Nghiên Cứu Nhân Vật Tự Vấn Trong Truyện Ngắn Nguyễn Minh Châu

Khóa luận phân tích nhân vật tự vấn trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu, khám phá chiều sâu tâm lý và nghệ thuật kể chuyện độc đáo.

Người đăng

Ẩn danh
80
3
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. CHƯƠNG 1: NHỮNG VẤN ĐỀ CHUNG VỀ NHÂN VẬT TỰ VẤN VÀ NHÀ VĂN NGUYỄN MINH CHÂU

1.1. Những vấn đề chung về nhân vật tự vấn

1.2. Khái niệm nhân vật tự vấn

1.3. Ý nghĩa tự vấn của nhân vật trong tác phẩm

1.4. Ý nghĩa tự vấn của nhân vật trong tác phẩm

2. CHƯƠNG 2: CÁC NHÂN VẬT TỰ VẤN TRONG TRUYỆN NGẮN NGUYỄN MINH CHÂU

2.1. Nhân vật Lực trong truyện ngắn Có

2.1.1. Giới thiệu về nhân vật Lực

2.1.2. Những nội dung tự vấn của nhân vật Lực

2.1.3. Ý nghĩa tự vấn của nhân vật Lực

2.2. Nhân vật người họa sĩ trong truyện ngắn

2.2.1. Giới thiệu về nhân vật người họa sĩ

2.2.2. Những nội dung tự vấn của nhân vật người họa sĩ

2.2.3. Ý nghĩa tự vấn của nhân vật người họa sĩ

2.3. Nhân vật Quỳ trong truyện ngắn Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành

2.3.1. Giới thiệu về nhân vật Quỳ

2.3.2. Những nội dung tự vấn của nhân vật Quỳ

2.3.3. Ý nghĩa tự vấn của nhân vật Quỳ

3. CHƯƠNG 3: NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG NHÂN VẬT TỰ VẤN TRONG TRUYỆN NGẮN NGUYỄN MINH CHÂU

3.1. Tập trung miêu tả những chi tiết ngoại hình thể hiện nội tâm nhân vật tự vấn

3.1.1. Khuôn mặt của nhân vật tự vấn

3.1.2. Đôi mắt của nhân vật tự vấn

3.2. Miêu tả nội tâm của nhân vật tự vấn

3.2.1. Miêu tả mâu thuẫn trong nội tâm nhân vật

3.2.2. Những trạng thái tình cảm của nhân vật

3.3. Ngôn ngữ và giọng điệu của nhân vật tự vấn

3.3.1. Ngôn ngữ của nhân vật tự vấn

3.3.2. Giọng điệu của nhân vật tự vấn

KẾT LUẬN

Tóm tắt

I. Khám phá nhân vật tự vấn trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu

Nhân vật tự vấn là một sáng tạo nghệ thuật đặc sắc, đánh dấu sự chuyển mình trong tư duy của Nguyễn Minh Châu sau năm 1975. Đây là kiểu nhân vật không còn mang vẻ đẹp lý tưởng hóa của văn học sử thi, mà thay vào đó là những con người đời thường với những trăn trở, dằn vặt và những cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Họ là sản phẩm của văn học thời kỳ đổi mới, phản ánh một cách chân thực quan niệm nghệ thuật về con người của nhà văn: con người là một thực thể phức tạp, tồn tại song song cả cái tốt và cái xấu, thiên thần và ác quỷ. Việc nghiên cứu nhân vật tự vấn trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu không chỉ giúp hiểu sâu sắc hơn về phong cách nghệ thuật Nguyễn Minh Châu mà còn mở ra cái nhìn đa chiều về cuộc sống và bản chất con người trong giai đoạn xã hội có nhiều biến động. Các nhân vật này thường được đặt vào những tình huống truyện éo le, buộc họ phải đối diện với chính mình, tự phán xét hành động và lương tâm. Quá trình này chính là hành trình nhận thức của nhân vật, một cuộc khám phá bản thân đầy đau đớn nhưng cần thiết để vươn tới sự hoàn thiện nhân cách. Những tác phẩm tiêu biểu như 'Chiếc thuyền ngoài xa', 'Bến quê', và 'Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành' là minh chứng rõ nét cho sự thành công của ông trong việc xây dựng kiểu nhân vật có chiều sâu nội tâm này.

