Luận án tiến sĩ quản lý tài nguyên và môi trường cơ sở địa mạo cho xác định các điểm cư trú và bảo tồn di tích của người tiền sơ sử khu vực thành phố hà nội

Luận án tiến sĩ môi trường nghiên cứu quản lý tài nguyên và môi trường cơ sở địa mạo cho xác định các điểm cư trú và bảo tồn di tích của, phân tích chuyên sâu, xây dựng mô hình lý

Trường đại học

Đại học Quốc gia Hà Nội

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án tiến sĩ

2021

145
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU

1.1. Tổng quan các nghiên cứu về mối quan hệ giữa địa mạo với điểm cư trú và bảo tồn di tích khảo cổ tiền - sơ sử

1.1.1. Tổng quan các nghiên cứu ở nước ngoài

1.1.2. Tổng quan các nghiên cứu ở Việt Nam

1.2. Cơ sở lý luận về mối quan hệ giữa địa mạo với vị trí cư trú của cư dân cổ

1.2.1. Một số khái niệm

1.2.2. Địa mạo trong xác định các điểm định cư của cư dân cổ

1.2.3. Địa mạo trong quản lý và bảo tồn các di sản văn hóa khảo cổ

1.2.4. Bản đồ địa mạo trong xác định vị trí định cư và bảo tồn di tích khảo cổ

1.2.5. Quan điểm tiếp cận và phương pháp nghiên cứu mối liên hệ giữa địa mạo và vị trí cư trú của cư dân cổ

2. CHƯƠNG 2: ĐẶC ĐIỂM ĐỊA MẠO VÀ PHÂN BỐ DI TÍCH KHẢO CỔ TIỀN - SƠ SỬ KHU VỰC THÀNH PHỐ HÀ NỘI

2.1. Các nhân tố ảnh hưởng tới địa hình và vị trí cư trú của người tiền - sơ sử

2.1.1. Vị trí địa lý của Hà Nội

2.1.2. Các nhân tố tự nhiên

2.2. Các hoạt động của con người

2.3. Đặc điểm địa mạo thành phố Hà Nội

2.3.1. Bản đồ địa mạo thành phố Hà Nội

2.3.2. Đặc điểm các dạng địa hình

2.3.3. Lịch sử phát triển địa hình

2.4. Phân vùng địa mạo và đặc điểm phân bố các di tích khảo cổ tiền - sơ sử thành phố Hà Nội

2.4.1. Khái quát về các di tích khảo cổ học tiền sơ sử trên địa bàn Hà Nội

2.4.2. Phân bố di tích khảo cổ trên các dạng địa hình

3. CHƯƠNG 3: PHÂN TÍCH ĐỊA MẠO CHO XÁC ĐỊNH CÁC ĐIỂM CƯ TRÚ VÀ BẢO TỒN DI SẢN VĂN HÓA KHẢO CỔ TIỀN - SƠ SỬ

3.1. Các giai đoạn phát triển địa hình trong mối quan hệ với các di tích và di sản văn hóa khảo cổ tiền - sơ sử khu vực Hà Nội

3.1.1. Giai đoạn hậu kỳ thời đại đồ đá cũ/cuối Pleistocene muộn - đầu Holocene sớm

3.1.2. Giai đoạn sơ kỳ thời đại đá mới/cuối Pleistocene muộn - Holocene giữa

3.1.3. Giai đoạn Kim khí/Holocene muộn

3.1.4. Phân tích địa mạo trong mối liên hệ với phân bố và bảo tồn di tích, di chỉ khảo cổ khu vực Hà Nội

3.1.5. Vai trò của địa mạo trong việc hình thành đặc trưng các nền văn hóa khảo cổ

3.2. Phân tích biến động lòng sông cho định hướng tìm kiếm và bảo tồn di tích, di chỉ khảo cổ tiền - sơ sử

3.2.1. Các dạng địa hình tiềm năng và ít tiềm năng phân bố di chỉ khảo cổ

3.2.2. Định hướng quản lý, bảo tồn các di sản văn hóa khảo cổ tiền - sơ sử thành phố Hà Nội theo tiếp cận địa mạo văn hóa

