Chương 1 TỔNG QUAN 1. Các tác nhân ô nhiễm không khí trong khói thải động cơ 1. Các tác nhân ô nhiễm sơ cấp Các nguồn chính gây ô nhiễm môi trường không khí gồm: nhà máy nhiệt điện , giao thông vận tải;sản xuất công nghiệp; xây dựng và dânsinh; nông nghiệp và làng nghề; chôn lấp và xử lý chất thải. Trong đó q uá trình tiêu thụ nhiên liệu trong động cơ đốt trong phát thải ra môi trường rất nhiều loại chất thải độc hai.
Chúng khôn g những ảnh hưởng trực tiếp lên sức khỏe con người, mà còn là nguồn gốc phát sinh ra các dạng ô nhiễm thứ cấp khác gây ảnh hưởng trên qui mô toàn cầu [3,6]. Trong phần này, chúng tôi chỉ giới thiệu sơ lược về cơ chế hình thành và tác hại của một số loại chất độc chiếm phần lớn trong khói thải động cơ như CO, SO 2, hydro cacbon HC, bụi hạt lơ lửng (lỏng, rắn) trong không khí và NOx. Đối với con người, CO tác dụng mạnh với hồng cầu (hemoglobin), làm mất khả năng vận chuyển oxy của máu. Ngộ độc CO nhẹ (<1% CO) để lại chứng hay quên, thiếu máu.
Ngộ độc nặng gây ngất, tê liệt tay chân và có thể dẫn đến tử vong. Thực vật ít nhạy cảm hơn con người , động vật, chỉ khi nồng độ CO cao (từ 100 - 1000ppm) cây cối mới bị rụng lá, xoắn quăn, chậm phát triển và cây non chết yểu [1]. Khí sunfurơ (SO2) SO2 là chất khí không màu, có mùi hăng cay khi nồng độ trong khí quyển là 1 ppm. Khí SO2 được sinh ra khi đốt cháy các nhiên liệu có chứa lưu huỳnh, cụ thể như xăng dầu hay diesel [1].
Mặc dù lượng SO 2 sinh ra từ các phương tiện giao thông chỉ chiếm một hàm lượng rất nhỏ so với sự phát thải SO 2 từ các nguồn khác, 20 tuy nhiên sự hiện diện của SO 2 có thể làm giảm mạnh tuổi thọ của động cơ và cả tuổi thọ của các hệ xúc tác xử lý khí phát thải từ động cơ [2]. SO2 có khả năng hòa tan trong nước cao nên dễ phản ứng với cơ quan hô hấp của người và động vật. Ở nồng độ thấp, SO 2 làm sưng niêm mạc, kích thích hô hấp của con người và động vật. Với nồng độ cao, SO 2 gây ho, tức thở và có thể dẫn đến tử vong.
Ngoài ra, SO2 còn làm thiệt hại mùa màng, nhiễm độc cây trồng và còn là tác nhân chính gây nên mưa axit [1]. Các hợp chất hữu cơ thường rất độc đối với cơ thể con người và vật. Một số chất hữu cơ như benzene và PAHs có thể là nguyên nhân gây ung thư cho con người. Một số hợp chất hữu cơ halogen là xúc tác cho quá trì nh phân hủy ozone ở tầng bình lưu; và aldehyde sinh ra từ sự cháy không hoàn toàn là một yếu tố ô nhiễm mùi, gây cảm giác khó chịu, có thể dẫn đến nhiễm độc và là nguyên nhân gây bệnh cho con người.
Bên cạnh đó, các hợp chất hữu cơ bay hơi VOCs cũng là yếu tố đáng lo ngại trong việc hình thành sương mù quang hóa [1,2]. Oxit nitơ (NOx) Nitơ tạo với oxy rất nhiều loại oxit nitơ. Tuy nhiên, việc đốt nhiên liệu trong các động cơ đốt trong chủ yếu hình thành NO và NO 2. Ở nhiệt độ cao, nitơ kết hợp với oxy tạo t hành NO.
