CHƯƠNG 1 ĐIỀU KIỆN PHÁT SINH TRÁCH NHIỆM BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI CỦA NHÀ NƯỚC TRONG QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG XÂY DỰNG Hoạt động xây dựng là hoạt động có tính đặc thù nếu so với các hoạt động kinh tế khác, do sản phẩm cuối của hoạt động là công trình xây dựng được thực hiện thông qua quy trình đầu tư xây dựng được pháp luật quy định, bắt đầu từ lựa chọn khu đất lập quy hoạch xây dựng, thiết kế, thi công, nghiệm thu đưa công trình vào khai thác sử dụng đến khi hết thời hạn sử dụng và phá dỡ công trình xây dựng. Nhà nước tham gia quản lý hoạt động xây dựng xuyên suốt quy trình đầu tư xây dựng bằng các biện pháp hành chính. Theo đó, một trong những mục tiêu quan trọng của công tác quản lý nhà nước là làm thế nào để tất cả các cá nhân, tổ chức có liên quan khi tham gia hoạt động xây dựng đều bình đẳng trước pháp luật, kể cả các cơ quan quản lý nhà nước và người của nhà nước. Nhà nước chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại đối với hoạt động quản lý hành chính được được quy định tại Điều 17 Luật TNBTCNN năm 2017, giới hạn gồm 14 trường hợp, trong đó liên quan đến quản lý nhà nước về hoạt động xây dựng có 05 trường hợp được quy định tại khoản 1, khoản 2, điểm a khoản 3, khoản 4 và khoản 8.
Hoạt động xây dựng được giải thích từ ngữ tại khoản 21 Điều 3 LXD năm 2014 gồm: lập quy hoạch xây dựng, lập dự án đầu tư xây dựng công trình, khảo sát xây dựng, thiết kế xây dựng, thi công xây dựng, giám sát xây dựng, quản lý dự án, lựa chọn nhà thầu, nghiệm thu, bàn giao đưa công trình vào khai thác sử dụng, bảo hành, bảo trì công trình xây dựng và hoạt động khác có liên quan đến xây dựng công trình. Trong phạm vi nghiên cứu của Luận văn, học viên chỉ tập trung vô các vấn đề pháp lý thuộc lĩnh vực QHXD, cấp GPXD và quản lý TTXD có ảnh hưởng nhiều và trực tiếp đến người dân, cụ thể như sau: 1. Hành vi gây thiệt hại của người có thẩm quyền trong quản lý hoạt động xây dựng 1. Xác định các bất cập của pháp luật về quản lý hoạt động xây dựng có mối quan hệ nhân quả đến thiệt hại 1.
Lĩnh vực quy hoạch xây dựng Pháp luật hiện nay phân biệt hai chế định pháp luật liên quan đến quy hoạch xây dựng đối với khu vực đô thị và khu vực nông thôn. Khu vực đô thị được quản lý theo LQHĐT năm 2009, đối với khu vực nông thôn được quản lý theo quy định 10 của LXD năm 2014, Luật sửa đổi, bổ sung LXD năm 20201. Về nội dung quản lý nhà nước trong lĩnh vực QHXD đối với khu vực đô thị hay nông thôn đều giống nhau, bao gồm công tác: lập, thẩm định, phê duyệt quy hoạch, quản lý các hoạt động QHXD sau khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt (cắm mốc giới quy hoạch, công bố đồ án quy hoach, ban hành các quy chế quản lý, định kỳ rà soát quy hoạch đã được duyệt là cơ sở điều chỉnh hoặc hủy các đồ án quy hoạch không thể thực hiện, giới thiệu địa điểm đầu tư, thỏa thuận các chỉ tiêu kỹ thuật để thực hiện dự án đầu tư xây dựng,. Trước khi có LQHĐT năm 2009 được ban hành, trách nhiệm của người có thẩm quyền trong quản lý QHXD được quy định tại khoản 3 Điều 20 Nghị định số 08/2005/NĐ-CP ngày 24/01/2005 của Chính phủ về quy hoạch xây dựng, quy định: “3.
