CHƯƠNG 1: KHÁI QUÁT CHUNG VE CHUYEN GIAO QUYỀN SỬ DỤNG NHAN HIEU TẠI VIỆT NAM ll. Kháiquátvề quyền sử dụng nhãn hiệu 111. Kháiniệm quyền sử dụng nhãn hiệu Pháp luật Viét Nam cũng như pháp luật các quốc gia trên thé giới luôn xác đính sở hữu, quyên sở hữu là vân dé quan trong nhat của phép luật dân sự. Trong nôi dung của quyên sở hữu thì quyền sử dung tài sẵn là một trong những quyền năng quan trọng và có ý ngiĩa thực tê của chủ sở hữu.
Chủ sỡ hữu hoàn toàn có quyền khai thác công dụng, hưởng hoa lợi, lợi tức của tải sản theo cách thức và mục đích sử đụng tải sản theo ý chí của minh: sử đụng hoặc không sử dung tai sản, trực tiếp khai thác công dung tự nhiên của tai sin hoặc dé cho người khác sử dung thông qua các giao dich dân su như cho thuê, cho mượn Tuy nhiên, trong moi trường hợp, việc sử dụng tai sản phải trên nguyên tắc không được làm ảnh hưởng đến lợi ích của Nhà nước, lợi ích công công, quyền va lợi ich hợp pháp của người khác. Thông thường, chủ sở hữu là người có quyền sử dung tài sản (trừ một số trường hợp ngoai 18). Như vậy, dưới góc đô pháp lý, quyên sử dụng chính là “quyển khái thác công dung hướng hoa lợi, lợi tức từ tài sản"* Khai thác công dung của tải sản được hiểu là việc dùng tải sản dé phục vụ nhu câu, sở thích của bản thân hoặc dé khai thác lợi ich kinh tê của tài san Chẳng hạn, sử dụng m ôtô làm phương tiện dé đi lại, đeo nữ trang hay đông hô dé làm dep. Hưởng hoa lợi, lợi tức từ tải sản là việc chủ sở hữu thu nhân các sản vật tư nhién ma tải san mang lại như trái cây, gia súc sinh con, gia cam dé trứng .hoặc thu các khoản lợi từ việc khai thac tai sản như tiên cho thuê nhà, lợi tức cỗ phiêu, lợi tức cho vay.
Việc sử dụng các tài sản là vật tiêu hao, đặc biệt là các vật tiêu hao hết sau mt lân sử đụng như thức an, đô uống, tiêu tiền. cũng đông nghĩa với việc chủ sở hữu sử dung quyên đính đoạt đôi với tài sản. Với tư cách là một loai tài sản đặc biệt, nhãn liệu cũng mang lại cho chủ sở hữu của nó quyền sử đụng đối với nhấn hiệu. Theo đó, chủ sở hữu nhấn hiệu có quyên thực hiện quyên sử dung thông qua một số hành vi như.
gắn nhãn hiệu được bảo hộ lên hàng hóa, bao bi hang hóa, phương tiện kinh doanh, lưu thông, chao ban, quảng * Điều 189 Bộ buat din sự 201% cáo dé bán, tang trữ dé bán hang hóa mang nhấn hiéu được bảo hộ, nhập khẩu hang hóa, dich vu mang nhãn hiệu được bảo hô. Một khi chủ sé hữu nhãn liệu hoàn thành: việc đăng ky bảo hộ nhấn hiéu thi chủ sở hữu nhấn liệu có đây đủ quyền đối với nhấn hiểu đó Nếu như quyền chiếm hữu được xem là một thuộc tính điền hình đối với tai sẵn hữu hình thi quyền sử đụng lại được xem là thuộc tinh căn bản và đặc trưng nhật của tài sản vô hình vì giá tri kinh tế của một tài sản vô hình chỉ thực sư tao ra khi clưúng ta sử dung tai sản vô hình đó trên thực tế. Cũng chính vì quyền sử dụng nhấn. hiệu là một loại tài sản vô hình nên chủ sở hữu nhãn hiệu vừa có thể tự mình sử dụng nhấn hiệu (trừ nhấn hiệu chúng nhận) và đồng thời cũng có thể chuyển giao cho chủ thé khác sử dụng, Do đó, khi xây đụng khái niém về quyền sử dung nhãn hiệu chúng ta phai dựa trên nên tảng quyên SHCN đôi với nhấn hiéu kết hợp với lí thuyết về tai sân vô hinh.
