Đồ án nghiên cứu nhận dạng vân tay áp dụng mạng neuron nhân tạo tại Đại học Nguyễn Tất Thành

Đồ án cơ sở: Nghiên cứu nhận dạng vân tay sử dụng mạng neuron nhân tạo. Tìm hiểu về thuật toán, phương pháp và ứng dụng trong thực tế.

Chuyên ngành

Khoa học dữ liệu

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Đồ án cơ sở

2022

47
1
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Khám phá tổng quan công nghệ nhận dạng vân tay sinh trắc học

Công nghệ sinh trắc học ngày càng khẳng định vai trò không thể thiếu trong các hệ thống xác thực và bảo mật hiện đại. Trong số các kỹ thuật sinh trắc học, nhận dạng vân tay được xem là phương pháp hoàn thiện, đáng tin cậy và phổ biến nhất. Lịch sử của nó bắt nguồn từ rất sớm, khi con người nhận ra tính độc nhất của vân tay, nhưng chỉ đến thế kỷ 16-17, các nghiên cứu khoa học bài bản mới bắt đầu xuất hiện. Nehemiah Grew (1684) và Mayer (1788) là những người tiên phong trong việc mô tả chi tiết cấu trúc giải phẫu của vân tay. Tuy nhiên, cột mốc quan trọng là khi Francis Galton (1888) giới thiệu các điểm đặc trưng (minutiae) chi tiết, đặt nền móng cho các phương pháp đối sánh vân tay sau này. Công nghệ này không chỉ thay thế hiệu quả các phương pháp bảo mật truyền thống như mật khẩu hay mã PIN, vốn dễ bị đánh cắp và khó nhớ, mà còn mang lại sự tiện lợi và an toàn vượt trội. Nền tảng của nhận dạng vân tay dựa trên hai nguyên lý sinh học cốt lõi: tính duy nhất (mỗi người có một cấu trúc vân tay khác nhau) và tính bất biến (cấu trúc vân tay không thay đổi theo thời gian). Sự phát triển của khoa học máy tính và trí tuệ nhân tạo, đặc biệt là mạng neuron nhân tạo, đã mở ra một kỷ nguyên mới cho lĩnh vực này, cho phép xây dựng các hệ thống nhận dạng tự động với độ chính xác và tốc độ xử lý vượt trội, đáp ứng nhu cầu bảo mật ngày càng cao trong xã hội số.

1.1. Lịch sử phát triển của kỹ thuật nhận dạng dấu vân tay

Lịch sử của nhận dạng vân tay đã trải qua một chặng đường dài, từ những quan sát sơ khai đến các ứng dụng khoa học hiện đại. Ngay từ thời xa xưa, con người đã nhận thức được tính cá nhân của vân tay, nhưng phải đến thế kỷ 16, các nghiên cứu khoa học mới thực sự bắt đầu. Năm 1788, Mayer đã mô tả chi tiết thông tin giải phẫu vân tay, đặt nền móng cho việc nhận dạng. Đến năm 1880, Henrry Fauld đưa ra giả thuyết khoa học khẳng định tính độc nhất của vân tay. Một bước ngoặt lớn đến vào năm 1888 khi Francis Galton giới thiệu các điểm đặc trưng chi tiết phục vụ cho việc đối sánh. Đầu thế kỷ 20, các nguyên lý sinh học của vân tay được tổng kết, khẳng định rằng cấu trúc biểu bì vân là khác nhau trên mỗi người và không thay đổi theo thời gian. Từ đây, nhận dạng vân tay chính thức được chấp nhận như một phương pháp xác thực cá nhân có giá trị pháp lý, minh chứng là việc FBI thành lập cơ sở dữ liệu với 810.000 thẻ vân tay vào năm 1924.

1.2. Các đặc điểm nhân chủng học và đặc trưng cốt lõi của vân tay

Vân tay có hai đặc điểm cơ bản làm nền tảng cho công nghệ nhận dạng: tính duy nhất và tính bất biến. Các nghiên cứu giải phẫu học cho thấy các mẫu vân được hình thành từ khi còn là bào thai 4 tháng tuổi và không thay đổi cho đến khi chết. Cấu trúc này không nằm ở bề mặt da mà được quyết định bởi các yếu tố sâu bên dưới như tuyến mồ hôi, dây thần kinh. Các đặc trưng vân tay được chia làm hai loại chính: đặc trưng tổng thểđặc trưng cục bộ. Đặc trưng tổng thể mô tả cấu trúc chung, bao gồm các điểm đơn như điểm Core (tâm vân) và điểm Delta (giao điểm của ba đường vân). Trong khi đó, đặc trưng cục bộ (minutiae) là các điểm đặc biệt trên đường vân, phổ biến nhất là điểm kết thúc đường vân (Ridge Ending) và điểm rẽ nhánh (Ridge Bifurcation). Chính tập hợp các điểm đặc trưng cục bộ này tạo nên tính độc nhất và là cơ sở để các thuật toán thực hiện đối sánh vân tay.