Người có thẩm quyền phê duyệt nhiệm vụ, quy hoạch chung xây dựng đô thị thì phê duyệt nhiệm vụ điều chỉnh, đồ án điều chỉnh quy hoạch chung xây dựng đô thị. Trường hợp điều chỉnh cục bộ đối với quy hoạch chung xây dựng đô thị loại đặc biệt, loại 1 và loại 2 thì Chủ tịch Uỷ ban nhân dân cấp tỉnh phê duyệt quy hoạch điều chỉnh cục bộ sau khi được Thủ tướng Chính phủ chấp thuận và chịu trách nhiệm trước pháp luật về quyết định của mình.” Về TNBTTH được quy định tại khoản 6 Điều 38 và khoản 5 Điều 40 Nghị định số 08/2005/NĐ-CP ngày 24/01/2005, như sau: “6. Người có trách nhiệm công bố quy hoạch xây dựng nếu không tổ chức công bố, tổ chức công bố chậm, công bố sai nội dung quy hoạch xây dựng đã được phê duyệt thì tuỳ theo mức độ vi phạm phải chịu trách nhiệm kỷ luật, bị truy cứu trách nhiệm hình sự, bồi thường thiệt hại do lỗi của mình gây ra. Người nào có hành vi cắm mốc chỉ giới, cốt xây dựng sai vị trí; di dời, phá hoại mốc chỉ giới, cốt xây dựng thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm, bị xử lý hành chính, bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc bồi thường thiệt hại do lỗi của mình gây ra theo quy định của pháp luật.
1 Khoản 1 Điều 3 Giải thích từ ngữ, quy định: “1. Đô thị là khu vực tập trung dân cư sinh sống có mật độ cao và chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực kinh tế phi nông nghiệp,… bao gồm nội thành, ngoại thành của thành phố; nội thị, ngoại thị của thị xã; thị trấn. Mặt khác, khoản 2, khoản 3 Điều 13 Luật Xây dựng năm 2014 được sửa đổi, bổ sung một số điều của 37 Luật có liên quan đến quy hoạch năm 2018, quy định như sau: “2. Quy hoạch đô thị là quy hoạch thuộc hệ thống quy hoạch quốc gia, bao gồm các loại quy hoạch được quy định tại Luật Quy hoạch đô thị.
Việc tổ chức lập, thẩm định, phê duyệt, điều chỉnh và thực hiện quy hoạch đô thị theo quy định của pháp luật về quy hoạch đô thị. Quy hoạch nông thôn là quy hoạch thuộc hệ thống quy hoạch quốc gia, bao gồm các loại quy hoạch được quy định tại khoản 2 Điều 29 của Luật này. 11 Sau khi LQHĐT năm 2009 được ban hành và các văn bản hướng dẫn luật không còn đề cập đến TNBHTH của người có thẩm quyền trong công tác quản lý QHXD. Với số lượng đô thị tại Việt Nam hiện nay tương đối nhiều (xem chi tiết Bảng 1), việc không ràng buộc trách nhiệm BTTH của người có thẩm quyền trong thi hành công vụ dễ dẫn đến tâm lý chủ quan, tùy tiện, không chủ động trong công việc, một số trường hợp do luật không có quy định hoặc quy định không rõ ràng khi áp dụng trong thực tiễn dễ tạo thành “kẽ hở pháp luật”.
Nguyên nhân gây thiệt hại không nhỏ cho xã hội, ảnh hưởng đến đời sống người dân xuất phát từ kẽ hở trong pháp luật quy hoạch hiện nay được tác giả Trần Văn Tường chỉ ra trong bài báo “Lắng nghe người dân hiến kế: Đừng để quy hoạch treo cản trở phát triển” như sau: “Luật Quy hoạch của nước ta vẫn còn những kẽ hở là một trong các nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng lập quy hoạch sơ sài, thiếu khả thi, chủ đầu tư lợi dụng xin điều chỉnh nhằm tăng tối đa hóa lợi nhuận, kéo dài thời gian thực hiện để tránh bị thu hồi dự án khi đã có quyết định giao đất. Mặt khác, không ngoại trừ khả năng cán bộ công quyền được giao quản lý "tranh thủ" trục lợi hay "quân xanh, quân đỏ" bắt tay, gây thiệt hại không nhỏ cho xã hội, ảnh hưởng đời sống số đông người dân. Tổng số đô thị Việt Nam (tính đến ngày 31/12/2020) (Nguồn: Thông cáo số 117/TC-BXD ngày 17/12/2021 của Bộ Xây dựng về việc công bố bổ sung thông tin thống kê ngành Xây dựng phổ biến chính thức năm 2020) Khoản 5 Điều 47, Luật QHĐT năm 2009 cho phép điều chỉnh quy hoạch đô thị khi có phát sinh trường hợp “phục vụ lợi ích quốc gia và lợi ích cộng đồng”. Với 2 Trần Văn Tường, “Lắng nghe người dân hiến kế: đừng để quy hoạch treo cản trở phát triển”, https://nld.
