đặt vấn đề cho những đề án nghiên cứu trong tương lai. Chính v thể, có thể nói Nguyễn Vỹ vẫn là một đối tượng mà giới chuyên môn còn phi bỏ nhiều công sức nghiên cứu, tìm hiểu, đánh giá. “Trong bối cảnh thực tế như vậy, chúng tôi chọn Đặc điểm tho Neuy ry để làm đề tài luận văn tốt nghiệp. Mong muốn của chúng tôi là tiền hành khảo sát một cách chỉ tết, có hệ thống sự nghiệp thơ ca ~ một trong nhiễu phương điện sắng tắc cũa tải 'g Nguyễn Vỹ.
Việc xem xét toàn điện không chỉ nội dung tác phẩm, đặc điểm nghệ thuật mà cả tư tưởng, quan niệm về thơ ca của tác giả sẽ là cơ sở để có thể khẳng định những đồng góp quan trọng của Nguyễn Vỹ cho quá trình hiện đại hóa thì ca dân tộc. Lịch sử vấn đề Trải qua chăng đường gần 40 năm cằm bút, Nguyễn Vỹ đã để lại một "gia tài" văn chương, khảo cửu đồ sộ với nhiều loi thé khác nhau. Tác phẩm của ông đã thu hút mạnh mẽ sự chú ý của dư luận, với những đánh giá đa chiều. Độc giá, nhất là giới hoạt động văn chương, quan tâm đến thơ Nguyễn Vỹ nhiều nhất và ý kiến thường rất phân tán, thậm chí đối lập gây gắt.
Ngay sau khi Tập thơ đầu - Premières poesies (do tc giả tự xuất bản, in tai nba in Tân Dân, Hà Nội, năm 1934) vừa mới xuất hiện trên thi đản, Nguyễn Vỹ đã bị Tứ Ly (Hoàng Đạo) chế giễu: "Vài bài son ~ nệ, nhà thi st “Xăm xịt Từ bộ Hứa ra đồi; oe oe tiếng khóc, thỉ sĩ buồn rầu buồn í, buồn nỉ buỗn on.cái buồn không cội rễ, Một Tap tho du, tho tay Lin tho ta, nha thi sĩ Nguyễn Vỹ cũng ra đồi. Cũng số báo ấy Nhất Linh phê phân gây gắt “Mới nhận được Tập thơ đầu của ông Nguyễn Vỹ, tên là Vỹ mà ra tập thơ đầu thì hẳn là thơ có đầu có đuôi. Chỉ tiếc rằng thiểu một. Tiếp đến, báo Phong Hóa (số 126) châm biểm: "Lý Toét không bỏ gian đồ cổ, Ba Ênh đành bỏ Lý Toét lại đấy, rồi sang gian là trỏ quỷ thuật.
Ông Nguyễn Vỹ vác tập thơ đầu khốc thiết tha để rõ nước mắt vào một quả tim lợn để cho nó mọc thành mắm nở hoa. Nhà thơ “Thế Lữ (Lê Ta) viết trên báo Phong Hóa (số 127 ra ngày 7 tháng 12 năm 1934): "Nhà thi si Nguyễn Vỹ, tác giả tập thơ đầu là một nhà có nhiễu tài, tỉnh cảm nhiều, mà lòng trái lại nhiều hơn. Cho nên, khi ông ra mắt quốc dân, mắt đầy lệ, cây bút cằm tay,ông không muốn cho ai khinh ông cả. Ay thế mà Nhất Linh lại bảo tập thơ đầu của người tên là đuôi kia không có muột Muỗn khỏi mắt lòng "th si” phải nói chữa hộ Nhất Linh: thơ ông Vỹ có ruột đó chứ, chả tin cứ giở cuỗn sách của ông ma mà coi: chỉ tiếc cải muột Ấy đặc quá, mã khốn một nỗi là người ta lại không biết nó đựng những cải thơ chữ Pháp thì.sướt mướt, éo lá, khóc khóc, méu mắt.thỉ ngô nghề ngớ ngân, mà lãi nhái nhiễu lời”.” [43, 127, tr9] Cũng trên báo Phong Hóa số 130, Lê Ta tiếp tục với mục cùng ông Nguyễn Lÿ với những nhận xét nặng nề: “Ong Nguyễn Vỹ là một nhà học rộng.
