ế cio trinn 16 cx LB CHOAT DONG VUI CHOI CHO TRE MAM NON Chương PHƯƠNG PHÁP HƯỚNG DẪN TRÒ CHƠI Ở TRƯỜNG MẦM NON 1. TRÒ CHƠI GIÁ BỘ* 1. Khái niệm Như đã trình bày trên đây, chơi là hoạt động đặc trưng của trẻ em lứa tuổi mầm non. Mầm mống của chơi được nảy sinh rất sớm ~ ngay từ tuổi ấu nhì.
Trong hoạt động với thế giới dé vat, được sự hướng dất của người lớn, trẻ tiếp thu, lĩnh hội phương thức sử dụng đồ vật. Cans tiếp xúc nhiều với đổ vật, cách sử dụng đổ vật, đồ chơi càng trở nên phong phú và mang tính khái quát. Nhờ tính khái quát về cach sit dung ‹ đổ dùng, đổ chơi mà đứa trẻ thực hiện được những hành động tượng trưng (giả bộ) — trò chơi xuất hiện. Thoạt đầu chỉ là những hành độn§ mô phỏng một việc làm liên quan trực tiếp đến cuộc sống của trẻ hoặt những việc làm của người khác mà trẻ quan sát được (cho bé an, cho ex bé ngủ.) sau dẫn trẻ mô phỏng nhiều việc làm theo một vai (ngÈẺ nghiệp) nào đó trong xã hội (vai bác sĩ, vai người mẹ, vai chú lái Xe: Như vậy, có thể hiểu trò chơi giả.
bộ là trò chơi mà trẻ mô phŠnễ những hành động, uiệc lam nào đó của nguồi lớn trong xã hội GEề như thái d va cáo mốt quan hệ sẽ hội của họ bằng những công © tượng trưng trong hoàn cảnh tưông tượng của trẻ. Giáo trình TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG VUI CHƠI CHO TRẺ MẦM NON Be ⁄ mg 2. Sự hình thành và phát triển trò chơi giả bộ của trẻ em. lứa tuổi mầm non 2.
Từ hoạt động uới đồ uật đến sự xuất hiện trò chơi giả bộ Ngay từ những tháng đầu tiên của cuộc đời, cháu bé đã rất thích thú với những dai lụa nhiều màu sắc, biết lắng nghe tiếng rung của. cái xúc xắc hay vươn theo quả bóng lăn trước mặt. Khi lẫm chẫm biết. đi, hễ vớ được cái gì là loay hoay đùa nghịch với cái đó (tháo ra, lắp vào, đập, gõ, ném.), hễ gặp một đổ vật nào là tìm cách bắt chước người lớn sử dụng nó.
Nhờ sự bắt chước đó mà hành động với đổ vật được dẫn hình thành ở trẻ. Trong quá trình hành động với đồ vật, trẻ lĩnh hội trước hết sơ đổ khái quát của hành động có liên quan tới ý. nghĩa xã hội của nó (ý nghĩa hành động). Sau đó trẻ dần dần gắn từng.
thao tác riêng lẻ với hình dạng tự nhiên của đồ vật và hoàn cảnh thực. hiện các hành động với đổ vật ấy (mặt kĩ thuật của hành động). Từ tính chất hai mặt và việc lĩnh hội không đồng thời hai mặt đó của hành động với dé vat, nảy sinh hai hoạt động khác nhau. Một là hoạt.
động thực hành có tính chất thực dụng mà nội dung chủ yếu là việc thực hiện các thao tác chịu sự quy định bởi cấu tạo của đồ vật. Hai là hoạt động với ý nghĩa của đổ vật, với sơ đổ khái quát cách sử dụng. chúng trong các tình huống ngày một đa dạng hơn. Những hành động.
với đồ vật của trẻ nhỏ (tuổi ấu nhì) theo E.V,Zvorughina là tiền để hình thành hành động chơi. Mặc dù trong những hành động này ít nhiều có tính giả bộ : giả bộ uống sữa, giả bộ nghe điện thoại. bản chất của nó vẫn là hành động khám phá - lĩnh hội cách thức hành động, học cách sử dụng đồ vật : đập bóng xuống sàn thấy bóng nảy cao ; khểu. bóng lăn trong gầm giường bằng que.
