Chương 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN CỦA ĐỀ TÀI 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu 1. Tình hình nghiên cứu lí luận về thành ngữ và thành ngữ trong tiếng Việt, tiếng Thái 1. Tình hình nghiên cứu lí luận về thành ngữ và thành ngữ trong tiếng Việt Đã có một số công trình đề cập đến thành ngữ tiếng Việt một cách khái quát hoặc chỉ đi sâu tìm hiểu một phương diện nào đó của thành ngữ.
Việc tìm hiểu khái quát về thành ngữ thường là một bộ phận nội dung trong những công trình nghiên cứu về từ vựng tiếng Việt. Các công trình này đề cập đến thành ngữ như một bộ phận của cụm từ/ ngữ cố định. Và ngữ cố định nằm trong vốn từ vựng (bên cạnh vốn từ). Chẳng hạn, Từ vựng - ngữ nghĩa học tiếng Việt của Đỗ Hữu Châu (NXB Đại học Quốc gia, Hà Nội, 1981) đã quan tâm đến khái niệm, đặc trưng, vai trò của thành ngữ, sự phân loại thành ngữ (dựa vào nguồn gốc và kết cấu ngữ pháp).
Cuốn Từ và Từ vựng học tiếng Việt của Nguyễn Thiện Giáp (NXB Giáo dục, Hà Nội, 2009) cùng đề cập tới thành ngữ ở những vấn đề cơ bản như định nghĩa, phân loại thành ngữ (theo cơ chế cấu tạo hòa kết, hợp kết), phân biệt thành ngữ với ngữ định danh và cụm từ tự do. Đề cập một phương diện nào đó của thành ngữ thường là nội dung của các bài báo khoa học. Có bài góp phần giúp nhận diện thành ngữ trong sự phân biệt với các đơn vị khác như: “Bàn thêm về ranh giới giữa thành ngữ, tục ngữ” của Phạm Thuận Thành (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, số 1+2 (87+88), 2003). Một số bài báo của tác giả Nguyễn Thị Tân thì giúp nhận diện, tìm hiểu một bộ phận của thành ngữ gốc Hán- bộ phận khó nắm bắt hơn cả trong thành ngữ tiếng Việt như: “Nhận diện thành ngữ gốc Hán trong tiếng Việt” (Tạp chí Ngôn ngữ, số 5 12 (175), 2003); “Thành ngữ Hán Việt: Khái niệm và phân loại” (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, 6/2015).
Vấn đề nguồn gốc của thành ngữ cũng được quan tâm qua “Về cơ sở hình thành thành ngữ tiếng Việt” của Đỗ Thị Thu Hương (Tạp chí Ngôn ngữ, số 7 (175), 2017). Ngữ nghĩa và việc sử dụng thành ngữ tiếng Việt thì được đề cập tới trong những công trình như: “Thử phân tích ba thành ngữ đồng nghĩa trong tiếng Việt” của Phan Hồng Liên (Ngữ học trẻ 2006, NXB ĐH Quốc gia Hà Nội); “Giá trị biểu đạt của thành ngữ trong truyện ngắn đồng bằng sông Cửu Long” của Nguyễn Thụy Thùy Dương, (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, Số 8/2016). Nhưng tiêu biểu nhất trong số các công trình nghiên cứu về thành ngữ tiếng Việt phải kể đến là các chuyên luận Công phu và toàn diện hơn cả có lẽ là chuyên luận Thành ngữ học tiếng Việt (NXB. Khoa học xã hội, 2008) của tác giả Hoàng Văn Hành.
Với gần 300 trang, chuyên luận đã đề cập nhiều vấn đề sâu sắc về sự nhận diện, nguồn gốc, sự phân loại thành ngữ tiếng Việt. Đặc biệt, chuyên luận đã đi sâu miêu tả các nhóm thành ngữ tiếng Việt phân loại theo phương thức tạo nghĩa (phép so sánh, phép ẩn dụ) và theo tính đối xứng. Bên cạnh đó, chuyên luận cũng dành hơn nửa số trang cho việc sưu tập 3 kiểu thành ngữ là thành ngữ ẩn dụ hóa đối xứng, thành ngữ ẩn dụ hóa phi đối xứng và thành ngữ so sánh. Có hai chuyên luận tập trung vào những câu chuyện về nguồn gốc, sự hình thành của một số câu thành ngữ trong tiếng Việt là Kể chuyện thành ngữ, tục ngữ Việt Nam (Hoành Văn Hành, NXB.
