CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÍ THUYẾT 1. Báo chí và ngôn ngữ báo chí 1. Trong giai đoạn hiện nay, người ta thường dùng khái niệm báo chí “truyền thông” bao gồm cả báo viết, báo nói với khái niệm kênh viết, kênh nói và kênh hình. Trong đó, kênh viết là kênh dùng trong in ấn.
Kênh nói được dùng ở đài phát thanh và truyền hình(và gần đây một phần trên báo mạng). Kênh hình chỉ được dùng trên đài truyền hình. Văn bản báo chí có phong cách ngôn ngữ truyền thông đại chúng. Nguyên tắc trung thực, chính xác của thông tin báo chí có ảnh hưởng tới phong cách ngôn ngữ báo chí.
Nhà báo chỉ có thể sử dụng biện pháp tu từ khi thấy chắc chắn không có sự ảnh hưởng hay gây hiểu lầm về tính chính xác của sự kiện. Báo chí ra đời trước hết do nhu cầu thông tin. Qua báo chí người ta có thể nhanh chóng tiếp cận được các vấn đề mà mình quan tâm. Xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu thông tin của con người ngày càng lớn.
Báo chí trở thành công cụ đắc lực phục vụ nhu cầu thông tin của con người. Đóng vai trò là phương tiện thông tin cực kỳ quan trọng, đáp ứng nhu cầu bức thiết của quần chúng, báo chí Việt Nam đã tạo nên một phong cách ngôn ngữ riêng trong hệ thống các phong cách chức năng của tiếng Việt. Có thể dựa trên những tiêu chí khác nhau để phân loại báo chí. Trước hết dựa vào kênh truyền ta có: báo nói (phát thanh – truyền hình) và báo viết(báo giấy và báo điện tử).
Dựa vào thời gian, tần suất phát hành một loại báo cụ thể, có thể chia báo chí thành các loại như nhật báo, tuần báo, bán nguyệt san hay nguyệt báo. Theo nội dung và dung lượng thông tin lại có thể chia báo chí ra nhiều loại, trong đó báo dành cho các bài viết có thông tin ngắn gọn kịp thời còn tạp chí dành cho các thông tin chuyên đề, yêu cầu về thông tin cập nhật không đặt ra quá bức thiết. Các thể loại báo chí được phân theo tính chất và cách đưa thông tin. Những thể loại hay xuất hiện nhất là: bản tin, bình luận, phóng sự, điều tra, ghi nhanh, ký chân dung, quảng cáo báo chí, ý kiến bạn đọc (khán giả), tâm sự bạn đọc.
Chức năng của ngôn ngữ báo chí Các chức năng của báo chí trong xã hội đã làm cho ngôn ngữ trên báo chí mang những đặc điểm, phân biệt với hàng loạt các phong cách chức năng khác xét từ phía ngôn nghĩa. Sau đây là các đặc điểm quan trọng nhất của ngôn ngữ báo chí. Chức năng thông báo Do nhiệm vụ hàng đầu của báo chí là phản ánh tin tức các sự kiện trong cộng đồng, nên công việc cấp thiết đặt lên hàng đầu của những người làm công tác báo chí là phải sẵn sàng có một bộ phương tiện truyền tải tin tức sắc bén và nhanh nhạy. Để thực hiện được yêu cầu này, ngôn ngữ trước nhất phải đảm bảo được tính khách quan trong phản ánh sự kiện.
Báo chí nhờ chức năng này của ngôn ngữ phản ánh được trung thực thông tin diễn ra trong thực tế. Qua đó báo chí trở thành thức ăn tinh thần lành mạnh, có ích, giúp người tiếp nhận thông tin mở rộng hiểu biết, phát triển tư duy theo khuynh hướng toàn diện hóa. Chức năng định hướng dư luận Chức năng này gắn liền với chức năng thông báo. "Các nhà tỷ phú, triệu phú không bao giờ dùng đài phát thanh, báo chí của chúng một cách vô ích cả.
