CHƯƠNG 1: LÝ LUẬN cơ BẢN VỂ PHÂN CÂP QUẢN LÝ HÀNH CHÍNH NHÀ NƯỚC VÀ TỔ CHỨC BỘ MÁY HÀNH CHÍNH cơ SỞ 1. Phân cấp quản lý hành chính Nhà nước l l - ỉ ■M ột sô khái niệm về phán cấp quản lý hành chính Nhà nước Phân cấp quản lý là một yêu cầu tất yếu để quản lý những hệ thống lớn và phức tạp như xã hội hoặc nền kinh tế quốc dân. Trong lịch sử phát triển xã hội, qua tổng kết kinh nghiệm từ lâu, loài người đã biết và thực hiện sự phân cấp quản lý nhưng không có một mô hình chung duy nhất nào, mà tuỳ theo cách thức tổ chức Nhà nước, điều kiện kinh tế, văn hoá, xã hội, lịch sử, tập quán của mỗi nước ở mỗi giai đoạn lịch sử cụ thể mà có những mô hình phân cấp khác nhau. Sau đây là hai quan điểm về phân cấp quản lý hành chính Nhà nước: - Quan điểm 1: Phân cấp quản lý liên quan tới việc phân bổ quyền lực và thẩm quyền của Chính Phủ một cách hợp lý và có hệ thống cho các thể chế thấp hơn nhằm làm cho việc ra quyết định bao trùm lên các lĩnh vực của đời sống, sâu sát với những vấn đề thực tiễn cần phải giải quyết.
Phân cấp quản lý cho phép có sự đại diện rộng rãi hơn của các tầng lớp nhân dân bao gồm các Đảng phái chính trị, tôn giáo, các dân tộc thiểu số hay các bộ tộc khác nhau trong việc ra quyết định có ảnh hưởng tới quyền lợi và sinh mệnh chính trị của mình. Đây cũng chính là một giải pháp quan trọng nhằm thực hiện sự bình đẳng và công bằng xã hội. Phân cấp quản lý sẽ nâng cao năng lực của chính quyền địa phương và các tổ chức tư nhân trong các vùng, miền và các Tỉnh, và có khả năng thực hiện tốt các nhiệm vụ mà trước đây do các Bộ ngành trung ương đảm nhiệm. - Quan điểm 2: Phân cấp quản lý hành chính Nhà nước được hiểu như là sự phân giao ổn đinh và hợp /v quyền hạn, trách nhiệm, nghĩa vụ và lợi ích từ chính quyền trung ương xuống chính quyền địa phương (cấp dưới trực thuộc) nhằm đạt được mục tiêu chung một cách cố hiệu quả nhất.
Đặc trung cơ bản của 3 Âluận oán ^hite ũ kình té' QH^uụẪn Q/ưinự Jôuụ. hẹ thong quan lý được phân cấp là tạo cho mỗi cấp quản lý một phạm vi quyền lục nhat đinh. Trong phạm VI quyên lực đã ctươc phân giao, các cấp có quyền tư chu ban hành các quyết định quản lý phù hợp, cấp trên không có quyền can thiệp mà chỉ có quyền kiểm tra, giám sát theo quy định của pháp luật. Nhu vậy phân cấp quản lý đồng nghĩa với việc uỷ quyền quản lý của Nhà nước cho các cấp dưới (Bộ, Tỉnh, Thành phố, đặc khu kinh tế.) chứ không phải là sự phân chia quyền lực cho cấp dưới.
