Giáo trình âm nhạc căn bản: Hướng dẫn chi tiết cho người học mới bắt đầu

Giáo trình về âm nhạc căn bản, biên soạn theo chương trình đào tạo chuẩn, hệ thống hóa kiến thức từ cơ bản đến nâng cao., phục vụ nghiên cứu và ứng dụng thực tiễn

Người đăng

Ẩn danh
64
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Khám phá toàn diện về một giáo trình âm nhạc căn bản

Một giáo trình âm nhạc căn bản được thiết kế để cung cấp nền tảng kiến thức vững chắc cho người mới bắt đầu. Nội dung cốt lõi của giáo trình tập trung vào các yếu tố cấu thành nên âm nhạc, từ những khái niệm đơn giản nhất đến các nguyên tắc phức tạp hơn. Mục tiêu chính là trang bị cho người học khả năng đọc, hiểu và phân tích một bản nhạc đơn giản. Kiến thức nền tảng này bao gồm lý thuyết âm nhạc cơ bản, bao gồm hệ thống các nốt nhạc, cách xác định cao độtrường độ, và ý nghĩa của các ký hiệu trên một bản nhạc. Các khái niệm như khuông nhạc, khóa nhạc (đặc biệt là Khóa Sol và Khóa Fa), và các loại nhịp là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên sự hiểu biết âm nhạc. Một giáo trình âm nhạc căn bản hiệu quả không chỉ dừng lại ở việc liệt kê định nghĩa. Nó còn phải hệ thống hóa kiến thức một cách logic, giúp người học thấy được mối liên kết giữa các yếu tố. Ví dụ, việc hiểu về trường độ của nốt nhạc là tiền đề để nắm bắt các loại nhịp và phách. Tương tự, việc nhận biết cao độ trên khuông nhạc là cơ sở để xây dựng các khái niệm về quãnghợp âm. Tài liệu gốc nhấn mạnh: “Âm nhạc là một ngôn ngữ, và lý thuyết âm nhạc chính là ngữ pháp của ngôn ngữ đó”. Điều này cho thấy tầm quan trọng của việc học một cách bài bản thay vì chỉ cảm thụ theo bản năng. Việc tuân thủ một lộ trình học tập rõ ràng giúp tránh được những lỗ hổng kiến thức, tạo đà cho việc nghiên cứu các chủ đề nâng cao sau này như hòa âm, phối khí hay sáng tác.

1.1. Tầm quan trọng của việc học nhạc lý cơ bản

Việc học nhạc lý cơ bản là bước khởi đầu không thể thiếu trong hành trình chinh phục âm nhạc. Nó không chỉ dành cho những người muốn trở thành nhạc sĩ chuyên nghiệp mà còn hữu ích cho bất kỳ ai muốn thưởng thức âm nhạc một cách sâu sắc hơn. Kiến thức nhạc lý giúp giải mã các ký hiệu, hiểu được ý đồ của người soạn nhạc và cấu trúc của tác phẩm. Khi nắm vững các nguyên tắc về nhịp điệu, giai điệu và hòa âm, người học có thể tự tin đọc bản nhạc, chơi đúng các nốt với trường độcao độ chính xác. Điều này tạo ra sự tự chủ trong học tập, giảm sự phụ thuộc vào việc nghe và bắt chước một cách máy móc. Hơn nữa, nền tảng nhạc lý vững chắc là cơ sở để phát triển các kỹ năng khác như xướng âm, ghi âm, và đặc biệt là sáng tác. Việc không có kiến thức này giống như cố gắng viết một câu chuyện mà không biết bảng chữ cái và ngữ pháp.

1.2. Cấu trúc và nội dung cốt lõi trong giáo trình

Một giáo trình âm nhạc căn bản điển hình thường được cấu trúc theo trình tự từ đơn giản đến phức tạp. Phần mở đầu giới thiệu về các yếu tố cơ bản nhất: khuông nhạc (gồm 5 dòng kẻ và 4 khe), các loại khóa nhạc phổ biến (Khóa Sol, Khóa Fa), và tên gọi của 7 nốt nhạc cơ bản (Đồ, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si). Tiếp theo, giáo trình đi sâu vào hai thuộc tính quan trọng của âm thanh là cao độ (vị trí của nốt nhạc trên khuông) và trường độ (giá trị thời gian của nốt nhạc). Các chương sau đó sẽ trình bày về nhịp và phách, các loại nhịp đơn (2/4, 3/4, 4/4) và nhịp phức. Sau khi người học đã nắm vững các kiến thức nền tảng, giáo trình sẽ chuyển sang các chủ đề nâng cao hơn như quãng, hợp âm (hợp âm ba trưởng, hợp âm ba thứ), và khái niệm về điệu thức (trưởng và thứ). Cấu trúc này đảm bảo người học xây dựng kiến thức một cách tuần tự và có hệ thống.