Vì thế tuy đại diện cho công luận xã hội, mỗi tờ báo thực chất là đại diện cho một nhóm người hay một tập đoàn người trong xã hội" (V. Ngôn ngữ báo chí luôn phải đảm nhiệm một nhiệm vụ to lớn là hướng dẫn dư luận và tác động đến dư luận, làm cho người đọc hiểu được bản chất của của sự thật để phân biệt rõ đâu là chân lý, đâu là ngụy biện, phân biệt thật, giả để quyết định thái độ ủng hộ hay phản đối. Chức năng tập hợp và tổ chức quần chúng Khi thực hiện chức năng định hướng dư luận, bản thân báo chí có sức qui tụ bạn đọc về phía mình. Chính sự thu hút của ngôn ngữ báo chí đã tạo ra khả năng tập hợp và tổ chức quần chúng rất lớn.
Lịch sử đã chứng minh sức mạnh tinh thần to lớn của đến mức chuyển hóa thành sức mạnh vật chất của ngôn ngữ báo chí. Ví dụ sức mạnh của tờ báo "Thanh niên" ra đời năm 1925 trong thời kỳ giành chính quyền. Đặc điểm phong cách của ngôn ngữ báo chí Trong tiến trình thực hiện các nhiệm vụ của báo chí đối với xã hội, hệ thống ngôn từ của báo chí loại bỏ và tiếp thu các đặc điểm ngôn ngữ ở các lĩnh vực và thiết chế xã hội khác và tự thiết lập nên cho mình hệ đặc điểm riêng. Chính các đặc điểm này tạo nên đặc điểm cấu trúc phong cách của ngôn ngữ báo chí.
Hệ đặc điểm riêng này bao gồm: a. Cô đọng và biểu cảm Nói tới báo chí là nói tới đặc điểm ngắn gọn. Sự ngắn gọn của báo chí khác với ngắn gọn của phong cách hành chính – công vụ và phong cách khoa học. Bởi sự ngắn gọn của ngôn ngữ báo chí vẫn ít nhiều gắn với xúc cảm chủ quan cá nhân, với quan điểm của mỗi tờ báo cụ thể.
Tính ngắn gọn của ngôn ngữ báo chí cũng là yêu cầu tất yếu xuất phát từ chức năng cơ bản của báo chí là thông tin nhanh. Muốn thông tin nhanh, nhiều làm cho báo đa dạng phong phú, những nét rườm trong báo chí phải bị loại bỏ. Cập nhật, hấp dẫn Tính hấp dẫn và thuyết phục của ngôn ngữ báo chí có thể coi là một trong các yếu tố quyết định sinh tồn của nó.Trong thời đại mà báo chí phát triển, cuộc cạnh tranh bạn đọc diễn ra ngày càng quyết liệt thì yêu cầu về tính hấp dẫn và thuyết phục sẽ ngày càng cao. Đặc tính này được thể hiện qua các phương diện: Về nội dung, thông tin luôn phải mới, đa dạng và phong phú.
Trong đó có yêu cầu đưa tin nhanh, xác thực, có tính cập nhật. Đưa tin không một chiều mà phải phản ánh được nhiều hướng dư luận khác nhau (nếu có). Về hình thức, ngôn ngữ trong bài báo phải có sức lôi cuốn người đọc. Điều này thể hiện trước tiên ở tít bài.
Cùng với cách trình bày, hình ảnh minh họa, cuối cùng là các biện pháp sử dụng ngôn ngữ, trong đó có việc lựa chọn từ ngữ. Đặc biệt là cách tạo kiểu câu bất ngờ gây ấn tượng mạnh về ngữ nghĩa sẽ có tác dụng rất lớn với sự cảm nhận và tri giác của người đọc. Thẩm mỹ song hành giáo dục Khi thực hiện tính thẩm mỹ trong ngôn từ, báo chí cũng đồng thời thực hiện tính giáo dục. Báo chí tiến bộ bao giờ cũng hướng con người ta tới lẽ phải, 9 chân thiện mỹ.