1.1. Định nghĩa khái niệm nhân vật tự vấn trong văn học

Nhân vật tự vấn được định nghĩa là kiểu nhân vật tự phán xét hành động, tự đối thoại, lục vấn và cảnh tỉnh chính mình. Quá trình này diễn ra thông qua những xung động nội tâm, được thúc đẩy bởi lương tâm và nhân cách. Trong các tác phẩm, hình thức biểu hiện phổ biến nhất là độc thoại nội tâm, nơi nhân vật tự bộc lộ những suy tư thầm kín, mô phỏng hoạt động cảm xúc và suy nghĩ một cách trực tiếp. Theo nhà nghiên cứu Trịnh Thu Tuyết, độc thoại nội tâm là “tiếng nói bên trong tâm hồn nhân vật, là lời nhân vật tự nói với mình”. Thông qua đó, ý nghĩa nhân vật tự vấn được thể hiện rõ: bộc lộ trăn trở về cuộc đời, soi xét bản thân và vươn lên hoàn cảnh để hướng đến những giá trị tốt đẹp.

1.2. Bối cảnh ra đời kiểu nhân vật tự vấn Nguyễn Minh Châu

Sau 1975, bối cảnh xã hội Việt Nam có nhiều thay đổi. Chiến tranh kết thúc, nhưng cuộc sống thời bình đặt ra những vấn đề mới về đạo đức, nhân sinh và số phận cá nhân. Nguyễn Minh Châu, với vai trò là người mở đường tinh anh cho văn học thời kỳ đổi mới, đã nhận ra sự cần thiết phải thay đổi cách nhìn về con người. Ông không còn tập trung vào các hình tượng anh hùng lý tưởng mà chuyển sang khám phá con người đời thường với những bi kịch cá nhân và góc khuất tâm hồn. Cảm hứng thế sự đã thôi thúc ông tạo ra kiểu nhân vật tự vấn như một phương thức để đi sâu vào “cái hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn của con người”, phản ánh chân thực sự phức tạp của đời sống.

II. Thách thức khi phân tích nhân vật tự vấn thời Đổi Mới

Việc phân tích nhân vật tự vấn trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu đặt ra những thách thức không nhỏ. Khác với nhân vật anh hùng cách mạng có lý tưởng và hành động rõ ràng, nhân vật tự vấn đòi hỏi người đọc phải đi sâu vào thế giới nội tâm phức tạp, nơi diễn ra những cuộc giằng xé âm thầm nhưng quyết liệt. Thách thức lớn nhất là nhận diện và lý giải được sự thức tỉnh cá nhân của nhân vật, một quá trình thường không được thể hiện qua hành động bên ngoài mà qua những dòng độc thoại nội tâm và những chi tiết tâm lý tinh tế. Độc giả cần phân biệt được đâu là sự yếu đuối, đâu là sự dũng cảm đối diện với sự thật bên trong con người. Hơn nữa, các bi kịch cá nhân của họ thường không mang tầm vóc lớn lao, mà gắn liền với những sai lầm, những day dứt đời thường. Điều này đòi hỏi một phương pháp tiếp cận tinh tế, vượt qua lối mòn phân tích nhân vật theo mô hình善-ác truyền thống để khám phá trọn vẹn giá trị nhân đạo mà nhà văn gửi gắm. Việc hiểu sai hoặc đơn giản hóa quá trình đấu tranh nội tâm trong truyện Nguyễn Minh Châu có thể dẫn đến đánh giá phiến diện về cả nhân vật lẫn tư tưởng của tác giả.

2.1. Sự khác biệt giữa nhân vật tự vấn và nhân vật sử thi

Nhân vật sử thi giai đoạn trước 1975 thường đại diện cho lý tưởng cộng đồng, hành động vì mục tiêu lớn lao của dân tộc, và vẻ đẹp của họ là vẻ đẹp của chủ nghĩa anh hùng. Ngược lại, nhân vật tự vấn của Nguyễn Minh Châu lại tập trung vào số phận cá nhân. Họ không giải quyết những vấn đề của lịch sử, mà vật lộn với những vấn đề của chính bản thân. Nếu nhân vật sử thi hướng ngoại, thì nhân vật tự vấn hướng nội, đào sâu vào những góc khuất, những sai lầm và cả những phần “rắn rết” trong tâm hồn. Đây là sự chuyển dịch từ con người-chức năng sang con người-tồn tại, một bước tiến quan trọng trong quan niệm nghệ thuật về con người.