II. Những thách thức phổ biến khi tự học lý thuyết âm nhạc

Tự học lý thuyết âm nhạc là một quá trình đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên nhẫn và phương pháp đúng đắn. Một trong những khó khăn lớn nhất là việc ghi nhớ và nhận diện nhanh chóng các nốt nhạc trên khuông nhạc. Người mới bắt đầu thường cảm thấy bối rối trước hệ thống các dòng kẻ và khe, đặc biệt khi phải xác định các nốt nằm ngoài khuông nhạc có sử dụng dòng kẻ phụ. Bên cạnh đó, khái niệm trường độ cũng là một rào cản. Việc phân biệt giá trị thời gian giữa nốt tròn, nốt trắng, nốt đen, và các nốt móc đơn, móc kép có thể gây nhầm lẫn nếu không có sự thực hành thường xuyên. Một giáo trình âm nhạc căn bản tốt cần cung cấp các bài tập thực hành đa dạng để củng cố kiến thức này. Một thách thức khác nằm ở các khái niệm trừu tượng hơn như quãnghợp âm. Việc xác định một quãng là trưởng, thứ, hay đúng đòi hỏi khả năng tính toán số cung một cách chính xác. Tương tự, việc xây dựng và nhận biết các loại hợp âm khác nhau cũng không hề đơn giản. Nếu không có sự hướng dẫn, người học có thể dễ dàng hiểu sai bản chất, dẫn đến việc áp dụng sai trong thực tế. Tài liệu nghiên cứu chỉ ra rằng: “Sự thiếu hụt một lộ trình có cấu trúc là nguyên nhân chính dẫn đến việc bỏ cuộc khi tự học nhạc lý”. Điều này nhấn mạnh vai trò của một giáo trình âm nhạc căn bản được biên soạn khoa học, giúp dẫn dắt người học qua từng thử thách một cách có hệ thống.

2.1. Khó khăn trong việc ghi nhớ nốt nhạc và trường độ

Việc ghi nhớ vị trí của 7 nốt nhạc trên khuông nhạc ở cả Khóa Sol và Khóa Fa là một thử thách ban đầu. Nhiều người học phải mất một thời gian dài để có thể đọc nốt một cách trôi chảy mà không cần đếm từng dòng, từng khe. Các nốt sử dụng dòng kẻ phụ càng làm tăng thêm độ khó. Về trường độ, sự phức tạp không chỉ nằm ở việc ghi nhớ giá trị của từng hình nốt (nốt tròn bằng 2 nốt trắng, nốt trắng bằng 2 nốt đen...), mà còn ở việc áp dụng chúng vào thực tế nhịp điệu. Các khái niệm như dấu chấm dôi, dấu nối, và các chùm nốt (chùm 3, chùm 5) đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về cách phân chia phách trong một ô nhịp. Việc thiếu các bài tập luyện tập về tiết tấu khiến người học khó có thể cảm nhận và thể hiện chính xác giá trị thời gian của từng nốt nhạc.

2.2. Nhầm lẫn về các khái niệm quãng và hợp âm phức tạp

Khi chuyển sang các chủ đề nâng cao hơn, quãnghợp âm trở thành những khái niệm dễ gây nhầm lẫn. Quãng không chỉ đơn thuần là khoảng cách về bậc giữa hai nốt nhạc, mà còn được xác định bởi tính chất (trưởng, thứ, đúng, tăng, giảm) dựa trên số cung. Việc tính toán số cung một cách nhanh chóng và chính xác đòi hỏi sự luyện tập thường xuyên. Tương tự, hợp âm là sự kết hợp của nhiều nốt nhạc vang lên cùng lúc. Người học phải nắm vững công thức cấu tạo của từng loại hợp âm, ví dụ hợp âm ba trưởng được tạo thành từ một quãng 3 trưởng và một quãng 3 thứ. Sự đa dạng của các loại hợp âm (thứ, tăng, giảm, hợp âm bảy...) và các thể đảo của chúng có thể khiến người tự học cảm thấy quá tải nếu không có một phương pháp tiếp cận hệ thống và các ví dụ minh họa rõ ràng.

