CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP – NÔNG THÔN GẮN VỚI DU LỊCH 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN Du lịch nông nghiệp là loại hình du lịch dựa vào thiên nhiên và văn hóa bản địa gắn với giáo dục môi trường, có đóng góp cho nỗ lực bảo tồn và phát triển bền vững với sự tham gia tích cực của cộng đồng địa phương. Du lịch nông nghiệp còn là hình thức phát triển mối giao hòa về mặt văn hóa con người giữa các vùng thông qua việc đến ở hoặc tham quan có mục đích nhằm hưởng thụ các sản vật địa phương.1 Khái niệm du lịch Theo tổ chức WTO (World Trade Organization – Tổ chức Thương mại Thế giới), du lịch bao gồm tất cả những hoạt động của cá nhân đi, đến và lưu lại ngoài nơi ở thường xuyên trong thời gian không dài (hơn một năm) với những mục đích khác nhau ngoại trừ mục đích kiếm tiền hàng ngày. Theo từ điển Bách Khoa Toàn Thư, du lịch là đi đến một nơi xa nơi thường trú để giải trí, nghỉ dưỡng, mở mang tầm nhìn trong thời gian nhàn rỗi.
Hay nói cách khác, du lịch là tất cả những hoạt động của những người đi xa môi trường định cư hay những người du hành với nhiều mục đích khác nhau như: khám phá, tham quan, thử nghiệm trong thời gian liên tục không quá 1 năm. Pháp lệnh du lịch Việt Nam (1999) cho rằng du lịch là hoạt động của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên của mình nhằm thoả mãn nhu cầu tham quan, giải trí, nghỉ dưỡng trong một khoảng thời gian nhất định. Từ các khái niệm trên cho thấy, du lịch đã trở thành một trong những ngành kinh tế phát triển theo hướng khai thác có hiệu quả các lợi thế về truyền thống văn hóa, điều kiện tự nhiên.2 Các tác động của du lịch đối với kinh tế, văn hóa, xã hội và môi trường 1.1 Tác động về kinh tế Theo WTO cho rằng du lịch có tác động về kinh tế như: (1) cải thiện cán cân thương mại quốc tế; (2) tạo ra nhiều cơ hội việc làm; (3) quảng bá cho sản phẩm địa phương thông qua việc đáp ứng nhu cầu của du khách về các sản phẩm lương thực, thực phẩm, dụng cụ, đồ đạc, xây dựng; (4) tăng nguồn thu cho nhà nước (5) tạo ra điều kiện để phát triển các vùng đặc biệt - du lịch sẽ giúp tạo ra một môi trường thuận lợi cho các vùng có vấn đề khó khăn nhất định của một quốc gia; (6) khuyến khích nhu cầu nội địa. Tuy nhiên, du lịch cũng có xảy ra một số tiêu cực: tính thất nghiệp; lạm phát; lãng phí vốn đầu tư; trốn thuế; cạnh tranh không lành mạnh.2 Tác động về văn hóa Theo WTO cho rằng du lịch có những tác động như sau: (1) sự tương tác giữa du khách và dân cư địa phương; (2) khía cạnh văn hóa thông qua sự chi tiêu của du khách; (3) sự đánh giá nền văn hóa địa phương của du khách; (4) thương mại hóa các tác phẩm nghệ thuật và đồ thủ công, (5) đánh mất nhân cách và lòng tự hào về nền văn hóa địa phương.3 Tác động về môi trường Theo WTO cho rằng sự phát triển nhanh chóng của du lịch góp phần tích cực vào sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước nói chung và nhiều địa phương nói riêng.
Tuy nhiên, bên cạnh những tác động tích cực, hoạt động du lịch đã có những tác động tiêu cực nhất định đến môi trường do tốc độ phát triển quá nhanh trong điều kiện còn thiếu phương tiện xử lý môi trường, nhận thức và công cụ quản lý nhà nước về môi trường trong ngành còn hạn chế.4 Tác động về mặt xã hội 7 Du lịch có tác động cả về mặt tích cực và tiêu cực và ảnh hưởng rất lớn đến mặt xã hội. Nếu chuẩn bị không đồng bộ, việc gia tăng khách du lịch đại trà có thể làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền văn hóa bản địa: lối sống không lành mạnh, ma túy, trộm cắp, lừa gạt và nhiều vấn đề khác. Những ảnh hưởng tiêu cực đó lấn át dần lối sống thuần phong mỹ tục của địa phương.3 Các loại hình du lịch trên thế giới và Việt Nam Hiện nay trên thế giới và Việt Nam có nhiều loại hình du lịch đã và đang phát triển mạnh như: du lịch sinh thái, du lịch văn hóa lễ hội, du lịch tham quan, du lịch chèo thuyền phao, du lịch cộng đồng, trong đó phổ biến nhất là loại hình du lịch nghỉ nhà dân. Để phân biệt rõ các loại hình du lịch này cần dựa trên quan điểm mục đích của chuyến đi mà khách du lịch muốn tìm đến.1 Du lịch sinh thái Gần đây, dựa vào mức độ trách nhiệm của con người đối với môi trường có hai quan điểm khác nhau về du lịch sinh thái: (1) Quan niệm thụ động cho rằng : du lịch sinh thái là du lịch hạn chế tối đa các suy thoái môi trường do du lịch tạo ra, là sự ngăn ngừa các tác động tiêu cực lên sinh thái, văn hóa và thẩm mỹ ; (2) Quan niệm chủ động cho rằng du lịch sinh thái còn phải đóng góp vào quản lý bền vững môi trường lãnh thổ du lịch và phải quan tâm đến quyền lợi của nhân dân địa phương.
