Hiệu Lực Của Kháng Cáo, Kháng Nghị Theo Thủ Tục Phúc Thẩm Trong Tố Tụng Hình Sự Việt Nam

Luận văn thạc sĩ luật học phân tích hiệu lực của kháng cáo kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự việt nam luận án ts, đánh giá thực trạng, chỉ ra hạn chế, đề

Trường đại học

Đại học Quốc gia Hà Nội

Chuyên ngành

Luật hình sự

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án tiến sĩ

2015

161
0
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN

1.1. Tình hình nghiên cứu trong nước

1.2. Tình hình nghiên cứu ngoài nước

1.3. Những vấn đề còn tồn tại và những vấn đề được tập trung nghiên cứu, giải quyết trong luận án

1.4. Giả thuyết khoa học, cơ sở lí thuyết và phương pháp nghiên cứu

1.5. Kết luận Chương 1

2. CHƯƠNG 2: NHỮNG VẤN ĐỀ LÍ LUẬN VỀ HIỆU LỰC CỦA KHÁNG CÁO, KHÁNG NGHỊ THEO THỦ TỤC PHÚC THẨM TRONG TỐ TỤNG HÌNH SỰ

2.1. Khái niệm hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự

2.2. Cơ sở hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự

2.3. Điều kiện hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự

2.4. Nội dung hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự

2.5. Ý nghĩa hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự

2.6. Kết luận Chương 2

3. CHƯƠNG 3: PHÁP LUẬT TỐ TỤNG HÌNH SỰ VIỆT NAM VỀ HIỆU LỰC CỦA KHÁNG CÁO, KHÁNG NGHỊ THEO THỦ TỤC PHÚC THẨM VÀ THỰC TIỄN THI HÀNH

3.1. Pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam về hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm

3.2. Thực tiễn thi hành pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam về hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm

3.3. Kết luận Chương 3

4. CHƯƠNG 4: YÊU CẦU VÀ GIẢI PHÁP BẢO ĐẢM HIỆU LỰC CỦA KHÁNG CÁO, KHÁNG NGHỊ THEO THỦ TỤC PHÚC THẨM TRONG TỐ TỤNG HÌNH SỰ VIỆT NAM

4.1. Yêu cầu bảo đảm hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự Việt Nam

4.2. Giải pháp bảo đảm hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự Việt Nam

4.3. Kết luận Chương 4

MỞ ĐẦU

KẾT LUẬN

DANH MỤC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC CỦA TÁC GIẢ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Kháng Cáo Kháng Nghị Trong Tố Tụng Hình Sự

Kháng cáo và kháng nghị là những cơ chế pháp lý quan trọng trong tố tụng hình sự Việt Nam, đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của các bên liên quan. Kháng cáo là quyền của các đương sự, trong khi kháng nghị là quyền của Viện kiểm sát nhân dân, nhằm xem xét lại các bản án, quyết định chưa có hiệu lực pháp luật của Tòa án cấp sơ thẩm. Việc hiểu rõ bản chất và hiệu lực của các cơ chế này là vô cùng quan trọng để đảm bảo tính đúng đắn, khách quan và công bằng của quá trình xét xử. Theo tài liệu gốc, việc nghiên cứu đề tài “Hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự Việt Nam” ở cấp độ luận án tiến sĩ luật học có tính cấp thiết cả về lí luận cũng như thực tiễn.

1.1. Bản Chất Pháp Lý Của Kháng Cáo Trong Tố Tụng Hình Sự

Kháng cáo là quyền tố tụng của các chủ thể được quy định trong luật tố tụng hình sự, cho phép họ yêu cầu Tòa án cấp trên trực tiếp xem xét lại bản án hoặc quyết định sơ thẩm khi cho rằng có sai sót, vi phạm pháp luật. Quyền kháng cáo nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người kháng cáo, đồng thời góp phần đảm bảo tính chính xác của bản án, quyết định. Người có quyền kháng cáo bao gồm bị cáo, người bị hại, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến vụ án.