Là phương tiện giúp con người ta tự thức tỉnh mình, tự điều chỉnh theo các qui phạm xã hội được biểu hiện ở tất cả các phương diện như đạo đức, luân lý, đến luật pháp. Và các chức năng này ẩn chìm trong lớp ngôn ngữ. Việc đưa tin, bình luận trung thực đầy đủ cùng với việc phân tích, bình luận các sự kiện theo cách nhìn khách quan lành mạnh, tự nó đã tạo nên tính giáo dục của ngôn ngữ báo chí. Tính chiến đấu Báo chí chính là diễn đàn bộc lộ, phản ánh những quan điểm, thái độ khác nhau, thậm chí đối lập nhau về một sự kiện.
Tính chiến đấu của báo chí được hình thành từ những lập luận đanh thép, từ các phương pháp sử dụng từ ngữ nhằm "châm biếm, công kích, tiến tới phủ định đối phương”. Trong đó việc sử dụng ngôn ngữ để xây dựng các hình ảnh tương phản, các mệnh đề khẳng định hoặc phủ định của báo chí có vai trò hết sức quan trọng. Tính chiến đấu của ngôn ngữ báo chí được thể hiện ở nhiều mức độ khác nhau như phủ định hoàn toàn hay châm biếm, đả kích, nhằm hạ uy thế, uy tín của đối tượng… 1. Giới thiệu về truyền hình 1.
Đặc điểm chương trình truyền hình Truyền hình là một loại hình truyền thông đại chúng chuyển tải thông tin bằng hình ảnh và âm thanh về một vật thể hoặc một cảnh đi xa bằng sóng vô tuyến điện. Truyền hình xuất hiện vào đầu thế kỷ thứ XX và phát triển với tốc độ như vũ bão nhờ sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật và công nghệ, tạo ra một kênh thông tin quan trọng trong đời sống xã hội. Ngày nay, truyền hình là phương tiện thiết yếu cho mỗi gia đình, mỗi quốc gia, dân tộc. Với những ưu thế về kỹ thuật và công nghệ, truyền hình đã làm cho cuộc sống như được cô đọng lại, làm giàu thêm ý nghĩa, sáng tỏ hơn về hình thức và phong phú hơn về nội dung.
“Theo nghĩa rộng của tín hiệu học thì truyền hình là một phương tiện truyền tin. Dưới góc độ ngôn ngữ học, truyền hình là việc truyền hình ảnh, âm thanh bằng sóng điện tử, là phương tiện giao tiếp đặc biệt của chủ thể truyền hình với khán giả"(Nguyễn Thế Kỷ). Là một thể loại báo chí mang tính tổng hợp cao (có hình, có tiếng, có chữ…), truyền hình còn có thể đến được với nhiều 10 người, ở nhiều nơi khác nhau cùng lúc, nên tính chất báo chí nổi bật của truyền hình là tính xã hội và dân chủ, một mặt hướng tới đông đảo khán giả, mặt khác dành cho chính khán giả tham gia ngôn luận. Bên cạnh nhiệm vụ tuyên truyền, truyền hình còn là vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng văn hóa cũng như lĩnh vực phát triển kinh tế xã hội.
Nói đến truyền hình là nói đến các phương tiện, điều kiện kỹ thuật hiện đại. Sự tiếp cận thông tin kịp thời, nhanh chóng, rộng rãi, tiện lợi và hiệu quả mà truyền hình mang đến cho khán giả là những thành tựu của khoa học, công nghệ hiện đại. Công nghệ truyền hình hiện nay đã tạo ra sự chuyển dịch không gian, đưa không gian từ xa đến gần hiện hữu trước khán giả một cách chân thực và sinh động. Không chỉ là một phương tiện thông tin đại chúng, các chương trình truyền hình còn được ví như một trường học bổ ích cho nhiều đối tượng, do đó đòi hỏi các chương trình truyền hình phải có tính định hướng, tính chính xác, tính chuẩn mực và tính văn hóa.
Ngôn ngữ truyền hình Đi theo sự phát triển nhiều loại hình thông tin đại chúng, ngôn ngữ báo chí cũng tách dần ra theo từng ngành riêng.