2.2. Nhận diện các tầng lớp ý nghĩa trong độc thoại nội tâm

Độc thoại nội tâm không chỉ là lời tự sự, mà là một cấu trúc phức tạp chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa. Nó vừa là lời tự thú, tự phán xét, vừa là sự biện minh, trốn tránh. Ví dụ, trong 'Bức tranh', người họa sĩ vừa tự lên án mình (“Đồ dối trá”), vừa cố gắng tìm lý do để bào chữa (“Tôi là một nghệ sĩ... phục vụ cả một số đông người”). Việc bóc tách các tầng ý nghĩa này đòi hỏi sự phân tích kỹ lưỡng về ngôn ngữ, giọng điệu và tình huống truyện, qua đó làm sáng tỏ hành trình nhận thức của nhân vật.

III. Bí quyết nhận diện đặc điểm nhân vật tự vấn tiêu biểu

Để nhận diện và phân tích nhân vật tự vấn một cách hiệu quả, cần tập trung vào các biểu hiện đặc trưng trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu. Đặc điểm nhân vật tự vấn Nguyễn Minh Châu thường thể hiện qua ba khía cạnh chính. Thứ nhất, họ luôn mang trong mình một nỗi dằn vặt, một lỗi lầm trong quá khứ và không ngừng bị “tòa án lương tâm” phán xét. Nỗi ám ảnh này trở thành động lực cho quá trình tự vấn. Thứ hai, họ trải qua một hành trình nhận thức đầy đau đớn, từ trạng thái ngộ nhận, vô tâm đến sự thức tỉnh cá nhân sâu sắc. Sự thức tỉnh này thường đến sau một biến cố hoặc một cuộc gặp gỡ định mệnh. Thứ ba, kết quả của quá trình tự vấn không phải lúc nào cũng là một giải pháp triệt để cho vấn đề, mà thường là sự chấp nhận thực tại phức tạp và một cái nhìn nhân hậu, bao dung hơn với con người. Nhân vật Lực trong 'Cỏ lau' chấp nhận mất mát, người họa sĩ trong 'Bức tranh' đối diện với con người thật của mình, và nhân vật Quỳ trong 'Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành' từ bỏ ảo mộng về “thánh nhân”. Tất cả đều cho thấy một chiều sâu nội tâm đáng ngưỡng mộ, thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc.

3.1. Phân tích diễn biến đấu tranh nội tâm của nhân vật Lực

Nhân vật Lực trong 'Cỏ lau' là hiện thân của bi kịch cá nhân sau chiến tranh. Cuộc đấu tranh nội tâm của Lực diễn ra trên hai phương diện: nỗi đau mất mát tình yêu (với Thai) và sự dằn vặt về lỗi lầm trong quá khứ (cái chết của người lính tên Phi). Lực tự vấn: “chỉ vì một cơn giận với người khác, lại một chút tư thù đầy nhỏ nhen với người lính mà tôi đã đưa người lính đi vào chỗ chết”. Sự tự phán xét khắc nghiệt này cho thấy một nhân cách lớn, dũng cảm đối diện với phần khuất tối của bản thân. Cuối cùng, Lực chọn cách lặng lẽ chấp nhận số phận, hy sinh hạnh phúc riêng để giữ sự bình yên cho người khác, một quyết định thể hiện rõ sự thức tỉnh cá nhân và lòng vị tha.

3.2. Quá trình khám phá bản thân của người họa sĩ Bức tranh

Người họa sĩ trong 'Bức tranh' trải qua một hành trình khám phá bản thân điển hình. Ban đầu, anh ta trốn tránh, ngụy biện cho lỗi lầm của mình. Nhưng khi đối diện với người thợ cắt tóc và biết về đôi mắt mù lòa của người mẹ, lương tâm anh bị giày vò. Đỉnh điểm là cuộc đối thoại tưởng tượng, nơi anh tự phân thân để chất vấn chính mình. Bức chân dung tự họa cuối truyện là kết quả của sự tự vấn, là “cái bộ mặt thật của mình vừa được lột khỏi ra cái mặt nạ hằng ngày”. Anh nhận ra “trong con người tôi đang sống lẫn lộn người tốt kẻ xấu, rồng phượng lẫn rắn rết, thiên thần và ác quỷ”. Đây là một nhận thức sâu sắc về bản chất đa diện của con người.