1.2. Vai Trò Của Kháng Nghị Từ Viện Kiểm Sát Trong Tố Tụng Hình Sự

Kháng nghị là một hoạt động tố tụng do Viện kiểm sát nhân dân thực hiện, nhằm kiểm sát tính hợp pháp và có căn cứ của bản án, quyết định sơ thẩm. Khi phát hiện có sai sót, vi phạm pháp luật, Viện kiểm sát có quyền kháng nghị lên Tòa án cấp trên để yêu cầu xem xét lại. Kháng nghị là công cụ quan trọng để đảm bảo pháp chế xã hội chủ nghĩa trong hoạt động xét xử. Viện kiểm sát thực hiện quyền kháng nghị khi có căn cứ cho rằng bản án, quyết định sơ thẩm không đúng pháp luật.

II. Vấn Đề Hiệu Lực Kháng Cáo Kháng Nghị Thách Thức Hiện Nay

Mặc dù kháng cáokháng nghị là những công cụ pháp lý quan trọng, nhưng việc thực thi hiệu lực của chúng trong thực tiễn vẫn còn nhiều thách thức. Tình trạng án tồn đọng, kháng cáo, kháng nghị không hợp lệ, hoặc việc Tòa án cấp phúc thẩm xem xét không đầy đủ nội dung kháng cáo, kháng nghị hợp pháp là những vấn đề nhức nhối. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi của các bên liên quan và làm suy giảm lòng tin vào hệ thống tư pháp. Theo tài liệu gốc, trong thực tiễn thi hành pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam còn tồn tại tình trạng chưa bảo đảm hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm.

2.1. Thực Trạng Kháng Cáo Kháng Nghị Không Hợp Lệ

Một trong những thách thức lớn nhất là tình trạng kháng cáo, kháng nghị không hợp lệ, do vi phạm các điều kiện về hình thức, nội dung hoặc thời hạn. Điều này gây lãng phí thời gian, công sức của các cơ quan tố tụng và làm chậm trễ quá trình giải quyết vụ án. Việc xác định rõ các điều kiện hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị là vô cùng quan trọng để hạn chế tình trạng này. Thời hạn kháng cáo, kháng nghị cần được tuân thủ nghiêm ngặt.

2.2. Tồn Đọng Án Phúc Thẩm Ảnh Hưởng Đến Hiệu Lực

Tình trạng tồn đọng án tại Tòa án cấp phúc thẩm là một vấn đề nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị. Khi thời gian giải quyết vụ án kéo dài, quyền lợi của các bên liên quan không được đảm bảo kịp thời, gây bức xúc trong dư luận. Cần có các giải pháp đồng bộ để nâng cao năng lực giải quyết án của Tòa án cấp phúc thẩm. Thẩm quyền của Tòa án cấp phúc thẩm cần được xác định rõ ràng.

III. Cách Xác Định Thời Hạn Kháng Cáo Kháng Nghị Chuẩn Xác

Việc xác định chính xác thời hạn kháng cáo, kháng nghị là yếu tố then chốt để đảm bảo hiệu lực của các quyền này. Pháp luật quy định cụ thể về thời hạn kháng cáo, kháng nghị đối với từng đối tượng và từng loại vụ án. Tuy nhiên, trong thực tiễn, việc áp dụng các quy định này vẫn còn nhiều vướng mắc, dẫn đến tranh chấp về hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị. Cần có hướng dẫn chi tiết và thống nhất để đảm bảo áp dụng pháp luật một cách chính xác. Theo tài liệu gốc, pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam hiện hành chưa quy định hợp lí thời điểm bắt đầu tính thời hạn kháng cáo, kháng nghị.

3.1. Quy Định Về Thời Hạn Kháng Cáo Cho Đương Sự

Thời hạn kháng cáo cho các đương sự được quy định cụ thể trong luật tố tụng hình sự, thường là 15 ngày kể từ ngày tuyên án (đối với người có mặt tại phiên tòa) hoặc kể từ ngày nhận được bản án (đối với người vắng mặt). Việc tính thời hạn kháng cáo cần căn cứ vào ngày, tháng, năm cụ thể để tránh sai sót. Người có quyền kháng cáo cần nắm rõ quy định này để bảo vệ quyền lợi của mình.

