Luận án tiến sĩ mô hình tử vong do các bệnh không lây nhiễm giai đoạn 2005 2014 tại tỉnh nghệ an và đánh giá giải pháp can thiệp nâng cao chất lượng báo cáo tử vong

Luận án tiến sĩ phân tích mô hình tử vong do bệnh không lây nhiễm tại Nghệ An giai đoạn 2005-2014 và đánh giá giải pháp nâng cao chất lượng báo cáo tử vong.

Trường đại học

Trường Đại học Y Hà Nội

Chuyên ngành

Y tế Công cộng

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ y học

2014

151
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Giới thiệu và bối cảnh nghiên cứu

Nghiên cứu tập trung vào Mô hình tử vong do bệnh không lây nhiễm tại Nghệ An (2005-2014) & giải pháp nâng cao chất lượng báo cáo. Bệnh không lây nhiễm (BKLN) bao gồm các bệnh tim mạch, ung thư, đái tháo đường và hô hấp mạn tính, là nguyên nhân chính gây tử vong trên toàn cầu. Tại Việt Nam, đặc biệt ở Nghệ An, việc thiếu dữ liệu chính xác về tử vong do BKLN đã ảnh hưởng đến việc lập kế hoạch y tế. Nghiên cứu này nhằm mô tả thực trạng tử vong do BKLN và đề xuất giải pháp cải thiện chất lượng báo cáo tử vong.

1.1. Mục tiêu nghiên cứu

Mục tiêu chính của nghiên cứu là mô tả thực trạng tử vong do BKLN tại Nghệ An giai đoạn 2005-2014 và đánh giá hiệu quả của các giải pháp can thiệp nhằm nâng cao chất lượng báo cáo tử vong. Nghiên cứu cũng phân tích độ phù hợp của nguyên nhân tử vong và hiệu quả của các biện pháp cải thiện chất lượng dữ liệu.

1.2. Bối cảnh và tầm quan trọng

BKLN đang gia tăng nhanh chóng tại Việt Nam do sự già hóa dân số, đô thị hóa và thay đổi lối sống. Việc thiếu dữ liệu chính xác về tử vong do BKLN gây khó khăn trong việc lập kế hoạch y tế và phân bổ nguồn lực. Nghiên cứu này cung cấp cơ sở dữ liệu quan trọng để cải thiện hệ thống báo cáo tử vong và hỗ trợ các chính sách y tế công cộng.

II. Phương pháp nghiên cứu

Nghiên cứu sử dụng phương pháp Verbal Autopsy (VA) để thu thập dữ liệu về nguyên nhân tử vong. Dữ liệu được phân tích theo các nhóm tuổi, giới tính và vùng kinh tế. Nghiên cứu cũng đánh giá chất lượng dữ liệu trước và sau các can thiệp nhằm nâng cao chất lượng báo cáo tử vong.

2.1. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

Nghiên cứu tập trung vào các trường hợp tử vong do BKLN tại Nghệ An từ năm 2005 đến 2014. Đối tượng nghiên cứu bao gồm các bệnh nhân được ghi nhận tử vong tại các cơ sở y tế và cộng đồng. Phạm vi nghiên cứu bao gồm các huyện và thành phố trong tỉnh Nghệ An.

2.2. Phương pháp phân tích dữ liệu

Dữ liệu được phân tích bằng các công cụ thống kê như STATA. Các chỉ số như tỷ lệ tử vong chuẩn hóa tuổi (ASR), tỷ lệ chênh tử vong (MRR) và số năm sống tiềm năng mất đi (YLL) được sử dụng để đánh giá gánh nặng tử vong do BKLN. Nghiên cứu cũng sử dụng chỉ số Kappa để đánh giá độ phù hợp của dữ liệu.

III. Kết quả và thảo luận

Nghiên cứu chỉ ra rằng tỷ lệ tử vong do BKLN tại Nghệ An tăng đáng kể từ năm 2005 đến 2014. Các bệnh tim mạch và ung thư là nguyên nhân chính gây tử vong. Các can thiệp nhằm nâng cao chất lượng báo cáo tử vong đã cải thiện đáng kể độ chính xác của dữ liệu.