III. Hướng dẫn đọc nốt nhạc và làm chủ nhịp phách hiệu quả

Để đọc nốt nhạc một cách hiệu quả, phương pháp tiếp cận cần phải có hệ thống. Bước đầu tiên là làm quen với khuông nhạc và vị trí của các khóa nhạc, phổ biến nhất là Khóa Sol. Khóa Sol xác định nốt Sol nằm trên dòng kẻ thứ hai. Từ vị trí này, có thể suy ra tất cả các nốt còn lại theo thứ tự tuần tự. Việc sử dụng các câu ghi nhớ (mnemonics) cho các nốt trên dòng kẻ (Every Good Boy Deserves Fudge - E, G, B, D, F) và trong khe (FACE - F, A, C, E) là một kỹ thuật hữu ích. Về trường độ, điều quan trọng là hiểu mối quan hệ phân chia giữa các hình nốt. Tài liệu gốc nêu rõ: “Một nốt tròn có giá trị bằng hai nốt trắng, một nốt trắng bằng hai nốt đen, một nốt đen bằng hai nốt móc đơn”. Mối quan hệ nhị phân này là nền tảng của hầu hết các tiết tấu trong âm nhạc phương Tây. Để làm chủ nhịp phách, cần hiểu rõ về số chỉ nhịp. Ví dụ, nhịp 4/4 có nghĩa là mỗi ô nhịp có 4 phách, và mỗi phách có giá trị bằng một nốt đen. Việc luyện tập vỗ tay theo phách hoặc sử dụng máy đếm nhịp (metronome) là cực kỳ cần thiết. Một giáo trình âm nhạc căn bản nên tích hợp các bài tập đọc nốt và vỗ tiết tấu từ đơn giản đến phức tạp, giúp người học củng cố cả hai kỹ năng một cách đồng thời.

3.1. Phương pháp nhận biết nốt nhạc trên khuông nhạc Khóa Sol

Để nhận biết nốt nhạc trên khuông nhạc với Khóa Sol, điểm mốc quan trọng nhất là nốt Sol nằm ở dòng kẻ thứ hai. Từ đó, các nốt đi lên hoặc đi xuống sẽ tuân theo thứ tự Đồ-Rê-Mi-Fa-Sol-La-Si. Một phương pháp hiệu quả là học thuộc lòng vị trí các nốt trong khe (Fa, La, Đồ, Mi) và trên dòng kẻ (Mi, Sol, Si, Rê, Fa). Luyện tập thường xuyên với các thẻ flashcard hoặc ứng dụng học nhạc có thể tăng tốc độ nhận diện nốt. Ban đầu, có thể tập trung đọc các nốt trong phạm vi một quãng tám, sau đó dần dần mở rộng ra các nốt sử dụng dòng kẻ phụ ở trên và ở dưới khuông nhạc. Việc kết hợp đọc nốt với việc chơi trên một nhạc cụ như piano sẽ giúp củng cố trí nhớ một cách hiệu quả.

3.2. Bí quyết xác định trường độ và các loại nhịp phổ biến

Bí quyết để xác định trường độ là luôn quy đổi giá trị của các hình nốt về một đơn vị cơ bản, thường là nốt đen. Ví dụ, trong nhịp 4/4, nốt đen là 1 phách, nốt trắng là 2 phách, nốt tròn là 4 phách. Các loại nhịp phổ biến bao gồm nhịp 2/4 (nhịp hành khúc), 3/4 (nhịp valse), và 4/4 (nhịp phổ thông). Hiểu rõ số chỉ nhịp giúp xác định được trọng âm của ô nhịp. Thông thường, phách đầu tiên của ô nhịp là phách mạnh. Luyện tập đếm phách (1-2, 1-2-3, 1-2-3-4) trong khi nghe hoặc chơi nhạc sẽ giúp xây dựng cảm nhận vững chắc về nhịp điệu. Sử dụng máy đếm nhịp là công cụ không thể thiếu để giữ tốc độ ổn định và chính xác.

3.3. Thực hành về dấu hóa Dấu thăng dấu giáng và dấu bình

Các dấu hóa (dấu thăng #, dấu giáng b, dấu bình ♮) là những ký hiệu dùng để thay đổi cao độ của nốt nhạc. Dấu thăng nâng cao độ của nốt nhạc lên nửa cung. Dấu giáng hạ thấp cao độ xuống nửa cung. Dấu bình có tác dụng hủy bỏ hiệu lực của dấu thăng hoặc dấu giáng trước đó. Có hai loại dấu hóa: dấu hóa bất thường (xuất hiện ngẫu nhiên trong tác phẩm và chỉ có hiệu lực trong một ô nhịp) và hóa biểu (đặt ở đầu khuông nhạc và có hiệu lực cho toàn bộ bản nhạc). Việc hiểu và áp dụng chính xác các dấu hóa là rất quan trọng để chơi đúng giai điệu và xác định đúng điệu thức của tác phẩm.