II. Bí quyết vượt qua thách thức tiền xử lý ảnh nhận dạng vân tay

Mặc dù lý thuyết về nhận dạng vân tay rất vững chắc, việc triển khai một hệ thống tự động hiệu quả phải đối mặt với nhiều thách thức, đặc biệt là ở khâu thu nhận và tiền xử lý ảnh. Chất lượng ảnh vân tay đầu vào là yếu tố sống còn, quyết định trực tiếp đến độ chính xác của toàn bộ hệ thống. Trong thực tế, khoảng 10% ảnh vân tay thu được có chất lượng kém do nhiều nguyên nhân: ngón tay quá khô hoặc quá ướt, lực nhấn không đều, bề mặt cảm biến bị bẩn, hoặc do các vết sẹo, vết cắt trên ngón tay. Những ảnh này thường bị mờ, nhòe, đứt nét hoặc dính nét, gây khó khăn cực lớn cho quá trình trích chọn đặc trưng. Do đó, giai đoạn tiền xử lý ảnh đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Mục tiêu của giai đoạn này là nâng cao chất lượng ảnh, cải thiện độ tương phản giữa các đường vân và thung lũng, loại bỏ nhiễu, và phục hồi các cấu trúc vân bị đứt gãy. Các kỹ thuật như chuẩn hóa histogram, lọc Gabor, nhị phân hóa và làm mảnh đường vân thường được áp dụng. Việc xử lý không tốt ở giai đoạn này có thể dẫn đến việc trích chọn sai hoặc thiếu các điểm đặc trưng, gây ra lỗi nhận dạng sai (False Acceptance) hoặc từ chối sai (False Rejection).

2.1. Vấn đề về chất lượng ảnh và nhiễu trong quá trình thu nhận

Chất lượng ảnh đầu vào là rào cản lớn nhất trong các hệ thống nhận dạng vân tay tự động. Quá trình thu nhận ảnh, dù là trực tiếp qua cảm biến quang học, điện dung hay gián tiếp từ vết vân tay tại hiện trường, đều có thể phát sinh lỗi. Các yếu tố như độ ẩm của da, áp lực tiếp xúc, và tình trạng bề mặt cảm biến đều ảnh hưởng đến kết quả. Một ảnh vân tay chất lượng kém có thể bị mờ, các đường vân không rõ ràng, xuất hiện các vùng nhiễu hoặc các đường vân bị dính vào nhau. Những khiếm khuyết này làm cho thuật toán khó phân biệt được đâu là đường vân thật, đâu là nhiễu, dẫn đến việc xác định sai vị trí và loại của các điểm đặc trưng cục bộ. Điều này trực tiếp làm giảm hiệu suất của hệ thống, đặc biệt là trong các ứng dụng yêu cầu độ bảo mật cao.

2.2. Tầm quan trọng của việc trích chọn đặc trưng tổng thể và cục bộ

Việc trích chọn đặc trưng là bước cốt lõi sau khi tiền xử lý ảnh. Một hệ thống nhận dạng vân tay không so sánh hai ảnh điểm ảnh theo điểm ảnh, mà so sánh tập hợp các đặc trưng được trích xuất từ chúng. Các điểm đặc trưng cục bộ như điểm kết thúc và điểm rẽ nhánh, cùng với vị trí và hướng của chúng, tạo thành một "bản đồ" duy nhất cho mỗi vân tay. Nếu quá trình tiền xử lý ảnh không hiệu quả, các thuật toán trích chọn có thể tạo ra các điểm đặc trưng giả hoặc bỏ sót các điểm thật. Ví dụ, một đường vân bị đứt do nhiễu có thể bị nhận nhầm thành hai điểm kết thúc, trong khi một vết bẩn nối hai đường vân có thể tạo ra một điểm rẽ nhánh giả. Vì vậy, một thuật toán trích chọn đặc trưng mạnh mẽ, có khả năng phân biệt giữa đặc trưng thật và nhiễu, là yếu tố then chốt để đảm bảo độ chính xác cho cả hệ thống.