3.1. Phân bố tử vong theo nhóm bệnh

Kết quả cho thấy các bệnh tim mạch chiếm tỷ lệ tử vong cao nhất, tiếp theo là ung thư và đái tháo đường. Tỷ lệ tử vong do BKLN tăng theo tuổi và cao hơn ở nam giới so với nữ giới. Các vùng kinh tế phát triển thấp có tỷ lệ tử vong cao hơn so với các vùng phát triển cao.

3.2. Hiệu quả của các can thiệp

Các can thiệp như tập huấn cán bộ y tế và cải thiện hệ thống báo cáo đã làm tăng độ chính xác của dữ liệu tử vong. Chỉ số Kappa tăng đáng kể sau các can thiệp, cho thấy sự cải thiện trong việc xác định nguyên nhân tử vong. Nghiên cứu cũng đề xuất các giải pháp nhân rộng mô hình can thiệp này.

IV. Kết luận và khuyến nghị

Nghiên cứu kết luận rằng Mô hình tử vong do bệnh không lây nhiễm tại Nghệ An (2005-2014) đã cung cấp dữ liệu quan trọng để cải thiện hệ thống báo cáo tử vong. Các giải pháp can thiệp đã nâng cao chất lượng dữ liệu và hỗ trợ các chính sách y tế công cộng. Nghiên cứu khuyến nghị tiếp tục áp dụng các biện pháp can thiệp và mở rộng nghiên cứu sang các tỉnh khác.

4.1. Ý nghĩa thực tiễn

Nghiên cứu có ý nghĩa quan trọng trong việc cải thiện hệ thống báo cáo tử vong và hỗ trợ các chính sách y tế công cộng. Dữ liệu từ nghiên cứu có thể được sử dụng để lập kế hoạch và phân bổ nguồn lực hiệu quả hơn.

4.2. Hướng nghiên cứu tương lai

Nghiên cứu đề xuất mở rộng phạm vi nghiên cứu sang các tỉnh khác và tiếp tục theo dõi hiệu quả của các can thiệp. Việc áp dụng công nghệ thông tin trong thu thập và phân tích dữ liệu cũng được khuyến nghị để nâng cao chất lượng báo cáo tử vong.

01/03/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẶT VẤN ĐỀ Thông tin về sức khỏe bao gồm ba nhóm chính, đó là tỷ suất mới mắc bệnh, tỷ suất tử vong và tỷ lệ hiện mắc, là thông tin quan trọng cho các hoạt động cải thiện sức khỏe nhân dân [1], [2], [3], cũng như việc lập các chiến lược và kế hoạch trong y tế công cộng ở mức toàn cầu, quốc gia, cấp tỉnh, và cấp huyện [4]. Nguyên nhân tử vong cung cấp thông tin về các bệnh nguy hiểm gây chết người mà cần phải được can thiệp quyết liệt nhất bằng mọi nguồn lực xã hội và tất cả các cơ quan của ngành y tế ở mức toàn cầu [4], quốc gia [5] và các địa phương. Trong điều kiện hiện nay ở nước ta, các nghiên cứu tử vong về sự phân bố theo địa phương, diễn biến theo thời gian đối với bệnh lây nhiễm và không lây nhiễm chưa được thực hiện nhiều. Trên thế giới, ở các nước có mức phát triển kinh tế thấp và trung bình, thông tin về sức khỏe, đặc biệt bệnh không lây nhiễm, rất hạn chế cả về tính đầy đủ và chất lượng, đã được Tổ chức Y tế thế giới (World Health Organization - WHO) đánh giá và đề xuất các hoạt động nghiên cứu ở tất cả các nước trên thế giới để cải thiện chất lượng số liệu [6].