IV. Phương pháp xây dựng quãng và hợp âm trong nhạc lý cơ bản

Việc xây dựng quãnghợp âm là một bước tiến quan trọng trong việc học lý thuyết âm nhạc. Quãng là khoảng cách về cao độ giữa hai nốt nhạc. Để xác định một quãng, cần thực hiện hai bước: xác định số bậc và xác định tính chất. Số bậc được tính bằng cách đếm số nốt từ nốt gốc đến nốt ngọn (tính cả hai nốt). Tính chất của quãng (trưởng, thứ, đúng, tăng, giảm) được xác định bằng cách đếm số cung và nửa cung giữa hai nốt. Ví dụ, một quãng 3 trưởng có chứa 2 cung, trong khi một quãng 3 thứ chỉ chứa 1.5 cung. Nắm vững cách xác định quãng là tiền đề để xây dựng hợp âm. Hợp âm là sự kết hợp của ba hoặc nhiều nốt nhạc vang lên cùng một lúc. Hợp âm ba là loại hợp âm cơ bản nhất, được xây dựng bằng cách chồng các quãng 3 lên nhau. Một giáo trình âm nhạc căn bản sẽ tập trung vào hai loại hợp âm ba chính: hợp âm ba trưởng và hợp âm ba thứ. Công thức cấu tạo của chúng là nền tảng cho việc hiểu biết về hòa âm. Tài liệu chuyên ngành ghi nhận: “Sự hiểu biết về quãng và hợp âm mở ra cánh cửa đến với thế giới hòa âm, cho phép người học không chỉ chơi giai điệu mà còn tạo ra phần đệm phong phú”.

4.1. Cách tính và xác định các loại quãng cơ bản quãng đúng

Các quãng cơ bản bao gồm quãng 2, 3, 6, 7 (có tính chất trưởng/thứ) và quãng 1 (đồng âm), 4, 5, 8 (có tính chất đúng). Để xác định, trước hết hãy đếm số bậc. Ví dụ, từ Đồ đến Sol là quãng 5 (Đồ-1, Rê-2, Mi-3, Fa-4, Sol-5). Sau đó, tính số cung. Quãng 4 đúng có 2.5 cung, và quãng 5 đúng có 3.5 cung. Đây là các quãng rất ổn định và hòa hợp về âm thanh. Việc luyện tập xác định nhanh các quãng này trên phím đàn piano hoặc trên khuông nhạc là một kỹ năng quan trọng, giúp ích rất nhiều cho việc xướng âm và phân tích hòa âm sau này. Ghi nhớ số cung của các quãng cơ bản là chìa khóa để làm chủ kỹ năng này.

4.2. Hướng dẫn cấu tạo hợp âm ba trưởng và hợp âm ba thứ

Hợp âm ba trưởnghợp âm ba thứ là nền tảng của hòa âm. Một hợp âm ba trưởng được cấu tạo từ một nốt gốc, một nốt cách nốt gốc một quãng 3 trưởng, và một nốt cách nốt gốc một quãng 5 đúng. Nói cách khác, nó được tạo thành từ một quãng 3 trưởng chồng lên một quãng 3 thứ. Hợp âm ba trưởng thường mang lại cảm giác vui tươi, sáng sủa. Ngược lại, một hợp âm ba thứ được cấu tạo từ một nốt gốc, một nốt cách nốt gốc một quãng 3 thứ, và một nốt cách nốt gốc một quãng 5 đúng. Nó được tạo thành từ một quãng 3 thứ chồng lên một quãng 3 trưởng, mang lại sắc thái trầm buồn, sâu lắng. Hiểu rõ cấu trúc này giúp người học có thể tự xây dựng bất kỳ hợp âm trưởng hoặc thứ nào từ một nốt gốc cho trước.

V. Ứng dụng điệu thức và giọng để phân tích tác phẩm nhạc

Sau khi đã nắm vững các khái niệm về nốt nhạc, quãnghợp âm, bước tiếp theo trong một giáo trình âm nhạc căn bản là ứng dụng chúng vào việc tìm hiểu về điệu thức và giọng. Điệu thức là một hệ thống các nốt nhạc được sắp xếp theo một trật tự nhất định về cao độ, tạo thành thang âm làm cơ sở cho một tác phẩm. Hai điệu thức phổ biến nhất trong âm nhạc phương Tây là điệu thức trưởng và điệu thức thứ. Mỗi điệu thức có một công thức cấu tạo riêng về khoảng cách cung và nửa cung giữa các bậc. Ví dụ, thang âm của điệu thức trưởng có công thức: 1-1-1/2-1-1-1-1/2 (cung). Giọng của một bản nhạc được xác định bởi điệu thức và âm chủ (nốt bậc I). Ví dụ, giọng Đô trưởng sử dụng điệu thức trưởng và lấy nốt Đô làm âm chủ. Việc xác định giọng của một tác phẩm thường dựa vào hóa biểu (các dấu thăng hoặc giáng ở đầu khuông nhạc) và nốt kết thúc của tác phẩm. Hiểu về giọng và điệu thức giúp người nghe và người chơi nhạc nắm bắt được "màu sắc" và cảm xúc chủ đạo của bản nhạc. Đây là một trong những ứng dụng thực tiễn quan trọng nhất của lý thuyết âm nhạc, cho phép phân tích cấu trúc và sự phát triển hòa âm của một tác phẩm đơn giản.