3.3. Hành trình nhận thức của nhân vật Quỳ về con người

Nhân vật Quỳ trong 'Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành' bắt đầu với ảo tưởng đi tìm “thánh nhân”, một con người hoàn mỹ tuyệt đối. Hành trình nhận thức của nhân vật này là quá trình vỡ mộng đau đớn. Cái chết của trung đoàn trưởng Hòa và sự hy sinh của Hậu đã buộc Quỳ phải nhìn nhận lại quan niệm cực đoan của mình. Chị nhận ra giá trị của những con người đời thường với cả ưu điểm và khuyết điểm. Chị tự thú: “Tôi thật ngu dại, với những người đáng quý ấy, tôi đã không coi họ là những con người đang sống giữa cuộc đời, mà lại đòi hỏi nơi họ, một thánh nhân”. Sự thay đổi này đánh dấu một bước trưởng thành lớn trong tư tưởng, thể hiện sự bao dung và cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống.

IV. Phân tích nghệ thuật xây dựng nhân vật tự vấn độc đáo

Nghệ thuật xây dựng nhân vật tự vấn của Nguyễn Minh Châu thể hiện tài năng bậc thầy trong việc miêu tả tâm lý. Ông không chỉ tập trung vào hành động mà chủ yếu khai thác thế giới bên trong. Một trong những thủ pháp quan trọng là tạo ra các tình huống truyện mang tính nghịch lý, buộc nhân vật phải đối diện với quá khứ hoặc với những lựa chọn đạo đức khắc nghiệt. Ngôn ngữ trần thuật thường mang giọng điệu trầm tư, chiêm nghiệm, thấm đẫm triết lý. Đặc biệt, việc sử dụng thành công độc thoại nội tâm và dòng ý thức đã giúp nhà văn phơi bày những diễn biến tâm lý phức tạp nhất. Ông còn chú trọng miêu tả những chi tiết ngoại hình có khả năng thể hiện nội tâm, chẳng hạn như “đôi mắt mở to, khoắc khoải” của người họa sĩ hay “khuôn mặt vuông chữ điền” vừa cứng cỏi vừa lãng mạn của Lực. Những chi tiết này không chỉ để nhận diện mà còn là cánh cửa mở vào thế giới tâm hồn đầy biến động của nhân vật. Đây chính là những yếu tố then chốt tạo nên chiều sâu nội tâm và sức ám ảnh cho các nhân vật của ông, khẳng định phong cách nghệ thuật Nguyễn Minh Châu trong giai đoạn đổi mới.

4.1. Miêu tả chi tiết ngoại hình thể hiện nội tâm nhân vật

Nguyễn Minh Châu thường lựa chọn những chi tiết ngoại hình đắt giá để biểu đạt nội tâm. Khuôn mặt người họa sĩ trong bức tự họa được miêu tả như “một phần bộ óc màu xám vừa bị mổ phanh ra”, trực tiếp cho thấy sự phanh phui, mổ xẻ tâm hồn. Đôi mắt của các nhân vật cũng là một điểm nhấn. Đôi mắt người họa sĩ “nhìn trừng trừng vào ánh sáng” với vẻ “khắc khoải, bôn chôn, kinh ngạc và đầy nghiêm khắc” thể hiện cuộc vật lộn lương tâm. Cách miêu tả này biến ngoại hình thành một biểu tượng của trạng thái tinh thần, một kỹ thuật bậc thầy trong nghệ thuật xây dựng nhân vật.

4.2. Thủ pháp sử dụng độc thoại và đối thoại nội tâm

Độc thoại và đối thoại nội tâm là công cụ chính để Nguyễn Minh Châu khắc họa nhân vật có chiều sâu nội tâm. Ông để nhân vật tự do bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc, tự chất vấn và phán xét. Trong 'Bức tranh', cuộc đối thoại nội tâm giữa hai nửa con người của họa sĩ là đỉnh cao của kịch tính. Thủ pháp này không chỉ làm rõ diễn biến tâm lý mà còn cho thấy sự phức tạp, mâu thuẫn trong bản chất con người. Nó giúp người đọc thâm nhập trực tiếp vào dòng chảy ý thức của nhân vật, tạo ra sự đồng cảm sâu sắc và làm nổi bật hành trình nhận thức của nhân vật một cách sống động.