vn/ban-doc/lang-nghe-nguoi-dan-hien-ke-dung-de-quy-hoach-treo-can-tro-phat-trien- 12 khái niệm này quá rộng và chưa có bất cứ văn bản quy phạm pháp luật nào cụ thể hóa dạng liệt kê các lợi ích quốc gia, lợi ích cộng đồng gồm các lợi ích gì và các lợi ích đó sẽ tác động như thế nào đến việc điều chỉnh quy hoạch xây dựng đã duyệt. Do vậy, đây là “kẽ hở pháp luật” để người có thẩm quyền tùy tiện điều chỉnh quy hoạch xây dựng, gây hậu quả bất lợi nghiêm trọng đến người dân. Bên cạnh đó, LQHĐT năm 2009 và LXD năm 2014 không có quy định chế tài BTTH với hành vi trái pháp luật của người có thẩm quyền trong việc quản lý QHXD, cụ thể hành vi không rà soát quy hoạch xây dựng theo định kỳ để làm cơ sở điều chỉnh quy hoạch, điều chỉnh cắm mốc giới thực địa khi quy hoạch bị điều chỉnh hoặc quy hoạch bị hủy.3 Để làm rõ các bất cập của pháp luật là nguyên nhân dẫn đến thiệt hại, chúng ta phân tích nội dung thực tiễn trong vụ việc sau: Vụ việc [1] - Cắm mốc giới theo đồ án quy hoạch: Bản án số 54/2021/DS- ST ngày 15/10/2021 của TAND huyện Krông Nô, tỉnh ĐắkNông. Nguyên đơn: Bà Phạm Thị Ánh M.
Địa chỉ: Tổ dân phố 2 thị trấn M, huyện K. Bị đơn: Ủy ban nhân dân huyện K, tỉnh ĐắkNông. Trong vụ án: “Tranh chấp bồi thường thiệt hại theo Luật trách nhiệm bồi thường của Nhà nước”. Tóm tắt nội dung: Bà Phạm Thị Ánh M khởi kiện ra tòa án yêu cầu UBND huyện K giải quyết bồi thường thiệt hại cho bà về tài sản và tổn thất về tinh thần do hành vi sai sót việc tham mưu phương án bồi thường, hỗ trợ trong việc thu hồi đất của bà để thực hiện dự án tuyến đường N11 theo quy hoạch chi tiết được duyệt.
Trách nhiệm trong việc ban hành quyết định số 1384/QĐ-UBND thuộc về UBND huyện K, trong đó người ký là ông Ngô Xuân Đ - Phó Chủ tịch UBND huyện K. Nguyên nhân sai sót là do UBND huyện K khi phê duyệt quy hoạch chi tiết và cắm mốc lộ giới khu trung tâm thị trấn M không điều chỉnh mốc giới theo quy hoạch chung được Chủ tịch tỉnh phê duyệt. Hội đồng xét xử xét thấy, “việc UBND huyện K phê duyệt dự án làm đường N11, N5 và Quảng trường có sự nắn tuyến theo hướng xâm phạm vào đất đai gia đình bà là có thật. Việc ủy ban huyện ký các quyết định thu hồi diện tích đất của bà M nhiều hơn so với diện tích con đường được UBND tỉnh phê duyệt đi qua đất bà M là có thật.
Tòa án tuyên xử: 3 Nghị định số 16/2022/NĐ-CP ngày 28/01/2022 của Chính phủ về quy định xử phạt vi phạm hành chính về xây dựng không có quy định xử phạt các hành vi liên quan đến cắm mốc giới theo quy hoạch, rà soát quy hoạch theo định kỳ.