3.2.3. Định hướng quản lý, bảo tồn di sản theo các tiểu vùng địa mạo

3.2.4. Định hướng bảo tồn di sản gắn với xây dựng công viên địa khảo cổ

DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ LIÊN QUAN TỚI LUẬN ÁN

DANH MỤC HÌNH

DANH MỤC BẢNG

DANH MỤC TỪ VIẾT TẮT

Tóm tắt

I. Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu

Nghiên cứu về quản lý tài nguyênquản lý môi trường tại Hà Nội cần được đặt trong bối cảnh lịch sử và địa lý của khu vực. Địa mạo học đóng vai trò quan trọng trong việc xác định các điểm cư trúbảo tồn di tích tiền sơ sử. Các nghiên cứu trước đây đã chỉ ra rằng mối quan hệ giữa địa hình và sự phân bố của các di tích khảo cổ là rất chặt chẽ. Đặc biệt, các yếu tố như tài nguyên thiên nhiênđịa lý Hà Nội ảnh hưởng đến sự phát triển của các cộng đồng cư dân. Việc áp dụng các phương pháp nghiên cứu liên ngành giữa địa mạo và khảo cổ học sẽ giúp làm rõ hơn về sự tương tác giữa con người và môi trường. Theo đó, việc xác định các điểm du lịchbảo tồn di tích cần dựa trên các phân tích địa mạo chi tiết.

1.1. Tổng quan các nghiên cứu ở nước ngoài

Nhiều nghiên cứu quốc tế đã chỉ ra rằng địa mạo không chỉ ảnh hưởng đến sự phân bố của các di tích mà còn tác động đến các hoạt động kinh tế và văn hóa của cư dân. Các nghiên cứu này đã sử dụng các công nghệ hiện đại như GIS để phân tích mối quan hệ giữa địa hình và các di chỉ khảo cổ. Việc áp dụng các phương pháp này tại Hà Nội sẽ giúp xác định rõ hơn các di sản văn hóabảo tồn tài nguyên một cách hiệu quả hơn.

1.2. Tổng quan các nghiên cứu ở Việt Nam

Tại Việt Nam, các nghiên cứu về quản lý di sảnbảo tồn tài nguyên vẫn còn hạn chế. Tuy nhiên, một số nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc kết hợp giữa địa mạo và khảo cổ học có thể mang lại những hiểu biết sâu sắc về sự phát triển của các nền văn hóa. Đặc biệt, các nghiên cứu về di tích lịch sử tại Hà Nội cho thấy sự cần thiết phải bảo tồn các di sản văn hóa trong bối cảnh đô thị hóa nhanh chóng.

II. Đặc điểm địa mạo và phân bố di tích khảo cổ tiền sơ sử khu vực thành phố Hà Nội

Đặc điểm địa mạo của Hà Nội rất đa dạng, với nhiều dạng địa hình khác nhau. Các yếu tố tự nhiên như sông Hồng và các thềm sông đã tạo ra những điều kiện thuận lợi cho sự phát triển của các cộng đồng cư dân trong quá khứ. Việc phân tích các di tích khảo cổ cho thấy rằng chúng thường tập trung ở những khu vực có địa hình cao và gần nguồn nước. Điều này cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa tài nguyên thiên nhiên và sự định cư của con người. Các nghiên cứu địa mạo cũng chỉ ra rằng sự biến động của lòng sông có thể ảnh hưởng đến sự phân bố của các di tích, từ đó cần có các chiến lược bảo tồn tài nguyênbảo vệ môi trường hiệu quả.