V. Top 3 ý nghĩa nhân văn qua hình tượng nhân vật tự vấn

Việc nghiên cứu nhân vật tự vấn trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu cho thấy những giá trị tư tưởng và nhân văn sâu sắc. Thứ nhất, kiểu nhân vật này khẳng định một chân lý: giá trị đích thực của con người không nằm ở sự hoàn hảo không tì vết, mà ở lòng dũng cảm đối diện với sai lầm và khát vọng tự hoàn thiện. Sự thức tỉnh cá nhân và nỗi đau đớn khi tự phán xét chính là biểu hiện cao nhất của nhân cách. Thứ hai, thông qua những bi kịch cá nhân và cuộc đấu tranh nội tâm, Nguyễn Minh Châu thể hiện một cái nhìn bao dung, độ lượng với con người. Ông không lên án mà tìm cách thấu hiểu, chỉ ra rằng trong mỗi con người đều có những phần tốt đẹp cần được nâng niu và khơi dậy. Đây là đỉnh cao của giá trị nhân đạo. Cuối cùng, ý nghĩa nhân vật tự vấn còn nằm ở chỗ nó phản ánh trung thực bộ mặt đời sống thời hậu chiến, một hiện thực không chỉ có niềm vui chiến thắng mà còn đầy rẫy những vết thương và những vấn đề nhân sinh phức tạp. Nhân vật tự vấn chính là tiếng nói của con người trong hành trình đi tìm lại bản thể và ý nghĩa tồn tại giữa một thế giới đầy biến động.

5.1. Khẳng định giá trị của sự tự ý thức và hoàn thiện

Nhân vật tự vấn của Nguyễn Minh Châu là minh chứng cho sức mạnh của sự tự ý thức. Khi một con người còn biết dằn vặt, xấu hổ về lỗi lầm của mình, người đó còn khả năng hướng thiện. Người họa sĩ trong 'Bức tranh' dù phạm lỗi nhưng quá trình sám hối đã nâng tầm nhân cách của anh. Lực trong 'Cỏ lau' dù đau khổ nhưng sự hy sinh của anh lại mang vẻ đẹp cao thượng. Nhà văn gửi gắm niềm tin vào khả năng tự nhận thức và vươn lên của con người, dù cho hành trình đó vô cùng gian nan.

5.2. Thể hiện cái nhìn đa chiều nhân hậu về con người

Thay vì phân chia con người thành hai tuyến tốt-xấu rạch ròi, Nguyễn Minh Châu cho thấy sự phức tạp trong mỗi cá nhân. Ngay cả một người tốt như Lực cũng có lúc ích kỷ, một nghệ sĩ tài năng như người họa sĩ lại có lúc vô tâm. Bằng cách soi chiếu con người từ nhiều góc độ, ông đã phá vỡ những công thức có sẵn, trả lại cho văn học một con người chân thực, đa diện. Cái nhìn này thể hiện một tấm lòng nhân hậu, tin tưởng vào phần “người” sâu thẳm trong mỗi số phận.

10/07/2025
Khóa luận tốt nghiệp văn học nhân vật tự vấn trong truyện ngắn nguyễn minh châu

