ĐẶT VẤN ĐỀ Trong nhiệt động lực học, mọi hệ thống được biểu diễn thông qua phương trình Gibbs trong biến đổi năng lượng và entropy. Đặc biệt trong trường hợp các quá trình phản ứng hoá học, năng lượng được xem xét là nội năng của hệ. Nội năng tương ứng với năng lượng của vật chất ở cấp độ nguyên tử và phân tử. Từ nguyên lý 1 của nhiệt động lực học, năng lượng tổng cộng luôn được bảo toàn.
Hệ quả là nội năng không thể được sử dụng như một hàm lưu trữ khi tìm hiểu về sự phân tán năng lượng của hệ [1]. Hệ quá trình hóa học thuộc về nhiệt động lực học và bộc lộ một số đặc tính khác với hệ cơ và điện do: + Bị chi phối bởi các nguyên lý nhiệt động lực học (ví dụ nguyên lý thứ hai chỉ rõ entropy trong hệ cô lập luôn tăng, nghĩa là các hệ quá trình học luôn tạo ra entropy trong mọi biến đổi của nó) [2]. + Bản chất mở (luôn có trao đổi chất và năng lượng với môi trường xung quanh) [3]. + Các biến đổi nội tại được đặc trưng bằng phản ứng hóa học [4].
+ Bị chi phối bởi các nguyên lý bảo toàn (vật chất/năng lượng…). Động lực học của quá trình hóa học được rút ra trên cơ sở của phương trình cân bằng năng lượng, phương trình cân bằng vật chất và có thể cả phương trình momentum [2] và được chi phối bởi các phương trình vi phân thường (Ordinary Differential Equations) (trong trường hợp hệ đồng nhất ví dụ như thiết bị phản ứng khuấy trộn liên tục…). Tuy nhiên, nó không cho phép biểu diễn độ phân tán hay độ bất thuận nghịch [5]. Do nguồn gốc tạo ra độ bất thuận nghịch kết hợp với động lực học của quá trình hóa học hiện nay vẫn chưa được hiểu đầy đủ (bản chất phát sinh và độ lớn.), nên liệu cách tiếp cận thông qua biểu diễn Hamilton [6, 7] có thể được sử dụng để chỉ ra sự phân tán năng lượng xảy ra bên trong hệ (đặc biệt là hệ quá trình hoá học)? Lưu ý rằng 1 biểu diễn Hamilton được sử dụng rất phổ biến để xác định sự phân tán năng lượng trong các hệ cơ và hệ điện hay hệ lai cơ-điện [6, 7, 8].
Theo định luật bảo toàn năng lượng, tổng năng lượng của hệ luôn được bảo toàn. Do đó nội năng, tức tổng động năng và thế năng của các phân tử có trong hệ từ góc nhìn vi mô, không bị phân tán trong suốt phản ứng hóa học nhưng chỉ bị biến đổi do các trao đổi với môi trường xung quanh (sự trao đổi của dòng vật chất, dòng năng lượng cũng như sự giãn nở thể tích của các phản ứng pha khí…). Các trao đổi này được thực hiện qua biên (hay ranh giới của hệ với bên ngoài) và được chi phối bởi nguyên lý 1 của nhiệt động lực học. Kết quả là sự biến đổi của năng lượng nội năng dẫn đến sự thay đổi về cấu trúc hóa học của cấu tử tham gia phản ứng (để thành cấu tử mới hay sản phẩm của phản ứng).
Vì vậy, trong trường hợp này, nội năng không thể được lựa chọn để sử dụng như một hàm Hamilton vì nó không cho phép bộc lộ đặc tính bất thuận nghịch vốn có của hệ theo nguyên lý 2 của nhiệt động lực học [9]. Hàm lưu trữ Hamilton có thể được lựa chọn để sử dụng bằng các đại lượng như [9]: + Âm của entropy, −S (biến quảng tính). + Bình phương của ái lực hóa học, A2 (biến cường tính). Trong cả hai trường hợp, đại lượng phân tán có liên quan trực tiếp đến sự bất thuận nghịch tự nhiên (tốc độ sản sinh entropy) do phản ứng hoá học.
Nghiên cứu tập trung trên trường hợp bình phản ứng khuấy lý tưởng liên tục trong đó xảy ra phản ứng hợp nước xúc tác axit pha lỏng từ 2,3-epoxy-1-propanol tạo glycerol hoạt động dưới ứng xử nhiều trạng thái cân bằng. Dưới một số giả thuyết mô hình hoá, mô hình toán học của hệ phản ứng trên có thể được rút ra dùng phương trình cân bằng vật chất và phương trình cân bằng năng lượng. Mô hình này được sử dụng cho các bước phân tích tiếp theo như khảo sát đặc tính tĩnh - trạng thái cân bằng dừng của hệ hay khảo sát định tính và định lượng nguyên nhân phân tán năng lượng bằng biểu diễn Hamilton. Từ đây, thông qua tính toán và mô phỏng, các trạng thái cân bằng dừng khả dĩ của hệ được tìm thấy.
Tính chất và ý nghĩa của đại lượng phân tán năng lượng của hệ sẽ được chỉ ra và phân tích rõ. 2,3-EPOXY-1-PROPANOL VÀ PHẢN ỨNG HỢP NƯỚC TỪ 2,3-EPOXY-1- PROPANOL TẠO GLYCEROL 2,3-epoxy-1-propanol (hay còn gọi là glycidol) là một hợp chất hữu cơ có cấu trúc phân tử có nhóm chức bao gồm epoxy và rượu. Vì là hợp chất hữu cơ có 2 nhóm chức nên 2,3-epoxy-1-propanol đem lại nhiều ứng dụng trong nền công nghiệp hóa chất như làm chất trung gian trong tổng hợp glycidyl ete, glycidyl ester và glycidyl amin; làm chất ổn định trong dầu tự nhiên và polymer thuộc nhóm vinyl; làm tác nhân gel hóa trong các nhiên liệu rắn và trong dược phẩm, sản xuất các sản phẩm vệ sinh. Hợp chất thường thấy dưới dạng dung dịch nhớt, kém bền nên thông thường 2,3-epoxy-1- propanol khó có thể tồn tại dưới dạng tinh khiết.
