Chương 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIEN VE CHAT LƯỢNG PHONG SU BIEN DOI KHÍ HẬU TREN TRUYEN HÌNH 1. Khái niệm và thuật ngữ liên quan 1. Phóng sự truyền hình - Phong sự Quan niệm về phóng sự của các nước có nền báo chí phát triển mạnh như Đức, Anh, Pháp, Mỹ có những điểm khác nhau, nhưng tập trung vào hai xu hướng cơ bản: Xu hướng thứ nhất cho rằng: Phóng sự là kê lại một câu chuyện có thật một cách ngắn gọn, chính xác, các chỉ tiết tập trung trả lời cho các câu hỏi: Cái gì? Xảy ra ở đâu? Xảy ra như thế nào? Có liên quan hoặc ảnh hưởng đến ai? Tại sao lại xảy ra như vậy?” [2, tr. Xu hướng nay có quan tâm chung là lượng thông tin, phóng viên không cần bình luận, lý giải gì cả, thậm chí không cần phải lộ mình là một nhân chứng lịch sử bằng cách xưng “tôi”.
Xu hướng thứ hai cho rằng: Phong sự là một thé loại báo chí mang tính chat tong hợp, kế thừa phong cách sáng tạo của tat cả các thé loại báo chí khác (như tin, phỏng vấn, tường thuật, điều tra) và cả văn học [2, tr. Xu hướng này coi trọng cảm nhận, cảm xúc của người viết - tác giả có nhiệm vụ kế hoặc mô tả lại toàn bộ câu chuyện băng một bức tranh sinh động, chân thật, rõ ràng, với những nét chấm phá, chỉ tiết đặc thù. Ở Việt Nam, từ khi thé loại phóng sự xuất hiện trên báo chí vào những năm 30 của thế kỷ XX đến nay, quan niệm về phóng sự có những khác biệt. Vũ Trọng Phụng - ông vua phóng sự đất Bắc, trong bức thư gửi người bạn học cũ, đã viết: “Phóng sự là một thiên truyện kế với cơ sở mà nhà báo đã từng mắt thấy, tai nghe, trừ phi là một thiên “phóng sự trong buồng” nhà báo nghe người ta kế lại cái mà mình chưa biết bằng tai, bằng mắt.
Tôi hết sức tránh cái kiểu viết phóng sự như vậy” [2, tr. Nghĩa là, đối với ông, phóng sự là hơi thở cuộc sống. Nhà báo Phan Quang lại xem xét phóng sự trước hết ở tầm quan trọng của sự kiện mà phóng sự phản ánh, hiệu quả tác động của nó đối với công chúng: “Phóng sự phản ánh tương đối đầy đủ quá trình của một sự kiện (hay nhiều sự kiện) có quan hệ 16 nhân - quả, dẫn người đọc đến một suy nghĩ nao đó chứ không phụ thuộc vào cách viết bay bướm, đài hay ngắn”. Có thé thay, dù tiếp cận ở nhiều góc độ khác nhau, nhưng hầu như đều thống nhất, chung một quan điểm, rằng đối tượng của phóng sự là con người, vấn đề, sự kiện có thật, xảy ra trong cuộc song, duoc cac nha bao phat hién, khai thac, dua vào phóng sự dé phân tích, đánh giá, diễn giải bang lập luận logic, chặt chẽ, làm rõ van dé; từ đó truyền thông điệp, nhằm định hướng cho công chúng về một vấn đề nào đó.
Điều đó có nghĩa, tính chất đặc thù của “anh cả” phóng sự là “là một loại hình phim có thể dự liệu hiệu quả thông tin khi nó được hòa vào chương trình Truyền hình” [2, tr. Tóm lại, phóng sự là một thể loại báo chí quan trọng, trình bày hiện thực trong quá trình liên tục phát triển và biến đối không ngừng, bằng bút pháp miêu tả linh hoạt, giàu cảm xúc; trong đó, cải tôi của tác gia đóng vai trò quan trọng là người chứng kiến sự việc, là cầu nối giữa công chúng và tác phẩm thông qua việc kể lại trung thực, khách quan câu chuyện mà tác giả được “mat thấy, tai nghe ”. - Phóng sự truyén hình Martin Bell, cựu phóng viên đối ngoại của đài BBC, quan niệm, đã gọi là phóng sự truyền hình thi “hãy dé hình ảnh ké câu chuyện của bạn” [.]: “Thủ thuật là nhường địa vị hàng dau cho hình ảnh và dé chúng ké hau hết câu chuyện. Rồi sau đó bé sung và trau chuốt nó bang một vài lời cho câu chuyện” [29, tr.