Trích đoạn nội dung tài liệu

TRƯỜNG Đại HỌC VÕ TRƯỜNG TOAN KHOA KHOA HỌC CƠ BẢN BO KCB NHAN VAT TU VAN TRONG TRUYEN NGAN NGUYEN MINH CHAU KHOA LUAN TOT NGHIEP DAI HOC CHUYEN NGANH: VAN HOC NGUYEN THI KIM THOA Hau Giang - 2014 TRƯỜNG Đại HỌC VÕ TRƯỜNG TOAN KHOA KHOA HỌC CƠ BẢN BO KCB NHAN VAT TU VAN TRONG TRUYEN NGAN NGUYEN MINH CHAU KHOA LUAN TOT NGHIEP DAI HOC CHUYEN NGANH: VAN HOC Giảng viên hướng dẫn: Sinh viên thực hiện: TS. Nguyễn Lâm Điền Nguyễn Thị Kim Thoa MSSV: 1056010067 Lớp: Đại học Ngữ văn K3 Hậu Giang - 2014 LOI CAM ON SKS Để thực hiện luận văn này, ngoài sự cỗ gang, nỗ lực của bản thân, tôi còn nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ quý Thầy Cô và bạn bè Trường Đại học Võ Trường Toản. Đặc biệt là Tiến sĩ Nguyễn Lâm Điền, Thây đã chỉ bảo cho tôi hướng nghiên cứu, tận tâm chữa từng sa1 sót nhỏ của luận văn. Tôi xin tri ân sâu sắc tắm lòng của Thay va cam on tat cả quý Thầy Cô đã nhiệt tình giảng dạy, cung cấp kiến thức cho tôi trong suốt bốn năm đại học.

Cảm ơn Khoa Khoa học Cơ bản Trường Đại học Võ Trường Toản, đã tạo điều kiện cho tôi hoàn thành luận văn này. Cuỗi cùng tôi xin cảm ơn gia đình, bạn bè đã tạo điều kiện thuận lợi nhất cho tôi kịp hoàn thành luận văn đúng thời hạn. Xin tran trong cam on tat ca! Hậu Giang, ngày.năm 2014 Sinh viên thực hiện Nguyễn Thị Kim Thoa LOI CAM DOAN 8 KOS Tôi xin cam đoan rằng đề tài này là do chính tôi thực hiện, các số liệu thu thập và kết quả phân tích trong đề tài là trung thực, đề tài không trùng với bất cứ đề tài nghiên cứu khoa học nào. Sinh viên thực hiện Nguyễn Thị Kim Thoa MUC LUC Trang MO DAU 1.

Lí do chọn đề tài. Lịch sử vẫn đề. Mục đích nghiên CỨU. Phương pháp nghiÊn CỨU.- - - - --- - 5-3 S201101011010110 1101 1110 1 111 11v cv xế 6 CHUONG 1: NHUNG VAN DE CHUNG VE NHAN VAT TU VAN VA NHA VAN NGUYEN MINH CHAU 1.

Những vấn đề chung về nhan vat tu Vane. cece eee cescesceeceescsesesesseeeeees 7 1. Khái niệm nhân vật tur Vane. Ý nghĩa tự vẫn của nhân vật trong tác phẩm .- 2 sex Ev vs sx2 7 1.

Vài nét về nhà văn Nguyễn Minh Châu. 14 CHƯƠNG 2: CÁC NHÂN VẬT TỰ VẤN TRONG TRUYEN NGAN NGUYEN MINH CHAU 2. Nhân vật Lực trong truyện ngắn Có Ï0. Giới thiệu về nhân vật Lực.

Những nội dung tự vấn của nhân vật Lực. Ý nghĩa tự vẫn của nhân vật Lực. Nhân vật người họa sĩ trong truyện ngắn Öð#c ranh. Giới thiệu về nhân vật người họa sĩ .------ 5£ 2 +E+EE2£zEE sex: 31 2.

Những nội dung tự vẫn của nhân vật người họa sĩ. Ý nghĩa tự van của nhân vật người họa sĩ. Nhân vật Quỳ trong truyện ngắn Người đàn bà trên chuyển tàu tốc hành. Giới thiệu về nhân vật Quỳ.-------- 5< + E2 3 E3 SE E33 k xe EErxrke 37 2.

Những nội dung tự vẫn của nhân vật Quỳ. Ý nghĩa tự vẫn của nhân vật Quỳ.- 2 2 + s xxx xckekeEeEeEerrsrke 47 CHUONG 3: NGHE THUAT XAY DUNG NHAN VAT TU VAN TRONG TRUYEN NGAN NGUYEN MINH CHAU 3. Tập trung miêu tả những chi tiết ngoại hình thể hiện nội tâm nhân vật tự vấn. Khuôn mặt của nhân vật tự vẫn.- -- 2 2 2 2 sEs+s+E£k£kek se zEzEzrzcke 49 3.