Ở các nước phát triển, hệ thống thống kê nguyên nhân tử vong cung cấp số liệu có chất lượng cao cả về số lượng và chất lượng [4], bởi vì mỗi trường hợp tử vong được bác sĩ chuyên khoa ghi và kết luận nguyên nhân vào giấy chứng nhận tử vong. Mắc bệnh và tử vong do bệnh không lây nhiễm ở nước ta được đánh giá là gia tăng nhanh chóng trong những năm gần đây [7], do sự già hóa dân số, do sự phát triển công nghiệp, đô thị hóa kéo theo sự ô nhiễm môi trường [8] và sự thay đổi lối sống tiêu thụ nhiều thuốc lá [9], rượu, bia và ít vận động thể lực [6]. Việc thiếu các số liệu chính xác về tử vong theo các nhóm nguyên nhân, cả về bệnh lây nhiễm và không lây nhiễm gây ảnh hưởng cho công tác lập chính sách và kế hoạch nâng cao sức khỏe của người dân, gây lãng phí nguồn lực và thiếu thực tế. Thông tin về nguyên nhân tử vong ở nước ta do ngành Tư pháp 2 thực hiện thống kê sinh tử “Vital Statistics” có chất lượng không bảo đảm, thiếu số lượng và không có nguyên nhân tử vong [10].

Trong ngành y tế, ghi nhận tử vong được Bộ Y tế chỉ đạo từ năm 1992 cho triển khai ghi chép toàn bộ danh sách và nguyên nhân tử vong tại các trạm y tế xã trên phạm vi cả nước vào sổ A6-YTCS (A6) [11]. Số liệu báo cáo nguyên nhân tử vong tại các xã, trung tâm y tế huyện, các sở y tế theo mẫu biểu của Bộ Y tế không đầy đủ và thiếu chính xác [12], dẫn đến Bộ Y tế chỉ công bố hàng năm số liệu tử vong bệnh viện trong niên giám thống kê y tế [13], đạt khoảng 16% [14] của tổng số tử vong trong cộng đồng [15]. Có nhiều nguyên nhân gây ảnh hưởng chất lượng số liệu nguyên nhân tử vong, bao gồm thiếu nhân lực được đào tạo chuyên sâu cho ghi chép nguyên nhân tử vong, thiếu kiến thức và kỹ năng của cán bộ y tế tại các cơ sở y tế, thiếu kiểm tra giám sát của cán bộ lãnh đạo [10]. Việc can thiệp nâng cao chất lượng ghi chép nguyên nhân tử vong, đặc biệt cho tuyến xã và huyện là rất quan trọng, để thực hiện sự chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ [5] và Bộ trưởng Bộ Y tế [16] trong công tác phòng chống bệnh không lây nhiễm giai đoạn 2015-2025 và sau này.

Do vậy, chúng tôi tiến hành nghiên cứu nguyên nhân tử vong tại tỉnh Nghệ An cho giai đoạn 10 năm, từ 2005 đến 2014. Mục tiêu nghiên cứu 1. Mô tả thực trạng tử vong do bệnh không lây nhiễm giai đoạn 2005 - 2014 tại tỉnh Nghệ An. Phân tích độ phù hợp về nguyên nhân tử vong do bệnh không lây nhiễm và hiệu quả can thiệp cải thiện chất lượng báo cáo tử vong tại huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An đối với các trường hợp tử vong trong năm 2014.

TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1. Một số khái niệm về bệnh không lây nhiễm Bệnh không lây nhiễm, theo WHO, là các bệnh mạn tính, không lây từ người này sang người khác, bệnh mắc lâu dài và tiến triển chậm (Noncommunicable diseases (NCD), also known as chronic diseases, are not passed from person to person. They are of long duration and generally slow progression) [17]. Bốn nhóm bệnh bao gồm các bệnh tim mạch (Cardiovascular diseases – CVD: ICD-10: I00-I99), các bệnh ung thư (ICD-10: C00-C96), bệnh đái tháo đường (ICD-10: E10-E14), và các bệnh hô hấp mạn tính (ICD-10: J40-J46) [6].