2.1. Các nhân tố ảnh hưởng tới địa hình và vị trí cư trú của người tiền sơ sử

Các nhân tố tự nhiên như khí hậu, địa hình và nguồn nước đã ảnh hưởng lớn đến sự định cư của người tiền - sơ sử. Đặc biệt, các khu vực gần sông Hồng thường có mật độ di tích cao hơn. Việc hiểu rõ về các yếu tố này sẽ giúp xác định các điểm cư trú tiềm năng cho các nghiên cứu khảo cổ trong tương lai.

2.2. Đặc điểm các dạng địa hình

Hà Nội có nhiều dạng địa hình khác nhau, từ đồng bằng đến đồi núi. Mỗi dạng địa hình lại có những đặc điểm riêng, ảnh hưởng đến sự phân bố của các di tích khảo cổ. Việc phân tích các dạng địa hình sẽ giúp xác định các khu vực có tiềm năng cao cho việc tìm kiếm và bảo tồn các di sản văn hóa.

III. Phân tích địa mạo cho xác định các điểm cư trú và bảo tồn di sản văn hóa khảo cổ tiền sơ sử

Phân tích địa mạo là một công cụ quan trọng trong việc xác định các điểm cư trúbảo tồn di tích. Các giai đoạn phát triển địa hình từ Pleistocene muộn đến Holocene muộn đã tạo ra những điều kiện khác nhau cho sự phát triển của các nền văn hóa. Việc phân tích các biến động lòng sông cũng giúp xác định các khu vực có tiềm năng cao cho việc bảo tồn các di tích. Điều này không chỉ có ý nghĩa trong việc bảo tồn di sản văn hóa mà còn trong việc phát triển bền vững cho thành phố Hà Nội.

3.1. Giai đoạn phát triển địa hình

Các giai đoạn phát triển địa hình đã ảnh hưởng đến sự phân bố của các di tích khảo cổ. Việc phân tích các giai đoạn này sẽ giúp xác định rõ hơn về mối quan hệ giữa địa hình và sự định cư của con người. Điều này có thể cung cấp thông tin quý giá cho các chiến lược bảo tồn tài nguyênquản lý môi trường.

3.2. Định hướng quản lý bảo tồn di sản

Định hướng quản lý và bảo tồn di sản văn hóa cần dựa trên các phân tích địa mạo chi tiết. Việc xây dựng các công viên địa khảo cổ có thể là một giải pháp hiệu quả để bảo tồn các di tích trong bối cảnh đô thị hóa. Điều này không chỉ giúp bảo tồn các di sản văn hóa mà còn tạo ra không gian xanh cho thành phố.

07/02/2025
Luận án tiến sĩ quản lý tài nguyên và môi trường cơ sở địa mạo cho xác định các điểm cư trú và bảo tồn di tích của người tiền sơ sử khu vực thành phố hà nội

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1. Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu. Đặc điểm địa mạo và phân bố di tích khảo cô tiền - sơ sử khu vực thành phố Hà Nội. Phân tích địa mạo trong mối quan hệ với điểm cư trú và bảo tồn di sản văn hóa khảo cô tiên - sơ sử.

CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU 1. Tổng quan các nghiên cứu về mối quan hệ giữa địa mạo với điểm cư trú và bảo tồn di tích khảo cỗ tiền - sơ sử 1. Tổng quan các nghiên cứu ở nước ngoài 1. Mối liên quan giữa dia mạo với điểm cư trú và các di tích khảo cổ Sự tồn tại, phát triển của xã hội loài người gắn liền với địa hình bề mặt Trái đất; sự phân hóa và quá trình tiến hóa của địa hình tác động tới thay đổi vị trí định cư cua con người.

Dé hiểu rõ về lịch sử tu cư, về sự phân bố các di chỉ khảo cổ, về các thời kỳ khảo cổ cần phải nghiên cứu day đủ về địa hình và tiến hóa địa mạo - địa chat. Một chuyên ngành khoa học có tính liên ngành được hình thành là “địa khảo cổ” (Geoarchaeology). Thuật ngữ địa khảo cô được sử dụng chính thức đầu tiên trong công trình “Geoarchaeology” của Davidson và Shackley năm 1976 [95] và bat đầu được coi như là một ngành khoa hoc kết nối giữa khoa học Trái đất và Khảo cô học. Trong cuốn “Earth Sciences and Archaeology” [102] các tác giả cũng đã đặt vai trò và vị trí của địa mạo học lên hang dau trong các ứng dụng của khoa học Trái đất dé nghiên cứu khảo cô.