3.2. Thời Hạn Kháng Nghị Của Viện Kiểm Sát Nhân Dân

Thời hạn kháng nghị của Viện kiểm sát nhân dân thường dài hơn so với thời hạn kháng cáo của đương sự, nhằm đảm bảo Viện kiểm sát có đủ thời gian nghiên cứu hồ sơ và đưa ra quyết định kháng nghị. Thời hạn kháng nghị thường là 15 ngày hoặc 30 ngày kể từ ngày tuyên án. Kiểm sát viên cần nắm vững quy định này để thực hiện quyền kháng nghị một cách kịp thời.

IV. Thủ Tục Kháng Cáo Kháng Nghị Hướng Dẫn Chi Tiết

Việc thực hiện đúng thủ tục kháng cáo, kháng nghị là điều kiện tiên quyết để đảm bảo hiệu lực của các quyền này. Thủ tục kháng cáo, kháng nghị bao gồm nhiều bước, từ việc làm đơn, nộp đơn, đến việc Tòa án cấp sơ thẩm tiếp nhận và chuyển hồ sơ lên Tòa án cấp phúc thẩm. Bất kỳ sai sót nào trong thủ tục đều có thể dẫn đến việc kháng cáo, kháng nghị bị coi là không hợp lệ. Theo tài liệu gốc, pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam hiện hành chưa quy định rõ các quyết định sơ thẩm là đối tượng của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm.

4.1. Các Bước Trong Thủ Tục Kháng Cáo Của Đương Sự

Thủ tục kháng cáo của đương sự bao gồm các bước sau: (1) Làm đơn kháng cáo, trong đó nêu rõ lý do và yêu cầu kháng cáo; (2) Nộp đơn kháng cáo tại Tòa án cấp sơ thẩm; (3) Tòa án cấp sơ thẩm tiếp nhận đơn và thông báo cho các bên liên quan; (4) Tòa án cấp sơ thẩm chuyển hồ sơ vụ án và đơn kháng cáo lên Tòa án cấp phúc thẩm. Đơn kháng cáo phải đáp ứng các yêu cầu về hình thức và nội dung theo quy định.

4.2. Quy Trình Thực Hiện Kháng Nghị Của Viện Kiểm Sát

Thủ tục kháng nghị của Viện kiểm sát bao gồm các bước sau: (1) Kiểm sát viên nghiên cứu hồ sơ vụ án và phát hiện sai sót, vi phạm pháp luật; (2) Viện kiểm sát ban hành quyết định kháng nghị; (3) Quyết định kháng nghị được gửi đến Tòa án cấp sơ thẩm; (4) Tòa án cấp sơ thẩm thông báo cho các bên liên quan; (5) Tòa án cấp sơ thẩm chuyển hồ sơ vụ án và quyết định kháng nghị lên Tòa án cấp phúc thẩm. Quyết định kháng nghị phải nêu rõ căn cứ pháp lý và lý do kháng nghị.

V. Hậu Quả Pháp Lý Khi Kháng Cáo Kháng Nghị Có Hiệu Lực

Khi kháng cáo, kháng nghịhiệu lực, nó sẽ làm phát sinh các hậu quả pháp lý quan trọng, ảnh hưởng đến quá trình giải quyết vụ án. Bản án, quyết định sơ thẩm chưa có hiệu lực thi hành, và Tòa án cấp phúc thẩm có trách nhiệm xem xét lại vụ án. Phạm vi xem xét của Tòa án cấp phúc thẩm bị giới hạn bởi nội dung kháng cáo, kháng nghị, trừ một số trường hợp đặc biệt. Theo tài liệu gốc, pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam hiện hành chưa quy định đầy đủ các trường hợp Tòa án cấp phúc thẩm xem xét và quyết định ngoài phạm vi kháng cáo, kháng nghị.