5.1. Nhận biết giọng trưởng và giọng thứ song song

Giọng trưởng và giọng thứ song song là hai giọng có cùng âm chủ nhưng khác nhau về điệu thức. Ví dụ, Đô trưởng và Đô thứ là một cặp giọng song song. Chúng có cùng nốt bắt đầu và kết thúc, nhưng thang âm và các hợp âm chủ đạo lại khác nhau, tạo ra hai màu sắc cảm xúc hoàn toàn đối lập. Giọng thứ song song thường được tạo ra bằng cách hạ thấp bậc 3, bậc 6 và bậc 7 của giọng trưởng tương ứng xuống nửa cung. Việc nhận biết và phân biệt hai loại giọng này là một kỹ năng phân tích quan trọng. Một cách để phân biệt là lắng nghe màu sắc âm thanh chung và kiểm tra các nốt nhạc được sử dụng trong giai điệu để xem chúng phù hợp với thang âm trưởng hay thứ.

5.2. Phân tích một bản nhạc đơn giản dựa trên kiến thức đã học

Để phân tích một bản nhạc đơn giản, có thể bắt đầu bằng việc xác định các yếu tố cơ bản. Đầu tiên, nhìn vào hóa biểu và nốt kết thúc để xác định giọng và điệu thức của tác phẩm. Tiếp theo, phân tích số chỉ nhịp để hiểu cấu trúc tiết tấu. Sau đó, có thể xem xét giai điệu, tìm kiếm các mô-típ (cụm nốt) được lặp lại hoặc phát triển. Cuối cùng, phân tích các hợp âm được sử dụng trong phần đệm. Xác định các hợp âm chủ đạo như hợp âm bậc I (chủ âm), bậc IV (hạ át), và bậc V (át) sẽ cho thấy tiến trình hòa âm cơ bản của tác phẩm. Quá trình này giúp kết nối các mảng kiến thức lý thuyết âm nhạc đã học và áp dụng chúng vào việc hiểu một tác phẩm thực tế, làm cho việc học trở nên ý nghĩa và thú vị hơn.

