Chương 1: Tiểu thuyết Linda Lê trong dòng chảy tiểu thuyết Việt Nam hải ngoại. Chương2: Cảm thức về cuộc sống và con người rong tiểu thuyết Linda Lê. Chương 3: Nghệ thuật thể hiện tâm thức hậu hiện đại rong tiễu thuyết của Linda Lê CHUONG 1 TIEU THUYET LINDA LE TRONG DONG CHAY TIEU THUYET VIET NAM. Mật số đặc điểm của tiểu thuyết Việt Nam hãi ngoại 1.
Mặc cảm vong thân và khát vọng hợp lưu, hội nhập. ‘Trong văn xuỗi Việt Nam hải ngoại, những ám ảnh cội nguồn, những hoôi niệm cquá khứ đã trở thành tiền đề cho nỗi cô đơn của con người trong thực tại. Sống bơ vo nơi đất khách quê người, xa quê hương gìn đình nên trong tâm thức củn những người “lưu trổ” luôn có sự va đập giữa hai nền văn hóa - cố hương và bản địa. Tình trang Tia xa đất nước và tâm trạng nhớ nước đã cố kết lại thành một mỗi u hoài sâu sắc trong lòng của những người xa xứ khiến quá khứ trở thành nỗi ám ảnh thường trực trong lông họ.
Họ sống trong quá khứ và lấy quá khứ làm điểm neo tựa cho hiện tại. Nỗi hoài hương ding đặc đã biến mọi hình ảnh họ lưu giữ trong quá khứ trở nên đẹp đẽ và thuần khiết. Quê hương, do đó, trở thành một vùng kí ức không thé xóa nhòa trong tim thức của con người, đặc biệt đối với các nhà văn, ï diện với quá khứ ấy, thực tại bỗng trở nên xa lạ. Cá nhà văn xa xứ, vì , luôn có cảm giác cô đơn, bơ vơ ngay trên chính đất nước mà mình định cư.
Linda Lê đã có lần tâm sự: “Tôi không thấy mình là một người Pháp, dù tôi đã ở Paris từ hơn hai mươi năm nay và đã rất quen với cách sống phương Tây. Tôi thấy mình lúc nào cũng ở vị thế chênh vénh, chứa đứng tắt cả các khả năng có thé” [11]. Trên văn đản, họ cũng không có một chỗ đứng kha di. Ở đầu, họ cũng cảm thấy lạc lông, cũng là “người ngoại quốc” bởi “không gian mà họ thuộc về lại nằm trên lần ranh giữa các quốc gia, giữa các nền văn hóa, giữa đó và đây, giữa quá khứ và hiện tại.
Cảm giác không thuộc về bắt cứ đâu đã mang tới cho các nhà văn mặc cảm của một trú dân với tâm thể vô xứ” [15, tr21-22] ấy dồn đây họ rơi vào tình trạng vong thân, vong bản. Sống trong nỗi cô đơn cội nguồn và cô đơn bản thể, không tìm thấy người đồng cảm sẻ chia nên các nhà văn. 'Việt Nam hải ngoại gởi những nỗi hoang mang của mình trên từng trang viết. Mặc cảm vong thân cũng vì thể trở thành một tâm thức sáng tác nổi tội của họ.
Vong than là một khái niệm cơ bản trong triết học của Hegel một triết gia duy. tâm nỗi tiếng của Đức vào cuối thể kỉ XIX. Ông gọi hiện tượng tách khỏi mình, trở. thành khác mình là vong than, Dén Karl Marx khái niệm vong thin được hiểu một cách cụ thể hơn, con người đánh mắt mình, đánh mắt giá trị làm người do bị bóc lột, 4p bite trong những hoàn cảnh cụ thể, Trong văn học hải ngoại Việt Nam, vong thân thể hiện rõ nét với sự tha hóa biến chất tự đánh mắt mình, biển thành một mình khác của các nhân vật để có thé sinh tồn nơi đất khách.