Đôi mắt của nhân vật tự vấn .------ + + + 2 2z E33 3cx k ve EErxree 51 3. Miêu tả nội tâm của nhân vật tự VAN oo. Miêu tả mâu thuẫn trong nội tâm nhân vật. Những trạng thái tình cảm của nhân vật.

Ngôn ngữ và giọng điệu của nhân vật tự vẫn. Ngôn ngữ của nhân vật tự vấn .--- --- ke S+ESE SE xxx re 60 3. Giọng điệu của nhân vật tự Vane. ecscscscscsssescscssssessesestssesees 65 KẾT LUẬN .-- - - - 2 << S33 EE 3S SH S13 51511 113 115151151515 11 1611 T1 T110 re.

Li do chon dé tai Nguyễn Minh Châu là một trong những nhà văn hàng đầu của nền văn hoc Việt Nam hiện đại, là cây bút có đóng góp xuất sắc cho nên văn học thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông còn là người mở đường xuất sắc cho Văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới. Trong quá trình sáng tác Nguyễn Minh Châu đã không ngừng suy nghĩ kiếm tìm và thử nghiệm những cách thể hiện mới để tự mở rộng không gian sáng tạo nghệ thuật của chính mình. Gần ba mươi năm cầm bút, Nguyễn Minh Châu đã để lại một khối lượng khá lớn truyện ngắn có ảnh hưởng sâu rộng đến nền văn học nước nhà.

Đọc văn Nguyễn Minh Châu, người ta nhận ra đó là một nhà văn tài hoa. Từ giã cuộc đời giữa lúc khát vọng và sự nghiệp còn dang dở nhưng ông đã để lại một di sản văn học bao gdm nhiéu thé loai (truyén ngan, truyện vừa, tiểu thuyết, bút ký, tiểu luận,. Ông là tấm gương lao động nghệ thuật đáng trân trọng. Với những cống hiến ấy, Nguyễn Minh Châu có một vị trí không thể thay thế trong văn học Việt Nam hiện đại.

Ông là một nhà văn đặt nền móng toàn diện và sâu sắc cho sự đổi mới cả về quan niệm nghệ thuật lẫn phương thức biểu đạt. Trong cuộc chuyển mình đầy khó khăn của văn học những năm đầu thời kì đổi mới, bằng một sự “đững cảm rất điềm đạm” (Vương Trí Nhàn), ông đã từng bước thay đổi lối nghĩ, lối viết, lặng lẽ nhận lãnh vai trò của một người lính tiên phong trong việc vượt lên chính mình, tìm hướng đi mới cho mình và cho cả một nên văn học. Những tập truyện ngắn của ông ra đời trong những năm 80 của thế kỉ XX đã trở thành một hiện tượng văn học thu hút được nhiều sự quan tâm của dư luận. Quá trình sáng tác đều mang lại những thành công nhất định cho Nguyễn Minh Châu, nhưng chắc chắn chỉ sau chiến tranh với những trăn trở, suy ngẫm, khát khao hướng đến sự cách tân trong tư duy nghệ thuật, với sự kết hợp hài hòa giữa hiện thực lịch sử và hiện thực đời sống, ông mới thật sự định hình cho mình một phong cách riêng.

Là nhà văn trải qua hai thời kì sáng tác ông đã để lại những giá trị quý báu cho đời, đã có hàng trăm bài viết đăng trên các báo và tạp chí cùng rất nhiều những chuyên luận, công trình nghiên cứu về cuộc đời và tác phâm của ông. Một trong những yếu tố làm nên cái hay của truyện ngắn chính là: cách xây dựng cốt truyện, cách tạo tình huống truyện.trong đó nghệ thuật xây dựng nhân vật là một yếu tố không thể thiếu tạo nên sự thành công cho truyện ngắn. Chính vì lẽ đó tôi chọn vấn đề Nhân vật tự vấn trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu dé tim hiểu nhằm sáng tỏ hơn về loại nhân vật này trong truyện ngắn Nguyễn Minh Châu. Lich sir van dé Đến nay đã có rất nhiều công trình, bài viết về Nguyễn Minh Châu và sự nghiệp của ông như: Nguyễn Minh Châu con người và tác phẩm (Tôn Phương Lan và Lại Nguyên Ấn biên soạn, Nxb Hội nhà văn, 1991); Nguyễn Minh Châu tài năng và sáng tạo nghệ thuật (Mai Hương tuyên chọn và biên soạn, Nxb VHTT, 2001); Nguyễn Minh Châu về tác gia và tác phẩm (Nguyễn Trọng Hoàn giới thiệu và tuyến chọn, Nxb giáo dục, 2007);.