III. Ứng dụng mạng neuron nhân tạo vào bài toán nhận dạng vân tay

Để giải quyết các bài toán phức tạp và cải thiện độ chính xác trong nhận dạng vân tay, mạng neuron nhân tạo (Artificial Neural Network - ANN) đã trở thành một giải pháp ưu việt. Lấy cảm hứng từ cấu trúc và cách hoạt động của não bộ con người, mạng neuron có khả năng học hỏi các mẫu phức tạp từ dữ liệu. Thay vì lập trình các quy tắc cứng nhắc để đối sánh, hệ thống sẽ được "huấn luyện" trên một tập dữ liệu lớn gồm nhiều mẫu vân tay. Trong quá trình này, mạng tự động điều chỉnh các trọng số liên kết giữa các neuron để tối ưu hóa khả năng phân biệt giữa các vân tay khác nhau và nhận diện sự tương đồng của cùng một vân tay dưới các điều kiện thu nhận khác nhau. Kiến trúc của một mạng neuron thường bao gồm lớp vào (input layer), một hoặc nhiều lớp ẩn (hidden layers) và lớp ra (output layer). Dữ liệu đầu vào, chẳng hạn như tọa độ của các điểm đặc trưng, sẽ được lan truyền qua mạng để đưa ra quyết định ở lớp ra (ví dụ: trùng khớp hoặc không trùng khớp). Việc sử dụng Deep Learning, một nhánh của học máy với các mạng neuron nhiều lớp ẩn, càng nâng cao hiệu quả, cho phép hệ thống tự động học các đặc trưng từ ảnh thô mà không cần bước trích chọn thủ công.

3.1. Giới thiệu kiến trúc cơ bản của một mạng Neural Network

Một mạng neuron nhân tạo bao gồm nhiều đơn vị xử lý đơn giản gọi là neuron, được sắp xếp theo từng lớp. Cấu trúc cơ bản gồm ba loại lớp: Lớp vào nhận dữ liệu thô (ví dụ: vector vị trí các điểm đặc trưng). Các lớp ẩn nằm giữa lớp vào và lớp ra, thực hiện các phép tính toán phức tạp để suy luận và học hỏi các mẫu. Lớp ra đưa ra kết quả cuối cùng của bài toán. Mỗi neuron trong một lớp được kết nối với các neuron ở lớp kế tiếp thông qua các liên kết có trọng số. Trong quá trình lan truyền tiến (feedforward), tín hiệu từ lớp vào sẽ đi qua các lớp ẩn, tại mỗi neuron, tín hiệu được tính tổng và đưa qua một hàm kích hoạt (activation function) trước khi truyền đi tiếp. Chính các trọng số này là tham số mà mạng sẽ học trong quá trình huấn luyện.

3.2. Mô hình học có giám sát và thuật toán lan truyền ngược

Trong bài toán nhận dạng vân tay, phương pháp học có giám sát (Supervised Learning) thường được sử dụng. Mạng được huấn luyện bằng cách cung cấp các cặp dữ liệu gồm mẫu đầu vào (ảnh vân tay hoặc vector đặc trưng) và nhãn đầu ra mong muốn (vân tay này thuộc về ai). Mạng sẽ tính toán đầu ra dự đoán và so sánh với đầu ra thực tế để tính toán một giá trị sai số. Thuật toán lan truyền ngược (Backpropagation) là thuật toán cốt lõi để huấn luyện mạng. Nó tính toán gradient của hàm sai số theo từng trọng số, sau đó cập nhật các trọng số theo hướng làm giảm sai số. Quá trình này được lặp đi lặp lại qua nhiều vòng (epochs) cho đến khi sai số của mạng trên tập huấn luyện đủ nhỏ và mô hình có khả năng tổng quát hóa tốt trên dữ liệu mới.

IV. Hướng dẫn xây dựng hệ thống nhận dạng vân tay bằng mạng neuron

Việc xây dựng một hệ thống nhận dạng vân tay sử dụng mạng neuron nhân tạo bao gồm nhiều bước tuần tự và đòi hỏi sự chính xác cao. Ý tưởng cốt lõi là chuyển đổi thông tin hình ảnh của vân tay thành một định dạng số mà mạng neuron có thể xử lý, sau đó huấn luyện mạng để phân loại chúng. Bước đầu tiên và quan trọng nhất là xây dựng tập mẫu ngõ vào. Thay vì đưa toàn bộ ảnh vào mạng, một phương pháp hiệu quả là trích xuất vị trí của các điểm đặc trưng. Để đảm bảo tính bất biến với phép tịnh tiến và quay, điểm Core thường được chọn làm gốc tọa độ. Mặt phẳng ảnh được chia thành các vùng (ví dụ: 8 phần), và vị trí trung bình cộng của các điểm đặc trưng trong mỗi vùng sẽ được tính toán. Vector gồm các tọa độ trung bình này sẽ trở thành ngõ vào cho mạng neuron. Tiếp theo là lựa chọn kiến trúc mạng. Đối với nhiều bài toán, mạng Perceptron một hoặc hai lớp ẩn đã đủ để cho kết quả tốt. Việc huấn luyện mạng nhiều lớp hơn có thể làm tăng độ phức tạp và thời gian tính toán mà không cải thiện đáng kể độ chính xác. Quá trình huấn luyện sử dụng thuật toán lan truyền ngược để điều chỉnh trọng số, nhằm mục tiêu tối thiểu hóa sai số giữa đầu ra dự đoán và đầu ra thực tế.