5.1. Tạm Đình Chỉ Thi Hành Án Khi Có Kháng Cáo Kháng Nghị

Khi có kháng cáo, kháng nghị hợp lệ, bản án, quyết định sơ thẩm sẽ bị tạm đình chỉ thi hành, trừ một số trường hợp đặc biệt theo quy định của pháp luật. Việc tạm đình chỉ thi hành án nhằm đảm bảo quyền lợi của các bên liên quan trong quá trình xem xét lại vụ án. Chấp hành viên phải tuân thủ quy định về tạm đình chỉ thi hành án.

5.2. Phạm Vi Xét Xử Phúc Thẩm Bị Giới Hạn Bởi Kháng Cáo Kháng Nghị

Tòa án cấp phúc thẩm chỉ xem xét lại những vấn đề được nêu trong kháng cáo, kháng nghị, trừ trường hợp phát hiện có sai sót nghiêm trọng về thủ tục tố tụng hoặc có căn cứ cho rằng bản án sơ thẩm đã bỏ lọt tội phạm hoặc người phạm tội. Việc giới hạn phạm vi xét xử phúc thẩm nhằm đảm bảo tính ổn định của bản án sơ thẩm và tránh kéo dài quá trình tố tụng. Thẩm phán cần tuân thủ quy định về phạm vi xét xử phúc thẩm.

VI. Giải Pháp Nâng Cao Hiệu Lực Kháng Cáo Kháng Nghị Trong Thực Tiễn

Để nâng cao hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị trong thực tiễn, cần có các giải pháp đồng bộ, từ việc hoàn thiện pháp luật, nâng cao năng lực của các cơ quan tố tụng, đến việc tăng cường công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội và người dân để đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của mọi người được bảo vệ một cách tốt nhất. Theo tài liệu gốc, cần có các giải pháp bảo đảm hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự Việt Nam.

6.1. Hoàn Thiện Pháp Luật Về Kháng Cáo Kháng Nghị

Cần rà soát, sửa đổi, bổ sung các quy định của pháp luật về kháng cáo, kháng nghị để đảm bảo tính minh bạch, rõ ràng và phù hợp với thực tiễn. Cần quy định chi tiết về các điều kiện hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị, thủ tục kháng cáo, kháng nghị, và hậu quả pháp lý của việc kháng cáo, kháng nghịhiệu lực.

6.2. Nâng Cao Năng Lực Của Các Cơ Quan Tố Tụng

Cần tăng cường đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ cho các cán bộ, công chức trong các cơ quan tố tụng, đặc biệt là các thẩm phán, kiểm sát viên, điều tra viên, để họ nắm vững các quy định của pháp luật và có đủ năng lực giải quyết các vụ án một cách nhanh chóng, chính xác và công bằng. Cần đầu tư cơ sở vật chất, trang thiết bị cho các cơ quan tố tụng để nâng cao hiệu quả hoạt động.

08/06/2025
Luận văn thạc sĩ hiệu lực của kháng cáo kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm trong tố tụng hình sự việt nam luận án ts luật 62 38 40 01

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN 1. Tình hình nghiên cứu trong nước Trong khoa học luật tố tụng hình sự Việt Nam có nhiều công trình nghiên cứu về phúc thẩm ở các cấp độ khác nhau. Tuy nhiên, vấn đề hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm chưa được nghiên cứu trực tiếp ở tất cả các cấp độ. Mặc dù vậy, một số khía cạnh pháp lí liên quan đến hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm đã được đề cập một cách gián tiếp trong một số công trình nghiên cứu.

Về điều kiện hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm Trong khoa học luật tố tụng hình sự Việt Nam có một số công trình nghiên cứu đề cập một cách gián tiếp điều kiện hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm như: Đề tài nhánh “Cơ sở lí luận và thực tiễn của việc đổi mới thủ tục xét xử phúc thẩm vụ án hình sự theo yêu cầu cải cách tư pháp” của tác giả Đặng Quang Phương, thuộc đề tài nghiên cứu khoa học cấp nhà nước “Những vấn đề lí luận và thực tiễn của việc đổi mới thủ tục tố tụng hình sự đáp ứng yêu cầu cải cách tư pháp” do tác giả Lê Hữu Thể chủ nhiệm [62, tr. 36]; sách chuyên khảo “Những vấn đề lí luận và thực tiễn cấp bách của việc đổi mới thủ tục tố tụng hình sự đáp ứng yêu cầu cải cách tư pháp” do các tác giả Lê Hữu Thể, Đỗ Văn Đương và Nguyễn Thị Thuỷ đồng chủ biên [73, tr. Các công trình nghiên cứu nói trên đã đề cập sự hợp pháp của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm. Sự hợp pháp của kháng cáo, kháng nghị là điều kiện phát sinh hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm.