Khao sắt các tác phẩm của nhiều nhà văn Việt Nam hải ngoại như Thuận, Linda Lê, Đoàn Minh Phượng, Nam Lê,. chúng tôi thấy bi kịch vong thân thường bắt nguồn từ việc các nhân vật trong các tác phẩm bị tách rời khỏi hoàn cảnh sống quen thuộc của mình do cường chế hoặc tự nguyện nhưng sâu thắm trong bản thể của họ những dấu ấn của "vùng văn hóa cũ” vẫn không thể phai nhòa nên họ hầu như khó có thể hòa nhập hoàn toàn với vùng đắt mới. Họ có nhiều quốc tịch, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một kẻ đi bên lễ cuộc sống, một kẻ vô tổ quốc”. Họ chẳng là ai trong cuộc sống hiện tồn.
Các nhân vật trong tiêu thuyết Việt Nam hải ngoại như An Mi trong Va khi tro bụi của Đoàn Minh Phượng, người cậu điên trong Ví khổng của Linda Lê, Văn trong Sóng ngắm của Linda Lê, Pét trong Paris 11 thang 8 của Thuận,. đều bị tách rời khỏi quê gốc. Họ bị khinh miệt, bị ghẻ lạnh hoặc xa lánh nên một số người tự tách biệt mình khỏi cuộc sống và chìm sâu trong nỗi cô đơn bán thể, thậm chi bắt hòa với thực tại. Nhiều người trong số họ chạy trồn khỏi đất nước với mong muốn trồn tránh chiến tranh, bom đạn và chết chóc.
Hành trang mà họ mang theo thường là một trái im thắm đẫm nỗi đau, ngập tràn những ám ảnh. Họ đến với vùng đắt mới trong khát khao vô vọng được đổi đời, được xóa đi vùng kỉ ức cũ. Tuy nhiên, khi đến với "vùng đắt hứa”, con người mới thật sự thấu hiểu và cảm nhận rõ những nỗi đau tỉnh thần mà những người tha hương, lạc xứ phải gánh chịu. Bi kịch lạc xứ đưa đấy con người vào mặc cảm vong thân, Các thân phận di dân trong văn học Việt Nam hải ngoại luôn cảm thấy bơ vơ, cô đơn, lạc lõng, bắt an ngay trong chính hoàn cảnh sống của mình.
Họ hoài nghỉ mọi giá trị và các thang bản đạo đức. Họ khát khao hòa nhập, khát khao tì "bản thể đích thực của mình nhưng hành trình ấy không phái lúc nào cũng khả quan với đích đến cuối cũng là hạnh phúc. Con người vì thế, đôi khi, dễ đánh mắt mình, dễ tha hóa trước những cám dỗ của dục vọng bản năng như nhân vật Đát trong Paris 11 thing # của Thuận hay Văn trong Sóng ngdm của Linda Lê. Giữa cuộc sống hiện tồn nhiều cám dỗ và thách thức, con người ý thức rất rõ sự thay đổi, tha hóa của bản thân nhưng ông trên đắt khách buộc họ phải chấp nhân điều đó.
Họ không muốn thay đổi nhưng không thể không thay đổi vì bởi nếu không là một mình khác thì họ có nguy cơ bị loại trừ khỏi vũng đất tạm dung. Họ phải tự vong thân để tổn tại. Vong thân, do đó, trở thành tỉnh thần chung, nỗi trội trong cảm quan của văn học hậu hiện đại hin chung, mặc cảm vong thân trong văn học được thể hiện dưới nhiều hình thức, dạng thức khác nhau trong đó dhz hóa trên đất khách được xem là một dấu hiệu cơ bản. Tha hóa la tu biến thành, tự xem mình như một cái gỉ khác hoặc tự đánh mắt bản ngã của mình, sống cuộc đời không phải của mình và hành động theo bản năng.
Con người rơi vào trạng thái hoang mang, tự d mình. Mặc cảm vong thân cũng day con người vào lỗi sống sa đọa để tự giải thoát chính minh khỏi những nỗi đau trong cuộc sống hiện tổn. Văn và Ulrna trong Sóng ngắm của Linda Lê là dạng tiêu biểu cho kiểu người bị tha hóa bởi hoàn cảnh. Sống trên đắt khách trong tâm trạng bo vo, lac Hing họ đã tự để mình trượt đài trong hồ sâu bi kịch khi chọn yêu và sống chung với người anh em cùng cha khác mẹ với mình.