Bốn nhóm này thuộc phạm vi nghiên cứu của đề tài này và gọi là “Bệnh không lây nhiễm”, viết tắt “BKLN”, sự định hướng này là theo hướng dẫn của WHO năm 2009 [6], khi thiết lập hệ thống toàn cầu phòng chống bệnh không lây nhiễm. Một số bệnh khác như Parkinson, tâm thần, thần kinh, sơ gan, viêm thận mạn, suy thận, dị tật bẩm sinh, tử vong sơ sinh, tai nạn thương tích do giao thông, tự tử, đuối nước,…không thuộc phạm vi nghiên cứu của đề tài này. Bốn nhóm bệnh này chia chung 4 nhóm nguyên nhân, nguy cơ chính là hút thuốc lá, uống rượu bia, ít vận động thể lực và dinh dưỡng không an toàn [6]. Chương trình phòng chống bệnh không lây nhiễm ở nước ta chính thức bắt đầu từ năm 2015, dưới sự chỉ đạo từ Chính phủ [5] và ngành y tế [16] cho hoạt động trên khắp cả nước.

Hệ thống toàn cầu phòng chống bệnh không lây nhiễm (Non- communicable Diseases, BKLN) chính thức được thành lập năm 2009, điều phối bởi WHO [6]. Nghiên cứu tử vong do bệnh không lây nhiễm trên thế giới WHO đã phân tích thực trạng tử vong do bệnh không lây nhiễm theo mức độ phát triển kinh tế là kinh tế phát triển thấp, trung bình, và cao (low, middle and high income countries). Có 144 nước được xếp theo nhóm kinh tế phát triển thấp và trung bình và có 79% (27,5 triệu) số người tử vong do bệnh không lây nhiễm là của các nước này trong năm 2004. Khoảng 50% (13,7 triệu) người mất sớm, dưới tuổi 70 do các nguyên nhân có thể phòng tránh có hiệu quả đối với các bệnh tim mạch, tai biến mạch máu não, đái tháo đường, các bệnh ung thư, hen phế quản ở các nước này.

Báo cáo cũng chỉ rõ 2 nhóm nguyên nhân làm gia tăng số người tử vong ở các nước chậm phát triển do các bệnh này là vì i) Tỷ lệ người hút thuốc lá tăng cao, dinh dưỡng và nấu thức ăn không an toàn, ít vận động thể lực và lạm dụng rượu bia; và ii) Hệ thống chăm sóc y tế đối với bệnh nhân mắc bệnh không lây nhiễm hoạt động không hiệu quả [6]. Kế hoạch hành động của WHO điều phối toàn cầu bao gồm như sau: Phạm vi hoạt động (Scope): Phạm vi hoạt động bao gồm kiểm soát bốn nhóm bệnh chính bao gồm các bệnh tim mạch, các bệnh ung thư, bệnh đái tháo đường, và các bệnh hô hấp mạn tính và kiểm soát bốn nhóm bệnh này chia chung 4 nhóm nguyên nhân, nguy cơ chính là hút thuốc lá, uống rượu bia, ít vận động thể lực và dinh dưỡng không an toàn [6]. Tầm chiến lược (Vision): Hệ thống phòng chống bệnh không lây nhiễm của WHO nhằm kiểm soát có hiệu quả nguy cơ mắc bệnh, giảm tỷ lệ mới mắc, giảm tỷ lệ tử vong do 4 nhóm nguyên nhân đã xác định thông qua hợp tác quốc tế có hiệu quả, tập trung cho các nước có nền kinh tế phát triển thấp và trung bình [6]. Mục tiêu chung (Goals): i) Đẩy mạnh và nâng cao công tác phòng tránh và kiểm soát bệnh không lây nhiễm và các nguyên nhân có hiệu quả ở các nước có nền kinh tế phát triển thấp và trung bình; ii) Tăng ngân sách hoạt động và phát triển nhân lực cho công tác này và iii) Thúc đẩy sự phối hợp hành động có hiệu quả của các ngành kinh tế, phối hợp đa trung tâm ở mức toàn cầu và khu vực, có chiến lược hoạt động cho mỗi quốc gia cho việc duy trì các hoạt động và nâng cao năng lực [6].