Từ các phân tích trên, có thé rút ra được khái niệm: quyển sử đụng nhấn hiệu là quyển của tổ chức, cá nhân trong việc có thé tư mình khai thác (trừ nhãn hiệu chứng nhận) hoặc cho phép người khác khai thác công ding của nhãn hiệu dé hưởng các lợi ich lanh tế. Đặc điểm quyền sử dụng nhãn hiệu Quyên sử dụng nhén luệu có những đặc điểm cơ bản sau Thứ nhật, quyền sử dụng nhấn hiệu bị giới han trong khuôn khổ sư cho phép của pháp luật ma cụ thể là bị giới hen về mat không gian, về thời gian và về nội dung. Vé không gian, phạm vi lãnh thé chuyên giao quyên sử đụng nhấn hiệu đã được ding ki bao hộ phải phù hợp với phạm vi lãnh thd được ghi trong văn bang bảo hộ được cấp cho nhãn hiệu đó. V ê mặt thời gian, thời hen chuyển giao quyền sử đụng nhấn liệu của một nhãn hiệu không được vượt quá thời gian bảo hô được ghi trong văn bang bảo hộ nhấn liệu chuyên quyền sử dụng, Vé mặt nội dung, quyên sử dụng nhân hiéu chỉ được thực hiện thông qua các hành vi: gắn nhãn hiéu được bảo hộ lên hang hóa, bao bi hàng hóa, phương tiện kinh doanh, phương tiện dich vu, giây tờ giao dich trong hoạt động kinh doanh, lưu thông, chảo bán, quảng cáo dé bán, lưu trữ dé bán hang hoa mang nhãn hiéu được bảo hộ, nhập khẩu hàng hóa, dich vụ mang nhãn hiệu.
được bảo hộ. Thứ hai, khi thực hiện quyền sử dung nhãn hiéu, chủ sở hữu nhãn hiệu có thé sử dụng nhấn hiệu khác với mau nhãn hiệu đã đăng ký, miễn là nó “giữ nguyên tính phân biệt của nhãn hiệu đăng by” thì sẽ “không dẫn tới việc đình chỉ đăng Ip và không thé hạn chế sur bảo hộ đã dành cho nhấn hiệu “ Š Mục đích của điều này là cho phép chủ sở hữu nhấn hiệu tạo ra các thay đổi trong nhấn hiệu ma không làm thay đổi đặc điểm phân biệt của nó, giúp nhấn hiệu có thé thích nghĩ tốt hơn với các yêu. cau tiếp thị và quảng cáo của hàng hóa hoặc dich vụ liên quan. Tuy nhiên, cân phải nhan mạnh rang, sự thay đổi phải nêm ở các yêu tô không co kha năng phân biệt đáng kể, các dâu hiệu được sử dụng trong thực tế và nhãn hiệu da đăng ký phải co ban giống nhau.
Thứ ba, việc thực hiện quyền sử đụng nhấn liệu vừa là quyền vừa là nghĩa vụ của chủ sở hữu nhấn hiệu, có ảnh hưởng trực tiệp đến hiệu lực của GCN ĐKNH. Hau hết các quốc gia đều quy dinh chủ sở hữu nhãn hiệu có nghĩa vụ sử dụng liên tục nhấn liệu. V iệc sử dụng liên tục nhấn hiệu bởi bên nhận chuyển quyền theo hop đẳng chuyển giao quyên sử dung nhãn hiệu cũng được coi là hành vi sử dung nhẫn higu của chủ sở hữu nhãn hiệu. Trong trường hop nhãn liệu không được sử dụng liên tục trong một khoảng thời gian nhất định thiGCN DKNH đó bi cham đút hiệu lực Thứ tư, quyên sử dụng nhãn hiệu của chủ sở hữu nhãn hiệu có tính chat độc quyên Chi có chủ sở hữu nhãn hiệu mới có quyên sử dụng nhãn liệu, cho phép hay ngắn cam người khác sử dung nhãn hiệu của mình Tuy nhiên, tính chất độc quyên nay cũng có tính tương đôi bởi một sô trường hợp ngoại lê, như trong trường hợp sử dung nhãn hiệu không nhằm mục đích thương mai hoặc sử dung nhãn hiéu trung thực.