Tuy nhiên, 2,3-epoxy-1-propanol là một tác nhân nguy hiểm (không bền nhiệt) và gây ung thư. Mặt khác, quá trình thủy phân 2,3-epoxy-1-propanol khi có mặt xúc tác acid được ứng dụng trong sản xuất glycerol, một hợp chất không gây độc cho môi trường. Glycerol có áp suất hơi thấp và có tính chất phân hủy sinh học. Tuy nhiên, phản ứng này có nhiệt phản ứng (về độ lớn) là rất lớn (-ΔH = 87.7⨯103 J/mol hay phản ứng là phát nhiệt).
Vì vậy, để phản ứng được đảm bảo về điều kiện an toàn (tránh sự chuyển pha của chất phản ứng, giải phóng hơi độc và quá tải áp lực trong bình phản ứng.), nhiệt độ phản ứng phải được kiểm soát và giữ gần hoặc dưới điểm sôi của 2,3-epoxy-1- propanol (440,15 K). CƠ SỞ BIỂU DIỄN HAMILTON HỆ THỐNG ĐỘNG Xét các hệ vật lý mà động lực của nó được mô tả bằng các phương trình vi thường (ODEs), cụ thể có dạng: dx f ( x) g( x)u (1.1) dt Trong đó: - x ∈ Rn là vector các biến hệ thống. - f(x) ∈ Rn biểu diễn các hàm phi tuyến liên tục của x. - g(x) ∈ Rnxm là ánh xạ vào - trạng thái.
- u ∈ Rm là đầu vào điều khiển. 3 Phương pháp mô hình hóa dựa trên cổng (Port-based modelling) dẫn đến biểu diễn Hamilton bị động cho động lực của hệ (1. Biểu diễn này xác định trên cơ sở của một hàm lưu trữ Hamilton H(x) và các ma trận cấu trúc [8], gồm: + Ma trận phản đối xứng (x), (x) = – (x)T mô tả đặc tính kết nối. + Ma trận đối xứng bán xác định dương (x), (x) = (x)T ≥ 0 đặc trưng cho phần tử phân tán năng lượng của các biến đổi.
Trong các trường hợp thông thường, hàm Hamilton tương ứng với nội năng của hệ, ma trận cấu trúc tương ứng với các dòng năng lượng có trong hệ và sự tương tác với môi trường bên trong hệ được xác định thông qua các biến số đầu vào. Biểu diễn Hamilton dựa trên cổng được cho như sau [8]: dx H ( x) dt ( x) ( x) x g ( x)u (1. Cân bằng năng lượng của hệ được biến đổi như sau: T dH ( x) H dx dt x dt T H ( x) H ( x) ( x) ( x) g ( x)u x x T H ( x) H ( x) H ( x) ( x) ( x ) g ( x)u x x x T T T H ( x) H ( x) H ( x) H ( x) H ( x) ( x) ( x ) g ( x)u x x x x x T H ( x) H ( x) Vì ( x) 0 , nên: x x T T dH ( x) H ( x) H ( x) H ( x) g ( x)u ( x ) dt x x x T H ( x) H ( x) u y T ( x ) x x 4 T dH ( x) H ( x) H ( x) uT y ( x) (1.3) dt x x Khi đó, cân bằng năng lượng của hệ được mô tả qua phương trình (1.4) x x Từ đó, phần năng lượng bị phân tán thể hiện trong đại lượng d được xác định qua (1.4) luôn luôn dương và đặc trưng cho phần năng lượng bị mất đi trong các biến đổi của hệ (1. Năng lượng cung cấp cho hệ (1.2) giữa hai thời điểm bất kỳ được chia thành hai phần, một phần sẽ được cất giữ thông qua hàm lưu trữ Hamilton, phần còn lại để bù trừ cho phần bị phân tán.
Hệ quả là biểu diễn Hamilton cho phép xác định một cách tường minh độ phân tán (độ bất thuận nghịch) trong mô hình động lực của hệ. Trong phần tiếp theo, sơ lược về phần mềm MATLAB & SIMULINK sẽ được giới thiệu ngắn gọn. Nó được chọn là công cụ tính toán và mô phỏng để minh họa các kết quả đề xuất trong luận văn. TỔNG QUAN VỀ MATLAB & SIMULINK [10] 1.
Giới thiệu MATLAB & Simulink là một phần mềm được sử dụng như một công cụ toán số được ứng dụng trong tính toán và mô phỏng hệ thống. Định hướng chính của phần mềm là các phép tính vector và ma trận. SIMULINK là phần chương trình mở rộng của MATLAB nhằm mục đích mô hình hóa, mô phỏng và khảo sát các hệ thống động học. Giao diện đồ họa trên màn hình của SIMULINK cho phép thể hiện hệ thống dưới dạng sơ đồ tín hiệu với các khối chức năng.
SIMULINK cung cấp bộ thư viện sử dụng phong phú với số lượng lớn các khối chức năng cho các hệ tuyến tính, phi tuyến và gián đoạn. 5 Khi mô hình toán đã được thiết lập, bằng cách ghép các khối cần thiết thành sơ đồ cấu trúc của hệ, ta có thể khởi động quá trình mô phỏng.