KHXH, 2002); và Những câu chuyện thành ngữ (Cao Minh Đức chủ biên, NXB. Các công trình sưu tầm thành ngữ tiếng Việt Bên cạnh tác giả Hoàng Văn Hành (với “Thành ngữ học tiếng Việt”, NXB Khoa học xã hội, 2008), đã có nhiều tác giả khác quan tâm tới việc sưu tầm thành ngữ tiếng Việt. Đó là Nguyễn Lân với “Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” (NXB Khoa học xã hội, 1989); Nguyễn Như Ý, Nguyễn Văn 6 Khang, Phan Văn Thành với Từ điển thành ngữ Việt Nam (NXB Văn hoá, Hà Nội, 1994); Vũ Dung, Vũ Thúy Anh, Vũ Quang Hào với Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam (NXB Văn hoá, Hà Nội, 1995); Viện ngôn ngữ học với Từ điển giải thích thành ngữ tiếng Việt (NXB Giáo dục, 1998); Nguyễn Lực, Lương Văn Đang với Thành ngữ Việt Nam (NXB Văn hoá- Thông tin, Hà Nội, 2002); .Một tác phẩm dày dặn cũng rất đáng chú ý là Từ điển thành ngữ, tục ngữ Việt Nam trong hành chức (trên tư liệu truyện ngắn và tiểu thuyết) (Đỗ Thị Kim Liên chủ biên, NXB KHXH, HN, 2015). Với hơn 800 trang, cuốn sách không chỉ giúp người đọc tìm thấy hầu hết các câu thành ngữ của người Việt mà còn nắm được ngữ nghĩa và học được cách sử dụng chúng qua những ví dụ về sự vận dụng thành ngữ của các tác giả văn học hiện đại.
Tình hình nghiên cứu lí luận về thành ngữ trong tiếng Thái Đã có một số công trình nghiên cứu sâu về thành ngữ tiếng Thái. Đó là công trình Sự thay đổi của lời nói và thành ngữ tiếng Thái (NXB Đại học Chulalongkon, Bangkok, 1996) của Khaisiri Pramot Na Ayutthaya. Công trình đã đề cập đến sự hình thành, khái niệm, đặc điểm và sự phân loại thành ngữ tiếng Thái. Bên cạnh đó có công trình “Thành ngữ tiếng Thái để phát triển kỹ năng ngôn ngữ giao tiếp” (Tạp chí Trường Đại học Narathiwat Ratchanakharin, số 2, 5/ 2010) của tác giả Sahathai Chaiyapan, M.
Công trình đã đề cập đến lịch sử thành ngữ tiếng Thái, sự xuất hiện của thành ngữ tiếng Thái, đặc điểm, sự phân loại, giá trị của thành ngữ tiếng Thái. Ngoài ra, người đọc sẽ có sự hiểu biết về cách sử dụng thành ngữ tiếng Thái trong mọi kỹ năng, đặc biệt là kỹ năng nói trong giao tiếp hàng ngày. Tìm hiểu về sức hấp dẫn trong sử dụng của thành ngữ tiếng Thái có bài báo “Hàng trăm thành ngữ Thái” (Tạp chí Ngôn ngữ tiếng Thái, số 3(1):88 (1996) của tác giả Sỉikan. Các công trình sưu tầm thành ngữ tiếng Thái Đã có một số công trình sưu tầm thành ngữ tiếng Thái.
Chẳng hạn, Sum Nuôn Thai (Thành ngữ tiếng Thái) (NXB Khạ- nạ Wattanatham lệ Pha - Sa, 7 Bangkok, 2000) của tác giả Khun Vijit Matra (Sanga Kanjanakphan) đã sưu tầm và giải nghĩa 1500 câu thành ngữ tiếng Thái. Công trình còn giúp người đọc có thể tìm thấy được đôi nét về đặc điểm, sự xuất hiện thành ngữ tiếng Thái và phân loại thành ngữ tiếng Thái. Bên cạnh đó là cuốn Sum Nuôn Thai (Thành ngữ tiếng Thái) (NXB Ratchabunđịt Sa - Than, Bangkok 2010) của Ratchabunđịt Sa – Than. Với 123 trang, cuốn sách đã sưu tầm 644 câu thành ngữ tiếng Thái.
