học có thể có nhiều sự tiếp nhận khác nhau về phía độc giả, tùy theo quan niệm, trình độ và sở thích của người đọc.
Cho nên, dù cho nhà văn có gửi trao mọi tâm tư, tình cảm, suy nghĩ của mình vào đó thì cách tiếp nhận văn học của mỗi độc giả là khác nhau. Qua đây, chúng tôi muốn trình bày về vấn đề sáng tạo và tiếp nhận văn học hiện nay. Đứng trên quan điểm này, André Gide, một nhà văn Pháp đã nói: « Trước khi tôi giải thích cuốn sách của tôi cho người đọc, tôi muốn họ giãi bày cho tôi nghe những gì họ đọc được trong cuốn sách ấy. Giải thích một cuốn sách đã làm giới hạn ý nghĩa của nó.
Quả thực, vì nếu chúng ta biết điều chúng ta muốn nói, thì chúng ta đã không biết chúng ta chỉ có nói điều đó hay không. Ŕ Chúng ta còn nói nhiều hơn thế nữa […] » 4 Vậy thì, chúng ta có thể thấy được ý nghĩa của tác phẩm cũng phần nào dựa trên những suy tư cũng như nhận thức của người đọc khi họ và nhà văn có được sự « đồng điệu » trong tư duy, trong suy nghĩ. Và từ đó, sự tiếp nhận trong văn học ngày càng được hiểu cách thấu đáo hơn. Ý đồ của tác giả Khái niệm ý đồ của tác giả không nhằm nói đến tất cả toàn bộ tác phẩm mà nhà văn nhắm đến.
Ý đồ của tác giả được đưa vào trong đoạn văn đủ để chỉ ra bối cảnh lịch sử, bối cảnh thời đại. Thông qua những yếu tố nêu trên, tác phẩm mở ra cho chúng ta 4 André Gide, Paludes, Pairis, Gallimard, 1985, tr. 11 : « Avant dřexpliquer aux autres mon livre, jřattends que dřautres me lřexpliquent. Vouloir lřexpliquer dřabord cřest en restreindre aussitôt le sens ; car si nous savons ce que nous voulions dire, nous ne savons pas si nous ne disions que cela.
Ŕ On dit toujours plus que CELA. […] » 7 những lối tiếp nhận tác phẩm đó, tiếp nhận cả về trong cách viết và cách đọc của người đọc đương thời (về thị hiếu, thói quen trong từng thời đại, từng giai đoạn lịch sử) Như Rousseau, nhà tư tưởng lỗi lạc của Pháp đã chất vấn : Kẻ ghét đời của Molière là ai ? Một con người tốt chê ghét những phong hóa của thới đại mình và chê ghét sự ác độc của những người đương thời ; đó là con người vì yêu thương đồng loại mình mà căm thù với những đau khổ mà những người đương thời đã gây ra cho nhau, căm thù với những thói hư tật xấu tạo ra sản phẩm là đau khổ. Giả như kẻ ghét đời kia có ít phạm những sai lầm của con người và thiếu phẫn nộ về những đồi bại mình thấy, thì bản thân hắn có nhân văn hơn không ?