Kết quả nghiên cứu này được tác giả luận án kế thừa khi phân tích điều kiện hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm. 11 z Về nội dung hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm Trong khoa học luật tố tụng hình sự Việt Nam có một số công trình nghiên cứu đề cập một cách gián tiếp nội dung hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm. Nội dung thứ nhất: kháng cáo, kháng nghị phát sinh việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm Các công trình nghiên cứu đề cập một cách gián tiếp hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phát sinh việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm như: bài tạp chí “Bàn về tính chất của phúc thẩm” của tác giả Phan Thanh Mai [49, tr. 41-45]; đề tài nhánh “Cơ sở lí luận và thực tiễn của việc đổi mới thủ tục xét xử phúc thẩm vụ án hình sự theo yêu cầu cải cách tư pháp” của tác giả Đặng Quang Phương, thuộc đề tài nghiên cứu khoa học cấp nhà nước “Những vấn đề lí luận và thực tiễn của việc đổi mới thủ tục tố tụng hình sự đáp ứng yêu cầu cải cách tư pháp” do tác giả Lê Hữu Thể chủ nhiệm [62, tr.

55]; các sách: “Một số vấn đề về luật tố tụng hình sự” của tác giả Võ Thọ [74, tr. 145], “Tội phạm học, luật hình sự và luật tố tụng hình sự Việt Nam” của Viện nghiên cứu Nhà nước và Pháp luật [117, tr. 501], “Tính độc lập của Toà án - Nghiên cứu pháp lí về các khía cạnh lí luận, thực tiễn ở Đức, Mỹ, Pháp, Việt Nam và các kiến nghị đối với Việt Nam” của tác giả Tô Văn Hoà [17, tr. Các công trình nghiên cứu nói trên đã đề cập sự phát sinh trình tự phúc thẩm, sự phân cấp thẩm quyền xét xử phúc thẩm và thẩm quyền của Toà cấp phúc thẩm trong việc xem xét lại mặt sự việc cũng như mặt pháp luật của vụ án.

Kết quả nghiên cứu này được tác giả luận án kế thừa khi phân tích hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm phát sinh việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp cao hơn, cấp xét xử thứ hai đồng thời là cấp xét xử cuối cùng. Nội dung thứ hai: kháng cáo, kháng nghị giới hạn việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm 12 z Các công trình nghiên cứu đề cập giới hạn việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm trong giới hạn xét xử sơ thẩm như: các luận án: “Thẩm quyền của Toà án các cấp theo luật tố tụng hình sự Việt Nam” của tác giả Nguyễn Văn Huyên [37, tr. 96], “Nguyên tắc hai cấp xét xử trong tố tụng hình sự Việt Nam” của tác giả Vũ Gia Lâm [39, tr. 120]; sách “Thủ tục phúc thẩm trong luật tố tụng hình sự Việt Nam” của tác giả Đinh Văn Quế [63, tr.

8]; các bài tạp chí: “Về chức năng của Toà phúc thẩm” của tác giả Phan Huy Xương [121, tr. 21], “Hoàn thiện quy định của BLTTHS về nhiệm vụ, quyền hạn và trách nhiệm của Viện kiểm sát trong giai đoạn xét xử phúc thẩm các vụ án hình sự” của tác giả Nguyễn Huy Tiến [77, tr. 71, 72], “Mối quan hệ giữa phạm vi xét xử sơ thẩm và giới hạn kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm” của tác giả Trần Đức Dương [11, tr. 21-23], “Xác định chức năng, nhiệm vụ, thẩm quyền của Toà án trong tố tụng hình sự đáp ứng yêu cầu cải cách tư pháp” của tác giả Trần Văn Độ [13, tr.