Mục tiêu cụ thể (Objectives): Hệ thống phòng chống bệnh không lây nhiễm của WHO và của mỗi quốc gia điều phối các hoạt động đa ngành để đạt được mục tiêu với sự tham gia của các lực lượng chính trị, xã hội và y tế công cộng nhằm duy trì ổn định sự hoạt động của hệ thống phòng chống bệnh không lây nhiễm [6]. Năm 2010, báo cáo toàn cầu về bệnh không lây nhiễm được WHO công bố. Báo cáo chỉ rõ năm 2008, trong số 57 triệu người tử vong trên toàn cầu, có 36 triệu (chiếm 63%, cao hơn năm 1990 là 58%) là bệnh không lây nhiễm bao gồm các bệnh tim mạch, các bệnh ung thư, đái tháo đường, và các bệnh hô hấp mạn tính [18]. Trong tổng số BKLN, 80% số tử vong thuộc về các nước phát triển thấp và trong bình, và các bệnh này là nguyên nhân gây tử vong ở nhóm 6 người dưới 70 tuổi và ở nhóm tuổi lao động, ảnh hưởng chiến lược phòng chống đói nghèo trên thế giới.

Đó là, phân bố tử vong ở người trẻ hơn 60 tuổi ở các nước đang phát triển là 29%, trong khi đó chỉ có 13% số người tử vong do bệnh không lây nhiễm ở các nước phát triển. Tỷ lệ tử vong do bệnh không lây nhiễm đang tăng nhanh trên phạm vi toàn cầu. Đến năm 2013, so với 2008, BKLN tăng 82% ở các nước phát triển thấp, 70% tăng ở các nước phát triển trung bình, và chỉ tăng 40% ở các nước phát triển cao [18]. Bệnh không lây nhiễm có thể phòng tránh hiệu quả bằng kiểm soát 4 nhóm nguyên nhân, nguy cơ chính là hút thuốc lá, uống rượu bia, ít vận động thể lực và dinh dưỡng không an toàn [18].

Thuốc lá là nguyên nhân tử vong cho 6 triệu người trong 1 năm, đến năm 2020 dự báo là nguyên nhân tử vong 7,5 triệu người trên toàn thế giới, chiếm 10% của tổng số tử vong trên toàn cầu. Thuốc lá là nguyên nhân trực tiếp 71% ung thư phổi, 42% các bệnh hô hấp mạn tính và 10% của tổng số các bệnh tim mạch [18]. Ít vận động thể lực là nguyên nhân tử vong của 3,2 triệu người. Ít vận động thể lực làm tăng nguy cơ tăng huyết áp, đái tháo đường, ung thư vú, đại - trực tràng, và trầm cảm [18].

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Mô hình tử vong do bệnh không lây nhiễm tại Nghệ An (2005-2014) & giải pháp nâng cao chất lượng báo cáo" phân tích sâu về tình hình tử vong do các bệnh không lây nhiễm tại tỉnh Nghệ An trong giai đoạn 2005-2014. Nghiên cứu này không chỉ cung cấp cái nhìn toàn diện về các nguyên nhân chính gây tử vong mà còn đề xuất các giải pháp cụ thể để cải thiện chất lượng báo cáo y tế, từ đó hỗ trợ công tác phòng ngừa và quản lý bệnh hiệu quả hơn. Đây là nguồn thông tin quý giá cho các nhà hoạch định chính sách, nhà nghiên cứu và những người quan tâm đến sức khỏe cộng đồng.

Để mở rộng kiến thức về các vấn đề sức khỏe và môi trường liên quan, bạn có thể tham khảo thêm Luận văn thạc sĩ đánh giá mức độ tồn lưu thuốc bảo vệ thực vật tại kho thuốc hòn trơ xã Diễn Yên, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, Luận văn đánh giá sự tích lũy kim loại nặng trong đất trồng rau huyện Hoài Đức, Hà Nội, và Luận văn đánh giá hiện trạng nước sinh hoạt tại phường Thịnh Đán, Thái Nguyên. Những tài liệu này sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về các tác động môi trường và sức khỏe cộng đồng, đồng thời cung cấp thêm góc nhìn đa chiều về các giải pháp bảo vệ sức khỏe và môi trường.