Trong những trường hợp như: vậy, động cơ hành động của trẻ chính là kết quả mà hành động đó. Càng tiếp xúc với nhiều người và thế giới đổ vật, kinh nghiệm mà trẻ có được trong việc sử dụng đổ chơi và đổ dùng sinh hoạt àng trở nên phong phú và ngày càng mang tính khái quát. Trẻ học được ngày càng nhiều cách sử dụng đồ chơi, đổ dùng theo chức năng. mà xã hội quy ước và dem những hành động ấy vào trong trò chơi của ZB Giáo trình TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG VÚI CHƠI CHO TRẺ MẮM NON thôi thúc bằng việc thực hiện các hành động nhằm những mục đích mà trẻ tự tưởng tượng ra chứ không phải kết quả cụ thể nào cả.
2Zvorughina gọi đó là đính ước lệ của'trò chơi, vì cho rằng nó thực sự hình thành vào năm lên ba khi trẻ ý thức được rằng những gì chúng làm được trong khi chơi chỉ là giả bộ. Tức là trò chơi giả bộ xuất hiện. ‘Theo ba, trong những trò chơi này, trẻ không đơn thuần bất chước những hành động công cụ riêng lẻ mà chúng mô phỏng sự việc nào đó có nội dung, có ý nghĩa nhất định. Tuy nhiên, ở lứa tuổi ấu nhỉ, thường khó phân biệt lúc nào thì trẻ chơi nghịch với đồ vật, lúc nào thì trẻ đang giả bộ làm cái gì đó.
Ví du, cùng “chải đầu cho búp bê” nhưng chúng làm động tác chải đầu với cái lược thật — cháu đang chơi (nghịch) với cái lược - đây là hành động công cụ. Trong trường hợp khác, cháu có thể thay cái lược bằng cái que, cái bút, thậm chí bằng cái lược tưởng tượng - cháu đang chơi chi đầu — trò chơi giả bộ. Đó là sự phát triển về chất trong sự phát triển của trẻ so với trò chơi nghịch trước đây - khả năng sử dụng vật thay thế trong khi hành động. Theo E, I Fratkina, chỉ khi nào công cụ mà trẻ sử dụng để thực hiện hành động có thể được thay thế một cách linh hoạt bằng những đồ vật khác thì lúc ấy trò chơi giả bộ mới thực sự ra đời.
Theo kết quả nghiên cứu của Vụ Giáo dục mẫm non, dưới sự chủ trì của tiến sĩ Nguyễn Thị Thanh Hà, trong điều kiện hiện nay ở nước ta, đa số trẻ ở độ tuổi 24 ~ 27 tháng bắt đầu chơi những trò chơi giả bộ đầu tiên — trò chơi phản ánh sinh hoạt. Sự phát triển của trò chơi giả bộ Sau khi xuất hiện, trò chơi giả bộ trải qua hai giai đoạn phát triển. Giai đoạn 1 : Trò chơi phản ánh sinh hoạt~ dạng đơn giản của trẻ chơi giả bộ. Trong giai đoạn này, những trò chơi giả bộ của trẻ chủ.yết là mô phỏng hiện thực trong phạm vỉ sinh hoạt hằng ngày của trẻ.
ˆ Giai đoạn 2: Trò chơi đóng vai theo chủ để - dạng hoàn chỉnh vi trò chơi giả bộ. Trong giai đoạn này, những trò chơi giả bộ của trẻ phỏng lại các mắng hiện thực của cuộc sống người lớn trong xã hị bằng việc nhập vào các vai để hành động giống như người lớn thết 'Giáo trình TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG VUI CHOI CHO TRE MAM NON. Cm Bước chuyển biến giữa hai giai đoạn này, theo TS Nguyễn Thị Thanh Hà, có thể diễn ra vào những tháng cuối năm ba tuổi. Sự khác nhau cơ bản giữa hai giai đoạn phát triển của trò chơi giả bộ là : ~ Ở trò chơi phản ánh sinh hoạt, vai chơi chưa rõ ràng ; khi chơi trẻ chưa thiết lập mối quan hệ với người khác ~ nhóm chơi ; chủ để.
chơi chưa rõ ràng. ~ Ở trò chơi đóng vai theo chủ để, vai chơi, chủ để chơi rõ ràng ; mối quan hệ chơi được thiết lập. Mức độ tượng trưng của các hành động chơi và khả năng sử dụng vật thay thế trong khi chơi phát triển hơn. Trong đó khả năng thực hiện những hành động vai (hành động trẻ thực hiện khi đóng vai người khác trong trò chơi) được coi là tiêu chí cơ bản để xác định trò chơi giả bộ của trẻ ở giai đoạn phát triển nào.