Khi cơ quan hoặc cá nhân ngưòì lãnh đạo cấp dưới hoạt động sai trái hoặc không có hiệu quả, Nhà nước có thê khiên trách, thay thê nhân sự, điều chỉnh chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của cơ quan và cá nhân đó. Các nguyên tắc phân cấp quản lý hành chính Nhà nước 1. Nguyên tắc tập trung dân chủ, quyền lực Nhà nước là thống nhất Trong toàn bộ hệ thống quản lý hành chính Nhà nước từ trung ương đến địa phương, không có quyền lực Nhà nước ở địa phương tách rời quyền lực Nhà nước trung ương. Sự thống nhất quyền lực Nhà nước, trước hết là sự thống nhất về hệ thống văn bản quy phạm pháp luật, có hiệu lực điều chính toàn bộ hoạt động kinh tế - xã hội, an ninh - quốc phòng.
trên phạm vi cả nước một cách nhất quán và phải được chấp hành nghiêm chỉnh trong cả nước. Sự thống nhất quyền lực Nhà nước trong cơ chế thị trường thể hiện ở việc quản lý Nhà nước bằng pháp luật, bằng hệ thống cơ chế chính sách vĩ mô, tạo hành lang pháp lý cho doanh nghiệp và cá nhân làm ăn, cho các thành phần kinh tế, các tổ chức và cá nhân bình đẳng trước pháp luật. Trung ương toàn quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật để thống nhất thực hiện trong phạm vi cả nước. Tuân thủ nghiêm ngặt sự thống nhất về định lượng, quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế — xã hội, an ninh — quốc phòng, quy hoạch xây dựng đô thị và phát triển các khu công nghiệp, khu chế xuất lớn của quốc gia (như ở Malaixia phân cấp cho chính quyền các tiểu bang quán lý và 4 Ẩ ln ậ n n ă n &htỊ& ÂĨ k in h , iê Qtq n ụ Ẵ n L ị[uinụ toàn quyền định đoạt về đất đai trong khuôn khổ pháp luật do Nhà nước liên bang ban hành.
Tuân thủ nghiêm ngặt quy hoạch, kế hoạch sử dụng, bảo vệ đất đã được Chính Phủ liên bang phê duyệt và sự giám sát chặt chẽ của Chính Phủ liên bang). Sự thống nhất quyền lực Nhà nước còn thể hiện ở chỗ lợi ích của từng địa phưorng phải phù hợp với lợi ích quốc gia. Không vì lợi ích cục bộ mà vi phạm đến lợi ích chung. Công việc do cấp nào giải quyết hiệu quả thì giao nhiệm vụ và thẩm quyên cho cấp đó thực hiện Nguyên tắc này đòi hỏi khi đặt ra một nhiệm vụ nên cân nhắc: Việc này có thật cần thiết hay không? Nếu thực sự cần thiết thì việc đó Nhà nước hay dân làm? Nếu Nhà nước làm thì Trung U'o'ng hay địa phương làm? Nếu địa phương thì giao cho cấp Tỉnh, Huyện hay xã? Những công việc mà địa phương đảm nhiệm thuận lợi và hiệu quả cao hơn thì phân cấp cho các cấp chính quyền địa phương thực hiện.
Trước hết là những việc trực tiếp khai thác nguồn lực tại chỗ và nhũng việc trực tiếp tác động đến quyền lợi của nhân dân địa phương như xây dựng, quản lý quy hoạch, kế hoạch cụ thể; quản lý đất đai; chọn công trình đầu tư xây dựng theo thứ tư ưu tiên; bố trí vồn đầu tư xây dựng cơ bản; thu chi tài chính; tổ chức các dịch vụ công; tổ chức cán bộ. Nhũrm công việc xét thấy cần phân cấp cho địa phương, cho cấp dưới, các cơ quan hành chính Nhà nước trung ương, cơ quan hành chính Nhà nước cấp trên phải hướng dãn giúp đỡ, tạo điều kiện tiến hành phân cấp mạnh mẽ (như việc Chính Phủ đã phân thêm quyền xét duyệt và quyết định dự án đầu tư nước ngoài cho các Tỉnh và thành phố trực thuộc trung ương). Đồng thời qua thực tiễn của việc phân cấp, phát hiện những vấn đề còn hạn chế, những kiến thức còn thiếu của cấp dưới để có kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng, bảo đảm cho các cấp chính quyền địa phương đủ sức thực hiện tốt các nhiệm vụ được giao. 5 J ilt ĨỊft Oilft O'hcLe i t k itth f t tìlạ ttụ ễ n Q fia n ạ /3 ôuự.