Trong quá trình đốt ở động cơ, ban đầu chỉ có NO được hình thành. Sau khi ra khỏi buồng đốt, ở nhiệt độ thấp hơn 550 0C, NO mới bị oxy hóa thành NO2 [4,7]. Oxit nitơ có xu hướng tăng cao vào các giờ cao điểm buổi sáng và buổi chiều. Đối với sức khỏe con người, NO có thể gây nguy hiểm cho cơ thể do tác dụng với hồng cầu trong máu, làm giảm khả năng vận chuyển oxy, gây bệnh thiếu máu.
NO ở hàm lượng cao rất dễ bị oxy hóa thành NO 2, một loại khí có tính kích thích. Khi tiếp xúc với niêm mạc, NO 2 tạo th ành axit qua đường hô hấp hoặc hòa tan vào nước bọt rồi vào đường tiêu hóa, sau đó vào máu, có thể gây nguy hiểm cho tim, phổi và gan tùy vào hàm lượng. NO và NO 2 cũng là hai thành phần quan trọng trong quá trình hình thành khói quang hóa, gây ra mưa axit, và tham gia vào việc phá hủy tầng ozone [1, 2]. Các nguồn phát thải NOx ở Ba Lan trong năm 2007[4].1 ta thấy rằng sự phát thải NO x ở Ba Lan trong năm 2007 chủ yếu là do khí thải thoát ra từ các phương tiện giao thông và nhà may điện [4].
Bụi và Sương mù Bụi là tên chung cho các hạt chất rắn và hạt lỏng có đường kính nhỏ cỡ vài micrômét đến nửa milimét, tự lắng xuống theo trọng lượng của chúng nhưng vẫn có thể lơ lửng trong không khí một thời gian. Bụi gây ra nhữn g tác động lớ n đế n động thực vật, sứ c khỏ e và con người. Bụi gồm các loại sau [2, 3]: - Bụi lơ lửng tổng số (TSP): là các hạt bụi có đường kính động học ≤100µm -Bụi PM10 và Bụi PM2.5 (Particle matter 2,5-10): là các hạt bụi có đường kính động học ≤10µm và 2. Sương mù là hơi nước trong khí quyển ngưng kết lại thành những hạt nước li ti lơ lửng trong không khí, làm giảm tầm nhìn.
Việt Nam phổ biến có hai loại sương mù là sương mù bức xạ và sương mù bình lưu. Sương mù bức xạ xuất hiện tháng 10, 11, 12 vào nửa đêm hoặc sá ng sớm, hình thành khi mặt đất lạnh đi do bức xạ vào ban đêm trời quang mây, lặng gió. Tính chất loại sương này nhẹ, nên sẽ tan khi có ánh sáng mặt trời. Loại sương mù bình lưu nguy hiểm hơn, thường xảy ra vào các tháng 3 – 4 hàng năm, hình thành khi không khí ẩm di chuyển ngang qua nơi có bề mặt lạnh với mật độ đậm đặc, nhiều hôm kéo dài tới trưa, làm giảm tầm nhìn, ảnh hưởng lớn tới giao thông, khiến máy bay, tàu thuyền… phải tạm ngừng hoạt động để tránh va chạm [3, 6].
Ô nhiễm thứ cấp Từ các chất ô nhiễm sơ cấp phát sinh ra rất nhiều dạng ô nhiễm thứ cấp. Tuy nhiên, phần này chúng tôi chỉ trình bày hai dạng ô nhiễm thứ cấp có liên quan đến NOx, gồm có mưa axit và sương mù quang hóa. Mưa axit Khi trong thành phần không khí có SO 2 hoặc NOx, chúng sẽ phản ứng với hơi nước, nước mưa va sinh ra các axit như H 2SO4, H2SO3, HNO3 hoặc HNO 2 làm cho các giọt mưa mang tính axit. Những axit này do tác dụng của gió cùng với mây di chuyển khắp nơi rồi rơi xuống mặt đất cùng với các hạt mưa, được gọi là mưa axit.
Và cũng vì sự di chuyển đó mà hậu quả của mưa axit có tính đa vùng, đa quốc gia. Các nhà khoa học cho rằng, sự gia tăng tình trạng ô nhiễm không khí do hoạt động phát triển đô thị, giao thông, sản xuất khai khoáng, làng nghề…đang khiến mưa axit xuất hiện ngày một nhiều hơn [1]. Đối với môi trường xung quanh, mưa axit làm tăng độ axit của đất, phá hủy sự cân bằng sinh thái, hủy diệt rừng, mùa màng, làm hỏng cầu cống, nhà cửa và các công trình kiến trúc. Với con người và động vật, mưa axit có thể gây nguy hiểm đ ối với hệ thần kinh.