Công trình này cũng đặc biệt nhắn mạnh tới vai trò của địa mạo trong nghiên cứu về quá trình biến đổi cảnh quan, đặc biệt ở khu vực đồng băng châu thổ đối với khảo cô học. Với việc giải thích địa hình, cảnh quan được hình thành trong quá khứ như thế nào, nó có vai trò gì trong hiện tại và có thé biến đổi thé nao trong tuong lai, dia mao học có những đóng góp rat đa dang và xuyên suốt trong các van đề về môi trường va quan lý. Trong cuốn “10 reasons why Geomorphology is important” đã chỉ ra một số ngành, vấn đề mà địa mạo có đóng góp quan trọng và trực tiếp: Sinh thái học, Khoa học hành tính, Chính sách và quản lý môi trường, Biến đổi toàn cầu, Địa chất, Cau trúc và dau khí, Công nghệ môi trường và Khảo cổ học [119]. Nghiên cứu địa hình và các quá trình thành tạo địa hình trong mối liên hệ với quá trình định cư của con người được thể hiện thông qua việc phân tích mối liên quan giữa các dạng địa hình với các di tích khảo cổ đã được các nhà khoa học Hoa Kì tiễn hành từ khá sớm.

Việc tìm kiêm các vi trí có tiêm năng chứa đựng các di chỉ khảo cô; hoặc nghiên cứu cô địa mạo cũng có mục đích dé tái hiện lại khung cảnh sống - yếu tố về mặt không gian trong mục đích phục dựng lại các nền văn hóa của con người trong quá khứ. Đây cũng là hướng tiếp cận mà Zeuner (1945), Antevs (1935), Butzer, Hanson (1968) và Vita-Finzi (1969) đã áp dung trong các công trình nghiên cứu của minh dé làm sáng tỏ vai trò của các nhân tổ địa hình có ảnh hưởng tới việc hình thành các điểm quan cư [93]. Các nghiên cứu đều khang định vi trí phát hiện được những di chỉ khảo cô - là dấu vết sinh sống của con người không hề phân bố một cách ngẫu nhiên mà liên quan tới một sỐ dạng địa hình nhất định, hoặc ở những nơi có điều kiện tự nhiên thuận lợi mà con người có thê khai thác cho quá trình sinh sống. Băng việc thu thập tư liệu liên quan tới các di chỉ khảo cổ về không gian phân bó, loại hình và đặc điểm của các di vật, nhiều nhà nghiên cứu đã tiến hành thống kê số lượng các di chỉ khảo cổ, niên đại theo các không gian địa lý như theo lưu vực sông, theo các dạng địa hình, độ cao và tim ra quy luật phân bố của chúng.

Đồng thời, tác động của các quá trình địa mạo đang tiếp diễn đối với sự bảo tồn hay hủy hoại các di tích cũng được xem xét đến. Ví dụ như quá trình lắng đọng trầm tích sông, hồ có thé bảo tồn các di tích bằng chính việc chôn vùi; trong khi các quá trình phong hóa, quá trình sườn lại có thể hủy hoại, hoặc phân bồ lại các di tích này [90]. Địa hình luôn biến đổi kéo theo các yêu tố ở trên bề mặt địa hình cũng biến đôi theo đó, gây cản trở nhiều trong việc nhận diện những đối tượng sử dụng đất trước đây. Các quá trình địa mạo ngoài vai trò tạo nên các dạng địa hình được con người sử dụng, đồng thời cũng có thé làm phá hủy dang địa hình ban đầu, gây nên những khó khăn, cản trở và đòi hỏi con người cũng phải thay đổi để thích nghỉ; chúng còn có thê chôn vùi đi những dấu tích ở nơi mà con người đã từng sinh sống.