4.1. Quy trình xây dựng tập mẫu và lựa chọn kiến trúc mạng phù hợp

Để xây dựng tập mẫu ngõ vào, đầu tiên cần xác định một điểm gốc cố định trên ảnh vân tay, thường là điểm Core. Dựa vào điểm gốc này, mặt phẳng ảnh được chia thành tám phần bằng nhau. Trong mỗi phần, thuật toán sẽ tìm tất cả các điểm đặc trưng cục bộ (minutiae) và tính toán tọa độ trung bình cộng của chúng. Tám cặp tọa độ (x, y) này tạo thành một vector 16 chiều, đây chính là ngõ vào cho mạng neuron. Phương pháp này có ưu điểm là giảm sự ảnh hưởng của việc sai lệch vị trí một vài điểm đặc trưng và tạo ra một biểu diễn ổn định hơn. Về việc lựa chọn mạng, tài liệu nghiên cứu đã thử nghiệm với mạng Perceptron một lớp và hai lớp. Mạng một lớp đơn giản, huấn luyện nhanh nhưng khả năng biểu diễn các mối quan hệ phức tạp bị hạn chế. Mạng hai lớp có khả năng học các hàm phức tạp hơn, cho kết quả tốt hơn nhưng đòi hỏi thời gian huấn luyện lâu hơn.

4.2. Phương pháp đối sánh vân tay sau khi huấn luyện mạng neural

Sau khi huấn luyện, mỗi mẫu vân tay trong cơ sở dữ liệu sẽ tương ứng với một mạng neuron đã được tối ưu hóa. Quá trình đối sánh vân tay diễn ra bằng cách lấy vector đặc trưng của ảnh vân tay cần kiểm tra và cho nó đi qua tất cả các mạng trong cơ sở dữ liệu. Mỗi mạng sẽ cho một giá trị ngõ ra (Y). Giá trị này sau đó được so sánh với một ngưỡng (T) được xác định trước. Nếu Y nhỏ hơn T, hai mẫu được coi là trùng khớp. Ngược lại, nếu Y lớn hơn T, hai mẫu được coi là khác nhau. Việc lựa chọn ngưỡng T là rất quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến tỷ lệ lỗi của hệ thống. Ngoài ra, để tăng cường độ chính xác trước khi đối sánh, thuật toán Hough có thể được sử dụng để tìm ra các tham số biến đổi (tịnh tiến, quay) tối ưu nhằm căn chỉnh hai tập điểm đặc trưng với nhau, giúp tối đa hóa số lượng điểm trùng khớp.

V. Đánh giá kết quả nhận dạng vân tay dùng mạng Perceptron 1 và 2 lớp

Hiệu quả của một hệ thống nhận dạng vân tay được đánh giá qua các chỉ số đo lường hiệu suất, chủ yếu là Tỷ lệ Chấp nhận Nhầm (False Acceptance Rate - FAR) và Tỷ lệ Từ chối Nhầm (False Rejection Rate - FRR). FAR là xác suất hệ thống xác nhận sai một người không được ủy quyền, trong khi FRR là xác suất hệ thống từ chối sai một người dùng hợp lệ. Trong nghiên cứu này, thực nghiệm được tiến hành trên cơ sở dữ liệu gồm 200 ảnh vân tay từ 50 ngón tay khác nhau. Kết quả cho thấy hiệu suất của hệ thống phụ thuộc rất nhiều vào giá trị ngưỡng (T) được chọn. Khi tăng ngưỡng T, FRR giảm nhưng FAR lại tăng, và ngược lại. Điều này thể hiện sự đánh đổi giữa an toàn và tiện lợi. Một hệ thống yêu cầu bảo mật cao (như trong ngân hàng) sẽ chọn T nhỏ để giảm thiểu FAR, chấp nhận FRR có thể cao hơn. Phân tích kết quả từ mạng Perceptron một lớp và hai lớp cho thấy mạng hai lớp mang lại hiệu quả tốt hơn và ổn định hơn. Mặc dù thời gian huấn luyện lâu hơn, khả năng học các mối quan hệ phi tuyến phức tạp của mạng hai lớp giúp giảm tổng sai số (SUM = FAR + FRR), tạo ra một hệ thống cân bằng và đáng tin cậy hơn.