Tình hình nghiên cứu đối chiếu thành ngữ tiếng Việt và tiếng Thái với thành ngữ trong các ngôn ngữ khác 1. Tình hình nghiên cứu đối chiếu thành ngữ tiếng Việt với thành ngữ của một số ngôn ngữ khác Thành ngữ tiếng Việt đã được nghiên cứu đối chiếu với thành ngữ của một số ngôn ngữ khác như tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Thái. Phổ biến nhất là những công trình nhỏ nghiên cứu đối chiếu một bộ phận thành ngữ tiếng Việt với bộ phận thành ngữ tương ứng trong tiếng Anh. Chẳng hạn, “Thành ngữ chứa động từ biểu thị hoạt động cơ bản của mắt/eyes trong tiếng Việt và tiếng Anh” của Trần Thị Hải Bình (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, Số 2/ 2016); và “Thành ngữ so sánh có yếu tố chỉ động vật biểu thị hoạt động ăn và uống trong tiếng Anh và tiếng Việt” của Lê Văn Thanh (Tạp chí Từ điển học & Bách khoa thư, Số 3, 5/ 2015).
Một số bài báo thì tập trung tìm hiểu ngữ nghĩa của các thành ngữ được đối chiếu như: “Một số đặc trưng ngữ nghĩa của thành ngữ tiếng Anh và tiếng Việt chứa từ chỉ kim loại” của Lương Quý Khương, Võ Ngọc Ánh (Tạp chí Từ điển học & Bách khoa thư, Số 3, 5/ 2013); “Thành tố ngữ nghĩa của thành ngữ đối xứng trong tiếng Anh và tiếng Việt” của Đặng Nguyên Giang, Nguyễn Văn Minh (Tạp chí Từ điển học & Bách khoa thư, Số 3, 5/ 2015). Bên cạnh đó là những bài báo hướng tới việc tìm hiểu giá trị văn hóa dân tộc qua hoạt động nghiên cứu, đối chiếu thành ngữ. Đó là 2 bài báo: “Nét văn hóa dân tộc trong thành ngữ so sánh ngang bằng tiếng Anh 8 (đối chiếu với tiếng Việt)” (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, Số 9/ 2014) và “Đặc trưng văn hóa dân tộc trong thành ngữ so sánh ngang bằng tiếng Anh và tiếng Việt có chứa yếu tố chỉ động vật” (Tạp chí Từ điển học & Bách khoa thư, Số 6, 11/ 2014) của Hoàng Tuyết Minh. Thành ngữ tiếng Việt cũng được nghiên cứu đối chiếu với thành ngữ tiếng Nga và tiếng Nhật qua công trình của Nguyễn Xuân Hòa và Nguyễn Tô Chung.
Nguyễn Xuân Hòa có “Tiếp cận nguồn gốc và cách sử dụng nhóm thành ngữ phản ánh nền văn hóa dân tộc, lịch sử và phong tục tập quán dân tộc (trên cứ liệu thành ngữ Nga và thành ngữ Việt)”, (Tạp chí Ngôn ngữ, (số 3 (178), 2004). Nguyễn Tô Chung có “Một số nhận xét về thành ngữ đối bốn thành tố Nhật gốc Hán” (qua so sánh với thành ngữ Việt)” (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, số 9 (95), 2003) và “Một số nhận xét về thành ngữ đối bốn thành tố Nhật gốc Hán (qua so sánh với thành ngữ Việt)” (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống, số 9 (95), 2003). Và một bộ phận không thể không quan tâm tới, đó là bộ phận nghiên cứu đối chiếu thành ngữ tiếng Việt với thành ngữ tiếng Thái. Trong phạm vi bao quát của chúng tôi, tác giả Nguyễn Thị Vân Chi đã có bài báo “Tìm hiểu về con người Thái Lan thông qua thành ngữ, tục ngữ”, (Tạp chí Ngôn ngữ & đời sống số 11/ 2014).
Tác giả cho rằng; nghiên cứu thành ngữ, có thể hiểu được phần nào về tính cách, lối sống hay nói rộng hơn chính là cách ứng xử của người Thái Lan với môi trường xã hội. Con người Thái Lan với tính cách hiền hòa, linh hoạt, mềm dẻo giúp cho mọi người giữ được hòa khí nhưng cũng có mặt hạn chế là sự không thành thật, thẳng thắn, hay có thái độ né tránh khiến cho đối phương không hiểu được thực chất và dễ hiểu lầm. Đây là tính hai mặt trong tính cách và lối sống của người Thái Lan.