Trong cuốn sách Phong cách nghệ thuật Nguyễn Minh Châu, khi đề cập đến mối quan hệ giữa nhân vật với hoàn cảnh trong một số truyện ngắn sau 1975 của Nguyễn Minh Châu, Tôn Phương Lan có nhận định: “Con người là sản phẩm của hoàn cảnh nhưng con người cũng là một thực thể mang tính độc lập. Một mặt nó chịu sự chỉ phối và phụ thuộc vào hoàn cảnh. Mặt khác nó cũng tye xoay sở, bươn chải để tôn tại, hoặc là tùy thuộc vào hoàn cảnh hoặc vươn lên trên hoàn cảnh, chống lại hoàn cảnh.LNiculin trong Nguyễn Minh Châu và sáng tác của anh đã xác định: “Cảm hứng các tác phẩm của Nguyễn Minh Châu, như tự anh nói, trước hết là cô gắng “tìm cải hạt ngọc ẩn giấu trong bê sâu tâm hôn của người”. Và đó vẫn là chủ âm trong sáng tạo của Nguyễn Minh Châu, với việc xây dựng nhân vật chính diện (.

Nhà văn dường như vượt lên khỏi cái hằng ngày và hưởng về cái đẹp để của cuộc đời; cái đẹp dường như được giải thoát khỏi gánh nặng của cải xấu, bay vượt lên khỏi cái thường nhật. Trong bài viết Nguyễn Minh Châu những năm 80 và sự đổi mới cách nhìn về con người, Nguyễn Văn Hạnh đã đánh giá: “Với nhận thức mới về con người, về nội tâm của nhân vật, Nguyễn Minh Châu đã góp vào nên văn học hiện đại của ta một hình tượng nông dân mới mẻ, độc đáo, đây hấp dẫn (. Ở Nguyễn Minh Cháu, những người lao động trung thực, những nhân vật tích cực thường có một cách nhìn độ lượng với cuộc sống, với những nhu câu đánh giá những ý nghĩ và việc làm của mình. Người họa sĩ trong Bức tranh nói đên việc tự thủ, trong Co lau người lính cách mạng cũng trở lại với tư tưởng tự thủ đó.

Con người muốn tìm hiểu mình, đối điện với lương tâm của mình, nói lên với chính mình sự thật, những điêu lỗi lầm, đáng xấu hồ, mà bấy lâu nay mình vẫn muốn lẫn tránh, che giấu. Nguyễn Thị Minh Thái nói lên cảm nhận của mình trong bài viết Ấn tượng vê nhân vật nữ của Nguyễn Minh Chấu như sau: “Chỉ bằng một chùm truyện ngắn mới nhất trong tập Người dan bà trên chuyển tàu tốc hành này, với những nhân vật nữ đáng yêu cô thiếu nữ Phi trong Mùa hè nắng ấy, Hạnh trong Bên đường chiến tranh, người mẹ và con gái trong Mẹ con chị Hằng, kế cả cô Thoan trong Đứa ăn cắp.cũng thấy rằng Nguyễn Minh Châu có một cải nhìn ấm áp, nhân hậu, luôn chăm chủ phát hiện những vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam từ nhiều chiều, nhiều hướng, nhiễu phía khác nhau. Trong cả bối cảnh chiến tranh lẫn bối cảnh đời thường, những nhân vật ấy đều đẹp. Mánh trăng cuối rừng là truyện ngắn được nhiều nhà phê bình nhắc đến và được đáng giá cao vì tính chất trữ tình thấm đẫm trang văn.

Riêng Nguyễn Thanh Hùng lại tìm được Cái đẹp và cái hay của Mảnh trăng cuối rừng ở khía cạnh khác: “Với Mảnh trăng cuối rừng nên quan tâm đến thi pháp truyện kế và hãy bắt đầu với phương thức kế. Phương thức kế bao gôm một hệ thống các yếu tỗ như người kể, kỹ thuật kể, thời gian kể, lời kể, nhịp điệu kể và viễn cảnh kể.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