Trên cơ sở nhận thức đúng đắn về nguồn gốc phát sinh và quá trình phát triển của địa hình, địa mao học có thé hiểu được bản chất của các dạng địa hình và phân biệt được trong địa hình hiện tai đâu là các dạng di lưu của quá khứ, đâu là dang đang hình thành và phat triển. Nó cho phép chúng ta khôi phục lại những điều kiện cỗ địa mạo và tìm hiểu lịch sử về mặt không gian sống của con người trước kia. Dựa trên cơ sở con người sử dụng địa hình một cách có lựa chọn, nghiên cứu địa mạo giúp chúng ta nhận biết được đặc trưng về mặt hình thái và nhận diện những vi trí thuận lợi cho sự cư trú của COn người. Có thê nói vai trò của nghiên cứu địa mạo đặc biệt là địa mạo đồng bằng châu thé là không thé thay thế trong nghiên cứu về đặc điểm và quá trình cư trú của con người.

Việc lựa chọn nơi cư trú và hoạt động nông nghiệp của con người đều cần có các dạng địa hình phù hợp và các phương pháp địa mạo có thể làm sáng tỏ quá trình phát sinh, phát triển địa hình, thậm chí khôi phục lại đặc điểm địa hình trong quá khứ, từ đó giải thích được đặc điểm và quá trình cư trú của con người trên các khu vực. Bản đồ địa mạo cho nghiên cứu các điểm định cư Ban đồ địa mạo được coi là một trong những công cụ tốt nhất dé hiểu được bối cảnh tự nhiên của bề mặt Trái đất [96]. Nó cung cấp một mô tả khách quan đầy đủ về hình thái địa hình cùng với tên cụ thể. Bản đồ địa mạo bao gồm thông tin trên thuộc tính không gian của địa hình (như hướng, độ dốc, bậc độ cao.); nguồn gốc và tiễn hóa trong quan hệ với nội sinh/ngoại sinh và quá trình trên bề mặt.

Với đặc điểm như vậy bản đồ địa mạo gần như là một nội dung bắt buộc phải xây dựng trong mọi nghiên cứu địa mạo. Tuy nhiên, do sự đa dạng về nội dung, ty lệ, mục đích sử dung nên bản đồ địa mạo cũng khá da dạng về phương pháp thành lập va ký hiệu [115]. Các nghiên cứu cụ thể cũng ứng dụng khá linh hoạt các dạng khác nhau của bản đồ địa mạo để thành lập các bản đồ cho mình. Các nghiên cứu về địa mạo va địa khảo cổ thường xây dựng các bản đồ địa mạo từ đó làm cơ sở cho các đánh giá về tiềm năng và các dạng địa hình theo từng thời kỳ như nghiên cứu về địa mạo và địa khảo cô ở phía Nam Mississipi do Paul V.

Tác giả đã thành lập bản đồ dia mạo chỉ tiết từ bản đồ địa mạo tỉ lệ nhỏ hơn được thành lập trước đó trên cơ sở tích hợp với những dữ liệu mô hình số độ cao. N ghiên cứu mô tả các đơn vi dia mao chi tiết, khác nhau về đặc điểm địa chất, lịch sử thành tạo địa chất, địa mạo và các quá trình địa mạo, lay đó là căn cứ dé đánh giá đặc trưng của những dang địa hình phân bồ nhiều di chỉ khảo cô. Tác giả nhận định rằng, các khu vực này thường là những nơi cao ráo như các vùng thêm, các địa hình sót nôi cao, các gờ cao ven lòng của hệ thông sông hiện đại cũng như hệ thống sông cô. và gần nguồn nước.