16/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Ì|=sạc c¿uc m Bu ga œ BS (uou trgru sập opI quesu Fg dy coy Sung) £0 ?IHĐ NI ỌS (GOS) VOW VA OVEN W V NVHd OOH 2 ` » 2.L OOH QUIT x IVIL ` see to SY sẽ mm OVHN WY NQW v Ô# DOH MALL š DAd OVID + VORDI 20DG ĐNỌQH 2ÓH IÝŒ ĐNOfML ĩ (D1 v Oo ú 1đ 2 "Teo n2 nội Ay IX VI NOS VHd IN da OG “R] Ug] Ip 089 Op M1 NU Ody 163 Ug} / LOA “UROY UN) Te] dg] ip dey ueg oo we Sunyu 168 Suno op tọa o2 s¿q / “tựa 62 26g 1 BI 168 96ND ‘oq L 99 WES [Yo Sunyo eu “neyU opYPY oBq NgIyU Agq Oo Ty) WAR NgIyU Oe go reyd Sugyy “ugiyu Anp-op we Suey eno o8q Our BI UIE IQIAl “wy Supy zB] 103 OBO Op coup On] UB] LU ovo dox dys sis ‘ovo Op 9A NEY LOA URNb Buon} IoW Oo Yue we Sunyu gf Aeu ugiy obyu we YD Os Oo wR] SuNp YUEN) uượ Buy) oH một Sy - 163 uy - qui) tuy 3uod) $H '£'T'T "TOY BX QA BA Bugs oộno 9A “tọn8u ưoo 9A tọn8u o2 go treo Jun “8uon) ny 2) Ugip ep ngip diqu ea quø) up 0} nọÁ 8unp “ 3ện] ôq8u uỌu 1Ôt1 gị 201/4 04V 'C-que| queị “8uonp np “gỡ Átã “rêu tuau: ) J§ 8uô†8 “wep reo] Suny eo 191 8ue11 }gq9 QUJ) ÐỊ :2ES UV - quey} we eno syu “yueu 'oqu “01 ộp ÿT: ộp đuọn - quey) tg eno ugsu rep ug8u ộp tị :ộp 8uonl[, - yuey) wg eno dey} 089 ỘP ÿ'J:ÔP 082 - -JUN SÔNG] ÿ tọq quịp 2gx sönp 5Équ HH 09 UP) tệ 609 uH 28G 2Ö1JH Yu OD YuDYy) UY DMD Yun 26nYY IVD ‘TTT'T ‘Sugp Sugy Sunyu ey ryo “oex quryo Op o8o 99 Sug ““wys Sugn ‘Aeyo rons Sugy ‘mys Sugs Sugy ‘oex oex Lor QU] Bf Sug 4H O18 Sugiy, :nyu nyd Suoyd ys ugiyU sy Buoy Yue} uy “que trợ @A ovis 1ượa trọu 0) “0ø Ôq OFA bị ượu) ê enb taAnm 2018 gui) uenb o2 8001 t3) yory fis er Ags Agu wig Suos ogo “wy Sugs ogo go 1gị trêu dạy spï8 qupg) uenb 09 “SuONY 9B9 BO 7} oy) ei Ughny UR, OU wue yeyd UCNSU NE ‘wy duos Sunyu gi Agu Sugp cep Sugyu “py Sugyy Sugnn qui Buon op ogu roy UEP gyi 1A jour eno(Suns) Sugp oep enb 1gy op “AT 1a Budny ugiy yOu ej yueY} wy yunys wp DID 67 BA OS OD TT oeya WY BA YuBY) ary QA UIQIU LEN TET OVEN 49H IHD BOYS VA HNVHL WY ‘TE diHN - AVL LOL ‘OVHN daHO IHD HOYOS VA HNVELL WY ‘TT DNONHO NY 00 OVHN WY LOANHL AT ST ONNGION (An quts $H) NWITĐHGŒ - gyZ3 đợi oqo 8u - 920/1 :đH MAI - VN # 2VHN NV :đội sô nội rạ[ ‘DY 201 3QU 79 = Ute} OQ1U 30U Z£ = đạn 20t 0u 9[ = 0p DOU JOU g = Uep 10U ÿ = ÖưE1) 30 ¿ = HQ ION | :nes 39U 1op des iy e138 99 oon 1ọu tị Sunyo eno rep Op 9a uenb Suon) IQUE ““LUe] OOUE 3ou “dạ3 sou 0U “ñQp 2011 100 “góp 10g ‘Suey 79u “UOH i9U Ay yO Oo AA wera Gx UOĐDN wp Buen wor cobyu jou ZuRq YuRY) WEY Op đuQn1) 2ø2 rộng Ay BA 169 UT, :ộp 3ugny woyYU oo Oyo SueZu yoea SunyN ca ‘Tonp Rf 108 Zunp Suey) yoka Sunyu wWigy) oonp gy} 99 UIEA Q YUTY OBO YueYI UTE eno neYU OPYy OP Sugny iy ngIq aq - ‘Teyd Sugiysu ogoy ten 2uorqSu ad] 99 URA Q YULY OBYU ION "UIỆp Ọ] 20OU 8uQ1 UeA-E YUTY 1OUI B] SBYU ION 215 9Ì qun gnb ẩuon gượu] qury 2önp 2u ‡ou 8undqu “töïq 5p