5.1. Phân tích kết quả thực nghiệm với tỷ lệ FAR và FRR

Kết quả thực nghiệm trên mạng Perceptron một lớp cho thấy mối quan hệ nghịch đảo rõ rệt giữa FAR và FRR khi thay đổi ngưỡng T. Đồ thị biểu diễn cho thấy có một điểm mà tại đó tổng sai số (SUM = FAR + FRR) đạt giá trị cực tiểu. Trong trường hợp này, SUM nhỏ nhất là khoảng 24%, đây là điểm vận hành tối ưu cho hệ thống nếu muốn cân bằng giữa hai loại lỗi. Việc lựa chọn ngưỡng T là một quyết định quan trọng tùy thuộc vào ứng dụng cụ thể. Ví dụ, với yêu cầu bảo mật cao, người ta sẽ chọn T nhỏ để FAR gần bằng 0, dù điều này có thể gây phiền hà cho người dùng hợp lệ do FRR tăng cao. Phân tích này cho thấy không có một hệ thống nào là hoàn hảo, và việc tinh chỉnh tham số là cần thiết để đáp ứng yêu cầu thực tế.

5.2. So sánh hiệu quả giữa mạng Perceptron một lớp và hai lớp

Khi so sánh kết quả, mạng Perceptron hai lớp thể hiện sự vượt trội so với mạng một lớp. Mặc dù thời gian huấn luyện của mạng hai lớp lớn hơn đáng kể do kiến trúc phức tạp hơn và quá trình hội tụ lâu hơn, nhưng nó cho kết quả nhận dạng vân tay tốt và ổn định hơn. Tổng sai số SUM đạt được từ mạng hai lớp thấp hơn so với mạng một lớp, cho thấy khả năng phân loại chính xác hơn. Điều này là do mạng hai lớp có khả năng mô hình hóa các ranh giới quyết định phức tạp hơn trong không gian đặc trưng, giúp phân biệt tốt hơn giữa các mẫu vân tay. Do đó, đối với các ứng dụng đòi hỏi độ chính xác cao, việc đầu tư thêm tài nguyên tính toán để sử dụng mạng hai lớp là hoàn toàn hợp lý và mang lại hiệu quả rõ rệt.

VI. Kết luận và xu hướng phát triển nhận dạng vân tay bằng mạng neuron

Đồ án cơ sở đã trình bày thành công một phương pháp nhận dạng vân tay hiệu quả dựa trên nền tảng mạng neuron nhân tạo, cụ thể là mô hình Perceptron một và hai lớp. Nghiên cứu đã đi sâu vào các khâu cốt lõi của một hệ thống nhận dạng, từ tổng quan lý thuyết, tiền xử lý ảnh, trích chọn đặc trưng, đến xây dựng và huấn luyện mô hình mạng. Kết quả thực nghiệm đã chứng minh được tính khả thi và ưu điểm của việc áp dụng mạng neuron, đặc biệt là mạng hai lớp, trong việc cải thiện độ chính xác so với các phương pháp truyền thống. Tuy nhiên, lĩnh vực này vẫn còn nhiều tiềm năng để phát triển. Trong tương lai, các nghiên cứu có thể mở rộng sang các kiến trúc mạng neuron phức tạp hơn như Mạng Neural Tích chập (CNN), vốn rất mạnh trong việc xử lý ảnh. Việc kết hợp thêm các đặc trưng khác của vân tay như trường định hướng, mật độ vân, hay sử dụng các mô hình học không giám sát như Bản đồ tự tổ chức (SOM) cũng là những hướng đi hứa hẹn. Hơn nữa, việc triển khai các thuật toán này trên các nền tảng phần cứng chuyên dụng như FPGA sẽ giúp tăng tốc độ xử lý, đáp ứng các ứng dụng thời gian thực.

6.1. Tổng kết những kết quả đạt được của đồ án nghiên cứu

Đồ án đã hoàn thành các mục tiêu đề ra, bao gồm việc trình bày cơ sở lý thuyết về nhận dạng vân taymạng neuron nhân tạo. Chương trình thực nghiệm đã được xây dựng thành công, cho phép so sánh hiệu quả giữa mạng Perceptron một lớp và hai lớp. Kết quả đã chỉ ra rằng phương pháp sử dụng trung bình cộng các điểm đặc trưng làm ngõ vào cho mạng là một cách tiếp cận hiệu quả để giảm thiểu sai số. Đồng thời, nghiên cứu khẳng định mạng hai lớp cho kết quả nhận dạng tốt hơn, mặc dù đòi hỏi chi phí tính toán cao hơn. Đây là một nền tảng vững chắc cho các nghiên cứu và phát triển sâu hơn trong lĩnh vực sinh trắc học.