Cũng theo ông, sẽ không nhường vị trí hàng đầu cho những hình ảnh “chăng nói lên điều gì”, mà phải có được những hình ảnh “biết nói”: Những hình ảnh trung tâm của câu chuyện và biết kể chuyện, như là: “Những hình ảnh cận; Khuôn mặt; Chi tiết; Những hình ảnh có cảnh hành động; Những hình ảnh khớp với những phản ứng thích hợp” [9, tr. Với những quan niệm như vậy có thê thấy, Martin Bell chú trọng đến vai trò của lựa chọn sử dụng hình ảnh trong phóng sự truyền hình. Đồng quan điểm với Martin Bell, hai nhà báo Pháp Brigitte Besse và Didier Desormeaux, trong cuốn sách “Phóng sự truyền hình”, cho rằng “Truyền hình, trước hết đó là hình ảnh. Đó là thế mạnh của nó và cũng là cái thu hút những lời phê phán tệ hại nhất (phê phán nó hời hợt).
Thế nhưng nếu không có hình ảnh, truyền 17 hình liệu sẽ trở thành một cái gì khác, không còn truyền hình nữa [.] Truyền hình, đó cũng là lời nói. Và nói tức là mô tả bằng cách trả lời những câu hỏi: Ai? Khi nào? Ở đâu? Cái gi? Tại sao?” [29, tr. Nghia là, những dòng trong phóng sự, lời nói trong phóng sự phải hồ trợ cho hình ảnh phát huy hết giá trị của nó. Hình ảnh trả lời cho câu hỏi “cái gi?”.
Còn lời bình, lời nói trả lời cho câu hỏi “tại sao?”. Khăng định phóng sự truyền hình là một thê loại đặc trưng của truyền hình, tác giả Lê Thị Kim Thanh lý giải thêm: “Nó chuyên tải một nội dung thông tin nóng hồi, sinh động đến công chúng ở thời điểm hiện tại. Nội dung thông tin được bộc lộ theo trình tự logic diễn biến của sự kiện, vấn đề [.] qua dòng hình ảnh và âm thanh của hiện thực mà phóng viên lựa chọn, sắp xếp. Chính kiến, thái độ và cảm xúc của phóng viên bộc lộ rõ qua việc phân tích, cắt nghĩa, lý giải sự kiện, vấn đề đó” [13, tr.
Dù có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng các tác giả có chung nhận định: phóng sự truyền hình là câu chuyện ké bằng hình ảnh va âm thanh. Trong đó, hình anh là ngôn ngữ số 1, kế đến là âm thanh (lời nói, lời bình, âm nhạc, tiếng động). Đây cũng là điểm khác biệt cơ bản để phân biệt phóng sự truyền hình với các phóng sự của các loại hình báo chí khác “Chừng nao mà phương trình 5W = nội dung = lời bình, còn tiếp tục tồn tại, chừng nao mà ngôn ngữ hình ảnh và âm thanh xung quanh không được khai thác thì ngôn ngữ nghe nhìn sẽ không tồn tại, phóng sự truyền hình vẫn sẽ chỉ là truyền thanh có minh họa” [26, tr. Tóm lại, phóng sự truyền hình là câu chuyện kế bằng hình ảnh và âm thanh; tái hiện một bức tranh hiện thực bởi những điều mắt thấy tai nghe, frực tiép đối thoại trong lời văn miêu tả cùng với những cảm xúc và ấn tượng ban dau.