27], “Quyền sửa bản án sơ thẩm theo hướng không có lợi cho bị cáo về phần hình sự của Toà án cấp phúc thẩm” của tác giả Vũ Gia Lâm [42, tr. 46], “Một số vướng mắc trong thực tiễn áp dụng BLTTHS năm 2003 ở giai đoạn xét xử phúc thẩm và kiến nghị sửa đổi, bổ sung” của tác giả Phan Văn Sơn [70, tr. 58], “Hoàn thiện một số quy định của BLTTHS năm 2003 về xét xử phúc thẩm” của tác giả Thái Chí Bình [6, tr. 64-65], “Một số vấn đề về hoàn thiện thủ tục xét xử phúc thẩm theo yêu cầu cải cách tư pháp” của tác giả Lê Hữu Thể [72, tr.

Các công trình nghiên cứu nói trên đã đề cập mối quan hệ giữa thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm với giới hạn xét xử sơ thẩm. Các công trình nghiên cứu đề cập giới hạn việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm trong phạm vi kháng cáo, kháng nghị như: luận án “Nguyên tắc hai cấp xét xử trong tố tụng hình sự Việt Nam” của tác giả Vũ Gia Lâm [39, tr. 120]; bài tạp chí: “Phạm vi xét xử phúc thẩm về hình sự và 13 z quyền sửa bản án sơ thẩm” của tác giả Vũ Gia Lâm [41, tr. Các công trình nghiên cứu nói trên đã đề cập việc Toà án cấp phúc thẩm không được xem xét và quyết định ngoài phạm vi kháng cáo, kháng nghị.

Các công trình nghiên cứu đề cập giới hạn việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm theo hướng kháng cáo, kháng nghị như: các luận án: “Thẩm quyền của Toà án các cấp theo luật tố tụng hình sự Việt Nam” của tác giả Nguyễn Văn Huyên [37, tr. 106], “Phúc thẩm trong tố tụng hình sự” của tác giả Nguyễn Đức Mai [48, tr. 45, 46], “Nguyên tắc hai cấp xét xử trong tố tụng hình sự Việt Nam” của tác giả Vũ Gia Lâm [39, tr. 87]; sách “Thủ tục phúc thẩm trong luật tố tụng hình sự Việt Nam của tác giả Đinh Văn Quế” [63, tr.

112]; các bài tạp chí: “Thế nào là làm xấu hơn tình trạng của bị cáo trong xét xử phúc thẩm?” của tác giả Nguyễn Đức Mai [47, tr. 14-17], “Bàn về nguyên tắc không làm xấu hơn tình trạng của bị cáo” của tác giả Phan Thanh Mai [50, tr. 56-59], “Một số vấn đề về sửa bản án sơ thẩm khi xét xử phúc thẩm theo BLTTHS năm 2003” của tác giả Đinh Văn Quế [64, tr. 12, 13], “Bàn thêm về kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm vụ án hình sự” của tác giả Đinh Văn Quế [65, tr.

29, 30, 31], “Tiếp tục hoàn thiện các quy định của BLTTHS về xét xử phúc thẩm” của tác giả Trần Công Phàn [60, tr. 16, 17], “Toà án cấp phúc thẩm áp dụng điều khoản của BLHS về tội nặng hơn - những vấn đề lí luận và thực tiễn” của tác giả Đinh Văn Quế [66, tr. 15-19], “Án treo - vướng mắc về thẩm quyền xét xử phúc thẩm theo quy định tại Điều 249 BLTTHS” của tác giả Nguyễn Vĩnh [118, tr. 11, 24], “Một số vấn đề về kháng cáo bổ sung làm xấu hơn tình trạng của bị cáo” của tác giả Nguyễn Đình Huề [34, tr.