Ngoài ra, mưa axit hòa tan các kim loại nặng trong nước, đất, đưa các kim loại đó vào trong chuỗi thức ăn, gây nhiễm độc cho con người và động vật [1]. Sương mù quang hóa (photochemical smog) Sương mù quang hóa (Photochemical smog) là một dạng ô nhiễm không khí gây ra bởi sự tương tác giữa bức xạ cực tím của mặt trời và bầu khí quyển bị ô nhiễm bởi các khí thải động cơ xe máy, khí thải công nghiệp… NOx và các hợp chất hữu cơ bay hơi (VOCs) là hai tiền chất trong việc hình thành sương mù quang hóa. Dưới tác động của ánh sáng mặt trời, NO x và VOCs tương tác với nhau tạo ra hỗn hợp gồm hàng trăm chất độc hại khác nhau, thường gọi là chất ô nhiễm thứ cấp như Ozone (O3), peroxyacetyl nitrate (PAN), peroxybenzoy nitrate (PBN), hydrogen peroxide (H2O2), formic acid và các ô nhiễm dạng vết khác [1]. VOCs + ánh sáng + NO2 + O2 → O3 + NO + CO2 + H2 Sự hình thành và tồn tại của các chất ô nhiễm thứ cấp như trên ở nồng độ cao trong tầng đối lưu tạo nên hiện tượng sương mù quang hóa.
Ngoài hai tiền ch ất NOx, VOCs thì thời gian trong ngày và các yếu tố khí tượng như mưa, gió, địa hình, 23 nghịch đảo nhiệt cũng là điều kiện cần thiết góp phần hình thành nên sương mù quang hóa. Trong đó, nghịch đảo nhiệt là yếu tố đáng lo ngại nhất vì nó làm tăng mức độ trầm trọng của hiện tượng sương mù quang hóa. Vào những thời điểm nắng nóng kết hợp với mật độ phương tiện lưu thông cao, lượng O 3 và các chất độc hại khác được sinh ra nhiều. Lúc đó, nếu nghịch đảo nhiệt xảy ra, các chất như O 3 hay PAN, PBN…tồn tại dày đặc t rong lớp không khí sát mặt đất mà không phát tán lên cao được cho đến khi lớp nghịch nhiệt bị phá vỡ.
Do đó, sương mù quang hóa có thể bị kéo dài trong vòng vài ngày đến vài tuần do nghịch đảo nhiệt [1,2]. Sương mù quang hóa được đặc trưng bởi hàm lượng Oz one trong không khí. Thực vật nhạy cảm với Ozone hơn con người. Ở nồng độ thấp gần mặt đất, Ozone có thể hủy hoại lá cây, làm giảm sự phát triển, khả năng sinh sản và tính đề kháng của cây.
Sương mù quang hóa cũng là một yếu tố làm tăng hiệu ứng nhà kính v à mưa acid [1,3]. Tác động của ô nhiễm môi trường không khí Tác nhân gây ô nhiễm môi trường không khí chủ yếu bao gồm: bụi lơ lửng tổng số (TSP), bụi PM1-10 (Particle matter 1-10, bụi ≤ 1-10µm), chì (Pb), ôzôn (O3); oxit nitơ (NOx), HCl, CO, SO2, hydrocacbon (CnHm), benzen (C6H6)…; các chất gây mùi khó chịu như amoniac (NH3), hydrosunfua (H2S)…; nhiệt, tiếng ồn [1,3]… Ô nhiễm môi trường không khí có tác động tiêu cực đến sức khỏe con người, đẩy nhanh quá trình lão hóa, suy giảm chức năng hô hấp, gây các bệnh như: hen suyễn, ho, viêm mũi, viêm họng, viêm phế quản, viêm phổi, ung thư; suy nhược thần kinh, đột quỵ, tim mạch, phổi tắc nghẽn mạn tính, và làm giảm tuổi thọ con người. Bên cạnh đó, các chất gây ô nhiễm không khí chính là thủ phạm gây ra hiện tượng lắng đọng và mưa axit, gây hủy hoại các hệ sinh thái.