Họ vẫn nhận ra đây là con đường tôi lỗi nhưng những mặc cảm và nỗi đau ấn sâu bên trong tâm thức đã chỉ phối và đưa đẩy họ vượt thoát mọi khuôn khô, luật lê. Họ gục ngã trước số phận. Trong thân phận ddi dân bị khinh miệt, các nhân vật Mai Lan, Pét trong Paris 17 tháng đ của nhà văn “Thuận không chỉ trở nên thờ ơ, vô cảm, mắt niềm tin vào cuộc đời mà còn mắt niềm. tin vao ban thân.
Họ chọn lỗi sống thác loạn với những cuộc truy hoan không có điểm dừng nhằm chống trả lại số phân bỉ kịch của một người xa xứ để rồi cuối cùng chết trong đau đớn, bệnh tật. Khi con người tan vỡ niềm tin vào những tín điều xưa cũ, họ sẵn sàng sống trong một thể giới đa trung tâm và bắt định. Họ trôi dạt rong những khoảng không trắng rỗng, cô đơn và mắt phương hướng, ranh giới giữa cái thiện và cái ác bị xóa mờ. Họ sợ hãi khi đối diện với cái chết vì nghĩ rằng mình sẽ không để lại bắt kì dấu ấn nào trong cuộc đời.
Sự sống, với nhiều nhân vật trong tiểu thuyết Việt Nam "hải ngoại, đôi khi, đơn thuẫn chỉ là tồn tại Mặc cảm vong thân cũng khiến con người mắt dẫn bản tính thiện lương. Đó là một trong những dấu hiệu suy thoái bản chất con người trong thời hiện đại. Đứng trước sự lựa chon sinh tir con người *ngộ” ra những góc khuất tận sâu trong vô thức của mình: "cậu cố quên điều cậu khám phá ra, rằng mang sống của người khác trở nên nhỏ nhoi biết bao đổi với mình khi chính mang sống của mình cũng đang bị đe dọa I8, 50). Con tuyên của Nam Lê cũng ghỉ lại câu chuyện một người đàn ông thẳng tay đắm vào mặt một người phụ nữ với nỗi căm hờn khôn tả vì bị cướp mắt bi đông nước [19, tr 3T6]; hay một người đàn bà kêu ca, phản nàn, la lồi đòi lại phần nước của mình đã cho một đứa trẻ dang la divi khát khi bà ta không còn nước uồng cho mình [19, 375].
Những hành động trên là hệ quả tất yếu của một xã hội hiện đại khi con người chỉ hướng về những giá trị vật chất và khi họ nhận ra rằng sự hỉ sinh và lòng bao dung trở thành vũ khi tự hủy diệt mình. Đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống chết con người nhiều khi đã để cho bản năng chỉ phối và điều khiển hành động. Trong hoàn cảnh sống khó khăn, đặc biệt là hoàn cảnh xa xứ. thiếu những điểm tựa vững về tỉnh thần, họ tớ nên ích kí, vô liêm sĩ và tàn nhẫn với đồng loại.
Họ bội phản chính mình và chấp nhận thỏa biệp với số phân để có thể sinh tổn. Và khi họ muốn quay trở lại, muốn tỉm về chính mình, mọi thứ xung quanh đã không còn vẹn nguyên. "Những thân phân li hương với mặc cảm vong thân vì thể luôn khao khát được trở về nguồn cội, được tìm về với bản thể đích thực của mình. Mặc cảm vong thân còn đẫy con người vào tình trang sống cam chịu, chấp nhận iệtêu, chỉ có những ấm ảnh về số phân không toàn vgn” l5, tr.
61] Người cậu điền 10 trong Vụ khổng của Linda Lê là biểu hiện cụ thể của dạng người này. Nhân vật trốn trong thế giới của sự điên loạn, chấp nhận thu mình để tránh xa cuộc sống nhiễu loạn bên ngoài. Với nhân vật người cậu, chỉ có sách vở và mối tình với người chết là sợi đây mong manh để níu giữ cậu với cõi sống.