Phân cấp phải phù hợp với điều kiện, khả năng quản lý và đặc điểm kinh t ế - xã hội của từng địa phương. Tôn trọng sự khác nhau giữa thành thị và nông thôn về đặc điểm, tính chất phức tạp, trình độ phát triển kinh tế - xã hội, dân trí và năng lực cán bộ.để tính toán mức độ phân công trách nhiệm và phân cấp quản lý phù hợp với thực tế nhằm khai thác lợi thế của các đô thị, nhất là các đô thị lớn. Không bình quân, nhất loạt phân cấp. Xác định rõ những công việc quản lý Nhà nước mà Tỉnh, Huyện, xã làm được thì giao, đ ể không chồng chéo, trùng lắp.
Đã giao việc cho cấp nào làm thì không giao việc cho cấp khác thực hiện trên cơ sở rà soát lại chức năng, nhiệm vụ của từng cấp. Phân cấp thẩm quyền quản lý hành chính Nhà nước gắn chặt với chế độ trách nhiệm của tập thể và cá nhân. Tiến hành phân cấp trọn gói, trong đó tăng cường hướng dẫn, kiểm tra của cấp trên để chính quyền từng cấp tự chịu trách nhiệm quyết định nội dung được phân cấp; đồng thời phân cấp công việc đi liền với điều kiện về tài chính, lực lượng và phương tiện bảo đảm thực thi. Quyền hạn phải đi đôi với trách nhiệm rõ ràng, những việc đã giao cho cấp nào, cấp đó phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Người đứng đầu cơ quan hành chính Nhà nước ở các cấp chính quyền địa phương chịu trách nhiệm trực tiếp về các quyết định của cấp mình và của bản thân trước pháp luật, trước nhân dân và cơ quan hành chính Nhà nước cấp trên. Đồng thời, tăng cường công tác kiểm tra, giám sát của cấp trên, kịp thời uốn nắn những sai lệch và xử lý nghiêm những trường hợp vì lợi ích cục bộ mà làm hại đến lợi ích quốc gia, vi phạm pháp luật, thực hiện việc công khai, dân chủ để nhân dân được biết và giám sát việc thực hiện của các cơ quan hành chính Nhà nước và cán bộ, công chức về nhiệm vụ được giao. Phân cấp quản lý giữa các cấp chính quyền địa phương phải hướng tới tạo môi trường pháp lý, kinh t ế cho việc khuyến khích xã hội hoá để cộng đổng dân cư phát huy tiềm năng thế mạnh, không làm và nghĩ thay việc của họ. 6 ẨLaận nan ^Thạe it kinh, tỉ Qíựuựễn Qfituuj.
Các hình thức phân cấp quản lý hành chính Nhà nước 1. Tản quyền Tản quyền là sự chuyển giao quyền về những trường hợp ra quyết định cụ thể, những chức năng tài chính và quản lý cụ thể bằng các phương tiện hành chính cho các cấp khác nhau, song quyền lực về pháp lý vẫn là của Chính Phủ trung ương. Cốt lõi của nó là các Bộ vãn giữ lại quyền lực đối với những nhiệm vụ then chốt tại cấp trung ương, và chuyển giao các vai trò thực hiện liên quan đến các nhiệm vụ đó xuống các cán bộ nằm tại các cơ quan khu vực của Bộ. Ví dụ, các hoạt động được tản quyền là các hoạt động mà cấp trung ương vì những lý do chính trị, tin rằng chí có cấp trung ương mới kiểm soát được, hoặc nên để cấp trung ương kiểm soát hoặc giám sát chặt chẽ nhung lại cần thực hiện ở cấp khu vực để có thể tiến hành một cách có hiệu quả.
Mức thấp nhất của việc tản quyền này là chuyển giao khối lượng công tác xuống phía dưới. Mức cao hơn liên quan đến khả năng của các nhân viên khu vực có thể giúp cho trung tâm đáp úng tốt hơn các nhu cầu và lợi ích của các công dân.