Ở đó, người viết phản ánh, khám phá sự kiện, hiện tượng, con người trong đời sống hiện thực một cách xác thực, khách quan, không định kiến, bằng luận cứ, luận chứng rõ ràng, nhằm định hướng người xem về một vấn đê nào đó đặt ra trong phóng sự. Biến doi khí hậu Cục Khí tượng Thủy văn và Biến đổi khí hậu, thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường mô tả “Biến đổi khí hậu là sự thay đổi của khí hậu (định nghĩa của Công ước khí hậu) được quy trực tiếp hay gián tiếp là do hoạt động của con người làm 18 thay đôi thành phần của khí quyền toàn cầu và đóng góp thêm vào sự biến động khí hậu tự nhiên trong các thời gian có thé so sánh được” [httt://www.TS Lê Anh Tuấn, giảng viên cao cấp khoa Môi trường và Tài nguyên thiên nhiên, Trường Đại học Can Tho (2021) cho rằng “Biến đổi khí hậu là hiện tượng thay đổi “xu thé chung của thời tiết” do các hoạt động trực tiếp hoặc gián tiếp của con người ngoài sự thay đổi khí hậu của tự nhiên. Biến đổi khí hậu được chứng minh qua sự khác biệt giữa các giá trị trung bình nhiều năm của các tham số thống kê khí hậu”. Đồng quan điểm với PGS.TS Lê Anh Tuấn, nhưng Ths.
Nguyễn Hữu Thiện, chuyên gia độc lập về sinh thái ĐBSCL (2020) đi vào chỉ tiết hơn: “Biển đổi khí hậu là sự thay đổi kiểu thời tiết thường thấy ở một nơi nào đó trong một thời gian đủ dài (hàng thập kỷ hoặc dài hơn) đủ dé hình thành kiểu thời tiết moi” [phụ lục 2. Dù có nhiều cách diễn giải khác nhau, nhưng các nhà khoa học thống nhất cho rang BĐKH là sự thay đổi của thời tiết, nhưng là sự thay đổi có quá trình dai, “đủ dé hình thành kiểu thời tiết mới”. Và từ sự thay đổi này, làm cho nước biển dang; hạn - mặn; thay đôi về nhiệt độ; biến đổi kiểu phân bố mưa. Như vậy, biểu hiện của BDKHở nhiều mặt, chớ không chỉ có nước biển dâng, hạn - mặn như trong tiềm thức của nhiều người.
Quan điểm trên của các nhà khoa học cũng cho thấy nguyên nhân làm khí hậu bị biến đổi, dẫn đến hệ quả không lường, một mặt, do yếu tố khách quan “sự biến đôi của tự nhiên, như là: Sự biến đổi của hoạt động mặt trời; sự thay đôi của quỹ đạo trái đất; sự lưu chuyên trong nội bộ hệ thống khí quyền v. Mặt khác, về chủ quan, do hoạt động gián tiếp và trực tiếp của con người tạo nên, như từ sự thay đôi mục đích sử dụng đất; sử dụng nguồn nước; hủy họai hệ sinh thái rừng, hệ sinh thái biển v. Vậy có thê hiểu, biến đổi khí hậu là sự thay đổi của khí hậu trong thời gian hàng thập kỷ hoặc dài hơn, đủ để hình thành thời tiết mới; nguyên nhân là do sự biến đổi của tự nhiên và sự tác động của con người; nó không chỉ gây tác động xấu đến đời song con người ở hiện tại, mà còn de dọa đến môi trường song trong tương lai. Phóng sự truyền hình về biến đổi khí hậu Tùy vảo tiêu chí, đối tượng, ma phóng sự có các dạng: Phóng sự theo các loại hình báo chí; Phóng sự theo đối tượng phản ánh; Phóng sự theo các lĩnh vực nội dung và Phóng sự theo phương thức sáng tạo tác pham [8, tr.
Trong đó, xem xét ở góc độ đối tượng phản ánh và loại hình báo chí thì phóng sự về BĐKH thuộc loại phóng sự truyền hình, phản ánh về lĩnh vực (sự kiện, vấn đề, hiện tượng).