VỀ thơ ca, ông cho chúng ta biết nhiều điều mới la. Tap tho dau của ông là một tập thơ có khuyh hướng vẻ cải cách, nhưng người làm. tập thơ đầu lại sợ cãi cách, hay cải cách bằng lỗi riêng của ông. Ông bỏ cái gang cim biển ngẫu với phép hạn chế phá thừa, luận, kết của luật thơ Tàu, để mang cái gông sảm mới của luật thơ Tây.11] “Nẵng thơ của ông Nguyễn Vỹ không biết nối tiếng Việt Nam, người cay nghiệt, chặt chẽ từng dòng từng chữ, những đứa son của nàng không thiếu một chân, một tay nào hết.
Nhưng nó phải cái ngắn ngơ cũng như nàng.Thỉ sĩ là người làm thơ chứ. Như ông Nguyễn Vy ching hen. Ông Nguyễn Vỹ làm ra Biết tôi đem gieo tung vẫn thơ và nước mắt tôï/ Nếu mà nước mắt tôi có moc mim trong lòng các ông xin các ông cứ để cho nó nở hoa. "Nhìn chung các bài viết của Lê Ta (Thể Lữ), Nhất Linh, Hoàng Đạo trên các số báo Phong Hóa đều nhắn mạnh đến cái dở về ngôn từ, vẫn điệu, thể thơ eta Tp tho đâu.
Điều này vô hình trung như một lỗi “định hướng dư luận”, ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lí người tiếp nhận đương thời khi đọc thơ Nguyễn Vỹ. Nhận xét về hiện tượng này, Lam Giang trong công trình Hin thơ nước Việt thế ky) XX cho ring “Uy thé vin hóa của nhóm Phong Hóa- Ngày Nay l át được nhóm Tiểu Thuyết Thứ Bảy, Phổ “Thông bắn nguyệt san của nhà xuất bản Tân Dân.) Những nba tho tu lip (.) như: Hàn Mặc Tứ, Quách Tắn, Nguyễn Vỹ. phải khó nhọc lắm mới chiếm được một chỗ ngồi chưa chắc đã ximg y trén Tao Dan” [18, t. Chinh nha thơ Bảng Bá Lân trong cuốn ấn dhỉ sĩ hiện đại cũng thừa nhận "Cuối năm 1934, tôi thấy bày bán tại mấy quầy sách ở Ha Nội, một tập thơ mới xuất bản mang tên Tập thơ đầu của Nguyễn V§, Tôi chưa kịp mua đọc tập thơ nữa Việt nữa Pháp dy thi bing được coi bài phé bình trong tuần báo Phong Hóa do Lê Ta (tức Thể Lữ) viết.
Những lời đã kích nặng nề viết bằng một giọng châm biỂm nữa nạc nữa mỡ đặc biệt của Lê Ta dễ âm cho độc giả hồi ấy tún theo. Chính tôi cũng bị những lời phê bình bất lợi cho Nguyễn Vỹ ấy lõi cuốn theo.” [21, tr142] Công bằng mã nói thì Tập tho du rõ ràng là có nhiều điểm vụng về, non kém về thị pháp, về nghệ thuật thơ. Tuy nhiên đó cũng là điều bình thường đối với một tác phẩm năng về lỗi thir nghiém, tim đường như trưởng hợp nây. Không chỉ Nguyễn Vỹ mà phần lớn các nhà văn, nhả thơ tiên phong chặng đầu thế kỳ XX cũng đều ít nhiều khó tránh khỏi những bỡ ngỡ trong việc cách tân, đổi mới thỉ ca để mong thoát ra khối cách viết của hệ hình trung đ Cuộc tranh luận về Tp (ñơ đầu nổi riêng, thơ Nguyễn Vỹ nói chung không chỉ sôi động ở Hà Nội mà mở rộng ra cả nước.
Từ Sài Gòn, Lê Văn Hòe trên Cổng Luận (65 7230 ngày 19-9-1936) nhắc đến thơ Nguyễn Vỹ: “Bai Sương rơi của Nguyễn Vỹ 4 chỉ là một xâu chữ, một xâu chuỗi lệ. Hay hay dở chưa dám quyết. Nhưng nnếu "thơ bay cốt ở ý” thbài ì này dỡ lắm. Cũng trên Cổng Luận (số: 7537 ra ngày 16- 10-1937) Lé Van Hoe với bút danh Vân Hạc hị “Ông Nguyễn Vỹ không có được những câu thơ hay, chính là vì ông không chịu để tâm học lấy nghệ thuật làm thơ! °.
