CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN VỀ HIỆP ĐỊNH ĐỐI TÁC XUYÊN THÁI BÌNH DƯƠNG TPP 1. Tổng quan về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) 1. Khái quát về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (tiếng Anh: Trans-Pacific Partnership Agreement - viết tắt TPP) là một hiệp định/thỏa thuận thương mại tự do được ký kết giữa 12 nước vào ngày 4 tháng 2 năm 2016 tại Auckland, New Zealand sau 5 năm đàm phán với mục đích hội nhập các nền kinh tế thuộc khu vực châu Á- Thái Bình Dương. Thỏa thuận ban đầu được các nước Brunei, Chile, New Zealand và Singapore ký vào ngày 3 tháng 06, 2005 và có hiệu lực ngày 28 tháng 05, 2006.
Sau đó, thêm 5 nước đàm phán để gia nhập, đó là các nước Australia, Malaysia, Peru, Hoa Kỳ, và Việt Nam. Ngày 14 tháng 11 năm 2010, ngày cuối cùng của Hội nghị thượng đỉnh APEC tại Nhật Bản, lãnh đạo của 9 nước (8 nước trên và Nhật Bản) đã tán thành lời đề nghị của tổng thống Obama về việc thiết lập mục tiêu của các cuộc đàm phán thuộc Hội nghị thượng đỉnh APEC năm 2011 diễn ra tại Hoa Kỳ (Wikipedia) Trước đây, TPP được biết đến với tên tiếng Anh là Pacific Three Closer Economic Partnership (P3-CEP) và được tổng thống Chile Ricardo Lagos, thủ tướng Singapore Goh Chok Tong và thủ tướng New Zealand Helen Clark đưa ra thảo luận tại một cuộc họp các nhà lãnh đạo của APEC diễn ra tại Los Cabos, Mexico. Brunei nhanh chóng gia nhập đàm phán ở vòng 5 vào tháng 04 năm 2005. Sau vòng đàm phán này, hiệp định lấy tên là Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương (TPSEP hoặc P4).
Mục tiêu ban đầu của Hiệp định là giảm 90% các loại thuế xuất nhập khẩu giữa các nước thành viên trước ngày 1 tháng 1 năm 2006 và cắt giảm bằng không tới năm 2015. Đây là một thỏa thuận toàn diện bao quát tất cả các khía cạnh chính của một hiệp định thương mại tự do, bao gồm trao đổi hàng hóa, các quy định về xuất xứ, can thiệp, rào cản kỹ thuật, trao đổi dịch vụ, vấn đề sở hữu trí tuệ, chính sách của các chính quyền. 8 TPP là một trong những thỏa thuận thương mại tự do tham vọng nhất từ sau Hiệp định Thương mại Tự do Bắc Mỹ năm 1990. Những người ủng hộ coi đây là con đường để các nước thành viên thúc đẩy tăng trưởng trong tương lai.
TPP sẽ mang lại lợi ích cho 12 nước ký kết. TPP sẽ giảm đáng kể và thậm chí loại bỏ hàng rào thuế quan giữa các thành viên, thúc đẩy hoạt động buôn bán hàng hóa và dịch vụ. Bên cạnh đó TPP sẽ đẩy mạnh dòng vốn đầu tư và sự tăng trưởng kinh tế của các thành viên. 12 quốc gia đàm phán TPP đều là thành viên của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC).
Đây là một nhóm nền kinh tế đa dạng với tổng GDP lên tới 28.000 tỷ USD, chiếm 40% tổng GDP và 1/3 giao dịch thương mại toàn cầu. Hiệp định TPP có thể tạo ra một thị trường tiềm năng rất lớn đối với các doanh nghiệp trong khối. Mỹ sẽ đóng vai trò “quốc gia đầu tàu” vì họ là nền kinh tế lớn nhất thế giới và Washington đang coi châu Á – Thái Bình Dương là chìa khóa để mở cánh cửa tăng trưởng trong tương lai. Một số nhà phân tích thậm chí còn gợi ý rằng Mỹ có thể sử dụng TPP như một phương tiện làm suy yếu lợi ích kinh tế của Trung Quốc trong khu vực.