18-20], “Hoàn thiện một số quy định của BLTTHS về xét xử phúc thẩm theo tinh thần cải cách tư pháp” của tác giả Nguyễn Văn Trượng [104, tr. 5, 6, 8, 9, 10], “Một số vấn đề về phạm vi xét xử và quyền hạn của hội đồng xét xử phúc thẩm vụ án hình sự” của tác giả Vũ Gia Lâm 14 z [40, tr. 11-14], “Bàn về quyền kháng cáo, kháng nghị và xét xử phúc thẩm theo hướng tăng nặng đối với bị cáo” của tác giả Nguyễn Văn Trượng [105, tr. 35-42], “Một số ý kiến về bổ sung, thay đổi và rút kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm hình sự” của tác giả Ngô Thanh Xuyên [120, tr.

14-16], “Toà án cấp phúc thẩm huỷ án sơ thẩm để xét xử lại theo hướng có tội - những vấn đề lí luận và thực tiễn” của tác giả Đinh Văn Quế [67, tr. 23], “Một số vấn đề về hoàn thiện thủ tục xét xử phúc thẩm theo yêu cầu cải cách tư pháp” của tác giả Lê Hữu Thể [72, tr. Các công trình nghiên cứu nói trên đã đề cập việc Toà án cấp phúc thẩm không được làm xấu hơn tình trạng của bị cáo nếu không có kháng cáo hoặc kháng nghị theo hướng không có lợi cho họ. Kết quả nghiên cứu của các công trình nói trên được tác giả luận án kế thừa khi phân tích hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị giới hạn việc thực hiện thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm theo giới hạn xét xử sơ thẩm, phạm vi và hướng kháng cáo, kháng nghị.

Ngoài ra, trước năm 1975 ở miền Nam đã xuất hiện một số công trình nghiên cứu có nội dung liên quan trực tiếp đến hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm như: sách “Nhiệm vụ của Chánh thẩm Toà hình” của tác giả Nguyễn Văn Lượng, Lê Tài Triển và Trần Thúc Linh (dành 7 trang trong tổng số 345 trang đề cập hiệu lực của kháng cáo, kháng nghị phúc thẩm với tiêu đề “Hiệu lực chuyển quyền (phó thẩm)”) [46, tr.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu có tiêu đề Hiệu Lực Kháng Cáo và Kháng Nghị Trong Tố Tụng Hình Sự Việt Nam cung cấp cái nhìn sâu sắc về quy trình kháng cáo và kháng nghị trong hệ thống tố tụng hình sự tại Việt Nam. Tài liệu này không chỉ giải thích các khái niệm cơ bản mà còn phân tích các quy định pháp lý liên quan, giúp người đọc hiểu rõ hơn về quyền lợi và nghĩa vụ của các bên liên quan trong quá trình tố tụng.

Đặc biệt, tài liệu mang lại lợi ích cho những ai đang tìm hiểu về pháp luật hình sự, từ sinh viên luật đến các chuyên gia pháp lý, bằng cách cung cấp thông tin chi tiết và thực tiễn áp dụng. Để mở rộng kiến thức của bạn về các khía cạnh khác trong tố tụng hình sự, bạn có thể tham khảo thêm tài liệu Luận văn thạc sĩ luật học tranh tụng tại phiên toà sơ thẩm hình sự và thực tiễn tại tand thành phố vĩnh yên tỉnh vĩnh phúc, nơi phân tích sâu về quy trình tranh tụng tại phiên tòa. Ngoài ra, tài liệu Luận văn thạc sĩ luật học thủ tục tranh luận tại phiên toà hình sự sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về các thủ tục tranh luận trong tố tụng hình sự. Cuối cùng, tài liệu Luận văn thạc sĩ luật học nguyên tắc bảo đảm quyền bào chữa của người bị buộc tội trong tố tụng hình sự việt nam sẽ cung cấp cái nhìn toàn diện về quyền bào chữa, một yếu tố quan trọng trong hệ thống pháp luật. Những tài liệu này sẽ giúp bạn mở rộng hiểu biết và nâng cao kiến thức về lĩnh vực tố tụng hình sự tại Việt Nam.