6.2. Hướng nghiên cứu mở rộng và tiềm năng ứng dụng trong tương lai

Tương lai của công nghệ nhận dạng vân tay gắn liền với sự phát triển của Deep Learning. Các mô hình mạng neuron sâu hơn có thể tự động học các đặc trưng từ ảnh thô, loại bỏ bước tiền xử lý ảnh và trích chọn đặc trưng thủ công vốn phức tạp và dễ gây lỗi. Hướng nghiên cứu có thể tập trung vào việc cải thiện hiệu quả của bộ lọc, tối ưu hóa các tham số học của mạng, và áp dụng các kỹ thuật học tăng cường (Reinforcement Learning) để mạng có thể tự thích ứng với các điều kiện môi trường thay đổi. Tiềm năng ứng dụng của công nghệ này là vô cùng rộng lớn, từ các thiết bị di động, hệ thống chấm công, kiểm soát ra vào, cho đến các ứng dụng yêu cầu bảo mật cấp cao như giao dịch tài chính, quản lý dữ liệu chính phủ và nhận dạng tội phạm.

11/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG I: TONG QUAN VE NHAN DANG DAU VAN TAY. Lịch sử nhận dạng dấu vân tay. Các đặc điểm nhân chủng học của VAM tayo. cece cece cee ee eect ees 1 3.

Lưu trữ ảnh và các thông tin đặc trưng của vân fay. Tiền xử lý ảnh vân tay. Các đặc trưng vân tay và trích đoạn các đặc trưng. 5 6 Vai trò của điểm đặc trưng cục bô và hướng điểm đặc trưng cục bô trong H1ì)0N9L:015g:iiA 0N 8P nnaunaạ.

7 CHUONG IL DEEP LEARNING LA GI? KHAI QUAT KIEN THUC VE DEEP LEARNING i ee eee eee eee 9 1. Định nghĩa về Deep Learning. Deep Leaming hoạt động như thể nào. Ưu điểm và nhược điểm của Deep Learning.2 Nhược điểm.

Deep Learning được sử dụng ra sao trong đời sông. Những câu hỏi thường gặp trong Deep Learning. Khi nào nên sử dụng Deep Learning. 2: 2: 2222222212 221221 121122 ll CHUONG 3: MANG NEURON VA CAC KHAI NIEM VE MANG NEURON.

nescence eee eee eee ees 12 1. Mang Neuron Network 1a 8ì2.LL L TT TT TT TH nh Hiện 12 2. Kiến trúc mạng Neuron Network là gì2.Ứng dụng của mạng Neuron Network là 8Ì2.Lan truyền tiến trong Neuron NetworE.Sử dụng Neuron Network như II HƯỚNG. Tong quan vé mang Neural(Neuron).Cau trúc của một Neural sinh học.cac thành phần chính trong mạng Neural sinh học.1Lịch sử phát triển của mạng Neural nhân tạo.2 Khái nệm mang Neural nhân †ạo.Các cầu trúc mạng Neural.2 phân loại mạng Neural.Các nhìn về mạng Neural,.Học không có giam Sati ee eee eect 221222 19 4.

Hoc tang cuOng. eee ee eee 19 5.Mốt số mô hình mạng Neural,.Mạng truyền thăng một lớp.---¿- c1 12 121111111 11 1 1H HH yg 19 SN NV L::: sẽ sai.Mạng Perceptron một Ïớp. te ece ects eee 20 3.Luật học hỏi Perceptron.Học có g1láảm sat Q2 22. Q22 0221121111 1n T TH HH se, 21 3.Luật học không giám sát.Mạng truyền thăng nhiều lop oc.

Thuat toán lan truyén TĐƯỢC.02 2002221112 D12 H1 HH HH ra 21 5.Các hệ số học hỏi của mạng lan truyền TØƯỢC.3Một số biến thể của thuật toán lan truyền TØƯỢC. 21 CHƯƠNG IV THỰC HIỆN NHẬN DẠNG VÂN TAY DÙNG MẠNG )ộ 3 B >9) qăma.,ÔỎ 23 lR Ẩuaẳẳ.Xây dựng tập mẫu ngõ vào.Lựa chọn mạng. 2221 22 1 2g 1T TT TT TH nà, 23 1. Thuật toán huấn luyện một lớp.Thuật toán huấn luyện mạng hai lớp.Thuật toán Hough.

2212201110111 201121 1E 1 ng 1n nHn HT HH se 25 2.Các bước của chuong trinhw.Phương pháp đối sánh vân tay .Các bước hoạt động của quá trình.Thực nghiệm và kết hp: 0. 28 NH0) ä ii 0n aaaaa.Lựu GO eee cee cee cece ccc cece HH Hà 29 “VÀ (N( (DìaVnyiAẢÁẶIÝ.Đánh giá kết quả. s2 2 212221 1D HH TH HH Ha 34 Kết luận và kiến nghị. 221 1 21 2121121 1120122 1 Hye 36 Tai l@u na.