Toàn văn nội dung Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP bao gồm 30 chương về thương mại và các vấn đề liên quan đến thương mại, từ thương mại hàng hóa đến hải quan và trợ giúp thương mại; biện pháp vệ sinh dịch tễ; rào cản kỹ thuật đối với thương mại; biện pháp phòng vệ thương mại; đầu tư; dịch vụ; thương mại điện tử; mua sắm công; sở hữu trí tuệ; lao động; môi trường; các chương “ngang” nhằm mục đích đảm bảo TPP tận dụng được các tiềm năng về phát triển, năng lực cạnh tranh, và sự toàn diện; giải quyết tranh chấp, các điều khoản ngoại lệ, và điều khoản thi hành. Cụ thể gồm: Chương 01: Quy định và định nghĩa chung; Chương 02: Nguyên tắc đối xử quốc gia và việc tiếp cận thị trường hàng hóa; Chương 03: Quy tắc xuất xứ và thủ tục về xuất xứ; Chương 04: Hàng dệt may; Chương 05: Quản lý hải quan và tạo thuận lợi trong thương mại; Chương 06: Biện pháp phòng vệ thương mại; Chương 07: Biện pháp vệ sinh và kiểm dịch; Chương 08: Rào cản kỹ thuật đối với thương mại; Chương 09: Đầu tư; Chương 10: Thương mại dịch vụ xuyên biên giới; Chương 11: Dịch vụ tài chính; Chương 12: Nhập cảnh tạm thời đối với doanh nhân; Chương 13: Viễn thông; Chương 14: Thương mại điện 9 tử; Chương 15: Mua sắm Chính phủ; Chương 16: Chính sách cạnh tranh; Chương 17: Các doanh nghiệp nhà nước và các đơn vị độc quyền; Chương 18: Sở hữu trí tuệ; Chương 19: Lao động; Chương 20: Môi trường; Chương 21: Hợp tác và nâng cao năng lực; Chương 22: Năng lực cạnh tranh và tạo thuận lợi trong kinh doanh; Chương 23: Phát triển; Chương 24: Doanh nghiệp vừa và nhỏ; Chương 25: Sự đồng nhất trong quản lý; Chương 26: Sự minh bạch và chống tham nhũng; Chương 27: Quy định hành chính và thể chế; Chương 28: Giải quyết tranh chấp; Chương 29: Trường hợp ngoại lệ và quy định chung; Chương 30: Điều khoản thi hành (Bộ Công Thương, 2016). Quá trình đàm phán và mục đích chung Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) được đàm phán từ tháng 3/2010. Tiến trình đàm phán cho hiệp định bị trì hoãn nhiều lần do thiếu tiếng nói chung xoay quanh nhiều vấn đề như: giảm thuế xuất-nhập khẩu, bảo trợ hàng hóa nội địa, quyền sở hữu trí tuệ v.
Ngày 5 tháng 10 năm 2015 tại Atlanta, Hoa Kỳ, tiến trình đàm phán hiệp định đã kết thúc thành công. Ngày 4 tháng 2 năm 2016 tại Auckland, New Zealand Hiệp định TPP được ký kết thành viên gồm 12 quốc gia: Úc, Brunei, Canada, Chile, Nhật Bản, Malaysia, Mexico, New Zealand, Peru, Singapore, Mỹ, Việt Nam. Hiệp định TPP ban đầu chỉ có 4 nước Brunei, Chile, New Zealand và Singapore ký vào ngày 03 tháng 06, 2005 và có hiệu lực ngày 28 tháng 05, 2006. Sau đó lần lượt có 8 quốc gia khác gồm Hoa Kỳ, Úc, Peru, Việt Nam, Malaysia, Mexico, Canada và Nhật Bản ngỏ ý muốn gia nhập TPP và các bên tiến hành đàm phán qua nhiều vòng cho đến ngày 5/10/2015 thì Bộ trưởng của 12 nước gia nhập Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) đã tuyên bố kết thúc đàm phán.
Một số nước ngỏ ý muốn gia nhập TTP thể hiện rõ nhất là 6 nước gồm: Colombia, Philippines, Thái Lan, Indonesia, Đài Loan, Hàn Quốc. Nhưng do một số lý do cũng như tính chất quan trọng và phức tạp của TPP mà các nước này chưa thể gia nhập đàm phán chính thức để có thể trở thành thành viên của TPP. Theo xu hướng, nếu như tác động của TPP mang lại là tích cực cho các quốc gia thành viên thì việc các 10 quốc gia này tiến hành đàm phán để trở thành thành viên của TPP chỉ là vấn đề về thời gian.