nộr @3‡ 2ungu Sượa queu] trợ r8 8u0t 9H - 2Ö 0N ˆI"£"I"I sya vouy - sÈqu 2u0ngšị - s¿qu ION ETT rey NY} we) Sugnd yeyu ny we) Suend , oyu we} Bugnd ug] WE} SugNd wg wy) Sugnd wien ond uy] SugNd :E[ ti tp Sun cep iequ dey we m yun wy} Sugnb ogo eno 163 ug] ‘(ourlg uep uyd) ure oro BA OBO ono Tey ọ nội) wy) Suenb rey BA Uda Ud WE] SueNb / WOES OR ‘WE BURY Oq URC) SUI] “WR} Buenb ge] 163 o6np ueq 09 98q 1 99 Op Buon we Suey eno uEYd Oq 10 (Anb tuyd9 ÿH) NINGOHGI - ffyZ3 dor oy Bun] - 9ZOLPI “dH BIN - WOW 8 OVHN WV :đội 2ó nộn rạ[, to É APTA obyu Sugnyy eno £ 93 Sugp vga, weu ywyu Hy} we) Sugnb eno uog ule yuip sex : 06 voyy - OG BOL BA BY #03 “uoS gosj :8ưp Suưond) ?OtDj Feo] ¢ OC 's¿qu Sugnipy Uo1) 9gtD† tuý 209 809 HỊ ÏA Yup oBx Op WE NY “oy Aey Bugp ugy weu trợ 3Ôtu oqo yuip Inb ovo Op Yuip opx gp Sunp ngry Ay end 163 ug BY YOU '90H p0JY "£'£"I"I 'ượi Aenb rọnp uại 1) € tự) Sượp m 'Suonx Xenb rọnp sẻqu 7OU Ug] OH € NY Suop ny} Sugny) o’yu Sugnyy Suory, mm iets all dl ai piu Saony my BIA "wag} Suenb y9W Sugnx yosip ogoy ug] Yoip nep Sunp ị 1onsu ‘dey onyd wigtp igu o6p uarq “âqd 94 Sup o ou ogo NeTYU eNb SuNp YyuRy gq “Sugp ¢ enb Sunp y Sunyo tou Sunyu ‘gyo uey Sugyy Sunp o6np hyd yoka og TT f® E ch =! —— Tê - eo Ụ 'đượnx tran ng Aa nu cou, Sugnuy tọnh Hạo hud suy BA H2£A “Uại Lonp nj Al DU) O9U) Hợi 1ôổ Suonyy usa ueg tyd ayy ea yota “Hyd syy ovo YueuR YUTY Buns eA Buop ovo nyu Bugoyy youo duno ‘hyd ay Buop | oyo Suny sudmy diqu yoea tow “sugayy tonp ugg Boy tran uaq hud uses ovo Woy) Bunp 0) lonBu “lộ! 062 t3 Uạu “ộp o69 989 148 gp up Sugyy oyu Sugnyy “oyy p ÿA 23 SUQP ¢ 1A (Sugg ug] wen 11) ug Ug] LONp mM YUN o6np yy BA SưQp ñ1 n1 “2ƒ p eA BuQp ¢ YURY? OF} Ney ngp yor ga Suos Suos ‘ SueSu wyu ¿3 Sugp ¢ wigs obyu Sugnyy * o8yU Bugnyy ugn Aeq yuL obnp obyu OU ogo “yuRY] WE end OB Op Yuip oBx 9G abyu suQnYY ‘Z'E'T'T (Anb yuryo $H) NNGOHG - rể đợi o5 2ữnG - 970/y1 :đH EWN - VAIN 8 OVHN WY :đội sôu nàn re], “UgD Ngp neyU YyoeS we Z| wos g Sugnb ‘Aga 1N ‘[ed1O o80y ouiq tưẹp ue1) ưep 0d 202 1) 81 JeYd YUH} ue Sunyu ey Suns enu qượu) Áp 8uno uoÁn8u 29 9o que) tuợ SUNYN “Suns ĐU 22 QUẸN]) 6JH2 ượQ O2 9ÿ$Q 992 1) Uuạu 0} DONp SUNS UgANSU BUNUN 3/1 9[ 9L, 91 3/1 91” OT og xX 8] woX ea HN eu oa snes nyu dex des o6np Sunyy ‘Buns ugAnBu ¢ ea uno enu 7 Oo ure Suey eno URq 09 2Q 202 BNI “sun uadnsu Re] 103 YuRY) ob} Suns enu rey op yoro Sugoyy ‘obyu wy Sugu) Sy eno WY 5go #01ổ 1pqu dêu qsgo 3ượoqp RB] Suns onu ugu neyu Bugg Buno enu Z] YyuRY) eID sônp g Buenb 1A HH2 H2AHöNJ — SHH2 ĐIHAI CRIT 'equ 3ưeq nạp cu gy Buoy we ovo #018 qogo đuyoun o9 ø (trợ $1) uorqu ä) tượ Sượu LOA oBYY ON “VEY #217 14p sy tị tô3 Áeu tuy $H 'ttequ 8ugq ugyd Z] yuu) eryo we) Sugnb rou ‘yuey ugiy 2¿qu tug 8uou $q 8uoä[, 'pqu nụ) tuy) Sugnb o vy wig eno Agis 19ui Suon đưộp ©8p 0pÿ 13 1pgd 