Do đó, người ta đã đưa ra một khái niệm mới tương đối đầy đủ hơn : Du lịch sinh thái là du lịch có trách nhiệm với các khu thiên nhiên là nơi bảo tồn môi trường và cải thiện phúc lợi cho nhân dân địa phương.2 Du lịch bền vững Đây là loại hình du lịch xác định vai trò trung tâm của cộng đồng trong việc lập kế hoạch và ra quyết định phát triển theo hướng quản lý các nguồn tài nguyên sao cho các nhu cầu kinh tế, xã hội đều được thỏa mãn trong khi vẫn duy trì được các bản sắc văn hóa, các đặc điểm sinh thái, sự đa dạng sinh học và hệ thống hỗ trợ đời sống. Hoạt động kinh doanh du lịch do chính cộng đồng 8 địa phương tham gia, làm chủ và quản lý. Đây cũng là một trong các loại hình du lịch dựa vào cộng đồng.3 Du lịch văn hóa Phát triển du lịch văn hóa đã mang lại nhiều cơ hội giao tiếp, tăng thêm sự hiểu biết của người dân và thúc đẩy sự hình thành ở họ những nhu cầu mới về văn hóa tinh thần lẫn vật chất và có nhiều tác động tích cực. Tuy nhiên phát triển du lịch phát sinh nhiều vấn đề tiêu cực như tình trạng ăn xin, tranh giành khách, ép giá gây mất trật tự và nhiều vấn đề xã hội khác tại điểm du lịch.
Vì vậy, để khắc phục tình trạng tiêu cực này cần làm trong sạch và lành mạnh môi trường du lịch, đảm bảo phát triển du lịch một cách bền vững.4 Du lịch vì người nghèo Du lịch vì người nghèo là một phương thức tiếp cận mới về lập kế hoạch và quản lý du lịch, trong đó những người sống trong điều kiện nghèo được đưa lên vị trí ưu tiên hàng đầu trong chương trình phát triển du lịch vì người nghèo bằng cách tạo các cơ hội thu nhập liên quan đến du lịch cho người nghèo có hoàn cảnh khó khăn .5 Du lịch sinh thái cộng đồng Theo Tổng cục du lịch Việt Nam, IUCN, ESCAP (1999), du lịch sinh thái cộng đồng là sự kết hợp của du lịch cộng đồng và du lịch sinh thái. Du lịch sinh thái cộng đồng do cộng đồng tổ chức, dựa vào thiên nhiên và văn hóa bản địa với mục tiêu bảo vệ môi trường. Du lịch sinh thái cộng đồng đề cao quyền làm chủ, chú ý phân bổ lợi ích rộng rãi và nâng cao chất lượng cuộc sống cho cộng đồng với khách du lịch. Du lịch sinh thái cộng đồng tạo cơ hội tìm hiểu, nâng cao nhận thức về môi trường và văn hóa địa phương cho du khách.
Tuy nhiên, sự phát triển của du lịch sinh thái cộng đồng nếu không được lập kế hoạch và thực hiện một cách cẩn thận sẽ làm cho các giá trị văn hóa bị mất hoặc sai lệch dần.6 Du lịch dựa vào cộng đồng Du lịch dựa vào cộng đồng là loại hình du lịch mà khách du lịch sẽ ở tại nhà dân, cùng ăn, cùng tham gia vào các hoạt động với người dân như cấy lúa, tỉa rau, bắt cá, v.Võ Quế (2008) cho rằng du lịch dựa vào cộng đồng là một phương thức phát triển du lịch trong đó cộng đồng là người tham gia phát triển du lịch, tham gia bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và môi trường tại các điểm khu có nhiều tiềm năng phát triển du lịch và đồng thời cộng đồng được hưởng quyền lợi về vật chất và tinh thần từ du lịch.4 Điều kiện để phát triển du lịch Để du lịch của một vùng, một địa phương phát triển ngoài những cơ sở vật chất, những nền văn hóa đặc sắc hiện có ở địa phương thì du lịch còn phụ thuộc nhiều vào mức sống và trình độ của người dân, giao thông thuận lợi và phát triển, chính trị ổn định và các khu, điểm du lịch có độ an toàn cao. Ngoài ra, để du lịch phát triển còn phụ thuộc nhiều vào thời gian nhàn rỗi của người dân.5 Các nguyên tắc và tiêu chí tham gia phát triển du lịch dựa vào cộng đồng 1.1 Các nguyên tắc phát triển du lịch dựa vào cộng đồng Các nguyên tắc để phát triển du lịch dựa vào cộng đồng bao gồm: (1) cộng đồng được quyền tham gia thảo luận các kế hoạch, quy hoạch, thực hiện và quản lý, đầu tư để phát triển du lịch và có thể trao quyền làm chủ cho cộng đồng; (2) phù hợp với khả năng của cộng đồng: nhận thức về vai trò và vị trí của mình trong việc sử dụng tài nguyên, nhận thức được tiềm năng của du lịch cho sự phát triển của cộng đồng cũng như biết được các bất lợi từ hoạt động du lịch; (3) chia sẻ lợi ích từ du lịch cho cộng đồng: nguồn thu từ hoạt động du lịch phải được phân chia công bằng cho mọi thành viên tham gia cung cấp các sản phẩm cho khách du lịch, đồng thời lợi ích đó cũng được trích để phát triển 10 lợi ích chung cho xã hội như: tái đầu tư cho cộng đồng, xây dựng đường sá, cầu cống, điện, chăm sóc sức khỏe và giáo dục; (4) xác lập quyền sở hữu và tham gia của cộng đồng đối với tài nguyên thiên nhiên và văn hóa hướng tới sự phát triển bền vững.