Chuyển giao quyền sử dụng nhấn hiệu 1. Khái niệm và đặc điểm chuyên giao quyền sử dụng nhấn hiệu Chuyển giao quyền sử dụng hay còn gợi hợp dang là li-x ang Š, là thuật ngữ chung và đa ngiấa bắt nguồn từ tiếng Latinh “Licentia”, có nghĩa là “sự cho phép”, “sự ủy quyền” hoặc “tự do” và luận đang được sử dụng rộng rai trong nhiều ngôn ¥ ‘Tum chiếu Điều 5. C2 của Công ước Paris:„Việc chủ nhin hiệu hing hóa sử nhấn hiệu theo mia. Khác biệt về chỉ tắt nlumg không làm thay đổi tính phận bt của xhần hiệu theo mam đã đượcđăng ly tại Liên mủ: st không din tới việc Gh chỉ đăng ký và không thể hạn chế sư * Luật SETT hiện may sĩ, hạng thuật ngữ “hợp đồng dưuyễn quyền sử đựng” tuy nhiên, trong một số vin bin pháp Mật va trong thục tiến văn còn sử đựng thuật ngỡ “hop đồng lí xăng” ngữ thông dụng trên thé giới như Anh, Pháp, Đức”.
Chuyển giao quyền sử dung nhấn liệu được dé cập sớm nhất tại Điêu6 TM" Công ước Paris: “Trong trưởng hợp luật của một nước thành viên của Liên minh guy đình rằng việc chuyển giao nhãn hiện chi có hiệu lực nếu thực hiện đồng thời với việc chuyển giao cơ sở sản xuất hoặc thương mại có nhẫn hiểu, thi điều kién dit để công nhận hiệu lực của việc chuyển giao đó là bộ phận của cơ sở sản xuất hoặc thương mại nằm trên lãnh thd nước đó cũng được chuyén giao cho người nhận cùng với độc quyên sản xuất hoặc bán hang hóa mang nhãn liệu tại nước đỏ”. Mặc dù không quy dinh cụ thể van dé chuyên giao quyên sử đụng nhãn hiệu nhưng C ông ước đã gián tiếp thừa nhân chủ sở hữu nhấn. hiệu có thé chuyên giao quyền sử dung nhấn hiéu mà minh sở hữu cho người khác Tới những năm 90 của thé ki 20, luệp định TRIPS về các khía canh liên quan tới thương mai của quyền SHTT đã được ký kết. Hiệp định TRIPS có quy định “Các thành viên có thé quy định các điều liện cắp li-xéng và chuyền nhượng quyền sở hữu nhãn hiệu hàng hóa, trong đó không được quy dinh việc cấp li-xăng không tự nguyên đổi với nhãn hiệu hàng hóa và chủ sở hữm nhin hiệu hàng hóa đã đăng ly phải có quyển chuyên nhương quyền sở hit nhãn hiệu hàng hóa hoặc không kèm theo việc chuyén nhượng cơ sở kinh doanh có nhãn hiệu hàng hóa đó “Š Có thé thay, Hiệp định TRIPS không những thừa nhận quyền được chuyên giao quyên sử dụng nhấn liệu của chủ sở hữu nhãn hiệu mà còn cho phép chủ sở hữu được quy định các điều kiện để chuyển giao quyền sử dụng nhấn hiệu.
Như vay, quyền được chuyển giao quyên sử dụng nhấn hiệu cho tổ chức, cá nhân khác của chủ sở hữu nhãn liệu đã được thừa nhận trong Công ước Paris, Hiệp đính TRIPS. Thực biên các cam két của Công ước Paris 1883, Hiệp định TRIPS 1994 thi các quốc gia thành viên trong đó có Việt Nam đã nội luật hóa các quy định nay vào hệ thống pháp luật SHTT của quốc gia, đặc biệt là các quy định về nhần hiệu và chuyển giao quyền sử dụng nhấn hiệu. Một khi chủ sở hữu hoàn thành việc đăng ký bảo hộ nhãn hiệu thi chủ sở hữu đã có quyền SHCN đối với nhấn hiệu.