Trong nghiên cứu này, bản đồ địa mạo của công trình cũng đã được xây dựng theo phương pháp nguồn gốc hình thái với việc chia tách các nhóm thành tạo Neogen, các thêm Pleistocene và các địa hình mới hình thành trong Holocene (hình 1. Chú giải Vùng cao tuổi Neogen Vùng cao tuổi Neogen | Thém thấp Sông chính không phân chia Đường bờ và Dòng chảy lớn ed Bé mat san bang đê cát cổ Biên giới Quốc gia Đồng bằng ven biển Pleistocene de= Dam lấy Devils Ranh giới bang L] Thém giữa “pe bee Dong chảy cổ ns Nhánh sống núi L] Them DeMioyvHIE Đồng bằng ven biển Holocene Ii Thém cao L] Không phân chia xesrrrrr Nhánh sống núi ps=' Bềmặtthảo nguyên _ [ŸỂỂ[ thém biển và đảo chắn bờ tt=° Đồng bằng Texas Hình 1.1: Bản do dia mạo vùng Nam Mississippi [103] Trong một case study nghiên cứu về địa mạo trong cuốn “Earth Sciences and Archaeology”, tác giả đã sử dụng bản đồ địa mạo giản lược và tập trung vào các thành tạo châu thé từng thời kỳ (alluvial fan delda) cùng đường bờ cô. Nghiên cứu này cũng đã chỉ ra tiền hóa địa hình đã chi phối sự phân bố của các di chỉ khảo cổ theo thời kỳ một cách khá rõ ràng [102]. im tích Tesina - Bacchiglione u khảo cổ hoc Padua WœnSaàTi0OSPAR?Nf°PEcuGope©bù a 738 ne 3 ° h Soom A Hình 1.3: Mô hình độ cao địa hình từng thời ky lich sử [112] 10 Khi nghiên cứu về quá trình hình thành một đô thị cổ từ thời La Mã, tác giả Paolo Mozzi ,.

đã xây dựng ban đồ địa mạo chung cho cả khu vực và một loạt bản đồ hình thái địa hình ứng với từng thời kỳ lịch sử của đô thị cô ở Padua, Italy [112]. Với ban đồ địa mạo chung cho cả khu vực, tác gia có thể giải thích điều kiện tự nhiên, quá trình thành tao địa hình và hiểu rõ hơn bản chất nguồn gốc địa hình khu vực (hình 1.2), cho cái nhìn toàn cảnh về vị trí địa lý và các tác động tự nhiên tới khu vực.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Bài viết "Nghiên cứu quản lý tài nguyên và môi trường tại Hà Nội: Xác định điểm cư trú và bảo tồn di tích tiền sơ sử" cung cấp cái nhìn sâu sắc về việc quản lý tài nguyên và bảo tồn các di tích lịch sử tại Hà Nội. Tác giả nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xác định các điểm cư trú và di tích tiền sơ sử, từ đó đề xuất các biện pháp bảo tồn hiệu quả nhằm bảo vệ di sản văn hóa quý giá của khu vực. Bài viết không chỉ giúp độc giả hiểu rõ hơn về các thách thức trong việc bảo tồn di tích mà còn cung cấp những giải pháp khả thi để nâng cao nhận thức cộng đồng về giá trị văn hóa lịch sử.

Để mở rộng thêm kiến thức về chủ đề này, bạn có thể tham khảo các bài viết liên quan như Quản lý di tích quốc gia đặc biệt quần thể hương sơn huyện mỹ đức thành phố hà nội, nơi bàn về quản lý các di tích quốc gia đặc biệt, hay Luận văn thạc sĩ vai trò của cộng đồng trong bảo tồn và phát huy giá trị di tích cổ loa Hà Nội, giúp bạn hiểu rõ hơn về vai trò của cộng đồng trong việc bảo tồn di sản văn hóa. Cuối cùng, bài viết Luận văn thạc sĩ bảo tồn và phát huy di sản văn hóa vật thể Hà Nội trên báo in sẽ cung cấp thêm thông tin về các phương pháp bảo tồn di sản văn hóa vật thể tại Hà Nội. Những tài liệu này sẽ giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn về công tác bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại Việt Nam.