Theo kết quả nghiên cứu của nhiều nhà khoa học Việt Nam, khả năng, này chưa hình thành ở trẻ dưới 30 tháng tuổi. Như vậy, trò chơi phản ánh sinh hoạt là trò chơi đặc trưng của trẻ em dưới ba tuổi (tuổi ấu nhì), trò chơi đóng vai theo chủ để là trò chơi đặc trưng, (trung tâm) của trẻ mẫu giáo. Ở trò chơi phản ánh sinh hoạt, trẻ thường mô phỏng lại một việc làm nào đó có liên quan đến chính cuộc sống của trẻ, liên quan đến những gì trẻ đã trải qua, đã chứng kiến. “cho em ăn”, “tắm cho em”, "cho em ngủ”, “cho em uống thuốc”.
Trẻ thường chơi một mình, chơi bên cạnh bạn, mỗi trẻ chơi theo ý tưởng của riêng mình (do trẻ tự tưởng tượng ra) với ngôn ngữ và cảm xúc của riêng mình. Đứng xa quan sát một góc chơi của trẻ, ta nghe như trẻ đang rì rầm trao đổi, bro chuyện với nhau. Lại gần mới thấy “ông nói gà, bà nói vit”. Thì ra trẻ đang nói chuyện với đổ chơi của mình về một công việc nào đó mà.
trẻ đang thực hiện trong tưởng tượng : Thu Hiển vừa mặc áo cho búp. 2ê, vừa dỗ dành : Ngoan nào ! Chị mặc áo kẻo lạnh ; Minh Hằng đang. vừa “bón cháo” cho búp bê, vừa chép chép miệng “Ngon quá, ngon quá” ; Héng Anh dang “bồng em ngủ”, vừa bồng vừa nựng em : “Ngủ ngoan :hị yêu nào P'„. Được sự hướng dẫn của cô giáo, trẻ dẫn dân quan tâm.
Tến trò chơi của bạn, chơi cùng bạn. nhu cầu hợp tác cùng chơi với. ZB Giáo trình TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG VUI CHƠI CHO TRẺ MẦM NON __ | Vào tuổi mẫu giáo, nhờ vốn hiểu biết của trẻ trở nên phong mái những trò chơi phản ánh sinh hoạt của trẻ ngày càng phong phú và nội dung ngày càng mở rộng, nhu cầu được sống và làm việc như người. lớn trở nên bức thiết ~ trò chơi đóng vai theo chủ để xuất hiện.
Thoạt đầu vai chơi của trẻ còn mờ nhạt : Trẻ hành động theo một vai nào đó. mà mình thích nhưng chưa tự nhận là mình đang đóng vai gì. Hỏi một đứa trẻ đang “cho em ăn” hay đang “cầm vô lăng” đưa qua đưa lại là đang làm gì trẻ thường trả lời tên việc làm mà trẻ đang thực hiện “con. đang cho em ăn”, “con đang lái xe" chứ chưa nhận là mình đang “làm.
mẹ” hay là “chú lái xe”. Nhưng tình trạng này nhanh chóng chuyển sang giai đoạn phát triển mới, trẻ biết nhận vai (“con làm mẹ”, là “chú lái xe", “con là bác sĩ”) và hành động phù hợp với vai mà trẻ nhận. Lúc này trò chơi đóng vai theo chủ để mới ở dạng chính thức của nó. Lúc đầu, chủ để chơi, nội dung chơi còn đơn giản, ít ỏi xoay quanh cuộc sống gần gũi hằng ngày của trẻ (trò chơi “mẹ con”, “bác sĩ”.) ; trò chơi vẫn còn mang tính chất chơi một mình, chơi bên cạnh bạn với những hành động đặc trưng của vai mà trẻ nhận (Ví dụ, vai mẹ : cho em ăn, cho em bé ngủ ; vai bác sĩ : khám cho em, tiêm cho em.