Đến Công Luận số 7668 (ngày 2- 4- 1938), Vân Hạc phẩm bình: “Người ta thấy nhà thơ diễn tả nhàng điều mình muốn nói một cách rất úng túng ‘vung về(.) Không kể nhiều cầu tối nghĩa và vô nghĩa, chỉ một cách hạ vẫn của thỉ sĩ cũng đủ làm cho người ta thất vọng và chắn nắn”.166-167] “Thế nhưng đánh giá về Tập thơ đầu không chỉ có ý kiến một chiều phê phán, đã kích. Trái ngược với nhóm Thế Lữ, Hoàng Đạo, Nhất Linh (trên báo Phong Hóa), Trương Tửu lại rất đề cao Tap tơ đấu. Trên báo Loa, số 86 (ngày 10-10-1935), Trương Tứu đã dẫn bài Tiéng qua kéu, Dén dé dé minh chứng cho quan điểm của mình, Nhà phê Lê Trảng Kiều (iên báo Hi Nội số 23 ra ngày 10 thắng 6 năm 1936), cũng đồng quan điểm với Trương Tửu, đã chỉ ra những nét mới lạ, đặc s trong thơ Nguyễn Vỹ. Ông cho rằng: “Người ta công kích ta chỉ chứng rằng ta sống (.) Thơ ông Nguyễn Vỹ đã sống một cách đầy đủ trên các mặt báo (.) Ông Nguyễn ‘Vy ching han, dura lai cho sự xây đắp ấy, một mảnh vôi nhỏ cũng đã là nhiều lắm rồi 25, tr161-162].
Thực ra thì trong lập luận của Lê Tràng Kiều cũng có những sơ hở. 'Nhà phê bình minh chứng cho "sự sống" của thơ Nguyễn Vỹ bằng Tidng qua kéu, Tim gi, là hợp lí nhưng lấy bài Sương rơi làm ví dụ để cải lại việc Lê Ta (Thể Lũ) công kích Tập tho đầu trên báo Phong Hóa thi lai không. Đơn giản là vì Sương rơi không nằm trong Tập thơ đầu. Nha phê bình Trương Tứu, bạn thân thiết và cũng ủng hộ Nguyễn Vỹ ngay từ khi Tập ;hơ đầu mới xuất hiện.
Năm 1938, trong một bài viết về tập Điẫu tan của Chế Lan Viên, Trương Tửu đã liên hệ đến thơ Nguyễn Vỹ. “Tác giả đã rất hảo hứng đề cao: *Tôi đã được sung sướng đọc những bài thơ thâm trim của Nguyễn Vỹ ca hát cảnh nhỡ nhàng đau xót của kể ăn mày trong đêm khuya, cảnh tan vỡ bì đt của giọt sương tỉnh ái, dưới sức tần phá của hơi giỏ bắc, cảnh đổ nát của i thin hữu trên bờ bể” [25,tr. Ở một bài viết công phụ khác Tính sổ mười năm văn học (1930- 1940), đăng trên báo Mùa Gặt Mới, số 2 ngày 30-11-1940 Trương Tima tiếp tục để cao vi thể của Nguyễn Vỹ trong phong trio Tho mei. Ong viet: “Theo 7 ã thường, không đáng chỉ trích.
Điều đáng nói và cần nối là Nguyễn Quân có thành công hay không? Thể thí ' Bảng Bá Lân là công sự đất lực của Nguyễn Vỹ ở tạp chỉ Phổ Thông nên có điều lên nghiền ngẫm và có những nhân định công tâm, xác thực hơn về con người và thơ ca của Nguyễn Vỹ. Nhà văn Thiết Mai viết về thơ Nguyễn Vỹ ở mục Đạc sách: Hoang vu, thơ Nguyễn Vỹ trên tạp chí Sóng đội miễn Nam Tác giả cho rằng: "Nguyễn V đã nếm mùi tân khổ, gian lao.lai ở vào cảnh giao thời của hai thế trong tinh trang bi đất nhất cia lich sử nước nhà, nên Nguyễn Vỹ đã trở thành con người rắn rỏi, yếm thể.ồi đi đến tâm trạng căm him, biém nhạo, khắc khe, chua chất. Nhưng lúc trở lại với bằm tính vốn có, chúng ta thấy ông hiền dịu, đa tỉnh, đa cảm, thiết tha với một đời sống êm đềm.VỀ tài thơ, ta thấy thơ của ông được cấu tạo dễ ding, không gỗ ép.Điều đáng chú ý là ông như muốn đưa những thể mới, có tác dụng gây xúc cảm, có âm điệu du dương, hop tinh để gợi tỉnh và tả chân mạnh hơn. Thể mới được thấy trong các bài thơ: Sương rơi, Mưa rào, Tiếng chuông chủa.Về ý thơ, Nguyễn Vỹ đã có nhiều ý tưởng, nhiều câu văn táo bạo (Hơi người điên, Hai con ché, Trăng- Chó- Ti, ‘Dém trinh.