1gnX tuaip Ấp[ tếp tội WE 9H xe ‘win au P1168 Bp T te abun VEG tự We Suown 4u Suen we my mneyhe OE v a ogo 202 (2ÿx gui guð nạip oônp) TỌP 1Án eo Op ga UeNb Buon} OW poy nop wp dH Te TT voy ned ‘PUT wy > "APTA *2qu Sượn3 eo £ nự) 8ượp uex) tợu gu nu) trợ Sugnb og WE YUP dex CITY 0Œ ÿO13 '01V 9Œ #03 g[ uạiq oqd SuNp Sunyu Buep ngiyU Od -og Poyy - = 2 rs cer “2- - e— “Ap TA by Suonyy eno 1) ny Sugp ues weu oYU we} Sugnb eno eYyg Wy yup BX -DYg DOYY - (Anb g9 $H) NNŒOHG- g5 đọi oq Bund - 920/1 :đH SW - VAN 2 2VHN WV :đội sỏu nộn t1, "g Sugnb 2g2 go 1g !ỌA Top ÿA 2¿du tử urpgd 2g ONS 3uon gọt nẹp tQA trọ) 802 2u 30 209 1OA ONT NEIY 9o BOY Cay} sọu nep 98D “BOY O84} BOY Hep ey 108 2/4 OY YURY) O81 eOYY TeYyd Ugg Wp voy NEP sep , | “DOYY O84) DOY NYC - “poy nyp ugiy ipnx doy 30014) 20,2 ~2 “ney Ug] Sugys IQIA Suotpị nạ¡q ?ot 0e) nợp 2go BA BOY URS 1) iA SuNp reyd ¿oq npp 391A 15 - đ=2-Ð9:-V-n-(8g)H “ug] Ip Suny oeu) (y Sugnb [ neu 2g9 cay} dạn 8uet3 nẹp SungN 'g 300 I) iA ọ uen nẹp SuvIs neq :8ue18 nep 3uow) $u O - (MH-A-V-d-D-9-d “ưọi tp Suony oey qs 5uenb † neuu gzg2 osu đen 3ugt nạp Sunyn “eyd ‡0u HỊ |A ọ uen nẹp 2ượu) ng(I :2ượu) nạp Suou) $q O - '(8đuôyổ ogo rượu) quq 2Š1A z4) Yd yenx Aeu ro 36.0) quịp 0o ñ) 1ệ1 | osti dạx dụs sônp nộig #0 ven go nẸp 202) có “poy app 7214 201 uạ HN 4 ‘Bund | ueg 09 98q deus By fs 1yD :(qq) dex Bugis neq ~- Bund | uRq oo sệq oøo 8ượu ás 2 :(X) dạ 5ugtï HE - Buno Z/] ueq 09 o¢q dep ey ris WD :(q) BuRIS neq - guns Z/] weg 09 o6q ovo Sueu fis 1D (4) Sugar req - 'ượq o2 s¿q øgo 168 Ug} 03 Ag] BOY UgANYO o€q ORO cụo 1ô8 ugU OUD “oY uadnys sq Sunyu e| dey) ey sệou o9 8ugu 2¿q 22 LọA 8u 8uorg up SunqN 'đẹu) ¿u sšoq oeo 3uợu sônp eu) go we Suey ens uRq 09 6q !OWN “BOY Np 1B0] IPD -v DO" HOG "EO T'T (Anb quryp 9H) NNNGOHG - ares doy oyp Sun - 920/y1 :dH EWI - VAN 8 OVHN WY “46 064 nay ey 9 suonp Suon | PIA ‘Op obyu ‡0U 89 Tp ộp enu Sugq in PIS go ‘obyu OU TeYyd Ug WEU WBYD NEP 3Ô01 7T -HOP IỌP WEY neq ~ -10J 140M2 HP ~0 ‘Tep Op Sug) ngiy nep ogo Burip ns ugo Ị ion8u “Sug nep eno Avy oeyU }0u 02 trọq 02 Iẹp ỘpP IEOỔN !pP ÚP tu2ij) SupJ HỤP 2D "£'€*I'I TTA'A top 0U 8uệ| “top 8uệ| “Sưgx) Bug] *uọn 8uệ| :8uệ| nẹp oqo uạ] Ép ạp ¿qu 10u rẹp ộp / øno Ug} SUNG re 9gi4 || s4 39/4 || đzj 2ow4 || IĐP 20WV|| tre Soar, '}ouU YULY / LOA Bun Zuon nes Bug] nep 1 O2) 'Jưed) wg eno lep Op nyu op Buys Zug] nep eno rep OG “Buea Bunsu sis ey Suey] subj med 1S TI “Surip OF] 99 URA BOY nợp tt qướo uaq diyu Sues tou nep 8ueq tẹp o3 sônp nẹp oo 2Éqư JOU HEY + ®œ ‘ou nes AeSu Sunp jou Sunyu 1A top ea diyu g | Buon Sump sợi o2 1qo Sugnyp Iq BOY NEP IQ + ‘obyu Sugnyy ued op you HỊ ÍA Sunp ‘obyu 10U ren trọ yep 96np ou Boy ‘reyd ogu y9u Yuip q2 rựị 2¿qu uẹq 8uox) 8ượn) 1øq uệi 3enx Agu nẹp réo”] :8MO?

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