37 DANH MỤC HÌNH Hình 1.1 Hình ảnh các dây vân tay. --- 5: S111 1122112111 1 1 ng rrờg 2 Hình 1. 5c: 222 2221 tt HH He ưưg 5 Hình 1.3 Các điểm đặc trưng cục Ộ.4 Đối sánh hai ảnh vân tay dựa trên các điểm đặc trưng của nó .I Cách thức hoạt động của Deep Learnng .1 Kiến trúc mạng Neural Networfk .2 Hình ảnh kết nối giữa các nơ-ron thần kinh. -2- 5s 2+2 22xs2x+ExerEzvrrxez 14 Hình 3.3 Cầu trúc của thân tế bảo và sợ nhánh.

555cc con 15 Hình 3.4 Cấu trúc sợi trục.-::c tt nghe ga 15 Hinh 3.5 Lich sử phát triển của mạng NeuraÌL.- c c2 122212 111211312 xe re 17 Hinh 3.6 Neural nhân tạo. - L L QQQS 9293092355111 gà SH HE vn ng 18 Hình 3.7 Mô hình học có giám sát.8 M6 hinh học không có giám sát.9 Mô hình học tăng cường.10 Cấu trúc mạng Neural một lớp,.11 Mạng Perceptron một lớp.12 Mạng lan truyền ngược.----- c2 1x n1 212111 121tr re 21 Hình 4.1 Mô hình mạng Perceptron một lớp.-- ec ccec ce eteecesseetseteeseeeeennees 23 Hinh 4.2 M6 hinh mang perceptron hai Ïớp.3 Cửa số chương trình so sánh vân tay. 52c TS TH tt tre, 25 Hình 4.4 Cửa số hiển thị thông tin so sánh.5 Cửa số chương trình so sánh hai dấu vân tay không trùng nhau.6 Cửa số hiển thị chỉ tiết hai ảnh vân tay vừa so sánh.7 Cửa số chương trình so sánh hai dấu vân tay trùng khớp.8 Cửa số hiển thị chỉ tiết hai ảnh vân tay vừa so sánh.9 Giao dieän cuủa chöông trình thu thaäp, löu tröõ vaø ñoái saùnh vaân {ay. 1 121112112111 121 112112211111 11 1911181110111 H111 HH kệ 29 Hình 4.10 Lưu đồ giải thuật các điểm đặc {TƯHE.2112 11H vn HH nhe 29 Hình 4.11 Lưu đồ giải thuật quá trình lẫy mẫu.12 Lưu đồ giải thuật quá trình đối sánh.

5-5 St 2 2E Hee 30 Hình 4.13 Các điểm đặc trưng của hai dấu vân tay khác nhau của cùng một ngón TỔN L0 0 0n nHHnn n1 n ng 11 1111011111111 KHE k kg kg kg k1 115K 201 11k re 31 Hình 4.14 kết quả đối sánh khi sử dụng mạng Perceptron một lớp.-----¿ 33 CHUONG 1: TONG QUAN VE NHAN DANG DAU VAN TAY 1. Lịch sử nhận dạng dấu vân tay Từ xa xưa, con người đã nhận ra tính cá nhân của vân tay nhưng chưa có bất kỳ một cơ sở khoa học nào. Đến thế ky 16, các kỹ thuật vân tay khoa học hiện đại mới xuất hiện và từ đó các lí thuyết và chương trình mô tả, nhận dạng vân tay mới phát triển mau chong. Nehemiah Grew nha sinh thai hoc thye vật xuat ban những trang sách đầu tiên các nghiên cứu có tính hệ thống của ông về vân tay.

Năm 1788, Mayer đã mô tả chỉ tiết thông tin giải phẫu của vân tay để đặc tính hóa, nhận đạng các đặc tính vân tay. Năm 1809, Thomas Bewick bắt đầu sử dụng vân tay của mình như là biểu tượng đăng kí thương mại — đã tạo ra một cột mốc quan trọng trong nghiên cứu khoa học về nhận dang van tay. Nam 1880, Henrry Fauld da dua ra giả thuyết khoa hoc khang dinh tính cá nhân của vân tay dựa vào các nhận thức kinh nghiệm. Nam 1888, Francis Galton giới thiệu các đặc trưng chỉ tiết phục vụ cho đối sánh vân tay.

Vân tay trên đèn của người Paléttin (400 A.D) Con dấu thương mại của Berwick (1809) Chữ kí bằng vân tay của người Trung Quốc khi buôn bán (1839) Đầu thế kí 20, cầu trúc của vân tay mới được mô tả một cách khá đầy đủ. Các nguyên lý sinh học của vân tay được tổng kết như sau: Biểu bì vân có các đặc tính khác nhau trên các vân tay khác nhau (nguyên lý này là cơ sở cho nhận dạng vân tay); cầu hình vân tay có sự thay đổi trên từng cá nhân, nhưng sự thay đôi nhỏ này vẫn cho phép phân loại một cách có hệ thông các vân tay (nguyên lý này là cơ sở đề tiễn hành phân loại vân tay); các chỉ tiết và cầu hình của mỗi đường vân là ôn định và không thay đổi. Cũng từ đầu thế ki 20, nhận dạng vân tay chính thức được chấp nhận như một phương pháp nhận dạng cá nhân có giá trị và trở thành chuẩn trong pháp luật. Ví dụ, năm 1924 FBI đã thiết lập một cơ sở dữ liệu có 810.000 thẻ vân tay.

Các đặc điểm nhân chủng học của vân tay Những nghiên cứu của giải phâu học cho biết chỉ những phần không có lông của cơ thể như lòng bàn tay và gân bản chân được bao phủ bởi các mẫu vân được hình thành từ những lần nối tạo ma sát. Các vân này rất quan trọng vì chúng được hình thành từ bảo thai từ 4 tháng và không thay đổi cho đến khi chết Các mẫu vân không được cầu tạo từ mặt ngoài da mà được xác định bởi nhiều phần tử khác nhau bên dưới (chẳng hạn các tuyến mô hôi, dây thần kinh, mạch máu.Các vết cắt sâu có thê nằm chèn lên mẫu vân nhưng phần còn lại của mẫu vân không thay đôi. Tóm lại dau van tay có hai đặc điểm cơ bản: +Phương pháp ấn : Trong phương pháp nảy người ta cho các ngón tay thấm mực rồi sau đó ấn nhẹ trên giấy mà không lăn , chờ cho về mực khô rồi sao chụp ảnh vân tay này bằng máy ảnh hoặc camera. Rõ ràng, phương pháp này diện tích vùng ảnh nhỏ hơn, thông tin ảnh cũng ít hơn nhưng độ chính xác cao hơn.

+Phương pháp ảnh vân tay ảo :đây là một loại đặc biệt của phương pháp thu nhận ảnh vân tay gián tiếp. Các ảnh này thường được thu nhận tại hiện trường. Tại đó khi các đầu ngón tay ấn nhẹ trên vật dụng ở hiện trường ,thì mồ hôi ,hoặc chất nhờn do các tuyến bài tiết trên biểu bì sẽ in dâu vân tay tại hiện trường. Lúc này người ta sử dụng một loại hóa chất đặc biệt phủ lên vết vân tay đó , làm cho hình ảnh của vết vân tay hiên lên, và sử dụng các thiết bị như camera hay máy ảnh đề thu nhận các ảnh này - Một ảnh trực tiếp :Là quá trình thu thập ảnh vân tay trực tiếp thông qua các thiết bị cảm nhận mà không cần thông qua bước trung gian là in ảnh vân tay trên giấy Q \ Ai` sa ) Ầ WN Hình 1.1 Hình ảnh các dấu vân tay Đối với quá trình thu nhận ảnh vân tay sống người ta thường dùng cách đặt các ngón tay trực tiếp vào thiết bị cảm ứng để thu nhận ảnh.

Công nghệ phô biến nhất đề thu nhận các mẫu ảnh vân tay sống là dựa trên sự phản xạ ánh sáng từ dấu vân tay, khi đặt 2 ngón tay vào cạnh một tắm gương, các đường vân của ảnh vân tay sẽ tiếp xúc với tắm gương, trong khi các rãnh đường vân thì không tiếp xúc, bên cạnh tắm gương người ta đặt một hệ thống các bóng đèn đề phát ra ánh sáng Laser chiều đến mặt dưới của tắm gương, ánh sáng sẽ phản xạ trở lại và người dùng một Camera đề thu các ánh sáng phản xạ đó. Kết quả thu được là một ảnh vân tay trong Camera Các ảnh vân tay , dù trực tiếp hay gián tiếp trong quá trình nhận thì có một số lượng đáng kể (khoảng 10%) có chất lượng kém như bị vết mờ , nhòe hoặc đứt nét đó lăn mực và do nhiều nguyên nhân khác 3. Lưu trữ ảnh và các thông tin đặc trưng của vân tay Lưu trữ ảnh vân tay trong cơ sở dữ liệu là một vấn đề hết sức quan trọng, có ảnh hưởng sống còn đến hiệu năng tìm kiểm trong các hệ nhận dạng vân tay cỡ lớn. Đối với các ảnh vân tay , các thông tin đặc trưng cần được lưu trữ gồm : Véc tơ đặc trưng hướng , tập hợp các điểm đơn , véc tơ mã vân tay , nhãn các lớp và tập điểm đặc trưng cục bộ .

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